Chùm thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Ấm mùi rơm rạ hương nhà thoảng đưa

Vanvn- Tình trong mỗi bước nôn nao/ Góp bàn tay cho đẹp giàu quê ta/ Níu lòng những lúc đi xa/ Ấm mùi rơm rạ hương nhà thoảng đưa.

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu

Mời anh đến với Trà Vinh

 

Trà Vinh vùng đất thuận thiên

Mời anh đến với Vĩnh Yên đất này

Trên cao chim hót mê say

Bên ao cá soi bóng mây xanh ngời.

 

Muốn tìm giây phút thảnh thơi

Ao bà Om – đừng ngại lời xuýt xoa

Từng cây cổ thụ cao to

Dang tay hứng nắng che cho mát lành.

 

Ba Động cát trắng biển xanh

Nay thêm cánh gió quay quanh bầu trời

Nhấp nhô con sóng ngoài khơi

Thụt thò còng gió như mời mọc chơi.

 

Anh đừng say lả say lơi

Trà Vinh em còn nhiều nơi mỹ miều

Dù đi từ sáng đến chiều

Cũng không đi hết yêu kiều quê em

Cồn Hô, chùa Hang, cồn Chim

Đại Anh nhà cổ, chùa Âng cũng gần

Lưu Cừ khảo cổ xa xưa

Tân Quy bát ngát bốn mùa sum suê

Trà Vinh – có nhớ thì về…

 

Câu hát quê em

 

Ai về Tập Ngãi quê em

Rập rờn sóng lúa, êm đềm sóng khua

Thoảng nghe câu hát vào mùa

Cánh cò chao lượn, cơn mưa ngập ngừng.

 

Con đường trải nhựa xinh xinh

Hàng cây đón gió rung rinh ánh chiều

Áo bay tha thướt mĩ miều

Những chiều xem lễ dập dìu dáng hoa.

 

Lắng lời ca, lắng lời ca

Hòa trong kinh nguyện bay xa thầm thì

Nhớ làm sao những mùa đi

Tiếng hát em cứ vọng về trong tim.

 

Ai về Tập Ngãi quê em

Xôn xao câu hát trăng đêm dãi dề

Ai về Tập Ngãi thì về

Mang theo câu hát lời thề thủy chung.

 

Xuân mới Trà Vinh

 

Sắc xuân rạng ngời trải khắp quê ta

Em đứng đó giữa Trà vinh tươi trẻ

Nắng sớm hàng me ngọc trời xuyên lá

Anh đón chờ niềm tin mới mân mê.

 

Đất chuyển mình mang vóc lớn em ơi!

Luồng tàu tải lớn lô xô sông Hậu

Khu kinh tế Định An ngày mỗi mới

Duyên Hải xôn xao bừng sáng góc trời.

 

Gió xuân về rạo rực sóng Cần Chong

Cánh đồng lớn mỡ màng nông thôn mới

Dừa sáp Cầu Kè dẻo ngon thanh mọng

Bánh tét Trà Cuôn hôi hổi chào mời.

 

Cầu Cổ Chiên – đòn gánh mẹ trên vai

Đong mong ước của hai bờ sông nhớ

Đôi má thắm kề nhau từng nhịp thở

Xuân mới về Trà Vinh đón ngày mai.

 

Tươi trẻ tuổi ba mươi

 

Em huy hoàng của độ tuổi ba mươi

Như cô gái đang căng tràn ngực trẻ

Đủ độ chín để thấy lòng mới mẻ

Vượt gian nan đi tới chặng đường dài.

 

Nhịp Cổ Chiên gánh nặng những chuyến hàng

Nối Trà Vinh cùng dặm dài đất nước

Luồng tàu sông Hậu, Định An mong ước

Nhanh nhanh tay bốc dỡ tháng năm về.

 

Thành phố em rợp bóng những hàng cây

Lá phổi yêu thương rộn ràng nhịp đập

Đang từng bước một niềm tin hội nhập

Vỗ tương lai với sức vóc rạng ngời.

 

Em huy hoàng của dộ tuổi ba mươi

Nắng tinh khôi toả hào quang đền Bác

Sáng lung linh hồn non sông bất diệt

Điểm tựa niềm tin bước tới mai sau.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Tình xuân đất khách quê người

(Tưởng nhớ soạn giả Viễn Châu)

 

Tình anh bán chiếu nổi trôi

Bông ô môi rụng tơi bời bến sông

Người yêu nay đã có chồng

Hoa đào năm ngoái giờ trông phương nào?

Từ ngày xa cách quê nghèo

Nước đêm trăng ai gánh theo bên nàng

Kiếp cầm ca vẫn đa mang

Bao xuân đất khách lang thang mây trời

Lá bàng rơi – lá bàng rơi

Sầu vương ý nhạc mấy đời trầu xanh

Quê em nặng nghĩa nặng tình

Ngõ sau chiều đứng lặng thinh ngó về.

 

Mai nở kịp đón giao thừa?

Xuân này lại nhớ xuân xưa bùi ngùi.

 

Tìm em chiều Ba Động

 

Lạc em chiều Ba Động

Tìm thiền viện thinh không

Tóc vướng mây Hoàng hạc

Ánh nhìn trôi long đong.

 

Anh không lần tràng hạt

Nam mô cõi vô hằng

Vắng nhau trong chốc lát

Bóng câu thành băn khoăn.

 

Nhập nhằng trời và nước

Bãi bờ xa tít mây

Gió kéo hàng dương lướt

Anh đo sóng cồn Ngao.

 

Sóng biết bờ hờn dỗi?

Cát lặn mình lòng khơi

Hiểu nhau thời son trẻ

Chơi cút bắt hôm mai.

 

Lạc em chiều Ba Động

Lòng sắc sắc không không

Thuộc về nhau tim óc

Lạc mấy cũng bằng không.

 

Tháng năm xanh

 

Anh sẽ về cho kịp tháng năm xanh

Rợp bóng hàng me mưa hè em đứng

Hoa dầu hoa sao chao mình đón gió

Thi nhau rơi tráng đẹp những con đường.

 

Nhớ làm sao ngóng những buổi tan trường

Tà áo trắng dập dìu bay khắp phố

Mỏi mắt lắm tìm em trong vô số

Tóc dài buông cho con mắt vấn vương.

 

Đèo em bên hóng mát ao Bà Om

Trong phút chốc huyền thoại xưa dựng dậy

Gồng lưng đạp hay dốc đào ao đấy

Vòng tay ôm ngưng nhịp đập tim non.

 

Chớ hững hờ để vuột tháng năm xanh

Mắc cạn mãi nụ cười duyên bẽn lẽn

Chầm chậm nhé còn trao nhau thèn thẹn

Chặt tay rồi thì đeo suốt em – anh.

 

Theo em về mùa hội biển

 

Nôn nao sắm mùa hội biển

Hò dô khoan nhặt dòng người

Rủ em chìm trong miên viễn

 

Lặng tìm riêng một nét duyên

Theo em, anh về hội biển

Mỹ Long hương sắc mặn mòi

Liếp vườn hai bên dẫn lối

Xanh xanh ngan ngát nắng xuyên

 

Hàng dương vi vu gió gọi

Cát lắng chân chuồi êm êm

Đâu dấu tiền nhân không mỏi?

Giong thuyền cưỡi sóng ra khơi

 

Theo em về mùa hội biển

Hò dô khoang cá đầy thuyền

Sóng hát lời ru êm ái

Nụ cười đầy đặn nét duyên.

 

Xanh sắc Cồn Hô gọi lòng

 

Nắng chiều thanh rọi Cồn Hô

Em che tay mảnh sóng xô mạn thuyền

Lược ngà buông dáng Cổ Chiên

Dòng sông bỗng hóa tóc huyền lả lơi.

 

Xuống câu vọng cổ gọi mời

Mang mang sóng nước tái tê xang xề

Vườn xanh bông trĩu trái sai

Đường đê thấp thoáng áo ai thâm màu

 

Tình trong mỗi bước nôn nao

Góp bàn tay cho đẹp giàu quê ta

Níu lòng những lúc đi xa

Ấm mùi rơm rạ hương nhà thoảng đưa.

 

Rạng danh vùng đất anh hùng

 

Cầu Kè một sáng ghé qua

Đây chiến tích Bác-sa-ma lẫy lừng

Làm bao tên giặc khiếp kinh

Âm mưu hòng chiếm đất linh thiêng này.

 

Anh hùng đâu kể râu mày

Rạng danh truyền thống cái lai* chẳng màng

Việc nhà việc nước hai đàng

Chị Út nhưng lại sẵn sàng trước tiên.

 

Chiến công vang khắp trăm miền

Đi vào thơ truyện lưu truyền mai sau

Ngân nga khúc hát tự hào

Nghe như sông núi thuở nào ra quân.

—————————-

(*): Câu nói nổi tiếng của Chị Út Tịch “Còn cái lai quần cũng đánh” trong truyện kí “Người mẹ cầm súng” của nhà văn Nguyễn Thi.

 

NGUYỄN ĐÌNH VĂN HIẾU

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *