Chùm thơ Hà Cừ: Ta tự vấn mình trước đồng lúa lặng thinh!

Vanvn- “Trước đồng lúa ta chìm vào đời lúa/ Gặp những bông sai hạt mẩy cúi rạp mình/ Bông càng mẩy càng sai càng cúi thấp/ Ta tự vấn mình trước đồng lúa lặng thinh!” Đứng trước cánh đồng lúa “Bông càng mẩy càng sai càng cúi thấp” mà nhìn lại mình, tự vấn mình, nhà thơ Hà Cừ cho thấy sự dạn dày trải nghiệm trong đời và sâu lắng trong thơ. Cũng như khi ông “truy vấn” Dấu chân trong cỏ ngậm ngùi tiếc nuối, man mác nỗi buồn giữa không gian đẹp dịu vợi: “Sóng vỗ bờ xa mây trắng bay/ Con đường nhuộm tím sắc hoa may/ Dấu chân ngày ấy còn lưu giữ?/ Triền đê thao thức cỏ dâng đầy!…

Nhà thơ Hà Cừ

Nhà thơ, hoạ sĩ Hà Cừ sinh năm 1949 – Kỷ Sửu ở Hải Dương, từng tham gia bộ đội, dạy học, về sau học tốt nghiệp Trường Cao đẳng Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội, Đại học Pháp lý Hà Nội, làm họa sĩ trình bày báo, phóng viên, biên tập viên, Phó Tổng biên tập Báo Hải Hưng, Tổng biên tập Báo Hải Dương, đồng thời là nhà thơ Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, tác giả các tập thơ: Gió chân mây, Thăm thẳm cõi người, Dấu chân trong cỏ, Những bước chân đi qua chiều, Buông, Hai & bốn & những bài thơ khác… 

 

DẤU CHÂN TRONG CỎ

 

Sóng vỗ bờ xa mây trắng bay

Con đường nhuộm tím sắc hoa may

Dấu chân ngày ấy còn lưu giữ?

Triền đê thao thức cỏ dâng đầy!…

 

BUÔNG

 

Mùa xuân đang nói điều gì

Mà nghe hoa cỏ thầm thì cỏ hoa

Em buông xanh gió hiên nhà

Long lanh buông cả nõn nà đầy giêng.

 

KHĂN ẤM NGÀY ĐÔNG

 

Chiếc khăn hồng em choàng kín bờ vai

Em choàng cả cho mùa đông ấm áp

Cho cả nơi xa giữa một chiều gió táp

Vẫn thấy ấm nồng trong gió buốt ngày đông!

 

VỚI NON XANH

 

Một mình ông đâu có chống được Thời

Thất trảm sớ không xoay vần được Thế *

Mũ mão cân đai cũng nổi chìm dâu bể

Lặng lẽ lui về sống với non xanh !…

________

* Chu An (1292- 1370) dâng sớ chém 7 gian thần,

không được vua Trần Dụ Tông chấp nhận ông liền từ quan lui về ở ẩn tại Chí Linh.

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

TRƯỚC BÔNG LÚA UỐN CÂU

 

Trước đồng lúa ta chìm vào đời lúa

Gặp những bông sai hạt mẩy cúi rạp mình

Bông càng mẩy càng sai càng cúi thấp

Ta tự vấn mình trước đồng lúa lặng thinh!…

 

NHÂN XEM THỜI SỰ TRUYỀN HÌNH

 

Ở đâu cũng cộng đồng người

Quanh năm lầm lụi dưới trời nắng mưa

 

Nơi thì sớm, nơi thì trưa

Nơi xanh ngọn lúa, nơi mưa trắng trời

 

Bão giông vùi dập tả tơi

Đạn bom máu lửa xạm trời đạn bom

 

Nơi lộng lẫy, nơi vàng son

Nơi ăn không hết, nơi bòn chẳng ra

 

Khác chăng, chỉ khác màu da

Âm thanh ngữ điệu…bóc ra là người

 

Nơi ồn ã ngập tiếng cười

Nơi tràn nước mắt chôn vùi nỗi đau…

 

Đa đen, đa trắng, đa nâu

Đông, Tây chung một quả cầu cỏn con

 

Mặt người, mặt đất héo hon

Bao nhiêu rình rập mất còn, rủi may

 

Ở đâu cũng mặt đất này

Mà sao lắm nỗi đoạ đầy thế gian?!

 

CHỢ QUÊ

 

Bao năm về lại chợ quê

Người đi vẫn cứ nón mê áo chằm

Vàng hương, mũ mã, tuần rằm

Liêu xiêu chiếc thúng người cầm nơi tay

Chợ quê con tép cũng gầy

Con cua, con cá dính đầy bùn tươi

Mở rau muống, mớ mồng tơi

Quả bầu quả bí nói lời gió sương

Chênh vênh mái lá ven đường

Ào ào ngọn gió bụi vương trắng bờ…

 

Xa quê từ bấy đến giờ

Lòng riêng ai dám hững hờ lòng riêng

Chợ quê… một đốm lửa thiêng

Cháy trong tôi suốt chặng đường ngày xa…

 

HÀ CỪ

 

2 thoughts on “Chùm thơ Hà Cừ: Ta tự vấn mình trước đồng lúa lặng thinh!

  1. Nguyễn Thị Kim Thúy says:

    Bài thơ Chợ Quê của Nhà thơ Hà Cừ là một trong những bài thơ hay trong chùm thơ. Nhưng có từ Mỡ chắc do nhân viên đánh máy nhầm . Đúng ra phải là Mớ rau muống,mớ mồng tơi thì chuẩn hơn ạ!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.