Chùm thơ về mẹ của Nguyễn Minh Ngọc Hà ở Bình Dương

Vanvn– Hối hả trở về trong nhói buốt hoàng hôn/ sau tin nhắn “Mẹ đang chờ” như sét đánh/ hành lý mang theo là trái tim ân hận/ trên chuyến bay dài nhất cuộc đời// “Con đã về bên mẹ, mẹ ơi!”/ khản giọng gọi nhưng không lời đáp lại/ căn nhà rồi lặng im mãi mãi/ mắt ta nhòe hay trời đổ mưa bay?

Nhà thơ Nguyễn Minh Ngọc Hà

HÃY VỀ ƠN MẸ

 

Đôi tay anh cứng cáp chở che em

Là ơn mẹ ngày xưa nâng niu từ tấm bé

Đôi bàn chân dắt em vượt trăm sông nghìn bể

Bước chập chững đầu đời chính tay mẹ dìu anh

 

Giao em cả gia tài, mẹ chẳng chút băn khoăn

Bởi trái tim anh, em đã về ngự trị

Hạnh phúc đắng cay – đời vui buồn dư vị

Mẹ chỉ mong chúng mình đi đến cuối cùng nhau

 

Gần hết cuộc người mưa nắng bể dâu

Mẹ nuôi anh bằng lời ca dao nhân nghĩa

Những ngày tháng vợ chồng em sẽ dần thấm thía

Tổ ấm mình vững bền từ cốt lõi nghĩa nhân

 

Cảm ơn mẹ, anh ơn mẹ vạn lần

Và anh biết lòng em cũng thế!

 

BỘI THU YÊU THƯƠNG

 

Mẹ gặt buồn để lúa trổ mùa vui

con no bụng đến trường, cặp nhiều thêm sách vở

vòng tay mẹ tường thành – dẫu lều tranh tạm bợ

che chắn đời con trước mọi bão giông

 

Mẹ gói trọn lo toan trong manh áo tảo tần

gánh con bước qua nhọc nhằn năm tháng

dưới đồng sâu, trên ruộng cạn

lên thác xuống ghềnh, không nửa tiếng than van

 

Mẹ đan yêu thương thành áo ấm, chăn êm

gạn buồn, khơi vui từ nụ cười con trẻ

dẫu phải chịu trăm ngàn dâu bể

chống lại cả cơ trời để con khỏi bể dâu

 

Mẹ là kỳ quan, là phép lạ nhiệm màu

cả một đời chỉ cho, không biết nhận

trái tim mẹ sâu không cùng tận

nơi con bội thu yêu thương

nơi ẩn chứa sức mạnh phi thường!

 

DÁNG HÌNH MẸ THÂN THƯƠNG

 

Bậc cửa cao tôn dáng mẹ thêm cao

Bậc cửa thấp dần kéo lưng mẹ còng thêm chút nữa

Nhà mình mấy lần thay bậc cửa

Đến hôm nay bậc cửa cũng chẳng còn

Sàn nhà bằng mặt sân

Tránh cho mẹ thêm lần bước hụt

 

Mắt mẹ giờ sâu hun hút

Trũng đầy vết chân chim

Đôi mắt từng sáng như sao đêm

Canh đàn con yên giấc

Mắt chưa ngủ khi con còn thức

Mắt đã thức dậy rồi lúc con vẫn ngủ say

 

Tay mẹ toàn những vết chai

Chân thời quanh năm nứt nẻ

Lam lũ cùng đất bùn, rơm rạ

Cho đời con bút mực, giấy thơm

Mẹ dắt dìu con qua trăm núi nghìn sông

Đạp bằng hết chông gai, lát đường con đi êm đềm, phẳng lặng

Dẫu nhận về mình trăm cay nghìn đắng

Mẹ vẫn thấy ngọt ngào

 

Ngô, khoai, sắn, bữa cháo, bữa rau

Lưng mẹ thêm đau, con có thêm hột cơm chắc bụng

Bài tập làm văn kể về hoa sen, hoa súng

Con bỗng rưng rưng thương tóc mẹ lấm bùn

Mồ hôi và nước mắt đều có vị mặn chung

Mồ hôi tưới xuống cánh đồng

Lúa oằn bông cong như dáng mẹ

Nước mắt chực rơi trong phiên chợ xế

Nhìn gánh hàng đầy ắp… mẹ buồn hiu

 

Ngôn ngữ trần gian có lẽ rất nhiều

Mà chẳng viết nên dáng hình của mẹ

Ngôn ngữ trần gian thật tệ!

Hay lòng con chưa đủ yêu thương?

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

RẤT LÂU RỒI CON SỢ SẼ MỒ CÔI…

 

Rất lâu rồi con chẳng đợi mùa xuân

mỗi tờ lịch cuối năm nặng thêm lần rơi xuống

mỗi xuân sang con thêm lần sầu muộn

tuổi mẹ chất chồng như núi non

 

Tóc bạc nhiều, lưng mẹ còng hơn

dường mắt mờ nên chập chờn hư ảnh

rồi những đêm khuya lạnh

mẹ thấy cha về trong bàng bạc sương giăng

 

Nhớ ngày nào tuổi mẹ tròn trăng

đàn con ra đời vầng trăng khuyết nửa

cha vĩnh viễn đi xa trăng mòn thêm vết cứa

mưa nắng bao mùa trăng nhạt sắc phai hương

 

Trăng khuyết tròn – mẹ vẫn trọn tình thương

cột trụ không còn – nhà một tay mẹ chống

đàn con lớn khôn qua năm dài tháng rộng

đòn gánh cong dần theo dáng mẹ liêu xiêu

 

Cả một đời ruộng sớm với chợ chiều

chắt chiu mồ hôi, vun bồi con tri thức

ngày mùa đông, mẹ thêm lần đau nhức

đêm trở trời, thêm những tiếng ho khan

 

Giá có thể trói được gã thời gian

để hắn mãi đứng im ngoài cánh cửa

bởi con sợ một mùa xuân về nữa

sẽ mây trắng thêm nhiều trên tóc mẹ, mẹ ơi!

 

Rất lâu rồi con sợ sẽ mồ côi…

 

CHUYẾN BAY DÀI NHẤT CUỘC ĐỜI

 

Thời gian rụng đầy tay

cho hơi thở mẹ dần ngắn lại

mỗi sớm mai ít thêm lần người dậy

lá vàng rơi kín mặt sân buồn

 

Sàn nhà trơn trợt mỗi mưa tuôn

ngày gió chướng ít thêm lần khép cửa

lạnh mùa đông mỏi chờ từng câu hứa

đàn con về ấm tiếng cười vui

 

Mẹ mân mê manh áo đã cũ rồi

thương chỗ rách lúc cảnh nhà nghèo khó

giờ đủ đầy vứt đi chẳng nỡ

tấm áo che con khôn lớn nhọc nhằn

 

Ta bay đi với đôi cánh chim bằng

áo thị thành thay áo quê lam lũ

mùi nước hoa thay mùi bùn đất cũ

đâu hay rằng ký ức rớt sau lưng

 

Hối hả trở về trong nhói buốt hoàng hôn

sau tin nhắn “Mẹ đang chờ” như sét đánh

hành lý mang theo là trái tim ân hận

trên chuyến bay dài nhất cuộc đời

 

“Con đã về bên mẹ, mẹ ơi!”

khản giọng gọi nhưng không lời đáp lại

căn nhà rồi lặng im mãi mãi

mắt ta nhòe hay trời đổ mưa bay?

 

VU LAN NHỚ CHA

 

Con quá giang nỗi nhớ chiều nay

Tìm về ngày xưa về cánh đồng về dòng sông ấy

Ký ức ngọt ngào êm đềm xuôi chảy

Cha vẫn manh áo sờn vai vẫn nụ cười hiền

 

Cô gái nhỏ vô tư trong tuổi hồn nhiên

Nào hiểu được những muộn phiền nhuộm tóc cha bạc trắng

Nào hiểu được tiếng thở dài trong những đêm khuya vắng

Cha lo lắng cảnh nhà thiếu trước hụt sau

 

Mưa ướt lạnh xuống vai, nắng dội lửa trên đầu

Cả một đời cha dãi dầu sương gió

Nhà mình khó nghèo nhưng lòng cha giàu có

Con được tắm trong bể yêu thương và hạnh phúc nhất đời

 

Cha thương con, cha không nói bằng lời

Nhường hết miếng ngon nhường manh áo lành nhường thêm chăn ấm

Con lớn khôn theo từng mùa xuân tươi thắm

Đời cha chỉ hai mùa mưa nắng – nắng mưa

 

Ai chở con về tìm lại tuổi thơ xưa

Khi đoàn tàu nỗi nhớ đã chật đầy hành khách

Tháng bảy mưa ngâu hay lệ sầu trong mắt

Áo con ai vừa cài hoa hồng trắng xót xa?

 

NGUYỄN MINH NGỌC HÀ

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *