Chùm thơ Đào An Duyên: Vừa vặn yêu thương đau khổ đủ kiếp người

Vanvn- “Có bao giờ anh nghĩ nỗi thiệt hơn/ Đàn bà khi yêu tự mình khác lạ/ Vừa vặn xanh đỏ vàng đời lá/ Vừa vặn yêu thương đau khổ đủ kiếp người

Đào An Duyên là thạc sĩ văn học hiện sống và dạy học tại TP Pleiku, tỉnh Gia Lai, đã xuất bản các tác phẩm: Ngày đã qua (tập thơ – NXB Hội Nhà văn 2016), Một ngày khác ta (tập thơ – NXB Hội Nhà văn 2018), Dòng sông trôi qua tôi (tản văn – NXB Quân đội nhân dân 2019), Dưới thềm cũ rêu phong (tản văn – NXB Quân đội nhân dân 2022) và được trao giải thưởng văn học của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Hội VHNT các DTTS Việt Nam.

Nhà thơ Đào An Duyên ở Gia Lai

THẢ XUỐNG MỘT DÒNG TRÔI



Dòng sông quanh co chảy qua tháng bảy

Con về ngồi bên bờ sông ngun ngún gió

Nghe xạc xào lời ký ức gọi con

 

Mái nhà mình vẫn nằm đấy. Lặng yên

Cỏ dại phủ lên ngày con đi bời bời giông bão

Những đêm mưa xót mắt con. Mẹ bấm mười ngón chân xuống đường tấy đỏ

Manh áo mưa như cánh con cào cào mới trổ

Chỉ đủ che cho con. Mẹ ướt sũng phận người

 

Con lận đận nổi chìm trăm phía gió giông trôi

Lòng chưa lúc nào nguôi thương quê nhà phía bão

Hạt lúa chưa kịp chắc mình cúi nhìn nơi chôn nhau cắt rốn

Đã đớn đau mang phận nảy mầm

 

Con trở về ngồi lặng với dòng sông

Hun hút cuộc người. Trở về nhà mình như khách lạ

Chỉ có gió bao dung ngày cũ

Và cỏ vẫn xanh như con chưa từng xa

 

Ước có thể buồn cho một nỗi niềm xưa

Con gọng vó cong vào chiều cái nhìn ngơ ngác

Cánh bèo dụi chân con êm như lời hát

Giông bão phía cuộc người. Thả xuống một dòng trôi…

 

VỚI ĐÀ LẠT

 

Tựa mình vào dốc vắng

Chiều gầy như hạc bay

Chuyện xưa xa vời vợi

Buồn mãi tận hôm nay

 

Không còn ai chờ đợi

Một mình cuộc tiễn nhau

Chiều đi như bỏ chạy

Trốn lòng mình vực sâu

 

Xòe tay vào ngày cũ

Đếm hết một kiếp người

Được mấy lần gặp gỡ

Ngàn vạn lần chia phôi

 

Sau lưng là dốc vắng

Lòng như vẫn lưng chừng

Vài bước chân lạc lối

Một đời thành người dưng

 

Thời gian bao nhiêu tuổi

Có mòn mỏi đợi chờ

Qua bên kia bờ dốc

Thấy lòng mình đổ mưa…

 

LỜI MAI SAU

 

Chiều buông một nhánh thu gầy

Cùng người cạn nốt buồn này với nhau

Chiều ngân những nỗi rất sâu

Lời vàng đá

Rồi mai sau có còn

 

Buồn còn son

Rượu cũng son

Ta và gió

Buốt từng cơn một mình

 

Mai này

Mỏi cuộc phù sinh

Cúi xin nấm mộ

Nở cành an vui

 

Buồn này

Gom nốt trả người

Nông sâu cũng đã một đời lụy nhau

 

Ta về

Khóc nốt xưa sau

Lời vàng đá

Nát một đau xót chiều…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

TRÊN TẦNG SÂU Ý NGHĨ

 

Ban mai thơm tách cà phê buổi sớm

Thành phố mưa rơi trên những ăn năn

Nếu ngày nào đó chúng ta đi vắng khỏi nỗi buồn

Có lẽ em không còn yêu anh như ngày xưa nữa

 

Từng có những khoảng chênh vênh

Mưa trên tháng ngày mình chập chững tập hiểu về hạnh phúc

Khi em không còn là mình

Anh có tiếc những ngày đã từng tha thiết

 

Bao nhiêu thời gian để quen với buổi sớm mai

Góc phố biếng lười

Em và cà phê đen khuất vào tiếng mưa ướt lạnh

Mưa ngày một thêm buồn

 

Trên tầng sâu ý nghĩ

Em vẫn thiết tha giữ lại những xanh tươi

Trước giới hạn của những lần chúng ta sắp vượt khỏi mình

Em sẽ tha thứ cho những lỗi lầm anh cố ý hay vô tình mắc phải

 

Về đi anh

Về khi cây xanh phố

Bầy rêu mở mắt trên bậc thềm in dấu chân em

Thành phố mưa vẫn rơi trên những nỗi niềm

Đa đoan phận mình

Em sẽ lại yêu anh trên những tầng sâu ý nghĩ…

 

MƠ GIẤC TRONG XANH

 

Con cúi lạy tháng mười đậu trên bông lúa móc câu

Cong cong dáng mẹ

Hình hài con từ ấy lớn dần

Con nhờ đất mà thảo thơm tấm lòng nhân hậu

 

Dòng sông quê thao thiết ngược xuôi cả đời dạy con biết cho đi

Dẫu muộn phiền đôi lần ngập ngừng nơi bờ dậu

Ánh mắt biết chối từ trước khi biết lắc đầu

 

Mẹ ơi!

Đau khổ chỉ khiến con thấy lòng mình muốn chở che người khác

Những vết thương thị thành buốt nhức thịt da

Con lẳng lặng náu mình vào đất quê thơm hương lúa

Mỗi gốc rạ cắt đi rồi còn đỏ nặng phù sa

 

Tháng mười

Những cơn bão muộn cuồng nộ phía quê nhà

Mẹ bảo mấy hôm nay lúa dầm mình trong nước

Vết thương của cha trở trời buốt nhức

Thôi đành để lúa đau riêng phận nảy mầm

 

Con ngủ giấc thị thành mơ bông lúa uốn câu

Mẹ thắt đáy lưng ong ngồi bên cha mắt ngời hạnh phúc

Tháng mười về. Dòng sông quê hiền hoà uốn lượn

Con soi mình. Mơ một giấc trong xanh…

 

LÁ CÒN XANH DƯỚI MẶT TRỜI RỰC RỠ

 

Ngày mặt trời dối lừa ta bằng rực rỡ

Ta tin niềm tin loá mắt

Thật như lá

Xanh hết mình

Đỏ hết mình

Úa tàn hết mình

 

Ngày nhát dao từ phía sau lưng ta không kịp tránh

Mặt trời vẫn điềm nhiên rực rỡ

Ta vờ không đau

Bình thản

Thật như máu ứa từ vết thương

Đau những nỗi chẳng thành lời

Âm ỉ chảy qua ngày tháng năm

Mặt trời vẫn dối lừa rực rỡ

 

Ngày cầu vồng mong manh bảy sắc

Ta mơ giấc mơ bong bóng

Từ mình gai góc nhô lên

Những chiếc gai tự vệ

Lấp lánh dưới rực rỡ mặt trời

 

Rồi lá có xanh đỏ úa tàn

Từ vết thương dưới mặt trời còn ứa máu…

 

VỪA VẶN EM

 

Phía bên kia bức tường

Có tiếng bồ câu gù rất nhẹ

Như mơ hồ hoà vào tiếng mưa rơi

Vừa vặn nhau

 

Em đã đèo cao vực sâu

Tự vừa vặn mình thác ghềnh đá núi

Mềm như sông như suối

Cứng như mầm cây vừa vặn nảy vui buồn

 

Có bao giờ anh nghĩ nỗi thiệt hơn

Đàn bà khi yêu tự mình khác lạ

Vừa vặn xanh đỏ vàng đời lá

Vừa vặn yêu thương đau khổ đủ kiếp người

 

Em như con bồ câu gù thật nhẹ sợ cả lá rơi

Để vừa vặn tiếng mưa anh

Nhưng sao tiếng gù em đau

Trong tiếng mưa buốt xót…

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.