Chùm thơ Đào An Duyên: Dấu xưa thăm thẳm mắt môi người

Vanvn- Người chạm khẽ một ngày vừa chợt/ Huế gói trong tiếng “Dạ” đằm môi/ Ta xa Huế lời chưa kịp nói/ Dấu xưa thăm thẳm mắt môi người…

Nhà thơ Đào An Duyên ở Gia Lai

VỀ MỘT LOÀI CÂY

 

Như loài cây mọc lên từ đất

Những giọt sương lặn vào tôi

Bóng tối lui lại sau lưng nhường mặt trời

Tôi giêng hai nỗi buồn thập phương xanh sắc lá

 

Người gieo tôi xuống mùa xuân

Mẹ dặn làm loài phù du cũng phải buồn nỗi biển khơi sâu thẳm

Lòng người tựa giếng

Tôi phận cỏ xanh đến đâu cũng dại nỗi riêng mình

 

Thoai thoải bờ xưa tiếng quê

Khóm tre uốn câu vào tôi tháng năm khắc khoải phận người

Bước cao thấp phố phường chật hẹp

Đêm nằm mơ bậc thềm phủ kín sắc rêu

 

Như loài cây mọc lên từ xanh

Tôi chưa từng buồn nỗi buồn sông suối

Bốn mùa rì rào dưới nắng trời

Để rút mình xanh tháng năm tận cùng tôi biêng biếc…

 

KHOẢNH KHẮC

 

Mưa trải căm căm

Thung lũng chìm trong ánh đèn mờ ảo

Mái nhà chụm tìm hơi ấm

Khói thở lên nằng nặng chiêm bao

 

Ngàn năm thông xanh

Những bông hoa như cúc cài lại ánh nhìn bàng bạc

Hơi sương buốt dấu cố cung

 

Chậm bước chân

Vạch một đường bay qua muôn thế kỉ

Mình như kẻ lạc đường

Rẽ ngả nào cũng không tìm thấy lối

Chỉ gặp toàn xanh

 

Mưa ràn rạt qua thung

Ánh đèn khuất sương chìm đêm lặng

Khuyết mình

Mơ lối về cố cung nở đầy bông cúc dại…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

ĐÔI MẮT CƠ TU

 

Mở ra buổi chiều

Có sợi khói thở lên mái bếp

Cánh dơi vỗ nhẹ thinh không

Bông hoa nở bên bờ vắng lặng

Tiếng chổi tre quét lá đốt mùa

 

Mở ra miền xưa

Em lò cò mảnh sành ném vòng tròn nụ cười răng sún

Quả chuyền bay lên câu hát đồng dao

Vớt mảnh trăng đêm

Lúng liếng hút ta vào vùng xoáy giếng khơi thăm thẳm

 

Mở một sớm ban mai ruộng đồng mùa gặt

Thảo thơm rơm rạ áo mẹ mặn mồ hôi

Cha đánh trâu thập thững qua sông lở bồi một kiếp

Ngõ quê rộng một lối về

 

Mở một chân trời mồ côi

Có kẻ tha phương học bơi một đời đuối vào trong mắt

Đôi mắt Cơ Tu

Khẽ mở những chân trời chưa bao giờ xa ngái

Ngày vừa buông đượm một mắt cười…

 

DẤU XƯA

 

Rêu xanh búp ngà

Xiêm y lộng lẫy một chiều mùa hạ

Hoàng hậu ái phi đã từng lòng nhau bao đêm mất ngủ

Hoàng bào uy quyền mắt trừng thét lửa

 

Thành quách khoác áo thời gian

Dấu xưa ngủ trên những đền đài cũ

Một vết hài son đêm trăng

Viên ngọc sáng vùi trong lòng giếng

 

Nắng đã chín qua ngàn vạn năm

Lời tung hô gốm men lấp lánh

Hoa văn phác những rồng mây

Thấy mình lạc về muôn niên kỉ

 

Người chạm khẽ một ngày vừa chợt

Huế gói trong tiếng “Dạ” đằm môi

Ta xa Huế lời chưa kịp nói

Dấu xưa thăm thẳm mắt môi người…

 

VÔ CÙNG

 

Buổi chiều ở trọ lòng chúng mình

Hoa nở đoá mây lơ đãng

Anh nói lời chân thật

Em vay mượn buổi chiều thênh thênh cao nguyên

 

Thời gian vô cùng

Chúng ta còn gì ngoài những đêm mất ngủ

Sao trời thắp lại miền lấp lánh

Anh như con cú buồn vỗ cánh nốt lần bay

 

Những tượng mồ run rẩy bạc đêm

Quân tử tiểu nhân cũng im lìm mục lòng thân gỗ

Ôm khuôn mặt sơ sinh

Chờ luân hồi gửi lời ăn năn chưa kịp nói

 

Cơn mơ chắp vá rạc rời

Giấc ngủ đi vắng khỏi chúng mình

Chỉ còn đêm cao nguyên khắc khoải

Dốc cạn canh bạc thành kẻ trắng tay…

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *