Thơ Nguyễn Thanh Vân: Lá diêu bông phiên bản 4.0

Vanvn- Bản đồ tâm hồn Nguyễn Thanh Vân khá dày đường rậm nét, trên đó điểm nhấn ấn tượng là những đường nét chạy về cũ xưa. Ở phố nay, người thơ này không chỉ thương nhớ quê xưa mà còn hoài vọng phố cũ. Hồn quê nồng hậu và hồn phố phong tình hợp duềnh hồn thơ phong nhiêu mĩ cảm, truyền thống và/mà hiện đại. 

Nâng giữ sắc xưa hương cũ, thiết nghĩ, không hề khiến cho con người ta bỏ lỡ cơ hội thụ hưởng những khoảnh khắc hiện thời, mà càng giúp họ biết tận hưởng từng sát na hiện sinh. Thơ trong tập thơ này, do vậy, có khả năng kích hoạt và tiếp truyền cảm hứng sống.

HOÀNG ĐĂNG KHOA

Nhà thơ Nguyễn Thanh Vân

>> Những câu thơ đi về giữa phố và quê

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG HÓA ĐÁ

 

Ba cuộc chiến tranh

ba vòng khăn tang

trên mái đầu người đàn bà nhỏ bé

trầm tích nỗi đau

chị muốn hóa hòn đá vọng

 

Không còn con để bế

đứa con trai duy nhất của chị

nằm lại bên kia động Tam Thanh

 

Miền quê nghèo đầy dấu tích chiến tranh

ngày đêm rập rình tiếng mìn phá đá

những ngọn núi cụt đầu

những người tạc tượng Phật Quan Âm

bỏ nghề bỏ quê lên phố

 

Người đồng đội của anh từ chiến trường Quảng Trị

chống nạng gỗ bốn năm ròng đi tìm

theo di nguyện cuối cùng của anh

không để chị hóa thành nàng Tô Thị

 

Đất nước này

biết bao người đàn bà như chị

nếu tất cả đều hóa đá

các anh biết về đâu…

 

LỖI NHỊP THÁNG BA

 

Tháng ba em đi xa

Nắng thôi vương lối nhỏ

Cây bưởi dỗi mùa hoa

Hương trầm mình trong nụ

 

Tháng ba như mắc nợ

Trăng cũng trốn đâu rồi

Gió nàng Bân gõ cửa

Áo xưa trả lại người

 

Tháng ba bồng sương khói

Cánh đồng mình mẹ thôi

Lẻ loi bông gạo đỏ

Chớp lửa báo mùa trôi

 

Tháng ba sông trở dạ

Sóng xô dạt bãi bồi

Tiếng đò ơi mắc cạn

Qua sông một mình tôi…

 

CỎ MAY

 

Hai thôn cách một dòng sông

Phía em cộng một cánh đồng cỏ may

 

Ngày xưa hẹn ước nơi này

Anh vạch lối cỏ, trăng bày cuộc chơi

 

Chuông Chùa, chuông Đạo sánh đôi

Ngân buông bỏ mặc phận đời cỏn con

 

Cỏ may vá hết lối mòn

Sao không khâu kín nỗi buồn ngày xưa…

 

TÌM LẠI MÙA ĐÔNG

 

Bố tôi cuốc núi tìm khoai

Trốn sâu hốc đá củ mài củ dong

 

Mẹ tôi ngồi bới cánh đồng

Cò con mổ vạt gió đông tìm mồi

 

Chị tôi gánh tuổi hai mươi

Qua sông tìm phố làm người bán rong

 

Tôi về tìm lại mùa đông

Theo cơn gió đói bẻ cong đường làng…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

LÁ DIÊU BÔNG PHIÊN BẢN 4.0

 

Ông tôi một thời đi tìm lá

Mải nghe hát ả đào hái được chiếc lá vông

 

Cha tôi một thời đi tìm lá

Chiếc lá diêu bông tìm thấy ở trong rừng

Ngày ra quân trở về sông Đuống

Mở ba lô còn lại cuống lá không

 

Đến lượt tôi lại đi tìm lá

Chiếc lá trong thơ cho thỏa chí tang bồng

Chẳng phải vô tình chị inbox cho tôi rất nhiều ảnh động

Cùng  định vị cánh đồng nơi bà gieo vãi hạt diêu bông

 

Đường tình ông tôi, cha tôi đều lận đận

Như thơ Hoàng Cầm một thuở long đong

Tôi tự tin sẽ hái được trăm  ngàn chiếc lá

Kết đầy xe duyên ngày chị lấy chồng

 

Lá diêu bông phiên bản 4.0

Em không tìm được

Khi đồng làng đã hóa phố bên sông…

 

THƠ VIẾT Ở XỨ SỞ CỔ TÍCH

 

Cô Tấm thiện hay ác

Nàng Mỵ Châu ngây thơ hay ngu ngốc?

Câu hỏi của em thời đi học

Thầy giáo không  trả lời

 

Đan Mạch

Đất nước của những nhân vật cổ tích

Họ luôn sống cùng đời thực

Trong lâu đài Kronoborg *

Hoàng tử Hamlet đứng suy tư

“ Tồn tại hay không tồn tại?”

Trên bến cảng Langeline**

Nàng tiên cá ngồi làm người mẫu ảnh…

 

Chiều Copenhagen dài theo những đoàn du khách

Gặp lại em cô gái hướng dẫn viên gốc Việt

Ngại ngần em hỏi:

–  Dọc bờ biển miền Trung

Nhật lệ, Thiên Cầm, Cửa Lò, Cửa Hội

Nơi nào đặt tượng nàng Mỵ Châu?

 

Trên quảng trường Copenhagen

Andersen ngồi chống ba toong

Tôi chụp ảnh cùng ông

Tôi giả vờ bận rộn

Để không  trả lời câu hỏi của em…

 

Copenhagen – Hà Nội, 6.2019

___________

 * Lâu đài Kronoborg hay gọi lâu đài Hamlet

 **“Tồn tại hay không tồn tại” là câu nói nổi tiếng của Hoàng tử Hamlet trong kịch Sếchxpia

*** Nàng tiên cá là chuyện cổ tích của nhà văn nổi tiếng Đan Mạch Andersen

 

ÁNH NGÀY VÀ BÓNG ĐÊM

 

Anh đừng tụng ca nữa

Hãy để mặt trời xuống núi

Hãy để em trở về nhà

Trong bóng đêm yên tĩnh

Em tự do khóc cười

Những  phản xạ tự nhiên

Không theo kịch bản anh viết sẵn

Đêm luôn biết vị tha và im lặng

Chẳng đố kỵ bao giờ

Bóng tối là lưng của ánh ngày

Mặt sau của tờ lịch

Nơi em cất giấu sự thật

Những nụ hôn lúc không giờ

Mặc ai nói xấu đêm

Thôi ngủ đi mắt biếc

Trái đất cần nghỉ ngơi

Để ngày mai quay theo mặt trời…

 

THU NHỚ

 

Mái ngói nâu theo câu hát Trịnh

Tôi đi tìm Hà Nội mùa thu

 

Heo may dìu hoa sữa vào thơ

Cây cơm nguội đơm chiều xuống phố

Quán trọ ai hát bài ca cũ

Tôi thay người dạo phím đàn xưa

 

Hương cốm thơm lối cũ em qua

Lá sen gói xanh từng kỷ niệm

Cọng rơm thắt vàng lời hò hẹn

Thu một mình chẳng dám mở ra

 

Trời Tây Hồ xanh biếc lời ca

Gọi Sâm Cầm về thăm chốn trọ

Lá bàng nửa xanh nghiêng về phía hạ

Nửa đỏ chờ em ở cuối mùa đông

 

Thu nhớ Trịnh hay thu nhớ em?

Tôi hỏi mãi mà thu chẳng nói…

 

NHỮNG CÂU THƠ NHẶT TRÊN PHỐ CŨ

 

1.

Phố tên Hàng Ngang. Em đi hàng dọc

Muốn khoác vai nhau. Biết đến bao giờ?

2.

Thương Hàng Buồm mùa thu ngã gió

Mở khăn san em thả một cánh buồm

3.

Nghe tên phố thấy lòng mình chua ngọt

Em đến Hàng Đường mua tuổi ô mai

4.

Ta đứng chờ em mười năm có lẻ

Đâu hay nơi này chỉ là ngõ Tạm Thương*

 

_____

*Phố Hàng Bông – Hà Nội có con ngõ mang tên Tạm Thương

 

MƯA HÀ NỘI

 

Mưa cho lá thả mùa vàng xuống phố

Phục sinh rêu phong tường thành ngói cũ

Em qua mùa thu thành em gái mưa

Tôi qua mùa thu thành người tình mơ

 

Hà Nội không mưa  tìm đâu phố cổ

Đâu cầu Long Biên – cầu vồng tuổi thơ?

Hà Nội không mưa em thành thiếu phụ

Hà Nội không mưa… đâu nửa mùa thu?

 

Ngược năm cửa ô tìm dấu chân xưa

Ngược chân Tháp Bút tìm lại câu thơ

Tôi ước trời mưa cơn mưa thiếu nữ

Em ngược mùa thu thành em gái mưa…

 

HÀ NỘI VÀO ĐÔNG

 

Lau sớm bạc đầu bãi bồi

Sông Hồng xuôi về hối hả

Nghi Tàm cuộn nắng vơi chiều

Yên Phụ cúc vàng trổ dốc

Heo may nhiều lời thành gió

Người gánh Đông về phía Cổ Ngư

 

Vội vàng lá rơi

Vội vàng tường thành rêu ngủ

Vội vàng thâm trầm ngói cũ

Vội vàng lả lướt khăn san

Ngập ngừng cửa ô

Bước khuya em về

Vẹt màu phố Phái…

 

Gió thở gấp trả nỗi buồn gác trọ

Vội vã còi tàu gọi nhau Hàng Cỏ

Vội vã nụ ôm

Hà Nội vào Đông…

 

NGUYỄN THANH VÂN

(Trích trong tập Những câu thơ nhặt trên phố cũ)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *