Chùm thơ Huỳnh Dũng Nhân: Đêm Khe Sanh ký ức còn khói lửa

Vanvn- Khe Sanh// Đêm Khe Sanh ký ức còn khói lửa/ Mỗi sáng mai đã thơm phức cà phê/ Ngồi kể chuyện chiến trường ngày ấy/ Ly cà phê đậm đắng không ngờ.

Nhà thơ Huỳnh Dũng Nhân

Bên sông Thạch Hãn

 

Quảng Trị tôi đến đêm trăng sáng

Dòng sông Thạch Hãn phẳng như gương

Cầu phao Lập Thạch ai về muộn

Tiếng xe thập thình như pháo bông

 

Bè bạn ngồi đây đố tiếng Quảng

Thì nghe, thì đoán, thì khóc cười

Bên ni bên nớ sông Thạch Hãn

Chèo nhẹ qua đây nhé, đò ơi

 

Cá bống tự mình ăn hạt sạn

Để bống thêm nặng, chống trôi dòng

Bạn tôi một đời với con chữ

Vẫn những đêm về khóc dòng sông

 

Bây giờ đất nước tập duyệt binh

Lộng lẫy cờ hoa các tỉnh thành

Bạn tôi về đây ngồi nhớ mẹ

Bàn tay gân guốc mãi chai sờn

 

Nhịp cầu Hiền Lương bao nhiêu nhịp

Mất mấy chục năm mới nối liền

Quảng Trị khói hương nhiều hơn gió

Đến Cát trắng thờ cũng vơi hơn

 

Tháng tư cả nước về Quảng Trị

Khách sạn quá tải, tắc nghẽn đường

Áo xanh bên cựu binh áo lính

Bom đạn xa dần, Bồ câu bay lên

 

Cổng nghĩa trang hình ngôi sao năm cánh

Cô sinh viên xin nhập ngũ hôm qua

Tôi lặng nhìn con đò qua Thạch Hãn

Bao năm rồi chèo rất khẽ, lòng ta…

 

Quảng Trị

 

Tháng này cơn mưa lại đến muộn rồi

Dòng ký ức trôi như không chảy

Cung đường rợp cờ như những vầng lửa cháy

Hoang tàn lâu, càng khát vọng hòa bình….

 

Em đưa tôi qua Dốc Miếu, Ái Tử, Cồn Tiên

Trường Sơn nhang trầm, miên man Cam Lộ

Biển Cửa Tùng mùa này lặng gió

Gio Linh tôi về mà em lại đi

 

Trời xanh thế này và cát mịn thế kia

Gió Lào chịu thua làn da em trắng

Tay em thon ngọt cả nhành rau đắng

Tập tàng ơi, ngày ấy, cánh rừng nào

 

Thạch Hãn thả hoa, trời càng lấp lánh sao

Mắt ai ướt khi bước vào Thành cổ

Tuổi 20 bạn bè tôi ở đó

Trang nhật ký dừng sau 81 ngày đêm

 

Bến Hải chim câu bay nối hai miền

Đảo Cồn Cỏ bây giờ không xa nữa

Nếu có yêu nhau xin hẹn về Quảng Trị

Trồng những đóa hồng bên cạnh những nén nhang …

Tranh của Huỳnh Dũng Nhân

Cánh chim câu trên bầu trời Quảng Trị

 

Chim bồ câu khắp mọi miền đất nước

Bay rợp trời Quảng Trị xanh trong

Cánh bồ câu trắng đến nao lòng

Đôi mắt trẻ thơ gửi theo cái nhìn của nắng

Cánh bồ câu bay nối hai bờ vĩ tuyến

Khát vọng hòa bình từ ngàn xưa đến mai sau

Sông Bến Hải hôm nay rợp bóng chim câu

Đẫm máu xương của bao nhiêu thế hệ

Thạch Hãn, Khe Sanh, Hiền Lương, Thành Cổ

Mất mát nhiều rồi càng khao khát yêu thương

Có nơi nào nhiều hình ảnh chim câu

Khắp cánh đồng mênh mông, trên phố phường tấp nập

Tuổi hai mươi mắt bồ câu xinh đẹp

Em lớn lên trên Quảng Trị anh hùng

Hãy bay cao với khát vọng hòa bình.

 

Miền Trung

 

Quá nửa đời người, tôi lại dọc miền Trung

Thương đòn gánh oằn vai người mẹ

Dưới cánh bay miền Trung dài hẹp thế

Khúc ruột nào thắt da thịt Quảng Bình

 

Đến Bến Hải tôi ngẩng chào Hiền Lương

Câu hò xưa đứa trẻ nào cũng thuộc

Số 17 thành vĩ tuyến ngăn cách

17 tuổi bạn tôi đi mãi không về …

 

Quảng Trị gió Lào năm nay hạ đến nhanh thế kia

Thành cổ cháy những nén nhang ngùn ngụt

Chiến sĩ – sinh viên bom vùi bao mơ ước

Cuốn sổ máu nhoè: “Xin chào Mẹ, con đi … “

 

Thạch Hãn nghẹn dòng trận đánh tháng 3.

Đạn dược hết và lương khô cũng cạn

Bơi qua sông dưới mưa bom bão đạn

Sông thành nghĩa trang, xin hãy nhẹ mái chèo

 

Sân bay Quảng Bình cát dát vàng như thêu

Tóc Mẹ Suốt bạc giữa hàng cao ốc

Quạt gió quay như đón chào cao tốc

Cánh đồng Hoành Vinh không thể nào xanh hơn

 

Ơi Cha Lo những cánh rừng biên phòng

Anh lính trẻ bảo “chúng em toàn hàng nội

Chỉ duy nhất gió Lào là hàng ngoại “…

Tôi yêu bài hát Cha Lo như tuổi trẻ đời mình …

 

Giờ tôi đi miền Trung với các “tay lái lụa” sinh viên…

Nhắc kỷ niệm xưa cùng thầy uống bia hơi hè phố

Những ký ức xanh vẽ bằng máu trong tim rất đỏ

Rất nhiều cát vàng, gió lộng, rất miền Trung…

 

Khe Sanh

 

Đêm Khe Sanh ký ức còn khói lửa

Mỗi sáng mai đã thơm phức cà phê

Ngồi kể chuyện chiến trường ngày ấy

Ly cà phê đậm đắng không ngờ

 

Đôi mắt Khe Sanh thăm thẳm cà phê

Nụ cười Khe Sanh bình minh ngời sáng

Chúng mình chưa quên những tháng ngày bom đạn

Nên càng vun trồng hương sắc cà phê

 

Khe Sanh ơi tôi xin hứa sẽ về …

 

Gửi em cô gái xứ Quảng

 

Em nói rứa là răng tề

Anh nghe không rõ

Anh phải ghé má sát má em

Phải nghiêng cái tai gần môi em

Phải nhìn cái miệng xinh xinh của em mà đoán

Nghe tiếng thì mất lời

Nghe lời thì mất tiếng

Lúc ào ào như sóng biển

Lúc nằng nặng như rú như rừng

Dù em có nói em không ưng

Trái dâu mọng vẫn ngọt ngào quá đỗi

Có chút gì giận hờn như gió Quảng Bình đưa tới

Có chút nũng nịu như mây từ Huế bay ra

Anh nghe không rõ đâu nà

Nên cứ phải nhìn mắt nhìn môi đoán chữ

Em nói ghét anh thì anh giả vờ không nghe rõ

Em bảo em thương anh thì ngọt lịm tâm can

Đôi khi ngu ngơ hỏi lại em mấy lần

Chỉ là để được nghe nhiều lần nữa

Cái mắt cái môi biết nói kìa ơi sông núi xóm làng

Con gái nhà ai gió Lào nóng rang mà cứ nõn nà như rứa

Thôi em đừng nói nữa

Kẻo anh say xứ Quảng mất rồi …

 

HUỲNH DŨNG NHÂN

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *