Vanvn- Tỉ tỉ sinh linh ra đi bệnh tật chiến tranh và những điều ngớ ngẩn/ Dân một nắng hai sương làm chủ đất trời/ Làng tôi bốn bề lũy tre che chở/ Khuất tầm nhìn đâu phải khuất nghĩ suy
Nhà thơ Lê Trường Long nguyên quán làng Thạnh Bình, Tiên Cảnh, Tiên Phước, Quảng Nam nay là xã Thạnh Bình, thành phố Đà Nẵng. Hiện ông công tác tại Công ty Cổ phần sách & Dịch vụ văn hóa Quảng Nam.

CÁI ĐÀ CỬA
Ai
Về trong ngôi nhà của đất
Có xe đưa, có kẻ khóc hờ
Ai
Về trong ngôi nhà của đất
Tiếng người thân nức nở rối như tơ
Cái đà cửa vẹt mòn thân phận
Nội ngoáy trầu đợi đã bao năm
Ông ra đi
Cha ra đi
Một chiều nhận tin báo tử
Chiếc gậy rung rung trượt ngã
Nắng hoe hoe ngày đưa nội trở về
Người giàu cũng ra đi
Người nghèo không ở lại
Bao cảnh biệt ly
Như chiều ni
Ai về trong ngôi nhà của đất
Có điều rất thật
Cái đà cửa vẹt mòn thân phận
Nội ngoáy trầu, ngoáy cả thời gian
THẦY BÓI MÙ
Thầy bói đôi mắt kéo mây
Cây gậy và đứa trẻ dìu nhau như kẻ sĩ không nhà
Bình thản ngồi nghe chim hót
Đôi lúc nhíu mày nghe tiếng chân qua
Huơ tay múa chân như thời xông pha chiến trận
Ngựa hí vang trời
Thây phơi đầy nội
Một chiều trong chén ly bôi
Thủ lĩnh mời
Ngờ đâu…
Ngờ đâu!
Có lần cận chiến
Cờ soái lăn quay
Mở đường máu quân thù bạt vía
Thủ lĩnh nâng ly mời chiến hữu năm nào?
Tiếng lành đồn xa
Tiếng ác cũng đồn xa
Thầy bói mù trở về chốn cũ
Vui thú điền viên
Xòe tay bấm đốt
Thầy bói già thét lên
Thủ lĩnh
Tiếng cười lạnh như băng
Bàn tay già chới với
Đỏ ối chiều hoàng hôn ! ! !
GIÓ CŨNG SANG SÔNG
Ngày xa quê
em tặng chiếc khăn tay
không giấu được nỗi buồn tràn lên mắt
Thời gian
gió thổi mây bay
cánh nhạn thưa dần
trăng thượng tuần như chiếc ghe rời bến
ráng chiều đỏ ối
hoàng hôn
Con chữ níu nhau
thảng thốt
chạy quanh trên giấy ố vàng
khăn tay phẳng phiu phủ mòn nỗi nhớ
ngày về
gió cũng sang sông

CÓ BUỔI CHIỀU
Có buổi chiều không thể nào quên
Em bỏ đi anh trơ trọi một mình
Gió thổi miên man hàng cây run rẩy
Sắc chiều vàng úa cả không gian
Có buổi chiều không thể nào quên
Em ở bên mà xa quá đỗi
Nhìn vào mắt em lòng anh bối rối
Thời gian trôi…
Thời gian trôi…
Trôi…
Trôi…
TẮM NẮNG HOÀNG HÔN
Kính viếng hương hồn cha mẹ
Nơi cha mẹ tôi yên nghỉ
Bên sườn đồi thoai thoải cạnh dòng sông
Mùa nước lũ đục ngầu như thể
Sông Đá Giăng giờ lại hóa thanh bình
Đem phù sa dọc theo triền cũ
Núi bạc màu lại nảy nở sinh sôi
Đây Diều Độ
Đây Sơn Ve
Đây Đầu Voi xanh ngắt
Mỗi chiều về tắm nắng hoàng hôn
Vào vụ gặt những thửa ruộng bậc thang lúa chín vàng trải lụa
Tiếng sáo diều vi vu
Quê hương tôi
Sớm mai hồng rộn rã tiếng chim
Nghĩa làng xóm, bát nước chè xanh, miếng trầu mời nhau nghe sao mà sâu đậm
Trai gái còn đổi công, ghẹo nhau bằng ánh mắt đượm tình
Những vườn quế xuân về phơi lộc non xanh biếc
Cây dó bầu lặng lẽ vươn cao…
Mảnh đất đã sinh ra bao vị anh hào
Lê Vĩnh Khanh Lê Vĩnh Huy Huỳnh Thúc Kháng..
Và những bậc tiền nhân làm rạng rỡ quê nhà
Đứng trên đồi Khách Thông trông làng quê yên ả
Cánh én nghiêng mình vút lượn giữa từng không
Một chút thôi nghe đau đáu trong lòng
Phóng tầm mắt dãy núi già che khuất
Hoa loa kèn thơm và những điều rất thực
Mảnh đất nơi đây nâng bao cánh chim bằng
ĐÊM TRẮNG
Đêm không sao
Tiếng cú vọ nghe mà rờn rợn
Tiếng chó tru như gọi oan hồn
Tiếng chim bắt cô trói cột
Tiếng thạch sùng tặc lưỡi
Thời vàng son đã qua
Đêm không sao
Sương rơi nằng nặng
Tiếng mèo hoang như trẻ bỏ rơi
Chim lẻ bạn tiếng rối bời khản đặc
Côn trùng yêu đầy ắp tiếng hân hoan
Đêm không sao
Tôi như người mộng du
Gặp gã ăn mày thay da đổi thịt
Hỏi chuyện quê mặt ngờ nghệch như không
Cánh đồng xanh rực rỡ nắng hồng
Ai đứng đó ngửa mặt cười sảng khoái
Chiếc lá rơi tựa như dấu hỏi
Đêm trắng rồi sao rộn rã tiếng cười.
SAU LŨY TRE
Trái đất không lớn hơn thuở khai thiên lập địa
Tổ quốc lâm nguy, còm cõi nỗi cô đơn của mẹ
Nhà ngoại cảm
Vui cười với sinh linh hòa vào trong đất
Thảng thốt với hình khiếm khuyết bi thương
Cây sau bão đâm chồi nẩy lộc
Mây hồi sinh mặt nước ấm dần lên
Tỉ tỉ sinh linh ra đi bệnh tật chiến tranh và những điều ngớ ngẩn
Dân một nắng hai sương làm chủ đất trời
Làng tôi bốn bề lũy tre che chở
Khuất tầm nhìn đâu phải khuất nghĩ suy
Chị tôi tóc chấm vai tuổi thanh xuân gởi lại chiến trường
Ôm đồng đội máu hòa vào đất
Ngày sơn hà thống nhất
Chị trở về sà vào lòng mẹ
Có một điều lòng tôi se thắt
Gió trở trời chị ôm gối
À ơi…!
LÊ TRƯỜNG LONG















