Vanvn- Những cung đường ngoằn ngoèo như thách thức// Những dãy núi dựng đứng đá tai mèo lởm chởm/ Dòng Nho Quế biếc xanh/ Mây là là lưng núi/ Ghé môi hôn vồng ngực quyến rũ vùng cao/ Hà Giang, mảnh đất địa đầu say lòng du khách.

Tấm voan trắng vắt ngang miên biên ải
Ngọn gió thì thầm nhẹ lướt biển mây
Giữa trời Nam ngắm tuyết rơi Bát Xát
Lũng Pô xanh, cuộn đỏ nước sông Hồng
Trấn biên cương niềm tự hào dân tộc
Trang sử lặng thầm nâng mỗi bước tuần tra.
Tiếng đàn then lấp lánh ánh trăng bản Tày
Câu sli, câu lượn vọng xuyên nhà sàn, vách đá
Nơi có “người đồng mình” một đời nắng mưa mộc mạc
Màu áo chàm giản dị làm nên hồn cốt quê hương
Nơi có những con người tâm hồn và ý chí cao hơn núi
Bản sắc vùng cao thắp sáng ngòi bút Y Phương.
Những cung đường ngoằn ngoèo như thách thức
Những dãy núi dựng đứng đá tai mèo lởm chởm
Dòng Nho Quế biếc xanh
Mây là là lưng núi
Ghé môi hôn vồng ngực quyến rũ vùng cao
Hà Giang, mảnh đất địa đầu say lòng du khách.
Bồng bềnh giữa biển mây
Thấp thoáng làn sương đan màu ngói đỏ
Nơi gửi bốn mùa trong ngày,… nơi gửi thương, gửi nhớ
Mình nắm tay nhau bước trên những bậc đá thời gian
Rêu phong thì thầm lời gió hát
Bến đỗ mùa yêu, tím lối hẹn hò.

Nhấp ngụm tinh túy đất trời
Chắt từ mạch đá, chắt từ non xanh
Ướp hương cỏ cây, quyện tình người Bản Phố
Có sức mạnh dẻo dai nương rẫy
Có yêu thương khăng khít lạt mềm
Tôi tự khắc lòng mình nét văn hóa vùng cao.
Những ngọn núi xanh màu huyền thoại
Mở vòng tay trìu mến đất cao nguyên
Dịu dàng em, ngát thơm Thải Giàng Phố
Rực rỡ muôn màu quyến rũ… đắm say
Lavende, Lavende, và… suối hoa
Lối mê dụ níu chân tình lữ khách.
Tạc miền tháng năm trầm tư núi Cốc
Xanh một mối tình lưu mãi ngàn sau
Nước mắt thành sông ôm trọn chân Tam Đảo
Nỗi nhớ héo mòn
Đêm Yên Lãng bình yên
Bồng bềnh mây, bồng bềnh sương, em và tôi lạc miền cổ tích.
Những quả đồi hình bát úp
Nõn hương dậy thì
Lấp lánh ban mai nụ cười thiếu nữ
Những đôi bàn tay sớm khuya tảo tần, chăm chút
Hòa quyện linh khí đất trời, hồn cốt thiên nhiên
Làm nên Thái Nguyên Đệ Nhất Danh Trà.
Trái thị vàng thơm lựng
Đánh thức mùa thu, xoa dịu đất trời
Hương cổ tích vấn vương chiều tháng Tám
Gió heo may trải lối vàng mơ
Chiếc đèn ông sao rủ chị Hằng phá cỗ
Thế giới tuổi thơ xanh biếc trung thu.
ĐOÀN HẠNH
______________________
Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.
Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.
Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.
Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.
Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.
Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.
- Người thiết kế lễ đài độc lập – trong ký ức con trai
- “Xem đêm”, nhận diện Phùng Cung – Tiểu luận của Nguyễn Chu Nhạc
- Vĩnh Lăng – Nơi đặt lăng mộ Lê Thái Tổ Lê Lợi, có gì đặc biệt?
- Sóng độc – Cuộc giải phẫu thấu đáo một căn bệnh thời đại
- Nhà văn Nguyễn Thế Tường – Người kể chuyện bên dòng sông quê hương















