Vanvn- Nơi tôi đặt bó hoa vàng tưởng niệm/ Trên bức tường đôi cõi cách ngăn/ Âm phủ vuông u… u cất tiếng/ Vạn linh hồn trên đỉnh trụ vút cao

Người thương binh già và tiếng đàn bầu trong đêm
Nghe tiếng đàn bầu trong đêm
Khúc vọng phu độc huyền
Người thương binh già bật khóc
Anh bảo đó là tiếng của người vợ lính
Cưới nhau ba ngày phép
Rồi đi, đi mãi…
Những người đàn bà trong chiến tranh
thay chồng gánh việc nhà việc nước
Thân ở hậu phương hồn ở chiến trường
Gắng gỏi đứng lên từng ngày
rồi gục xuống gối chăn từng đêm trong cô đơn héo hắt
Những người đàn bà chờ chồng hết năm này qua năm khác
Chiến tranh kết thúc
Người đàn ông đã không về
Người đàn bà đi tìm chồng qua những
nghĩa trang ngút ngát
Tiếng đàn nỉ non khoan nhặt
Thề hẹn còn đây
sao chàng phụ thiếp?
Tiếng đàn ai oán réo rắt
Sao trời xanh ngoảnh mặt?
Tiếng đàn nghẹn thắt
Phải kiếp này hóa đá trông nhau?
Người thương binh già ôm mặt khóc
Anh bảo đó là tiếng của người vợ lính
Cưới nhau ba ngày phép
Rồi đi,
đi mãi…
Đèn Trời
Tôi rón rén như người đi trên mộ
Bình yên Thành Cổ
Xương cốt nào nằm dưới cỏ xanh
Tim óc nào đã tan vào đất
Một dặm vuông* thành đổ nát
Tám mươi mốt ngày đêm bão táp
Đến sắt thép cũng tan thành nước
Ý chí con người chọi với đạn bom
Đèn Trời**
Ngửa mặt lên nhìn đèn Trời
Như gào thét không thể cất thành lời
Như yêu thương không thể cất thành lời
Ngọn lửa
rần rật bay lên
từ lòng đất
Đèn Trời
Ngửa mặt lên nhìn đèn Trời
Mãi mãi nằm đây tuổi đôi mươi
thương mẹ già chờ con
mòn mỏi
mắt lệ khô rồi
nỗi đau hóa đá
Bập bùng lửa cháy khôn nguôi.
————–
*Thành cổ Quảng Trị hình vuông, chiều dài mỗi cạnh 01 dặmTrung Quốc.
** Tháp Đèn Trời tại Đài tưởng niệm các chiến sỹ Thành Cổ Quảng Trị.

Đêm ở Nghĩa trang Hàng Dương
Những ngọn đèn như sao trên mộ
Như là tôi đang bồng bềnh trong gió
Như là tôi đang trôi cùng sao
Nơi tôi đặt bó hoa vàng tưởng niệm
Trên bức tường đôi cõi cách ngăn
Âm phủ vuông u… u cất tiếng
Vạn linh hồn trên đỉnh trụ vút cao
Có tiếng gào từ trong lòng đất
Địa ngục trần gian, trăm năm tội ác
Bao khổ sai, nhục hình tàn khốc
Xương người chồng chất mấy tầng sâu
Đây hàng dương chứng nhân khổ đau
Khúc hát ru rì rầm không dứt
Dòng người tù xích xiềng lê bước
Tôi mãi nhìn theo… trong cơn mơ.
Về lại Him lam
Chửa thấy cam đâu đã mát lòng
Him Lam rừng biếc, nước hồ trong
Cựu binh, mấy cụ về thăm lại
Thúc thắc đường lên, những lối vòng
Có cả ông Tây đầu bạc trắng
Bồi hồi ký ức những ngày xưa
Viễn chinh… rồi cũng tù binh tất
Điện Biên mà như Oa -téc -lô
Ai bảo bãi chiến trường chết chóc
Nơi đây sinh thái đến mơ màng
Điệu xòe, lửa trại, đêm bầu bạn
Tù binh thành khách quý Him Lam.
Dòng sông nước mắt
Hai mươi năm trước
Con đưa cha thăm cầu Hiền Lương
Người cựu binh canh cầu bờ bắc
Nhớ đồng đội hy sinh
Cha khóc
Hôm nay
Con đi trên cầu từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc
Đôi bờ vui như chưa bao giờ nỗi đau chia cắt
Nhớ những giọt nước mắt của cha năm xưa
Con khóc
Ơi Hiền Lương, Cửa Tùng
Bến Hải dòng sông nước mắt
Đã qua rồi tang tóc chia phôi
Chỉ còn lại dòng nước mắt
yêu thương sáng mãi đất trời.
TRƯƠNG VẠN THÀNH















