Chùm thơ Hồng Thế ở Quảng Bình

Vanvn- Hồng Thế sinh sống ở Lộc Mỹ, xã Trung Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình. Nhà thơ Ngô Minh đã từng gọi “Hồng Thế là nhà thơ cầm cày thứ thiệt”. Có lẽ, chính sự “thứ thiệt” với con trâu, cái cuốc, ruộng đồng,… mà thơ ông cũng trở nên “thứ thiệt” với thương hiệu nhà thơ của sự giản dị, mộc mạc, chân thành. Chất thơ nảy từ cuộc sống đời thường nên mọi sự đến với ông đều thuần khiết, thánh thiện. Vanvn.vn giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ của ông.

Nhà thơ Hồng Thế

CÂY KHÔNG RỄ

 

Vãn mùa bạn gặt ra về

Chỉ còn rơm rạ bộn bề đường thôn

 

Hương mùa cô lại thơm giòn

Người đem vào ủ xây tròn thành cây

 

Cái cây không rễ thẳng ngay

Trụ trời muôn thủa cắm ngày vào đêm

 

Ôm quanh những sợi óng bền

Sợi thơm của nắng, sợi mềm của mưa

 

Thơm từ ngày xửa, ngày xưa

Thơm từ chân ruộng mẹ vừa gặt xong.

 

CON BÒ

 

Tìm đâu trong đồng vắng

Con bò già thân quen

Dưới bờ tre tỏa bong

Bò nằm nhai bình yên

 

Lúc khỏe bắt kéo cày

Khi già đem mổ thịt

Vui vẻ bầy con nít

Cứ reo lên ầm làng

 

Nhìn gian chuồng trống rộng

Đứa trẻ chăn chưa về

Còn đâu trên đồng vắng

Cỏ giờ xanh lối đê

 

Đường cày đang dang dở

Chiếc ách vẫn còn đây

Làm sao không thương nhớ

Cái nết ăn, nết cày!

 

Suốt ngày cứ lóng ngóng

Như đứt chân, đứt tay

Cửa chuồng không còn đóng

Cỏ không cắt ai hay

 

Người ta mang ra chợ

Bán đi con bò già

Nhìn ai mua thịt rẻ

Tiếng cười nghe xót xa em

 

DI CHÚC TÌNH YÊU

 

Tình yêu ơi nếu như mà em chết

Anh sẽ tìm một nấm đất cho

Nấm đất không có trên quả đất

Không có trên một hành tinh nào

 

Anh sẽ chôn đến tận cùng sâu kín

Trong trái tim rất trẻ đa tình

Trong hạnh phúc hòa chan nước mắt

Trong những lời đồn đại của thế gian.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

GIAO MÙA

 

Không tìm thấy cánh cò trên ruộng lúa

Màu xanh non gấm vóc bay rồi

Sóng biển vàng óng mềm tơ lụa

Biết tìm đâu giữa khuất nẻo phương trời

 

Còn đâu đó những thân gầy năn lác

Đồng vãn mùa toóc rạ với rơm khô

Trẻ xúc tép loi choi, người chài lưới

Con cò mồi trên ruộng đứng bơ vơ

 

Chiều thoi thóp mây đùn đùn vây kín

Mưa giăng mưa, sấm vỡ loàng đoàng

Trong lầu cỏ có lão nông ngồi hát

Giọng trầm trầm giông gió quay ngang

 

Mùa đã vãn , không lâu mùa lại tới

Đất bung ra theo tiếng sấm bời bời

Trời tung hạt mưa, tay người tung hạt giống

Cánh đồng tươi tốt niềm vui xanh chồi.

 

LỜI CÂY NẾN

 

Phải giã từ ư, xin giã từ

Tôi –

Cây nến cháy –

Cháy đến tận cùng chân nến!

 

Em khóc tôi nước mắt nến ngày xưa

Và em

Đã chết trong tôi từ bấy đến giờ

 

Cuộc đời trao tôi cây nến nhỏ

Tôi được sống khi cháy thành ngọn lửa!

 

VỀ MỘT NỖI BUỒN

 

Tôi không đau nhưng thấy buồn

Nỗi buồn

Quả chanh kiệt nước

Chẳng còn ganh tị bát phở đầy

Khi trở về chân đất , áo nâu

Bàn tay trắng, mái đầu cũng trắng

 

Cái chai rượu còn hay hết

Rượu từ miệng chai rót sang miệng rượu

Nỗi buồn này chảy sang nỗi buồn khác

Đắng và

Chát

 

Mẹ ơi,

Sao biết con buồn mà mẹ đến

Con như con gà con mẹ nuôi bằng hạt tấm

đời mình

Hạt mồ hôi mẹ đổ xuống đồng ngày đông giá buốt

Sao con không biết quí trọng giữ gìn

 

Nỗi buồn đến rồi đi như lữ khách

Đơn côi con vạc, con cò

Chân lội bùn thân mình trắng muốt

 

Cao sang gì con tôm, con tép

Mà cánh cò bay chớp sáng phương trời

Phải ruộng đồng nuôi lớn cò ơi

Phiền một chút có buồn ai không ?

 

Thôi mẹ hãy trở về mênh mông trời đất

Con như hạt tấm dưới sàng mẹ cất giữ vẫn còn đây.

 

HỒNG THẾ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *