Thơ Thy Nguyên: Hãy kêu tiếng kêu của ngọn đuốc

Vanvn- Nhà văn/ Anh là ai?/ Anh đến từ đâu?/ Anh đang đi về đâu?/ Hãy kêu tiếng kêu của ngọn đuốc/ Cháy một đời rừng/ Chảy một đời sông

Nhà thơ Thy Nguyên ở Hải Phòng

ĐỒNG VĂN RỪNG CHỮ

 

Anh

Khi những tính từ trói buộc

Câu thuận tai vang lên như những chùm quả câm lặng

Ánh sáng lập lòe câm lặng

Con đường mòn dựng đứng những gật đầu câm lặng

Một rừng đàn bà chín ép

Múa bụng trên thảm cỏ đầy sương

Mùa đông khảm khoảnh khắc ấy dưới sức nặng giá buốt

Khảm sự thật vào cái chết

Như nước mắt

Như mồ hôi

Như đầm lầy

Ùa đến

Phủ phục

Mục dưới lòng tin.

Ngòi bút anh mang thanh danh anh

Ngòi bút anh chở tiếng vọng bầy

Ngòi bút anh bẻ cong nỗi sợ hãi

Hay chỉ chở ngờ vực

Chở bất tín

Chở những cây cầu mất đầu xuống dốc?

 

Nhà văn

Trên cánh đồng quả ngọt

Trong lòng suối cạn khô

Lẽ nào chúng ta trôi dọc ngày dài

Khoác áo tha nhân

Bước lên một con tàu không bao giờ chạy?

Nhà văn

Ấy là khi Tết đã gần hơn đỉnh núi

Năm cạn

Đau khổ héo trên nền đốc lịch

Tờ lịch khép lại

Ngày mới nở ra

Chiếc nôi của Phật mọc những lần giả dụ

Nỗi buồn ráo hoảnh

Gạch chéo mốc meo.

Nhà văn

Anh

Tôi

Chúng ta

Chảy ngược chiều con tạo

Xước vóc chiếu manh lầm tưởng

Róc những dỗ mình khều tín chấp đi ngang.

Nhà văn

Chợ giời sâu hoắm hỗn mang

Người quân tử vô can

Kẻ thấp bé khóc cười tuềnh toàng

Bơi nhiều ngày như cây bần trước sóng.

 

Lòng người phù sa

Ý nghĩ võng xuống

Trôi dưới nghịch lý nỗi buồn.

Tôi đã hỏi những con sóng bạc

Thèm chảy xô lệch về đâu?

Tôi đã hỏi bẩy vòng sinh diệt

Người đời chỉ lên mái chùa cong dáng nguyệt.

Tôi hỏi những buổi chiều chạng vạng

Trương bóng nhện thả vài lần chuốc cạn

Tôi hỏi những lý lẽ người bén lửa

Ngàn năm đa chiều

Cái đẹp đừng dan díu tự do.

Thế giới như tơ trời

Tiếng mõ vọng xuống đáy mắt

Trăng thung thăng

Ghém chiều chay tịnh

Hà hơi, neo vở tuồng cởi trói…

Hỗn mang.

Chúng ta sống một đời không yên ổn

Trong chiếc áo rộng thùng thình

Có một cách đồng

Lóng lánh

Ban mai vẫn đẹp thế

Khoan trong trí nhớ âm lời

Như cây đèn khô bấc

Cố cháy trong cuộc chơi vô hậu.

Tranh của hoạ sĩ Trần Thắng

Tôi la hét

Tiếng la hét không thoát ra khỏi hạt cơm

Tôi cúi thấp

Thấy con tôi đang khóc

Tiếng ho gà của đứa trẻ thiếu mẹ

Bọc tôi

Trong cơn nhớ mùa đông.

Nhà văn

Anh

Tôi

Chúng ta

Như quen thân thể mình

Làm thinh giữa mớ đời người đời mửa nhám

Dựa vào mớ lý thuyết suông

Chúng ta dù không ngã gục

Chết đuối ao tù

Cũng tự đả thương vắt chân mình vào mảng bê tông mang dáng

hình nilon thời đại.

 

Không ai rửa chân

Không ai rửa mặt

Không ai chịu thổ huyết

Không ai cả

Thả những mật ngôn vào cánh đồng tiền nhân đãi chữ.

Tôi biết

Chúng ta là những kẻ hèn

Như bãi cá không ướp muối

Như bãi sình mọc đời cây dại

Như cánh đồng không nhốt được gió đông.

 

Nhà văn

Có nhiều buổi sáng

Chúng ta không rõ mặt mình

Cơn dông buổi chiều đuổi lời kinh chết đuối trong mắt Phật

Tôi cầm trên tay hòn đá

Liệng xuống đời vô ngôn

Gặp tiếng chim rảnh rang

Trong hộp diêm

Trên cành khế

Trong giọng người.

Người họa sĩ nói với chúng ta

Không có con đường nào đi đến niết bàn

Chỉ có con đường chúng ta đang đi là định danh hạnh phúc

Chúng ta chỉ có thể hạnh phúc

Ngay khi chúng ta mở được tựa đề bài thơ về cuộc đời

Gọt rũa thân phận

Cũng như họa sĩ

Hạnh phúc ngay khi anh ta căng toan

Ngay khi những nét cọ đầu tiên

Đổ xuống…

 

Nghĩ thế thôi

Đừng đóng đinh vào gỗ mục

Giăng giăng trật tự như đàn tốt

Rang nắng

Mót mưa

Gom sự tử tế sót lại

Thả vào lời ru

Đợi những cơn bão đầu mùa

Ầm ào ngõ biển

Gõ những hạt mưa

Tấu lên khúc đời hỗn mang

Tấu lên khúc đời giả  thật…

 

Nhà văn

Anh viết những thông điệp vô thanh

Thông điệp dọn cỏ lòng người

Loài người giả vờ hạnh phúc

Loài người giả vờ rạch ròi danh lợi

Tẩm mình trong vật chất hư danh.

Nhà văn

Anh

Tôi

Chúng ta

Dự lễ hội mặt nạ

Lễ hội bưng nhau

Lễ hội những kẻ hèn

Lễ hội của những kẻ nghèo mất cắp giấc mơ.

 

Anh thấy rõ mình không?

Tôi thấy rõ bàn tay kẻ tước đoạt sự thật

Thấy rõ lòng người kẻ bản lề

Trong thế giới nhân danh kỹ trị văn minh

Lòng tham sao có đáy

Lòng tham đâu có mắt

Vãi vưởng từ kinh thành nhúng xuống bản thôn.

Nhà văn

Người đời giễu nhại nỗi bất hạnh kim cương

Múa những lập ngôn trên bờ sáng tối

Người đời vẽ những nhân ảnh thập tự

Còn anh cười như một người câm.

 

Tôi biết anh tam đoạn cột buồm

Biển bão đã gầm gào

Tím lịm chúng ta

Nhiều chiều tắt nắng…

 

Dưới mặt trời

Ánh sáng nhấp nhóa

Bẫy những con thuyền bãi cặn

Họ nhân danh kỳ vĩ

Họ nhân danh tình yêu

Họ nhân danh tri kỷ

Ngày hôn quân, tháng hôn quân, năm ngã ngựa.

Nhà văn

Anh đã viết gì?

Tự do lặng im hay tự do sải cánh?

Tự do sát thương hay tự do bẫy nạp?

Không ai trả lời…

Chỉ có tiếng gió tru lên vỡ trong không cùng mục nát…

 

Nhà văn

Nếu anh viết bằng hốc mắt

Lời mật ngôn cong góc đình làng…

Tầng mảng màu khói nhạt

Úp mập mờ tráng rương

Anh gọi đó là phiêu bút…

Thật nực cười

Người đời ho vào bản ngã

Ngày ồng ộc trôi đi.

 

Tôi đã hơn hai lần

Kiên nhẫn đọc

Kiên nhẫn tìm xem

Anh để lại gì…

Gáy tập tiểu thuyết dày

Chỉ thấy giấy thơm

Chỉ thấy chữ nghiêng

Thấy tập hợp chữ nằm trật tự

Trật tự tới thất kinh

Trật tự như đàn tốt…

 

Nhà văn

Anh biết mê đắm màu gì

Gửi cho tôi giọt màu của mồ hôi đã chảy

Như đất mùa sinh đâm ra từ gió

Như ngàn lau đã tắm thời gian

Đày dưới nhân gian cột thu lôi hóa đá.

Anh đã từng viết lời vô ngôn

Như cây tạc núi

Như cồng rung vách

Chảy nhiều mùa lãng quên.

Ân nghĩa rụng xuống chiều ba zan

Ngậm ngày dài lễ hội

Phong phanh màn thưa che mắt thánh

Rượu đỏ lênh láng ngai vàng

Tá điền múa thử ngôi vua

Lời phẩm hạnh ban sang đào kép

Khai hội

Và tan hội

Vạn vật

Như chiếc rễ, khô đi.

 

Ôi đất nước

Những lâu đài văn hóa

Đóng đinh kiếp người

Đóng đinh kiếp vĩ nhân.

Nhà văn

anh

tôi

chúng ta

bơi tìm bờ thiện.

Anh đeo chiếc kính của tha nhân

Anh khoác chiếc áo của tha nhân

Anh uống giọt nước của thượng nguồn tha nhân

Gội cơn mưa phục sinh

Phơi mình trên thập giá

Chân lý đừng cong

Lời vô minh đừng bẻ.

Hãy viết bằng ngọn lửa

Trải cô độc mình bằng ngọn lửa

Hãy biến lời anh thành ngọn lửa

Thiêu cháy những hỗn mang.

 

Nhà văn

Lòng giếng cạn rồi

Nơi tổ tiên con người chôn cuống nhau mình

Dựng thành quách, hoàng làng

Khắp nơi bện tre, lúa, gậy gộc

Thảm chờ bờ sam, bờ bụt

 

Nở những thung dành dành cuộn quanh cỏ dại bưng quê

Trổ những đời lau, đời sú

Khảm bữa no, ngày đói

Ốc vặn, tép rong

Gột hồn người xanh quê, mướt tóc.

Nhà văn

Anh sống trên vai người khác

Tựa vào vách người khác

Kiễng chân tới hai mặt ánh sáng

Hồn anh như vết mực

Ngựa trên lá tre tiến vào suối Yến.

Anh soi rõ thông điệp

Anh cầm

Anh nắm

Anh viết

Anh tô

Mà không soi nổi lòng mình

Như lòng người không mở bờ thiện

Như tình người không mở mắt thiện.

Từng bất ngộ đuổi nhau

Từng bất ngộ xô nhau

Lấn lát

Bão táp

Tối tăm.

Chỉ có tiếng chuông ngủ trong lời kinh Phật

Trói chặt hẫng người.

Đêm nay tôi ngủ trong mùi đất

Tiếng chuông vãn, tiếng sương lạnh

Hạt sương đùa trong sợi manh mai

 

Gầy đến mỏng.

Mùi khoai, mùi lúa, mùi cánh đồng trộn trong mùi rạ

Chỉ thiếu ánh đèn mà tắt thở

Định vị khói đồng xốn xang

Anh cời từ tết trước

võng tôi.

Không ai siêu âm thấy tim đất

Không ai bắt mạch được mạch đất

Không ai nằm trong đất

Biết đủ vừa, biết dừng lại, biết cân, biết đếm, biết khóc, biết cười.

Chỉ có gió

Thổi chín quê, đặt hồn quê trước cổng làng bằng đất.

Nhà văn

Anh

Tôi và chúng ta

lặng im mà hóa đất.

Trăm bờ đất

Trăm con sông

Trăm ngọn nguồn hướng biển.

Mẹ biển như vòng tay mở bãi

Khỏa nước ngàn năm ấp ôm mộ gió

Võng mẻ lưới ngày động.

Nhà văn

Lòng tham đế vương ngạt mùi thuốc súng

Dội từ phương Bắc khúc quanh

Tổ tiên còng gió mối mọt

Nghẹn dải miền Trung cá chết trắng bờ.

 

Vận nước trườn trên miệng lưỡi lưu vong

Ngạo nghễ nào cũng con Lạc cháu Hồng

Anh có thấy không

Nhà văn?

Cuộc chiến mềm trên mái lá dội về từ bến đục

Lu mờ đường biên

Lu bờ chân trời tỉnh thức

Con người âu hóa

Con người tây hóa

Tổ Quốc và bản sắc

Anh chảy về đâu?

Hay anh là ngọn gió bơ vơ trong thiên hà quyến thuộc?

Anh đã viết gì?

 

Nhà văn

Anh là ai?

anh đến từ đâu?

Anh đang đi về đâu?

Hãy kêu tiếng kêu của ngọn đuốc

Cháy một đời rừng

Chảy một đời sông

Cho tôi… được khóc…

 

THY NGUYÊN

(Trích trường ca Gửi)

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *