Chùm thơ của Nông Tử Lệnh Anh

Vanvn- Một nong tằm kén mấy nong tơ/ Mà làn quan họ chảy lơ thơ/ Lở bồi trời nước vời kín bãi/ Em vịn nghiêng ngày tháng trông chờ// Mùa dâu xanh tà áo em bay/ Tóc trần em giăng rối heo may/ Cầu giải yếm bắc hồng đám cưới/ Bến bờ anh vướng víu hương say

Nhà thơ Nông Tử Lệnh Anh 

Nhà thơ Nông Tử Lệnh hiện sống và viết ở Hà Nội. Ông từng là phóng viên Tạp chí Tự Học, Tạp chí Tài Hoa Trẻ, đã xuất bản tập thơ “Bên lở bên bồi” năm 1995. Năm 2014, ông đạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Thủ Đô (Liên Hiệp các Hội VHNT Hà Nội).

Vanvn trân trọng giới thiệu chùm thơ của ông.

 

KHÚC HẸN HÒ CỒN CÀO SÓNG SÔNG NHƯ NGUYỆT

 

Chờ anh sang em ơi Tam Giang

Đồng tiền má lúm chuyến đò ngang

Chợ Nành vải vóc ken kín lối

Khắc khoải Đò Lo ánh nguyệt tràn

 

Em chèo vào sóng sánh mây xanh

chao câu hò đắm đuối mỏng manh

Môi em mọng nắng thơm cồn cát

Sông Cầu mi chớp ngước long lanh

 

Em mắc nắng làng lên Đoài Thôn

Giục kén vàng khe khẽ vấn vương

Xa quay mê mải vào khao khát

Bồi hồi chín nhớ đọng mười thương

 

Ngợp cồn ngan ngát vụ dâu chiêm

Trong đồng con gái lúa đang lên

Thương em khuya sớm lo canh cửi

Dầm dề một nắng trắng hai sương

 

Một nong tằm kén mấy nong tơ

Mà làn quan họ chảy lơ thơ

Lở bồi trời nước vời kín bãi

Em vịn nghiêng ngày tháng trông chờ

 

Mùa dâu xanh tà áo em bay

Tóc trần em giăng rối heo may

Cầu giải yếm bắc hồng đám cưới

Bến bờ anh vướng víu hương say

 

Chùm sao nào lạc phía cuối làng

Hẹn hò Như Nguyệt trải trăng sang

Đưa anh rong ruổi vào nỗi nhớ

Cập bến bờ ba ngả Tam Giang…

 

ĐÊM TRẮNG ĐÀ GIANG

 

Anh mang cường nước hỏi Đà Giang làm vợ

Đêm mùa xuân đính hôn không có em

treo chót vót Đập Tràn

Trái tim anh rơi theo triệu vầng trăng nứt vỡ

Môi chờ

đêm trắng

mơ tan

 

Đành gửi Sông Đà vào thành phố

Em gái Mường quen chả lấy tiền

Đường về Ninh Hiệp thành may quá

Vai khoác Sông Đà chửa -chắc yên

 

Cứ ngỡ Đà Giang xuôi bến cũ

Anh về Hà Nội

ngóng tìm em

Giật mình chỉ thấy mình trên bến

Phúc Xá sa bồi

bạc sóng im…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

VŨ KHÚC ĐÊM SÔNG HƯƠNG

 

Em cởi mảng trời trăng trắng quá

Buộc chằng giải yếm nhịp trăng xa

Ánh trăng cuống quýt môi em đó

Lộ nửa bầu trăng động bóng ngà

 

Em lắc Sông Hương tràn vũ khúc

Pha chút trăng non phủ ngập dòng

Thiên Đường hờ khép trăng tròn trịa

Anh khoác trăng vào triệu ước mong

 

Ôi hàng cúc áo trăng cháy gam mầu lửa

Khe trăng thần tiên một khoảng sinh sôi

Em giăng trong tôi chùm Nam Bằng

mấy ngàn năm nữa

Một góc vườn Cung Đình

một trái trăng chín

một mình tôi

 

Anh sẽ vặn cung trăng trầm chín khúc

Ôi cặp tay trần em mang-hóa vũ điệu trăng rồi

Liêu xiêu Hương Giang la đà lối gió

Nam Ai trăng lùa một trái tim rơi…

 

EM CỞI NÚT TRĂNG XUÂN XÒE TÂY BẮC

Tặng Nguyễn Tây Bắc

 

Mang tặng anh góc vòm trăng Nghĩa Lộ

Mùa hoa ban loang trắng khắp anh rồi

Ôi Tây Bắc có riêng gì Tây Bắc*

Tây Bắc xòe em đính góc tim tôi

 

Em giầu thế trăng giát vàng mỗi bước

Lối Mường Lò hé mở nỗi niềm trăng

Chỉ có gió giữ giùm khe ao ước

Và khung trời xanh chìm vào dòng suối tóc em xanh

 

Và anh bỗng biến thành rừng ban trắng

Đi tìm em khắp hạ giới trập trùng

Chùm hoa ban anh trên ngực em nở vào trinh trắng

Đi tìm mùa cưới đỉnh Pu- Luông

 

Em nguyên vẹn sức dâng trào của nước

Nồng nàn thắm thiết trong veo

Căng tròn thế làm sao anh cưỡng được

Đành hôn vào đắm đuối mảng trăng treo

 

Em cởi nút suối trăng vàng Tây Bắc

Phủ dầy Hà Nội đêm nay

Tưng bừng trăng em ngẩn ngơ khúc nhạc

Thuyền trăng anh lạc sóng ngợp trăng đầy…

————

* Ý thơ Chế Lan Viên

 

NÔNG TỬ LỆNH ANH

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *