Thơ Phan Bùi Bảo Thi: Chợt thấy quê xa mặt đất rạn vỡ rồi

Vanvn- Tôi lang thang… lang thang dưới vầng mây yêu thương của mẹ/ Như ngọn gió lang thang không tấm vé khứ hồi/ Bao nhiêu năm mang phận con thuyền lưu lạc trùng khơi/ Bé nhỏ để không tin dưới chân mình là sóng// Đêm chiêm bao/ Ngày biển động/ Chợt thấy quê xa mặt đất rạn vỡ rồi/ Tôi nguyện cầu hãy đón lấy tôi/ Như lòng phố mùa thu đón ngày lá rụng.

Nhà thơ Phan Bùi Bảo Thi

HUYỀN THOẠI BUỔI CHIỀU XANH

 

Đó là buổi chiều thành phố xanh màu xanh của lá

Những chấn song trên ô cửa cuộc đời rộn rã

Tôi nhặt đất dưới chân mình để xưng tụng tình yêu

 

Chúng ta đã đi quá nhiều lần qua góc phố ấy

Góc phố mang tên loài hoa Ngọc lan

Chúng ta đã dừng lại quá nhiều lần trên bờ cỏ của dòng sông ấy

Nơi có những đôi vợ chồng sơn ca đất

Hôn phối, để sinh nở cho đời muôn triệu cháu con

 

Và hằng đêm, hằng đêm…

Chúng ta vẫn ngồi bên nhau chờ đợi

Chờ đợi từ phía Đông-Bắc có một vì sao rụng

Ấy là lúc ta cắn vào môi nhau

 

Chúng ta nằm bên nhau thỏng đôi chân xuống biển

Biển vẫn nghìn đời sóng trắng

Lũ dã tràng vẫn miệt mài xe cát ru ta

 

Đó là buổi chiều thành phố xanh màu xanh của lá

Những chiếc nón bài thơ vội vã đi về

Đằng kia là phương Bắc

Nơi có mùa hè goá bụa tiếng ve

 

Chúng ta vẫn hồn nhiên đính lên đời nhau những nốt buồn da thịt

Những đường gân rộp phồng của biển

Cuốn linh hồn từ lá mang đi

 

Đó là buổi chiều thành phố mang tôi về từ một chuyến xe

Rồi bừa bãi ném tôi vào lò lửa

Thịt da tôi tan ra

Trái tim tôi máu ứa

Trong tuyệt vọng tôi mơ đôi đỉnh vú ngọc ngà

 

Đó là buổi chiều thành phố xanh màu xanh của lá

Những chấn song trên ô cửa cuộc đời rộn rã

Tôi nhặt đất dưới chân mình để xưng tụng tình yêu.

 

MAI TÔI ĐI

 

Mai tôi đi

Để lại phố những mặt đường bóng bẩy

Những mặt người khô khát

Ném giấc mơ bay bổng ánh đèn vàng

 

Mai tôi đi

Để lại mặt hồ lăn tăn sóng

Lăn tăn em, nỗi nhớ

Phía sau vỏ não chùng chình máu sôi

Những chiếc lá tưới xuống lề đường, những cốc rượu rơi

Đất đá vô tâm hoá thân thành cạm bẫy

Những con dơi lao vút vào khoảng tối

Khoảng tối của tôi, của em, của đất, của những kiếp người

Bầy vi khuẩn lang thang…lang thang…lang thang…

Như những mảng băng sau ngày lửa liếm qua vùng Bắc cực

 

Mai tôi đi

Mang theo nỗi buồn con bọ cạp

Được trang điểm bởi ánh sáng đen chói chang vĩnh cửu

Mai tôi đi

Mang theo ánh mắt luôn nhìn về đất

Cụ già trong cơn ốm đau

Ả điếm nát nhàu nước mắt

Thế kỷ ngủ vùi sau khúc đồng dao

 

Này em!

Những thằng người có khác gì nhau?

Nhưng không thể đồng loã hành vi thời cuộc

Những chú diều giấy có thể bay lên…bay lên…bay lên…

Trong tầm sợi cước

Dễ gì hoá thân?

 

Mai tôi đi

Mang theo hơi thở đồng quê có loài lươn chạch

Gửi lại câu thơ

Gửi lại bức tranh hỗn tạp những gam màu

Rồi chuyến tàu đưa tôi về đâu?

Với hoài bảo của loài bò sát

Tôi cúi gập mình ái ân với đất

Và từ đất… tôi đi.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

ĐÊM TRỞ GIÓ

 

Đêm trở gió

Quê người quạnh quẽ

Những đám mây xám ngắt quay về

Tôi cuộn tròn tấm thân như con sâu róm đói

Thò đôi mắt ngờ nghệch về phía thẳm đen của đêm

 

Những hạt mưa như sợi thừng mang trái tim của sói

Trói chặt tôi vào gấc mơ tôi

Những chiếc lá rào bay như câu kinh sám hối

Nuối tiếc buổi chiều say trong đơn côi

 

Tôi úp mặt vào chiếc gối bông mẹ may mùa đông trước

Tìm chút nắng vàng trong khoảng sân quê

Khát khao tiếng cười lũ cào cào châu chấu

Khao khát làn roi mẹ đánh cuối chiều

 

Đêm trở gió

Những mặt người bạc thếch

Hú gọi nhau bằng tiếng gọi con người

Tôi cuộn tròn tấm thân như con sâu róm đói

Rũ phiến râu buồn về phía xa khơi

 

Đêm trở gió

Mưa chém lên hồn tôi trăm nghìn vết chém

Những vết chém có khuôn mặt buồn như ký ức loài dơi

Tôi cuộn tròn tấm thân như con sâu róm đói

Mơ giấc mơ thật dài về những đứa em tôi

 

Chúng vẫn hồn nhiên chạy dọc triền nắng gió

Hát vang khúc đồng dao mùa xuân

Tìm những túi trứng dế mèn trong từng búi cỏ

Một sáng mang về ánh mắt bâng khuâng

 

Đêm trở gió

Quê người quạnh quẽ

Ký ức nghìn năm vội vã quay về

Tôi cuộn tròn tấm thân như con sâu róm đói

Gặm nhấm nỗi buồn rũ nợ đam mê.

 

GIẤC MƠ MÀU LÔNG CHUỘT

 

Người ta dạy cho con những cái bắt tay sặc sụa tiếng cười

Những cái nhón chân dưới đèn màu xanh đỏ

Như con dế mù con lang thang trên cỏ

Vấp giọt sương chiều rụng

Giật mình, con mới biết mình đau

 

Người ta dạy cho con biết hát, biết hôn nhau

Nhưng không dạy cho con giữa đất chua đồng làng có những

giọt mồ hôi của mẹ

Cái vô hình sao mà mênh mang thế

Cái hữu hình là lúc đắng cay

 

Người ta gọi tên con không như mẹ từng gọi tên con

Người ta vỗ về con không như mẹ từng vỗ về con

Thuở bốn tao nôi cha làm bằng dây pháo sáng

 

Xin lỗi cha, xin lỗi mẹ

Con là thằng bất trắc

Ăn phải bùa mê vướng thòng lọng thị thành

Đêm, con ngửa mặt mình tìm một chấm sao xanh

Rồi úp mặt tìm giấc mơ màu lông chuột

Hình như có bóng cha con và chiến hào sũng nước

Thịt xương và khói súng cùng nước mắt bộ hành từ đất ngoi lên

 

Chiến tranh!

Con vuốt mắt mình để tìm lại con xưa

Thằng bé xác xơ, con trâu buồn đưa mắt nhìn nạm cỏ

Xót xa con biết

Giữa bình yên trời không ngưng gió

Mắt mẹ buồn để nước mắt trôi xuôi…

 

ĐIỀU CÒN LẠI

 

Những giọt mồ hôi cha tôi lăn đổ xuống con đường

Tạo hóa sinh thành loài cỏ gai mẹ tôi đớn đau ngày sinh nở

Tôi tan ra…tan ra từ hòn máu đỏ

Mắt mẹ quầng thâm chín tháng mười ngày

Buổi chiều tháng sáu heo may

Thiên sứ mang nước từ mây

Mang gió từ biển

Về làng tôi làm bão

 

Tôi được đùm trong ba tầng tấm áo

Quà tặng cho tôi từ những CON NGƯỜI

Tôi uống những giọt mồ hôi cha tôi

Ăn những sợi tóc mẹ tôi tảo tần mưa chiều nắng sớm

Để ngửa mặt mà chạy, mà đi, mà nằm xuống

Mà vô tâm như những thằng người

Tôi bằng lòng mình những cuộc rong chơi

Đôi lúc vấp chân, úp mặt, tôi nghe tôi không là tôi nữa

 

Tại sao tôi không phải là con chó?

Để vô thức gào trong đêm

Tại sao tôi không phải là con hoàng yến mỏ xanh mang trái tim của lũ quạ lạc loài trong cổ tích xa xưa, vong tình đột tử.

 

Tôi lang thang…lang thang dưới vầng mây yêu thương của mẹ

Như ngọn gió lang thang không tấm vé khứ hồi

Bao nhiêu năm mang phận con thuyền lưu lạc trùng khơi

Bé nhỏ để không tin dưới chân mình là sóng

 

Đêm chiêm bao

Ngày biển động

Chợt thấy quê xa mặt đất rạn vỡ rồi

Tôi nguyện cầu hãy đón lấy tôi

Như lòng phố mùa thu đón ngày lá rụng.

 

PHAN BÙI BẢO THI

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *