Chúa đất miền Khau Sưa – Tiểu thuyết của Hoàng Thế Sinh – Kỳ 7

Vanvn- Tử Pín vùng dậy, chạy nấp vào trong góc phòng, mắt trợn tròn, quát bọn Rô và Báo dắt con bạch mã ra sân, rồi Tử Pín nhào ra, nhảy lên lưng bạch mã, phi như bay lên núi Khau Sưa. Quản gia Miêu đứng ngó theo, nhăn mặt, lắc đầu. Rô và Báo vội lấy ngựa, đốt đuốc, phi theo Tử Pín. Vừa lên đỉnh đèo Đá, nhấp nhoáng, Rô và Báo thấy cậu Tử Pín ngất nghểu trên lưng con bạch mã, mà hình như con bạch mã và cậu Tử đang bay hun hút xuống thung lũng đen ngòm.

>> Chúa đất miền Khau Sưa – những điều muốn nói

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ 1

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ  2

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ  3

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ  4

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ  5

>> Chúa đất miền Khau Sưa – Kỳ  6

 

Chương 19

1

Lỳ nhận lời với Tử Pín đi săn nai núi Cò Lả và tuyên bố đây là lần săn cuối cùng vì mấy ngày nữa bạn săn phải nộp hết súng kíp cho chính quyền. Cũng như mọi lần, Lỳ làm lễ “cúng thoong” xong, Lỳ cùng năm bạn săn và Tử Pín lên xe LanD CRUISE, do Tử Pín cầm lái, chạy về làng Cò Lả, đã chiều tà. Lỳ dẫn các bạn săn lên núi, bạn săn nào cũng súng kíp một nòng, đầu mang đèn pin ba pin, thắt lưng tùng tằng nào dao nhọn, bi đông nước, bao bông băng, bao đạn, túi mì tôm, dây chạc cuộn… Riêng Tử Pín vẫn súng hai nòng, mới mua, mới toanh mác Đức, vì khẩu hai nòng trước của Nga đã bị rơi mất trên núi Chúa trong cái lần bị Người Rừng săn đuổi suýt chết. Lần săn này không có chó săn vì sợ lộ, bạn săn chỉ chia hai mũi, một mũi bốn người do Lồ chỉ huy, còn mũi ba người do Lỳ chỉ huy trong đó có Tử Pín. Ây dà, rừng Cò Lả mới tuyệt vời làm sao, chẳng kém gì rừng núi Chúa, toàn cây cổ thụ to cao, sum suê cành lá, xen kẽ rừng cây cổ thụ có nhiều dãy đá nhỏ mọc nhô lên, rừng hỗn giao nên cũng có nhiều dây leo, nhiều cây lùm xùm hoa quả, cũng nhiều lối mòn chi chít dấu chân thú, chắc cuộc này sẽ săn được nai đây, Lỳ thầm nghĩ, nhưng mà ta cần gì nai chứ, ta cần xác cái thằng đểu cáng Tử Pín kia. Lỳ lặng lẽ dẫn mấy bạn săn đi về phía thác Mây. Kia, một dải trắng xóa như bay từ đỉnh trời xuống, tiếng nước đổ à-à-à-ào âm vang rừng già. Tử Pín ơi, Lỳ thầm nghĩ, mày sẽ phải trả giá cho việc làm hại Sương, ông Sa Thổ tha cho mày được sống, còn tao thì không đâu, tao sẽ mượn ngọn thác Mây kia dìm mày xuống âm phủ cho hả giận, mày chờ đấy. Lỳ dẫn các bạn săn đến bên ngọn thác Mây, mọi người dừng chân, ngẩng nhìn ngọn thác như hiện ra từ giấc mơ, nước đổ mờ trắng, ngọn thác bay trong mịt mờ sương khói, ngọn thác bay qua từng trỉa đá, bay hun hút xuống lựng nước trong xanh. Mấy bạn săn chạy ra, ngó nghiêng, ai cũng dang rộng hai cánh tay, nghển cao cổ hú hú hú vang động cả núi rừng, thích thú lắm. Tử Pín cũng ngó nghiêng, dựa súng vào một tảng đá rồi lần ra cạnh thác. Thật là giời xui khiến mày, Tử Pín ơi, Lỳ vừa nghĩ vừa bước nhanh theo Tử Pín. Thoáng nhìn, thấy Tử Pín đứng hớ hênh ngay trên một mỏm đá, sát ngọn thác, mê mải ngắm dòng thác, Lỳ bước nhẹ như con mèo rừng đến sát Tử Pín, à-à-à-ào, ngọn thác đổ hồn nhiên, Lỳ bặm môi… bỗng qéc qéc qéc, qéc qéc qéc, qéc qéc qéc… tiếng bầy nai trên rừng kêu rộn lên, vốn nhạy cảm với việc săn thú rừng Tử Pín quay phắt lại, thấy Lỳ đứng sát, liến kéo tay Lỳ chạy ngược vào, lấy súng đuổi theo bầy nai. Lỳ đành chạy theo Tử Pín và các bạn săn, cảm giác nhột nhột trong ngực, gì thế nhỉ, sao thế nhỉ, chỉ tích tắc thôi Tử Pín ơi, mà bầy nai khốn kiếp, chúng hại ta, chúng làm hỏng việc lớn của ta rồi, bầy nai khốn kiếp đã cứu thằng Tử Pín, chỉ tích tắc thôi, tích tắc thôi, ta sẽ đẩy thằng đểu cáng Tử Pín xuống ngọn thác Mây cho mất xác luôn, cho hả giận. Qéc qéc qéc, bầy nai chạy tút vào rừng già, các bạn săn hối hả đuổi theo, kia, những cái gạc nghềnh ngàng phía trước, nhưng bước chân ngắn của kẻ săn đuổi không sao kịp với bước nhảy dài dài của bầy nai, phút chốc chúng đã mất hút trong ngút ngàn rừng Cò Lả. Lỳ thất thểu theo các bạn săn xuống núi, lòng buồn rượi. Còn Tử Pín thì thích thú dù chẳng săn được con nai nào. Là bởi, Tử Pín rủ Lỳ đi săn, mục đích chỉ muốn khảo sát lại một lần nữa khu vực thác Mây và núi Cò Lả – một nhánh núi phía đông nam dãy Khau Sưa, để chuẩn bị cho một dự án mới. Lần này Tử Pín đích thân chui rừng, tận mắt ngắm thác Mây, phải thừa nhận rừng núi Cò Lả đẹp mê hồn. Ờ, cái tên Cò Lả thế mà hay, vừa dân dã vừa gợi cảm. Mấy hôm trước, Tử Pín hỏi quản gia Miêu, mới biết cụ thể cái tên Cò Lả. Quản gia Miêu bảo, vùng này rất nhiều cò lả, một nhẽ, còn là bởi cánh đồng rộng mênh mông, sớm sớm chiều chiều từng đàn cò trắng bay lả bay la, bay ra cánh đồng kiếm ăn nên gọi đồng Cò Lả, rồi cò lại bay lả bay la về chân núi tìm chốn ngủ nên gọi núi Cò Lả và cái làng nhỏ dưới chân núi cũng được gọi luôn là làng Cò Lả, chỉ mỗi cái đầm nhỏ phía đầu làng Cò Lả gọi là đầm Tôm có lẽ vì đầm nhiều tôm cho dân Cò Lả đánh bắt hàng ngày. Một vùng rừng núi ngàn ngạt rừng cây cổ thụ, suối khe rì rào, thác đổ âm vang, mênh mang đồng ruộng, Cò Lả đẹp thế này mà xây dựng một khu đô thị sinh thái, xây biệt thự sinh thái thì phải nói là tuyệt vời, có thể sánh ngang với Sa Pa, Đà Lạt, Tam Đảo, chứ đùa. Cuộc đi săn kết thúc thất bại vì chẳng bắn được con nai nào, mọi người tiếc bầy nai, riêng Tử Pín thầm vui. Mọi người chia tay. Về nhà, Tử Pín liền phôn cho những người thân của mình và đệ tử của anh rể Vương.

– A lô!

– Phi Nam nghe đây!

– Sếp Phi Nam ơi! Sếp chuẩn bị tiền cho biệt thự sinh thái Cò Lả nhé!

– Cậu Tử Pín được lắm!

– A lô!

– Đà Giang nghe đây!

– Sếp Đà Giang ơi! Sếp chuẩn bị tiền cho biệt thự sinh thái Cò Lả nhé!

– Cậu Tử Pín khá lắm!

– A lô!

– Hoàng Tử Sơn nghe đây!

– Hoàng Tử Sơn ơi! Cậu chuẩn bị tiền cho biệt thự sinh thái Cò Lả nhé!

– Tử Pín giỏi lắm!

– A lô!

– Gia Tuấn nghe đây!

– Chú Gia Tuấn ơi! Chú chuẩn bị tiền cho biệt thự sinh thái Cò Lả nhé!

– Tử Pín tài lắm!

– A lô!

– Ly Ly nghe đây!

– Công chúa Le Le ơi! Công chúa chuẩn bị tiền cho biệt thự sinh thái Cò Lả nhé!

– Ôi, cậu Tử Pín yêu quí! Nhất cậu đấy!

Cứ thế, Tử Pín trao đổi qua phôn với mấy sếp và mấy đại gia ở thành phố Mã Sơn, Lào Cai, Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng và Sài Gòn, ai cũng khen và  tin tưởng Tử Pín. Vui quá, cơm xong rồi, Tử Pín về phòng riêng, ra tủ, bàn tay mập mạp vít nghiêng cổ chai Remy Martin – chai Remy Martin to cỡ mười lít nằm gọn trong bệ đỡ nom giống khẩu đại pháo, rượu sóng sánh vàng như mật ong, rót vào ly cao cổ, một ly, cạn, ly nữa, cạn, ly nữa, cạn, ly nữa, nữa, nữa, ơ, mấy ly mà chưa thấy say nhỉ, Tử Pín lơ mơ nghĩ, sao cứ ngon ơ, ngon tuyệt vời, ừ, vui mà lị, vui thì một chén cũng như ngàn chén, đâu có say, vui mà, à, gì nhỉ, à, mai đây khu biệt thự sinh thái Cò Lả hoàn thành thì ta, ờ, thì ta, gì nhỉ? Tử Pín thấy hơi biêng biêng, ờ, say thật à, say thì ngủ, Tử Pín liêu xiêu, ngả xuống nệm, êm êm, mơ mơ, khì khò, khì khò, mơ mơ, Tử Pín chìm vào giấc mơ, giấc mơ đẹp, ơ, đây là đâu mà cứ như cung điện nhà vua thế nhỉ, a, cái ghế, à, không phải, là ngai vàng chứ lị, hi hi, buồn cười, cái ghế to được khảm kim cương, vàng bạc, lại có hình đầu rồng thì gọi là ngai vàng chứ đếch gì, lạ đếch gì, hi hi, thì cứ thử ngồi lên cái ghế ngai vàng này xem có thành vua không nào, a, không, còn phải có Hoàng hậu, Hoàng tử, Công chúa, nô tì, cung nữ, quân sư, khanh tướng nữa chứ, ơ ơ, đâu cả rồi nhỉ? Tử Pín gọi cả nhà ra trình diện, Tử Pín lẩm bẩm, ừ, Xinh ơi, vợ ta ơi, em chính là Hoàng hậu nhỉ, thằng By lai là Hoàng tử, con Ly Ly, con Phăng Phăng là Công chúa, quản gia Miêu là thừa tướng, Rô và Báo là đô đốc, là thống soái, cô Mê ôsin là nô tì, a, còn cung nữ đâu nhỉ, Tử Pín nhìn thừa tướng Miêu, quát tướng, Miêu run rẩy thưa: “Cậu chủ ơi! Cậu không được làm vua!”, Tử Pín quát: “Tại sao ta không được làm vua chứ?”,  Miêu thưa: “Làm vua nguy hiểm lắm! Mới lại, cậu làm vua là cậu phạm thượng đấy. Các tổ Hoàng, các Thái thượng Hoàng sẽ về trị tội cậu, chạy đâu cho thoát chết!”, Tử Pín bảo: “Thế thì ta chỉ được làm quan thôi à?”, Miêu thưa: “Tôi thiển nghĩ, cậu nên làm Chúa!”, Tử Pín bảo: “Chúa gì chứ?”, Miêu thưa: “Chúa đất ạ!”, Tử Pín bảo: “Ừ, Chúa đất! Thế mà hay! Ông tài lắm!”, Tử Pín nghe Miêu nói làm Chúa đất, ưng ý quá, sướng quá, hi hi, ừ, ta không thèm làm vua nữa, nguy hiểm lắm, thì ta làm Chúa đất chúa tể cả vùng Khau Sưa cũng oai oách, chứ đùa, a, Rô đâu, Báo đâu, dắt bạch mã ra cho ta cưỡi đi xem đất đai của ta dài rộng đến thế nào, ai dà, nhìn con bạch mã to đẹp, Tử Pín xoa xoa đầu nó với vẻ âu yếm lạ thường, con bạch mã sung sướng vươn cao cổ hí vang trời đất, Tử Pín nhảy phóc lên lưng bạch mã, dập chân, giật cương, bạch mã lao vút lên trời mây, khiếp quá, bay bay, ào ào gió, nghiêng ngả, nghiêng ngả, ới ới, ngã, ngã, Tử Pín hãi quá, nhảy phốc khỏi lưng bạch mã, tay chới với, chân đạp đạp, uỳnh uỳnh, đạp tung cái cánh tủ cạnh giường, ô, gì thế, Tử Pín giật thót, mở choàng mắt, ai dà, mê ngủ à, vớ vẩn quá, Tử Pín ngồi dậy, thở mạnh, nghĩ lại giấc mơ, thôi chết, ta dám ngồi lên ngai vàng à, a, bỏ rồi, ta muốn làm Chúa đất chúa tể miền Khau Sưa này thôi, nhưng mà…, Tử Pín run run, nghĩ, muốn làm Chúa đất cũng phải cậy nhờ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, nghĩ thế nên Tử Pín xuống giường, mở tủ lấy quần áo mới, mặc chỉnh tề, rồi nhón chân lên điện thờ,  thắp hương. Tử Pín xì xụp quì vái lạy, miệng lầm rầm khấn khứa. Lạ lùng, chỉ có trời mới biết là Lỳ đang “chờ” Tử Pín từ chập tối, ngay nơi đối diện với điện thờ, Lỳ núp trong lùm cây chó đẻ kề sát bên ta-luy lô nhô tảng đá to, đá mọc tự nhiên lẫn cỏ, lẫn cây dại, lúp xúp dưới tán rừng cây dẻ, Lỳ quì gối trong lùm cây chó đẻ, hai tay nâng chiếc nỏ ngang mặt, mũi nỏ hướng thẳng vào điện thờ, Lỳ thở nhẹ, chiếc nỏ khẽ rung, tệ thật, Lỳ thầm nghĩ, cuộc đi săn nai trên núi Cò Lả không được tích sự gì, bầy nai đã phá hỏng ý đồ của ta, nhưng chuyện này không thể để ngày mai, ngày mai ta sẽ nghĩ khác, rất có thể ta sẽ bỏ cuộc, rất có thể ta lại trở thành thằng hèn nhát, thì hôm nay nhất quyết cho thằng chó đểu Tử Pín biến khỏi mặt đất này, Lỳ nheo nheo mắt, ngắm cho chính xác, mũi tên tẩm độc, rất độc đấy Tử Pín ơi, ô, thằng Tử Pín khốn kiếp kia, sao dáng nó cứ mờ nhòe, Lỳ bặm môi, mũi tên rê theo cái dáng lòng khòng xì xụp vái lạy của Tử Pín, khoan đã, sao nó lại đứng ngây ra thế kia nhỉ, đầu rũ tóc, hai tay dâng mấy nén hương nghi ngút khói, nó lại quì xuống, gục đầu sát đất, ư, nó có vẻ thành kính với người đã khuất, a mà, nó là con một, độc tôn của dòng họ Vũ Tử phiêu dạt từ mãi Hưng Yên, Thái Bình lên làng Bảo Châu, rồi thị trấn Khau Sưa này, ừ, nó cũng như ta, độc tôn của dòng họ Nông Văn bản Cò Nòi, ừ, nếu ta chết, a không, dại mồm, nếu nó chết rồi thì lấy ai cúng bái tổ tiên, ông bà, cha mẹ, nó thành đồ bất hiếu à, thành kẻ tuyệt tự à, kìa, nó lại quì gối, vái lạy thành kính lắm, mặc nó, mũi tên tẩm độc chĩa thẳng vào cái lưng to bè của Tử Pín, nhưng mà, kìa, thằng bé đang đi vào điện thờ, là thằng By con trai Tử Pín, hai tay nó bưng đĩa đựng nải chuối to, thằng bé đến sát cha, ngẩng mặt, cười tươi, cha Tử Pín hơi cúi, tay đỡ đĩa nải chuối, trịnh trọng đặt lên điện thờ, cha Tử Pín kéo thằng bé lại gần điện thờ, đưa nó ba nén hương nghi ngút khói, thằng bé kiễng chân cắm hương vào lư hương rồi cúi đầu khấn vái, cha Tử Pín ôm vai thằng bé, hai cha con cùng cúi đầu trước điện thờ, lạ quá, thằng bé làm tim Lỳ đập thon thót, mắt Lỳ nhòe hẳn, không thể nào, thằng By, không thể nào, tay Lỳ run run, cánh nỏ rung rung, pựt, mũi tên độc bay vút qua điện thờ dinh Tử Pín, buông nỏ, Lỳ gục đầu xuống bụi cây chó đẻ, nghẹt thở.

2

Muốn chắc chắn cho kết luận làm dự án khu đô thị sinh thái, Tử Pín đến xem cả vùng núi Cò Lả lần nữa.

Ruýt-ruýt-ruýt…

Tử Pín vừa ruýt còi tay vừa rảo bước ra ngõ. Tức thì vệ sỹ Rô và Báo dắt con bạch mã và hai con ngựa đỏ. Cậu Tử Pín phốc lên lưng bạch mã. Vệ sỹ Rô và Báo cũng nhảy lên lưng ngựa đỏ như lửa. Bạch mã cuốn vó chạy trước, hai ngựa đỏ chạy sau hộ tống. Ba con tuấn mã như bay trong sương mờ, bờm tung gió núi. Ba chàng áo thun đen, quần bò xanh bạc gối, mũ phớt  đen, ghệt đen, như ba kỵ sỹ rạp trên lưng tuấn mã, dập chân, giật dây cương, miệng ruýt-ruýt-ruýt. Một lúc, ba tuấn mã dừng bên mép đầm Tôm. Quản gia Miêu đã xịch chiếc Camry ngay bên bờ đầm, đợi. Cậu Tử Pín nhìn ra mặt đầm mênh mang hoa bèo tây tím, hoa súng hồng, hoa trang trắng, rồi ngẩng nhìn lên núi Cò Lả. Ai dà! Núi Cò Lả rừng xanh ngút ngàn, toàn cây cổ thụ sum suê, vút cao, và kia là thác Mây – thác nước trắng như mây bay lừ từ đỉnh trời xuống trần gian, tuyệt đẹp. Ô, sơn ca hót ríu ran! Huýt-chà-huýt-chà-huýt-chà-chà…kiu-kiu-ca-kiu-kiu-ca…kloc-kloc-rì-rì-rì-kloc-kloc-rì-rì-rì…ríp-ríp-xè-ríp-ríp-xè…chíp-chíp-chíp-ô-chíp-ô-chíp-chíp-ô-ô… Tiếng chim hót nghe như gió thoảng, như suối reo, như dàn nhạc giao hưởng trong rừng già, hay thế. Tử Pín ngơ ngẩn trước thiên nhiên trong lành, thầm nghĩ, ta sẽ xây cả một chuỗi biệt thự trên núi Cò Lả, quanh thác Mây kia, phải biến núi Cò Lả thành một thành phố sinh thái chẳng kém gì Sa Pa, Tam Đảo, chỉ có nhất thôi, chứ cái đô thị Cò Lả là chuyện vặt, để cho dân Cò Lả một chút mơ tưởng, một chút sung sướng mà im im cái chuyện bán đất bán núi cho ta, hi hi. Một lúc, Tử Pín cùng quản gia Miêu dạo bên bờ đầm.

– Một không gian tuyệt vời! Chỉ tiếc cái đầm! – Tử Pín chép miệng.

– Tiếc là sao, thưa cậu? – Quản gia Miêu hỏi.

– Ờ, cái đầm đẹp mà không biết làm gì, ngoài việc cho dân đánh giậm và thả rọ tôm.

– Thì cậu biến cái đầm thành hồ bơi, tiện lợi quá!

– Ừ! Nhưng bực cái nghĩa trang bên đầm. Cái nghĩa trang vừa làm u ám không gian, gây phản cảm, vừa…

– Ý cậu thế nào?…

– Dinh tê tất các ngôi mộ đi chỗ khác. Biến nơi này thành sân đua ngựa.

– Có thể, nhưng mà, còn nhiều nhà dân ven đầm, làm sao giải tỏa? – Quản gia Miêu ngước kính trắng nhìn Tử Pín như thăm dò.

– Ô, xưa nay bao nhiêu chỗ giải tỏa, được hết, hơn trăm nhà dân kia đáng gì chứ?

– Mà toàn nhà ngói cổ với nhà cao tầng thôi, làm sao giải tỏa nổi! – Quản gia  Miêu lầm bầm, lắc đầu ái ngại.

– Giải tỏa? – Tử Pín nhếch mép.

– Còn cả một ngôi miếu cổ phía trên nghĩa trang nữa, nghe nói ngôi miếu cổ thiêng lắm!

– Miếu thờ ai?

– Miếu thờ Thần núi Cò Lả!

– Có Thần núi thật không nhỉ? – Tử Pín lẩm bẩm, vẻ khó chịu.

– Thật chứ! Đất có thổ công, sông có hà bá mà cậu! Miếu thờ xưa nay vốn thiêng lắm! Biết làm sao?

– Thì bỏ ngôi miếu cổ đi!

– Ối, cậu đùa?

– Tôi đâu có đùa!

– Ai cũng khiếp sợ ngôi miếu cổ thiêng, mà cậu… bỏ?

– Ông vốn thông minh kia mà! – Tử Pín nhìn vào mặt quản gia Miêu, nhìn lúc lâu, rồi nhếch mép – Ai bỏ? Là dinh tê đi chỗ khác, mời thầy Khổng Xích Tồ về cúng tế cẩn thận, rồi làm ngôi miếu to hơn, hoành tráng hơn, ở chân núi kia, thế là xong.

– Còn nghĩa trang của dân?

– Dinh tê tất! – Tử Pín vung tay, nốt ruồi lông trên mi mắt cứ giật giật.

– Khó lắm cậu ơi! – Quản gia Miêu lè lưỡi – Dân không đi. Dân không cho bốc mộ chuyển đi đâu!

– Ông vốn thông minh kia mà! Tiền và bọn đầu gấu sẽ chuyển được tất!

– Cậu ạ! – Quản gia Miêu nói chân thành – Tôi biết, dân làng Cò Lả ở trên mảnh đất cha ông đã mấy trăm năm, sâu gốc, bền rễ lắm. Từ ngàn xưa, mà làng quê Việt Nam mình đâu cũng thế, nếu Thành Hoàng làng, cụ tổ của họ chôn ở đâu thì họ ở đấy, thành quê cha đất tổ thiêng liêng, sẽ chẳng ai đồng ý bán quê cha đất tổ cho người khác đâu.

– Ông vốn thông minh mà lắm lúc cũng ngây thơ bỏ cha.- Tử Pín mím mím môi, nghĩ một lúc, nhìn thẳng mặt quản gia Miêu, giọng sin sít – Tôi từng nói thế nào nhỉ? À, đúng rồi, dân ấy mà, người nào cũng hám tiền, thích tiền như mình thôi, đã bảo, nếu trả thật nhiều tiền thì trời họ cũng bán, chứ nói gì quê cha đất tổ. Đấy, tôi đã mua bao nhiêu đất ở thành phố Mã Sơn, mua núi rừng, mua hồ Hoang Thủy của bản Cò Nòi, mua trang trại Đô La Xinh, mua cả làng Bảo Châu của thành phố Mã Sơn nữa, dân thấy trả nhiều tiền là bán ngay, thế là tôi cho dân ấy về mo mo mo, biến dân ấy thành zêrô zêrô zêrô tức khắc. Như thế, ông hiểu không, hi hi, tôi không tài giỏi đâu, mà Tiền chúa tể của muôn loài mới thật là tài giỏi đấy!

– Tôi hiểu cậu chủ mà, nhưng tôi vẫn lo ngại…

– Hừ, ông quản của tôi cả trăm tỷ, nghìn tỷ mà vẫn không hiểu sức mạnh của đồng tiền à? Tiền là chúa tể của muôn loài chứ không phải con người đâu nhé. Nếu có phải nhờ hay thuê sếp bề trên, cũng thế thôi, còn sai khiến lũ đầu trâu mặt ngựa mổ bụng, chặt đầu kẻ ngang ngạnh thì cũng chỉ Tiền    chúa tể của muôn loài mới làm được thôi.

– Thua trí khôn của cậu! – Quản gia Miêu khen cậu chủ, cười hì hì.

– Hôm nay ngày mấy? – Tử Pín đột ngột hỏi.

– Thưa cậu! Hôm nay ngày 9 tháng 5!

– Còn ngày âm?

– Thưa cậu, là ngày 19 tháng 4!

– Ờ, ngày đẹp đấy! Rồi nay mai ông sẽ thấy một khu đô thị đẹp tuyệt vời ngay chân núi Cò Lả, nó sẽ làm cho làng Cò Lả và cả miền Khau Sưa đổi khác, chẳng kém gì các thành phố nổi tiếng bên Châu Âu nhé.

Nói xong, Tử Pín cúi lấy một nắm đất bên hồ, bỏ túi, im ỉm chuyện sẽ xây biệt thự trên núi Cò Lả. Thấy cậu chủ lấy đất bỏ túi, quản gia Miêu thầm hiểu như thế là cậu chủ đã quyết rồi, khó có ai cưỡng được ý nguyện của cậu. Rất lâu đứng lặng bên đầm Tôm, rồi Tử Pín bảo Miêu về xe, còn mình cùng hai vệ sỹ cưỡi ngựa chạy nước kiệu một vòng quanh đầm Tôm, coi như khoanh một vòng cho ý tưởng xây dựng khu đô thị sinh thái Cò Lả.

Về nhà, Tử Pín đưa quản gia Miêu nắm đất. Hiểu ý cậu chủ, quản gia Miêu đem nướng nắm đất, rồi nghiền cho mịn, đem hòa nước đun sôi để nguội, đưa cho cậu Tử Pín. Cậu chủ cầm bát nước đất đỏ lừ, nhấp nhấp như kiểu nhấp nước trà, rồi tu một hơi cạn. Khà! Đất ngọt lịm! Tử Pín chẹp miệng, khen, ngửa cổ, lắc lư cái đầu vẻ khoan khoái. Một lúc, dường như để ngấm sâu cái sự ngọt ngào của đất đai, ngẫm nghĩ xa gần, rồi Tử Pín nói kỹ ý tưởng xây dựng khu đô thị sinh thái Cò Lả ở ngay làng Cò Lả, còn phía trên núi Cò Lả, ngay dưới tán rừng cây cổ thụ, quanh thác Mây, sẽ xây 55 biệt thự, giao cho quản gia Miêu về Hà Nội thuê các kiến trúc sư ở Viện thiết kế công trình Núi Non vẽ thiết kế tổng thể – nơi đã từng thiết kế công trình thủy lợi thủy điện Hoang Thủy và đô thị Lâm Viên, càng nhanh càng tốt! Nghe xong, quản gia Miêu hỏi:

– Cậu ước dự án chừng bao nhiêu tỷ?

– Cái đó còn tùy vào thiết kế cụ thể của các kiến trúc sư.

– Vốn thề nào, thưa cậu?

– Ông khỏi lo! Tiền của bạn hữu, của các doanh nghiệp, của các sếp, của các đại gia, tôi ngoắc tay rồi, thoải mái nhé. Mà các sếp với các đại gia cũng đang cần tiêu tiền, đang cần tiền đẻ ra tiền, đang gấp gấp rửa tiền, nếu không…- Tử Pín nhếch mép cười.

– Còn vốn của cậu?

– Ông biết tôi có bao nhiêu tiền chứ?

– Dạ, cậu có rất nhiều tiền!

– Tôi biết ông vốn thông minh mà.

– Cảm ơn cậu!

Quản gia Miêu nhìn cậu Tử Pín một cách âu yếm, biết rằng cậu Tử Pín rất hài lòng mỗi khi ông nói “cậu có rất nhiều tiền”. Sướng thế! Phen này, công trình biệt thự sinh thái Cò Lả tiền phải rải như rải lá cây rừng nhé. Khiếp các sếp! Khiếp các đại gia! Chắc chắn có cả tiền của ông bà Vương Hy nữa? Cậu Tử Pín của tôi đã nhiều tiền mà các ngài còn nhiều tiền hơn nữa, chẳng khiếp à! Nhất là công chúa Le Le, con gái yêu của một sếp lớn ở Hà Nội kia. Nàng học ở Mỹ về, sống theo phong cách Mỹ, thoáng kinh khủng, mà kinh doanh cũng kiểu tỷ phú Mỹ luôn. Nghe nói, nàng xây biệt thự, siêu thị, khách sạn ở khắp Bắc, Trung, Nam. Nàng mua mấy trăm hecta đất của nông dân ở đồng bằng châu thổ sông Hồng, rồi xây dựng Khu đô thị sinh thái Xanh Xanh với những biệt thự xinh xắn trong những khu vườn ngan ngát hoa hồng, hoa lan, hoa ly, hoa cúc, hoa huệ, hoa phăng, hoa thược dược, hoa tulip, hoa nhài…, và bên những con đường rợp bóng cây xanh, mà mỗi con đường là mỗi hàng cây, cây to, cây cổ thụ, bấng thẳng từ núi rừng Thái Nguyên, Cao Bằng, Bắc Cạn, Yên Bái, Sơn La, Lào Cai, cả từ Úc nữa, mang về – hàng cây lộc vừng, hàng cây sưa, hàng cây bằng lăng, hàng cây phượng tím, hàng cây ban, hàng cây chò, hàng cây tếch, hàng cây hoa sữa… Khu đô thị sinh thái Xanh Xanh tất nhiên có cả trường học, bệnh viện, thư viện, bể bơi, sân tenit, sân bóng chuyền, siêu thị, khách sạn, nhà hàng… Nghe cậu Tử Pín nói, nàng Le Le sẽ chi luôn vài ngàn tỷ đồng cho khu biệt thự sinh thái Cò Lả, rồi tính sau với các vị, chứ chờ mọi người gom góp thì đến bao giờ mới làm được, khiếp thế cơ mà. Cậu Tử Pín ơi, quản gia Miêu nghĩ thầm, có anh chị Vương Hy, có nàng Le Le tiền như lá rừng thì yên tâm lắm, cậu làm ngay khu biệt thự sinh thái Cò Lả đi, hay lắm, thì Miêu này cũng có phần, hì hì, nhỏ thôi, chắc cũng được vài tỷ, thế cũng đủ cho Miêu này sống cả đời sung sướng rồi. Cậu cứ làm đi, Miêu này sẽ hết lòng phụng sự cậu hết lòng. Thấy  Miêu đứng ngây ra, Tử Pín bảo:

– Này, ông Miêu đang nghĩ gì thế?

– Dạ… – Quản gia Miêu hơi giật mình – Tôi đang hình dung về khu biệt thự sinh thái Cò Lả của cậu, chắc sẽ đẹp lắm!

– Ờ, mai ông về ngay Viện thiết kế công trình Núi Non nhé!

– Thưa cậu, phải chọn ngày chứ?

– Tùy, ông vốn thông minh mà! Ngày nào tốt thì đi!

– Vậy thì…

Quản gia Miêu bấm đốt ngón tay, miệng lẩm bẩm, đầu gật gật, vẻ ưng ý đã tìm được ngày tốt cho chuyến đi Hà Nội thực hiện nhiêm vụ quan trọng cậu chủ giao. Mấy hôm sau, quản gia Miêu về Viện thiết kế công trình Núi Non, thuê thiết kế luôn 55 biệt thự phong cách Gothique Pháp nhưng không cái nào giống cái nào, tất cả xây dưới tán rừng cây cổ thụ xung quang thác Mây trên núi Cò Lả. Còn dưới chân núi Cò Lả, nơi làng Cò Lả sẽ di dời, cả trăm hecta, là một tổ hợp thể thao gồm sân tenit, sân bóng đá, sân bóng chuyền, sân cầu lông, bể bơi cải tạo từ đầm Tôm, cầu trượt nước, đu quay, trường đấu bò và đấu dê, sân đua ngựa, cùng đó, còn có khách sạn, nhà hàng, siêu thị, vườn hoa… Biết rồi, cậu Tử Pín vốn là khách hàng quen, món hàng lớn nên Viện thiết kế công trình Núi Non nhận lời ngay. Mất hơn nửa năm bản thiết kế công trình mới hoàn thiện, quản gia Miêu cùng với kiến trúc sư trưởng Tào Ngu trình ngay lên cậu Tử Pín. Bảy ngày sau, một cuộc hội kiến cấp tốc được Tử Pín triệu tập tại Đại Tửu Lầu. Kiến trúc sư Tào Ngu cho máy chiếu toàn bộ bản thiết kế công trình lên màn ảnh rộng, rồi trình bày chi tiết từng hạng mục công trình. Sếp Phi Nam, Đà Giang, Trần Lô Sy, Gia Tuấn, đại gia Quách Sừ, Hoàng Tử Sơn, Le Le, Lò Văn Phèng và Tử Pín chăm chú theo dõi. Dù đã tham gia nhiều công trình nhưng các sếp và các đại gia vẫn thấy choáng ngợp và thán phục các kiến trúc sư thiết kế khu biệt thự sinh thái Cò Lả, phải nói tổng thể công trình đẹp mê ly. Kiến trúc sư Tào Ngu cầm cây ăng-ten dài vút, vừa chỉ vào từng hạng mục công trình, vừa thuyết minh rành mạch, đầy thuyết phục rằng, đây là một công trình “độc nhất vô nhị” ở cả vùng Tây Bắc – hòn ngọc của Tổ Quốc. Các ông Hoàng, bà Chúa từ thời xửa xưa đến giờ, có tài trí, có nhiều tiền bằng mấy cũng không thể nào nghĩ ra được. Bởi đây là một công trình được thiết kế theo ý tưởng gắn yếu tố cổ tích với hiện đại, nó hòa quyện một cách tự nhiên, hài hòa với thiên nhiên hoang dã và hùng vỹ của cả vùng núi Cò Lả. Thật là mỹ mãn! Mọi người còn đương xuýt xoa khen công trình thì Tử Pín hỏi kiến trúc sư Tào Ngu:

– Ông cho biết thời gian hoàn thành công trình?

– Ba năm.

– Hết bao nhiêu tiền?

– Cả khu đô thị và 55 biệt thự hết xấp xỉ mười hai ngàn tỷ.

– Cả công thiết kế chứ?

– Không tính vào giá thành!

– Lớn quá! – Tử Pín bặm môi, giọng trầm – Còn tiền mua đất, mua núi rừng Cò Lả của dân, tiền giải phóng mặt bằng, tiền lót tay các quan chức thành phố Mã Sơn, thị trấn Khau Sưa, tiền lót tay ngành xây dựng, giao thông, kế hoạch, công an, kiểm lâm…, chẳng thể thiếu nơi nào, như thế phải hai mươi ngàn tỷ chứ đùa?

– Cần phải tổng hòa các mối quan hệ xã hội mà, cậu ơi! – Quản gia Miêu xen vào.

– Hì hì! – Kiến trúc sư Tào Ngu cười – Tôi cùng đồng nghiệp chỉ biết thiết kế công trình, còn các khoản khác xin nhường các sếp với các đại gia tự thiết kế.

– Ông Miêu! – Tử Pín ngoảnh nhìn quản gia Miêu, to giọng – Xong rồi! Bây giờ ông cho chúng tôi ăn mừng bản thiết kế đẹp!

Cậu Tử Pín nói “xong rồi”, thế nghĩa là bản thiết kế công trình đã được duyệt chính thức, cũng coi như Miêu đã hoàn thành tốt công việc cậu Tử Pín giao cho. Vui lắm! Quản gia Miêu như mở cờ trong bụng, gọi tắp lự Khừu Ngân Lượng – ông chủ Đại Tửu Lầu, đặt món nhậu. Hôm nay nhậu món gì ư? Ờ, ông chủ Khừu Ngân Lượng nghe đây, quản gia Miêu nghênh kính trắng, vẻ oai, to giọng, lần trước các sếp với các đại gia tha hồ món bạch sà, món cầy vòi, món bọ cạp, món lẩu rết, đã đời rồi, hôm nay ông làm độc món dê núi cho lành, và xôi nếp Tú Lệ nữa nhé. Rượu a, chỉ một thứ rượu ngon. Khừu Ngân Lượng vểnh tai nghe, luôn mồm vâng dạ. Một lúc lâu, các em chân dài, mắt xanh, mỏ đỏ, lễ mễ bưng mâm lên. Độc món dê núi. Nướng. Hấp. Xào sả ớt. Tái chua. Chân hầm thuốc bắc. Tim, gan, lòng luộc. Ngẩu pín xào. Tiết canh. Nậm pịa. Một mâm xôi nếp Tú Lệ dẻo thơm, gắn xung quanh như kiểu trồng cây theo đường đồng mức, từ đỉnh mâm xôi lùm lùm xuống là bọ cạp chiên đen xì với cái đuôi cong vàng vàng, rồi đến chim sẻ nhồi rau loca trộn với chút thuốc phiện hấp, sóc nướng, chim cu rừng rán, đùi gà tre bọc đất nướng. Và, to đùng, một bình rượu ngâm sâu chít.                                                              

Mọi người quây quanh, bệt trên nệm thổ cẩm. Ba em chân dài, mắt xanh, mỏ đỏ múc rượu từ bình ra cốc, từ cốc rót vào các chén. Tử Pín nắn nắn cổ áo, vẻ nghiêm ngắn, tay nâng chén rượu, giọng vui: “Nhân ngày hoàn thành bản thiết kế khu biệt thự sinh thái Cò Lả, xin mời kiến trúc sư Tào Ngu cùng bạn hữu cạn chén!”. Tất cả nâng chén, cạn. Ô, rượu sâu chít ngon thế! Mọi người khen. Nào chén nữa. Ai dà, ngon! Chén nữa. Ai dà, thơm! Chén nữa. Mời. Gắp đi! Ô, dê núi ngon thật đấy. Ngọt đậm. Gây gây. Mời! Mời! Mời! Các sếp với các đại gia nhậu tới, say sưa. Mấy em chân dài, mắt xanh, mỏ đỏ, sà xuống, rót rượu vòng quanh cho mọi người. Rót nữa. Rót nữa. Các sếp với các đại gia bắt đầu biêng biêng thì Tử Pín phảy tay, ra hiệu cho các em chân dài ra ngoài.

Công chúa Le Le nghênh kính hồng, cười tươi môi đỏ, mấy ngón tay xinh giở ví, rút ra một tệp tiền đôla xanh mượt, đặt trước mặt, nói nhẹ như bấc: Tôi đặt trước hai triệu đô, gọi là lấy khước!

Mọi người trố mắt.

Một người khen: Công chúa Le Le ăn chơi kiểu Mỹ, cảm phục lắm!

Một người kêu khẽ: Chúng mình sắp thành vua chúa rồi!

Nhà văn Hoàng Thế Sinh ở Yên Bái. Ảnh: Phan Hoàng

Chương 20

1

Buổi chiều.

Chiếc LanD CRUISER lượn vòng vèo đường bê tông qua mấy ngõ lũy tre, vào Nhà văn hóa làng Cò Lả. Cùng đi với Tử Pín, có kiến trúc sư Tào Ngu, quản gia Miêu, Rô, Báo. Nhà văn hóa của làng khá rộng, hai hàng ghế ngồi kín người. Ông Min trưởng làng Cò Lả dẫn đoàn công tác lên sân khấu, ngồi ghế đại biểu. Ông Min giới thiệu đoàn công tác với dân làng. Nhiều tiếng a à, bàn tán xôn xao. A, cậu Tử Pín là em vợ của sếp Vương chứ gì? Ờ, còn lạ gì ông Tử Pín, cái người khét tiếng làm ăn cả vùng Tây Bắc, cái người tiền nhiều như lá cây rừng, cái người muốn làm việc gì là được việc đấy, cấm có ai ngăn cản nổi nhé. Ầy, người ta là anh em với sếp to trên thành phố thì ai mà dám ngăn cản chứ? Cứ xem cái dinh thự của ông ta ở thị trấn Khau Sưa, rồi nhà hàng, siêu thị, khách sạn, đô thị Lâm Viên ở thành phố Mã Sơn, cả nhà máy thủy điện Hoang Thủy bên Cò Nòi nữa, mới bái phục tinh thần doanh nhân thời đại 4.0, hình như người ta muốn biến cả thế giới này thành tài sản riêng của mình, muốn biến tất cả thành đôla bỏ đẫy túi, sướng. Hôm nay chắc ông Tử Pín muốn mua cả làng Cò Lả của chúng mình đây?…

– Thưa dân làng Cò Lả!

Tử Pín áo sơ mi kẻ ka-rô, tóc cắt cao, đeo kính màu hồng, đứng nghiêm trang, đầu ngẩng cao, mắt nhìn bao quát cả hội trường, nói to, nói một mạch như diễn thuyết, nhân dân Cò Lả ơi, tất cả vì tương lai con em chúng ta, tất cả vì cuộc sống ấm no, giầu sang và hạnh phúc, chúng ta phải biết bỏ đi những gì là cũ kĩ, cổ hủ, lạc hậu, trì níu cuộc sống đói nghèo hàng trăm năm qua, để xây dựng nên một thiên đường cho cuộc sống mới, nhân dân Cò Lả hãy cùng chúng tôi biến núi rừng hoang sơ kia, biến ao đầm bùn nước bẩn thỉu kia, biến đồi nương xơ xác kia, biến đồng ruộng khô héo kia thành khu du lịch sinh thái bậc nhất vùng Tây Bắc, và dĩ nhiên sẽ trở thành khu đô thị phồn hoa đẹp như cổ tích, cũng bậc nhất vùng Tây Bắc, với những cư xá, biệt thự sừng sững và sang trọng, những công viên ngan ngát cây xanh và rực rỡ sắc màu hoa tươi, những khu thể thao, vui chơi, giải trí…, những thứ đẹp đẽ và mới mẻ sẽ đem về cho nhân dân rất nhiều việc làm, rất nhiều tiền bạc, không còn chân lấm tay bùn, không còn một nắng hai sương, không còn bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không còn đầu tắt mặt tối nữa…

Nghe thế, dân dưới hội trường kêu lên.

– Thôi thôi, ông Tử Pín ơi! Ông nói cụ thể xem ông muốn gì ở dân Cò Lả chúng tôi?

– Ông muốn làm thủy điện, làm sân golf hay xây đô thị mới ở đây?

– Ông muốn mua cái gì chứ?

– Ông cần gì?

– Mọi người hãy yên lặng! – Ông Min trưởng làng đứng lên, cái dáng gầy đen như cây cột cháy dở, dịu giọng – Mọi người chú ý nghe kiến trúc sư Hà Nội trình bày, thay cho ông Tử Pín, nghe xong, mọi người sẽ có ý kiến, thế nhé.

Nể trưởng làng, mọi người im lặng.

Kiến trúc sư Tào Ngu giở bản thiết kế, treo lên tường, rồi cầm ăng-ten dài, chỉ vào từng hạng mục công trình, vừa chỉ ăng-ten vừa thuyết minh tỉ mỉ, rõ rành. Bí mật –  như đã thỏa thuận, kiến trúc sư Tào Ngu giấu nhẹm thiết kế 55 biệt thự quanh thác Mây, chỉ treo và thuyết minh bản thiết kế khu đô thị sinh thái Cò Lả, liên miên những khách sạn, nhà hàng, siêu thị, nhà trẻ, bệnh viện, công viên, bể bơi, đu quay, trượt nước, trường đấu bò và đấu dê, sân đua ngựa, sân tenit, sân bóng chuyền, sân golf, sân bóng đá mini… Cả hội trường lặng phắc, mọi người xem bản thiết kế và nghe kiến trúc sư thuyết minh, thấy cụ thể, hay lắm. Mọi người xì xào bán tán. Nếu làng Cò Lả mà thành khu du lịch sinh thái, thành khu đô thị như thế thì sướng quá đi chứ. Ôi, sao mà ông Tử Pín thương dân làng Cò Lả thế! Sao mà ông Tử Pín nghĩ xa, nghĩ rộng thế! Ông Tử Pín có cái tầm của một doanh nhân văn hóa có khác. Ờ, thế thì bây giờ dân Cò Lả phải làm gì cho ông Tử Pín nhỉ? Một người dân  râu tóc trắng như mây, đứng lên, nói chậm rãi:

– Tôi xin hỏi, dân làng Cò Lả phải làm gì cho bản thiết kế kia?

– Dân Cò Lả chúng tôi sẽ mất gì, được gì chứ? – Một người dân hỏi.

– Tôi nghe nói, các ông sẽ di dời cả làng Cò Lả, di dời cả khu nghĩa trang, sẽ lấy hết đầm Tôm, lấy một phần cánh đồng Cò Lả, lấy cả núi Cò Lả nữa. – Một người dân ngẩng cao đầu, nói từ tốn – Như vậy, việc giải phóng mặt bằng là rất lớn, sẽ rất khó khăn, nhất là nghĩa trang làng, động chạm đến nhiều vấn đề về phong tục tập quán, về kimh tế, xã hội. Vậy, tôi xin hỏi, một dự án lớn như thế, các ông đã được sự phê duyệt của cấp trên như thế nào? Dự kiến việc giải phóng mặt bằng ra sao? Việc đền bù cho dân khi phải di dời như thế nào? Và…

– Cảm ơn! Cảm ơn!

Tử Pín nhanh miệng cắt ngang lời anh thanh niên, nói át di, thưa nhân dân Cò Lả, tất nhiên, dự án của chúng tôi đã được cấp trên phê duyệt rồi, vả lại, chủ đầu tư dự án chính là Sở du lịch thành phố Mã Sơn, đáng tin cậy lắm, còn việc thực hiện dự án thì chúng tôi chỉ là người thừa hành thôi, thì đây, hôm nay, chúng tôi xin trình bày với nhân dân, xin ý kiến nhân dân, để nhân dân biết, nhân dân bàn, nhân dân tham gia làm, rồi nhân dân kiểm tra, và dù thế nào thì nhân dân cũng phải xuất phát trên tinh thần xây dựng và vì tương lai con em chúng ta, có gì khúc mắc, chúng tôi sẽ gặp trưởng làng, gặp cán bộ phụ trách thanh niên, phụ nữ, phụ lão, để giải quyết cho êm thấm, được không? Việc chúng tôi lo lắng nhất là làm sao đền bù cho nhân dân được đầy đủ, được công bằng, đền bù bằng tiền tươi thóc thật, nghĩa là tiền thật trăm phần trăm, không thiếu, không nợ, nhân dân thấy thế nào?… Ai dà! Nhân dân xì xào, ông Tử Pín cẩn thận, kín kẽ gớm, việc gì cũng từ nhân dân, vì nhân dân, tốt quá. Ông Tử Pín ơi, như thế là rõ rồi, tốt rồi, thống nhất được rồi, nhân dân làng Cò Lả đồng ý, đồng ý trăm phần trăm đấy. A mà…, không…, không…, mấy ý kiến chưa ngã ngũ, mà không, dự án cứ mở ra, chúng tôi còn xem các ông làm thế nào đã, biết đâu? Ở nước mình từng có bao nhiêu dự án lừa dân rồi, tưởng dự án công hóa ra là dự án tư, dự án treo nhiều lắm, các ông lừa dân lấy đất rồi đem bán cho người khác, bán cho cả ngoại bang không đáng tin cậy nữa, ờ, biết đâu đấy, chắc đâu các ông đã làm đúng như các ông nói, ờ, xưa nay, các ông có quyền, có tiền là chúa hay nói một đằng làm một nẻo, kinh lắm, biết đâu? Ồn ào. Nhiều ý kiến. Cuối cùng, ông Min trưởng làng Cò Lả bế mạc hội nghị, thông báo nhân dân Cò Lả chuẩn bị nhận tiền đền bù giải phóng mặt bằng, di dời về khu định cư mới ở phía Tây núi Cò Lả… Dân lại xì xào, ơ, cái ông Min trưởng làng, chắc lại có tiền đút mồm rồi nên kết luận nhanh thế, nay mai có gì không tốt xảy ra lại chết chúng tôi đây, thôi được rồi, nếu ông Tử Pín bồi thường đầy đủ, công bằng, giá cả hợp lý thì dân chúng tôi ủng hộ, nếu không á, ờ, mà cứ xem các ông ấy bắt đầu thế nào đã, vấn đề quan trọng là giải tỏa nghĩa trang làng Cò Lả thế nào chứ, mồ mả tổ tiên, ông cha nằm cả đấy, làm không khéo thì cứ gọi là chết cả làng như bỡn, khiếp lắm, vì người chết thiêng lắm, xác mang đi nhưng còn hồn người mang sao đây, phải mời thầy Khổng về xem cẩn thận, phải mời thầy Khổng cúng bái, xin vong cẩn thận…

Tử Pín thính tai, nghe hết những lời xì xào của dân Cò Lả, chỉ nhếch mép. Về nhà vừa lúc hoàng hôn, Tử Pín bảo Rô và Báo lấy ngựa, ba người phi ngựa lên núi Khau Sưa. Con bạch mã của Tử Pín chẳng khác gì một vầng mây nhỏ bay bay gió núi. Con bạch mã dừng ngay giữa đỉnh đèo Khau Sưa. Hoàng hôn đổ màu tím sẫm muôn trùng núi Khau Sưa. Tử Pín tay ghì dây cương, dướn cao người, đưa mắt nhìn ra mênh mông núi đồi miền Khau Sưa, nhìn ra mênh mông núi đồi thành phố Mã Sơn, vung roi ngựa chỉ một vòng rộng lớn quanh núi rừng Khau Sưa. Ơi miền quê Khau Sưa thân thương, ơi thành phố Mã Sơn, ta yêu nơi này bằng cả trái tim ta, Tử Pín nghênh nghênh đầu thầm nghĩ, nơi có bao nhiêu công trình biết đẻ ra thật nhiều tiền cho ta, và đưa ta lên làm chúa đất, và mai đây, ta sẽ có biệt thự ở Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu, Sài Gòn, Phú Quốc, có cả núi Chúa hùng vỹ, phải, rồi ta sẽ có tất cả những gì ta muốn, cả cô Mê osin, cả em Sương tội nghiệp nữa, nhiều em nữa, miền Khau Sưa sẽ thuộc về ta, ông Sò bí thư và ông Lỉn chủ tịch thực chất chỉ là kẻ làm thuê cho ta mà thôi, là bởi ta có tiền, có rất nhiều tiền, ta nắm trong tay Chúa tể của muôn loài cơ mà, ta sẽ là người cầm lái, là người chỉ huy, là ông chủ, là Chúa đất, hi hi, cần gì phải làm bí thư, chủ tịch, tổng giám đốc, giám đốc này nọ cho mệt xác, có phải thế không miền Khau Sưa thân thương ơi! Bỗng con bạch mã giậm chân, rồi cuốn hai chân trước quào quào về phía trước, hí một tràng dài dữ tợn. Biết con bạch mã báo hiệu có thú dữ, Rô và Báo vội giáp hai con xích thố bên con bạch mã, bảo vệ cậu chủ, vừa lúc, một luồng gió ào ào, con Hổ vằn to như con ngựa vằn lao từ khe đá qua mặt ba con ngựa, gừ-gừ-gừm, tiếm gầm vang động như tiếng sấm, ôi giời, chắc là con Hổ vằn từng tha mất cái thủ lợn lòi của Lỳ và các bạn săn hôm nào, khiếp quá, nó nhe răng nhọn gừ-ừ-ừ-ừm, chắc nó tưởng kẻ lạ đến cướp đất sống của nó nên nó dọa, gừ-gừ-gừm, Tử Pín và hai vệ sỹ khiếp vía, vội giật dây cương, quay ngựa, chạy ào xuống núi.

2

Theo sáng kiến của quản gia Miêu, cùng với việc thi công các công trình đô thị mới ở làng Cò Lả, cậu Tử Pín đồng ý mở con đường đưa xe ủi, xe cẩu, xe tải chở vật liệu vào xây dựng khu biệt thự sinh thái Cò Lả không đi qua làng Cò Lả mà đi vòng qua Nhà máy bóc gỗ Mo Lay, rồi qua Nhà máy gạch tuynen Hồi Thổ, lại xiên qua cánh rừng già Na Hao, cứ gọi là tít mù xe chạy đêm ngày, đánh lừa dân quanh vùng không thể biết được bên thác Mây núi Cò Lả kia đang mở ra một công trường lớn. Các lãnh đạo Khau Sưa là bí thư Sò với chủ tịch Lỉn cùng bậu sậu nhồng nhồng cả đấy mà hình như không ai hay biết gì. Mà có lẽ, những người ấy ăn bao nhiêu tiền của cậu Tử Pín rồi, ăn đầy mồm rồi, thì ngậm mồm, người xưa bảo “ngậm miệng ăn tiền” cấm có sai bao giờ. Quan chức lờ tịt, còn dân thì lẩm bẩm, cứ như chuyện cấm. Thì thào chuyện. Xôn xao chuyện. Âm ỉ chuyện. Cả làng Cò Lả  chuyện. Cả thị trấn Khau Sưa chuyện. Một năm. Hai năm. Ba năm. Tức là 1095 ngày đêm, cả miền Khau Sưa, cả làng Cò Lả như ngủ quên, khi mở mắt, thì, cùng với khu đô thị sinh thái và khu liên hợp thể thao xây dựng còn ngổn ngang,  dở dang, bỗng hiện ra 55 cái biệt thự lộng lẫy mọc thấp thoáng trong rừng cây cổ thụ, quanh thác Mây. Ôi giời! Cả một thế giới biệt thự sinh thái Cò Lả đẹp như trong truyện cổ tích, thật mê ly.

Cậu Tử Pín và quản gia Miêu, cùng với các kiến trúc sư, các kỹ sư xây dựng của Viện thiết kế công trình Núi Non thường xuyên có mặt để xem xét, chỉ đạo công cuộc xây dựng bí mật và vĩ đại nơi rừng núi Cò Lả này. Biệt thự xây xong, tiếp đến các công trình của khu liên hợp thể thao còn dang dở, nhất là sân đua ngựa quá chậm tiến độ, là bởi nghĩa trang làng Cò Lả chưa thể di dời được. Lý do chính là, dân làng Cò Lả yêu cầu việc di dời ngôi ngôi miếu cổ, ngôi miếu thờ Thành Hoàng làng, cùng với 133 ngôi mộ phải theo ngày giờ, địa điểm mà thầy phong thủy cũng là thầy cúng nổi tiếng Khổng Xích Tồ đã xem, không được sai sót một ly. Khó rồi! Cậu Tử Pín giữ vai trò ông chủ quản lí công trình, nghĩ ức. Mãi, cậu cũng nghĩ ra kế sách. Cậu bàn với quản gia Miêu đút tiền cho ba đầu gấu khét tiếng cả vùng Tây Bắc là Bâm sẹo, Sành lỳ, Tẽo liều. Ba đầu gấu tìm thuê cả trăm người bốc mộ chuyên nghiệp ở khắp các nghĩa trang miền Bắc, tập trung vào một đêm mưa gió não nùng, cả trăm người đào và bốc phăng các mộ, chuyển đến nghĩa trang mới cạnh làng Cò Lả mới. Cả trăm người hì hục bốc mả cả đêm. Cứ đào. Cứ bốc. Cứ chuyển. Cứ chôn. Thật nhanh. Việc chóng vánh đến nỗi, ba đầu gấu với hàng trăm người bốc mộ, xong việc, xoa tay, nhận tiền to, bỗng há hốc mồm vì quên mất không đánh dấu mộ, không ghi danh mộ, kết cục không biết mộ nào vào mộ nào. Khiếp vía! Thầy cúng Khổng Xích Tồ ơi, có ba đầu sáu tay thì thầy cũng botay.com mà thôi. Dân làng Cò Lả ơi, có gào khóc thảm thiết đến bao nhiêu thì cũng chẳng thể nào biết Thành Hoàng với ông, bà, cha, mẹ mình nằm chỗ nào nữa. Khổ rồi! Ba mươi sáu chước chỉ có chước chuồn thôi! Tất cả người bốc mộ và đầu gấu vội chuồn biến. Biết tin qua iPhone vào lúc nửa đêm về sáng, cậu Tử Pín bật dậy, gọi quản gia Miêu cùng vệ sỹ Rô và Báo cho LanD CRUISE chạy êm đến nghĩa trang  Cò Lả, xem xét. Tất cả xuống xe. Cậu Tử Pín đội mũ cối, cầm đèn pin quét loang loáng khắp nghĩa trang. Ô, hay thật đấy! Tử Pín nhìn khu nghĩa trang  hoang tàn, ngổn ngang gạch ngói vỡ, ngổn ngang tiểu sành, ngổn ngang ván gỗ với những hố đào đen ngòm như lối xuống âm phủ, thì bật cười thành tiếng.

Ặc

ặc ặc

ặc ặc ặc

ặc ặc ặc ặc

ặc ặc ặc ặc ặc

ha ha

ha ha ha

ha ha ha ha

ha ha ha ha ha

ha ha ha ha ha ha

ha ha ha ha ha ha ha

ha ha ha ha ha ha ha ha…

Tiếng cười dập nát cả đêm mưa gió não nùng. Quản gia Miêu nghe cậu chủ cười mà rợn cả người. Cậu Tử Pín ơi, quản gia Miêu thầm nghĩ, cậu cười trên nỗi đau khổ của dân lành thế ư? Cậu cười mà không biết rằng, mai đây người dân Cò Lả sẽ phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn cuộc sống, bao nhiêu nỗi niềm chua chát vì mất đất cha ông, vì mất mả tổ tiên, cha ông và người thân ư? Cậu mất hết lương tâm rồi à? Cậu không còn tình người nữa à? Cậu luôn mồm bảo làm gì cũng phải vì nhân dân cơ mà? Nghĩ thế, quản gia Miêu đến cạnh Tử Pín, thì thầm:

– Thưa cậu, ngày mai dân làng Cò Lả biết chuyện thì tính sao đây?

– Hừ! – Tử Pín ngẫm nghĩ một lúc, ngó vào tận mặt tối om của Miêu, nói như không – Biết thì chuyện đã rồi, họ sẽ làm gì chứ?

– Dân sẽ đòi…

– Đòi, đòi cái con khỉ à?

– Nguy là, còn cả trăm ngôi mộ đấy mà cũng coi như mất mộ?

– Mất hay còn cũng mặc xác người ta, ông sợ à?

– Thưa cậu, tôi sợ cho cậu đấy!

– Sợ gì?

– Cả làng người ta kéo đến thì cậu giải quyết thế nào?

– Việc gì mà phải giải quyết?

– Dân người ta đòi chỉ rõ từng ngôi mộ thì sao?

– Thì thích ngôi mộ nào, ghi tên vào ngôi mộ ấy!

– Ôi giời, cậu nói cứ như đùa thế à?

– Tôi không đùa!

– Dân làng Cò Lả đông thế…

– Dân đông cũng mặc! Tôi cho dân Cò Lả về mo mo mo ráo, biến dân Cò Lả thành zêrô zêrô zêrô tuốt! Xem dân làm gì được tôi nào?

Trong ánh sáng nhấp nhóa, Tử Pín vừa nói vừa nghênh mặt, vẻ bất cần. Một lúc, Tử Pín lia ánh đèn pin một lượt quanh nghĩa trang đen ngòm, rồi bảo mọi người lên xe, bon êm về dinh.

 3

Gà gáy te te te. Dân làng Cò Lả không biết được ai cấp báo, liền nhào ra nghĩa trang. Ôi giời ! Hoang tàn. Ngổn ngang. Cả trăm hố mộ đen ngòm, im phắc. Bỗng ầm ầm tiếng kêu gào.

– Ối giời đất ơ-ơ-ơi! Miếu Thành Hoàng làng Cò Lả đâu rồi?

– Ối giời đất ơ-ơ-ơi! Mộ của các cụ tôi đâu rồi?

– Ối giời đất ơ-ơ-ơi! Mộ của ông bà tôi đâu rồi?

– Ối giời đất ơ-ơ-ơi! Mộ của bố mẹ tôi đâu rồi?

– Ối giời đất ơ-ơ-ơi!…

– Ối giời…

– Ối…

Bao nhiêu tiếng kêu gào, tiếng khóc của dân làng Cò Lả bật theo nhau như lửa cháy giữa sớm mai mịt mờ mưa gió. Khiếp hãi. Đau xót. Uất ức. Nghi ngờ. Mới chiều hôm qua, tất cả khu nghĩa trang làng Cò Lả vẫn nguyên vẹn, thế mà chỉ qua một đêm mưa gió não nùng, tất cả bỗng biến mất, biến không còn dấu vết. Ai? Bọn nào? Kẻ nào dám đào mộ Thành Hoàng làng, đào mộ ông bà cha mẹ của dân làng Cò Lả mang đi đâu? A, phải rồi! Cái bọn xây đô thị sinh thái! Tất cả dân làng rồ lên. A, cái bọn xây đô thị sinh thái! Cậu Tử Pín cầm đầu! Tay Tử Pín cầm đầu! Thằng Tử Pín cầm đầu! Thằng Tử Pín khốn kiếp! Mày dám đào mả làng tao? Đem đi đâu? Đổ đi đâu? Chôn ở đâu? Trời đánh thánh vật mày! Ma bắt mày đi, Tử Pín ơ-ơ-ơ-ơi! Cả làng cuộn lên, người tay dao, người tay xẻng, người tay gậy, người tay đá, người tay cuốc, người tay xà beng, ầm ầm xe máy, xe Huyndai, xe công nông, xe máy kéo, chạy một mạch đến vây kín cửa dinh Tử Pín. Quản gia Miêu chạy ra. Một người dân la hét:

– Lão kia! Mở cổng cho chúng tôi vào gặp ông Tử Pín!

– Cậu chủ tôi đi vắng rồi! – Quản gia Miêu cố trấn tĩnh.

– Ông ấy ở trong  nhà. Mở cửa ra! – Một người quát to.

– Tôi thề, cậu chủ đi vắng từ chiều qua mà!

– Mở ngay không chúng tôi phá cổng đấy! – Một người dọa.

– Tôi thề, cậu chủ không có nhà. – Quản gia Miêu ra sát cổng, giọng thành thật – Tôi mà nói dối thì tôi xin chịu tội với mọi người.

– A, thế thì nó trốn mất rồi!

Cả trăm người nhao nhao trước cổng khiến con Pốp cứ chồm chồm, miệng gừ-gừ-gừm như sấm, còn mấy con chó săn cùng nhào ra cửa, nhảy tâng tâng, sủa ầm ĩ. Cả trăm người làng Cò Lả giận dữ, quay ra đường nhặt cứt trâu, cứt bò, cứt ngựa, cứt dê, vừa chửi rủa vừa ném cứt vung vít vào dinh Tử Pín.

4                      

Khuya.

Tắt ti vi.

Nhiệt độ ngoài trời 330c. Nóng. Bật điều hòa 160c. Mát lịm.

Tử Pín nằm thẳng dẵng trên nệm, cánh tay vòng qua trán, nghĩ cay cú bọn dân Cò Lả đến ném cứt thối vào dinh làm xấu mặt với cả thị trấn Khau Sưa,  ức ghê, chợp mắt, ơ tệ, bỗng đầu ù ù như gió thổi, buốt nhói, lạnh toát. Cố chợp mắt. Mơ mơ ngủ. Gì thế? Ôi giời! Người đâu ra mà đông thế? Mà không phải người? Những cái bóng người? Bóng đen. Chập chờn. Lòng khòng. Liêu xiêu. Ríu ríu. Cả trăm cái bóng đen chập chờn vây quanh Tử Pín. Khiếp quá! Tử Pín bật dậy, co chân chạy ra bờ hồ, vừa chạy vừa kêu la. Ối ối! Cái bọn người đen kìa! Quản gia Miêu đâu? Rô đâu? Báo đâu? Tử Pín chạy quanh bờ hồ, ríu cả chân, mà lũ bóng đen vẫn theo sát, những bóng đen vừa chạy theo sau Tử Pín vừa rít gió hù hú hù hú, nghe rợn tóc gáy. Cuống cuồng, Tử Pín quay đầu, chạy ào vào sân, rồi chạy tụt vào phòng khách. Ánh điện nhấp nhóa. Nhìn mấy cái bóng điện Tử Pín cứ nghĩ là mắt mấy cái bóng người nhìn mình. Rùng rợn. Tử Pín co hai chân lên ghế, quát:

– Mấy người đâu cả rồi, hả?

Nghe tiếng quát, mọi người vội chạy ra, đứng xếp hàng trước mặt Tử Pín.

– Dạ, cậu sai gì ạ? – Quản gia Miêu nghênh kính trắng, tròn mắt nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cậu chủ.

– Miêu à? – Tử Pín lừ lừ, ngó tận mặt Miêu.

– Vâng! – Quản gia Miêu đứng khom khom, hơi cúi đầu.

–  Quản gia Miêu à?

– Vâng!

– Ông không biết tôi bị người ta đuổi theo à?

– Ai đuổi theo cậu thế?

– Những cái bóng người đen loằng ngoằng, đông lắm!

– Những cái bóng người đen?

– Ông làm quản gia mà để người ta đến dinh đông thế cũng không biết à?

– Thưa cậu! – Quản gia Miêu ngúc ngoắc cái đầu tóc thưa mượt – Tôi không thấy có ai đến dinh, lạ nhỉ?

– Hay chúng nó đến dò xét gì? – Tử Pín nói bâng quơ.

– Cậu không mơ chứ?

– Mơ à? – Tử Pín lừ lừ mắt –  Ông mơ thì có! Ông quản cả trăm tỷ, nghìn tỷ đồng của tôi, không sai sót một đồng nào, quản chặt, thế mà ông để bọn  bóng người ở đâu kéo đến dinh cũng không biết, tại sao, hử?

– Thưa cậu… – Quản gia Miêu càng khom lưng.

– Thưa cậu! – Rô chen vào – Tại em quên không khóa cửa đấy ạ!

– Tại em nữa, quên không khóa cửa ngoài. – Báo cũng nhận lỗi.

– A, cái thằng Rô, thằng Báo! – Tử Pín quát to – Luật lệ, quy trình, qui chế dinh của tao có đủ cả, thế mà hai thằng quên, hử?

– Cậu bảo những cái bóng người chứ không phải người à? – Rô hỏi.

– Ừ, những cái bóng người, bóng đen, chập chờn, lòng khòng, liêu xiêu, ríu ríu cả trăm cái bóng người, khiếp lắm! – Tử Pín bậm môi, trợn mắt, vẻ sợ hãi.

– Cậu để em ra xem… – Rô nghênh cái đầu cắt bốc vẻ ngang tàng.

– Ấy ấy! Bọn nó vẫn còn ở ngoài ấy, đông lắm. Mày mà ra á… Mày mở cửa, chúng nó chạy ào cả vào đây thì mình biết chạy đâu, hử?

– Cậu yên tâm! Cứ để em và Báo đuổi chúng đi! – Rô phảy tay.

– Thế à? – Tử Pín ngó nghiêng ra phía cửa, vẻ sợ sệt.

– Cậu sợ gì chứ? – Quản gia Miêu trấn an – Người bằng thật cậu còn chẳng sợ nữa là mấy cái bóng người kia!

Quản gia Miêu từ nãy để ý thái độ, bộ dạng, nhất là cử chỉ và đôi mắt của Tử Pín, đôi mắt dại dại, ngơ ngơ, Miêu thầm đoán cậu Tử Pín đang có triệu chứng tâm thần, có lẽ do ám ảnh cuộc di dời mồ mả ở nghĩa trang làng Cò Lả, bị dân làng kéo đến dinh chửi bới, ném cứt thối vào dinh. Bộ dạng này có lẽ đến lúc phải đi bệnh viện tâm thần mất thôi? Khổ đời cậu Tử Pín rồi! Quản gia Miêu đang lo lắng thì nghe Tử Pín hỏi giật giọng:

– Này ông Miêu! Có ma thật không?

Thưa cậu, tôi cũng nghe người ta nói có ma, khiếp lắm, nhưng tôi chưa gặp ma bao giờ.                                               

– Con ma nó thế nào nhỉ?

– Tôi chưa gặp nên cũng không biết con ma nó thế nào?

– Nó có giống mấy cái bóng người đen chập chờn lúc nãy không nhỉ?

– Cậu sợ ma à?

– Ai mà chẳng sợ ma! – Tử Pín tròn mắt nhìn quản gia Miêu.

– Lạ nhỉ? – Quản gia Miêu lẩm bẩm – Bao nhiêu sếp to, bao nhiêu đầu gấu, bao nhiêu kẻ ghê gớm mà cậu còn chẳng sợ, lại sợ ma, sợ cái giống chẳng trông thấy bao giờ, lạ thật?

– Ông lẩm bẩm gì thế? – Tử Pín nói như quát.

– Thưa cậu, tôi đang… – Quản gia Miêu khom lưng, vẻ sợ sệt – Tôi định nói sao cậu lại sợ ma nhỉ?

– Ông vốn thông minh mà sao cái này ông dốt thế! – Tử Pín vừa nói vừa ngó ra ngoài sân, thì thầm – Cái giống gì mà không nhìn thấy rõ chân tướng mới sợ chứ ! Trông thấy nó đấy mà không sờ được vào nó, không bắt được nó, trông thấy nó mà không nhìn rõ mặt nó, không biết nó ở đâu, cứ chập chờn ẩn hiện, khiếp bỏ cha. Còn nếu biết rõ mặt á, biết nó là ai, ở đâu á, tôi cho đầu gấu đập vỡ đầu, cắt cổ chết toi, chứ bỡn. Như cái thằng Người Rừng trên núi Chúa hôm nào ấy, trông thấy nó đấy, như là người, nói tiếng người, có chân, có tay, có đầu, có mắt, nhưng vẫn không rõ mặt, không biết nó là người hay là thú, nó ở đâu, nó thoắt ẩn thoắt hiện, cứ chập chờn, hay nó là ma quỉ, kinh bỏ cha.

– Cậu vẫn còn sợ Người Rừng trên núi Chúa à? – Quản gia Miêu hỏi.

– Kìa, nó kìa, cái bóng người đen kìa… chạy thôi… chạy…

Tử Pín vùng dậy, chạy nấp vào trong góc phòng, mắt trợn tròn, quát bọn Rô và Báo dắt con bạch mã ra sân, rồi Tử Pín nhào ra, nhảy lên lưng bạch mã, phi như bay lên núi Khau Sưa. Quản gia Miêu đứng ngó theo, nhăn mặt, lắc đầu. Rô và Báo vội lấy ngựa, đốt đuốc, phi theo Tử Pín. Vừa lên đỉnh đèo Đá, nhấp nhoáng, Rô và Báo thấy cậu Tử Pín ngất nghểu trên lưng con bạch mã, mà hình như con bạch mã và cậu Tử đang bay hun hút xuống thung lũng đen ngòm.

HOÀNG THẾ SINH

(Hết trích)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *