Lương Hữu Quang & Nơi khôn thiêng của biển

Nhà thơ Lương Hữu Quang

Vanvn- Nhà thơ Lương Hữu Quang sinh năm 1964 tại Thanh Hóa, từng tham gia bộ đội, hiện sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh. Ông là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản nhiều tập thơ và trường ca, đạt nhiều giải thưởng văn học, trong đó có cuốn trường ca Nơi khôn thiêng của biển viết về biển đảo Tổ quốc đã đạt 4 giải thưởng trong năm 2020: Giải thưởng 5 năm Bộ Quốc phòng, Giải thưởng 5 năm Bộ Tư lệnh Hải quân, Giải thưởng văn học biển đảo của Hội Nhà văn Việt Nam…

Nhà thơ Lương Hữu Quang gửi về Vanvn.vn trích đoạn trường ca công phu này, xin trân trọng giới thiệu đến quý bạn đọc!

 

NƠI KHÔN THIÊNG CỦA BIỂN

 

Lời mở

 

Ai đó trong đêm hỏi tôi

đảo là gì?

tổ quốc là gì?

giấc mơ là gì?

con người là gì?

tình yêu nữa

tình yêu là gì?

 

Ai đó trả lời thay trong đêm

đảo là khuôn mặt của lặng im xa xôi

là tiếng rì rầm dẳng dai của nỗi nhớ

là vầng mặt trời bằng nước

đỏ rực qua bốn mùa

Tổ quốc là lời ca im lặng

sinh ra những người con của tự do

với tình yêu hải đảo

 

Có ai hát ngoài hiên

ai hát trên sườn non

ai hát trong thung lũng

ai đó nữa hát trầm từ biển

cùng vầng trăng thân thuộc của tôi

 

Men theo trăng tôi gặp

những con chữ chạy trong ánh vàng nhạt, trong không gian u u

chữ chạy hình chữ s

ánh lân tinh rực sáng

chạy từ đỉnh đầu tổ quốc tới Hoàng Sa, Trường Sa

tới Cô lin, Gạc ma,

từ Chữ thập tới Cồn cỏ

chạy từ gốc đa làng tới chân đảo

chạy từ cánh đồng xanh ngắt tới chậu đất mỏng manh

đang nâng niu mầm cây

 

Cánh cửa thời gian mở ra, và lịch sử bước tới

vững chãi, uy nghi bên cạnh những lặng thầm

 

Này cây cải khiêm cung trong vườn của mẹ

đêm đêm nói chuyện với sao trời

 

Này con cù gỗ duối quay tít mù trên sân gạch

mây của tháng năm cũng hạ xuống ngó nghiêng

 

Con trai của cha cười như hoa nở

cả một mùa hạ cười theo:

đất liền

 

Bắt đầu từ đảo sóng

 

Anh biết bơi từ trong bào thai

bóng tối mập mờ vỡ òa tiếng khóc

bước chập chững trên con đường rơm rạ

tuổi thơ ôm tia nắng sớm giao mùa

hương gió mặn thấm từng thớ thịt

 

Bàn tay chai sạn

vai trần bỏng rát

ký ức trên lưng là khắc khoải câu hò

 

Mồ hôi mẹ sôi trên cánh đồng đổ lửa

đôi chân cha đạp nát đá Trường sơn

để có anh bây giờ

 

Thân hình anh là tài sản của cha của mẹ

của đất đai rì rầm những lời khấn linh thiêng

 

Ngày mới xỏa lên vai

ba lô trên lưng anh đi

nơi đảo xa sấm rung chớp giật

 

Người lính đảo

khuôn mặt lấp ló buổi bình minh

số phận thấp cao con sóng

trí khôn phập phồng cơn giông

tình yêu sóng sánh ánh sao Hôm

bàn tay gom nắng trắng

dấu chân chồng dấu chân tôn cao cột mốc

đầu đội mảnh thời gian xanh

mắt khoanh vùng hải phận

 

Mồ hôi lính đổ nhòe trên cát

loang vào trùng khơi

 

Người gối đầu trên đá

thả hồn lên bầu trời ngăn ngắt

 

Vọng gác bên kia

đồng đội

cơ bắp căng

ôm chắc súng

giữ linh hồn đảo

ru giấc ngủ lênh đênh chập chờn

 

Một ngày thẳng đứng nắng và gió

thẳng đứng bóng lá bàng vuông che bóng hoa

bóng hoa che cho cát

và cát luân chuyển thời gian

 

Ơi thời gian li ti, thời gian bền bỉ, thời gian chứa thủy tinh

nhưng trong hơn thủy tinh

nhưng vang hơn thủy tinh

là tiếng rung ngân của lòng người đang giữ đảo…

 

Mặt trời rơi

mặt trời trôi

mặt trời bồng bềnh trên sóng như chiếc trống của làng

gợi nhớ bao nhiêu mùa lễ hội…

 

Bóng người lính đổ dài trên lãnh thổ

hoàng hôn pha máu bốc hơi

 

Đêm kín đáo bủa vây quanh đảo

và sóng thở than

và lá bàng vuông gieo sầu

gió hu hú từng cơn rờn rợn

nghe như tiếng thời gian leo ngược

 

Kìa những giấc mơ hoang

cào rách mảng hồn trong

 

Kìa tia sáng ngoằn ngoèo

vờn qua bao số phận

 

Sóng dội vào thăm thẳm đời người

sóng đè lên vóc đất

sóng miên man vỗ sạt những chờn vờn

 

Cơn nhớ gõ vào đầu

giọt cô đơn òa vỡ

nếp nhăn lớp lớp gợn

tâm trí thành bờ cho nước mơn man

 

Tiếng súng đã tắt

thịt xương đã tan vào đất

nhưng ký ức thì còn

 

Trong ký ức

máu vút lên tia sáng cầu vồng

chiến tranh khoác chiếc áo tàng hình

len vào giấc ngủ

chui vào bóng tối

lăn vào góc khuất tâm linh

nghiền nát tán cây bình an

 

Trời cao xanh cúi đầu im lặng

khóe mắt chảy hai dòng sữa trắng

 

Mười ngón tay lính đảo

tím đỏ hành trình trên cát trắng

 

Thăm thẳm xa kia là đất liền

nơi chiều chiều chao liệng cánh chim

nơi mẹ và em và ai ai nữa

lặng như núi

bồn chồn như mây

da diết cuộn trào như lòng sóng

 

Người lính đảo

đôi chân như cây tùng cây bách

dẫu chông chênh vẫn bám trụ dưới trời

giữa bão giông vẫn chỉnh tề đội ngũ

 

Người lính đảo

gấp số phận làm thuyền vượt sóng

gửi tuổi đời cho đảo đá xanh

gửi tình yêu cho vạt nắng chiều

 

Cát ơi cát mịt mù

gió ơi ngàn thủa gió hoang vu

ngực trần này tuổi hai mươi nắng táp

giọng nói này chưa gọi tên người thương

 

Cánh cửa ở đâu âm thầm đóng mở

người nào đi bóng lẻ

mà ở đây cuộn nhớ giữa trùng khơi

 

Ở đây sự sống kiên gan như hạt cát lăn tròn

những hạt cát dẻo dai liên kết lại

mơ một giấc mơ cho đảo trở mình.

 

Ánh trăng nói rằng

cát là li ti gió

gió nói rằng ánh trăng là cát vỡ li ti

cát bảo tôi là li ti nỗi nhớ

li ti những dào dạt khát thèm

không ai nhìn ra thế giới ấy ngoài tôi

bởi nỗi nhớ là vô hình vô ảnh

 

Nỗi nhớ của lính

êm như mưa bụi quê nhà

hiền như bếp lửa của mẹ

 

Nỗi nhớ của lính

mọc lên đôi cánh mỏng như lời thì thầm cái đêm em đến

đặt lên môi anh một nụ hôn

và từ đó con người mơn man trẻ lại

quên mình từng héo hon, từng mòn mỏi vì nhớ

 

Tôi là hạt cát

tôi là ánh trăng

là gió

nỗi nhớ là chúng tôi gộp lại

 

Đảo ơi

đêm nay bao hình hài ảo lạ

đêm nay chúng ta trôi trong thương mến kiệt cùng

 

Bao giờ chạm tới bình minh

ta lại đứng hiên ngang vạm vỡ

như chưa từng mơ mộng thế này

 

Tôi là ánh trăng

tôi se sẽ sáng

tôi sáng vào khuy áo trên nắp túi ngực trái

và khuy áo run rẩy phập phồng

 

Tôi là ánh trăng

đập theo nhịp trái tim người lính biển.

Không chỉ là cái chết

 

Áo lính xanh xanh trong từng câu hát

mặt trăng đầy che phủ tuổi thanh tân

lịch sử nào cũng con dân đất Việt

tấc đất, bờ kè nào cũng mồ hôi xương máu

 

Lọc từ nắng, lọc từ không khí

bao hoàng hôn lưu cữu hiện về

bao thế hệ chập chờn

quân đi trong khói lửa chiến trường

người bị thương rên theo chiều gió

người chết rồi thân thể nát tan

 

Trận mưa bom đảo xanh cháy trụi

con thú non khóc mẹ lịm dần

hầm chữ A bóng đêm đen đặc

mạch đất cuộn sôi dưới chân người

 

Chìm trong lửa đạn bời bời

đá cũng thành héo hắt tang thương

 

Đây

chiếc áo mưa thay quan tài di động

gói thi hài chưa kịp tuổi hai mươi

 

Đây

tròng mắt đen nhìn xa bất động

không kịp kêu tiếng mẹ một lần

vuốt mặt anh buồn vui khép lại

biển trời ơi ghi lấy tên người

 

Những cái chết bất ngờ như cơn mưa ập tới từ phía lạ

nấm mộ sơ sài cong theo làn xẻng

hồn người xanh hồn đất tươi nguyên

 

Đảo mở lòng ôm trọn dáng các anh

hương cỏ cây ru hồn bình dị

giấc ngàn thu đã vằng vặc kia rồi

 

Nước mắt chảy theo vong linh đồng đội

khóc cho mình rắn rỏi thêm lên

 

Lời hứa hẹn nằm trong lòng đất

gói nụ hôn trong chiếc khăn thêu

lưng mẹ, tay cha, gánh gồng của chị

gửi tình em lẫn với sao khuya

 

Gió riết lên linh hồn tử trận

trời đêm đêm sao cháy thay nhang

 

Người con bất tử

nằm với biển với trời

đồng đội vây quanh

giấc mơ thảng thốt

 

Hình hài tàn phai

chân trời bần thần đóng mở

 

Nỗi khát khao còn lại váng vất như vệt mây cuối hạ

nhuốm sắc màu hiển linh

 

Từ ký ức bao sự sống hồi sinh

thoang thoảng tiếng chuông thao thức

như không hề có gò đống ngổn ngang

không trận địa cong lòng chảo

không nát đá

tan đồi

vết chém nham nhở thân cây, không có

 

Áo lính trắng xanh lổ loang như sóng biển

chưa một lần nếm vị tình yêu

 

Ánh trăng tan gợi về sâu thẳm

bao năm rồi khát tiếng trẻ thơ

mắt đổi màu qua từng con sóng

đôi dép mòn biến dạng bàn chân

 

Đảo nuôi người, người canh giữ đảo

linh hồn ta theo cát ngấm về nguồn

 

Người lính làm đồ chơi bằng ốc biển cho con

và anh gửi thì thầm vào sóng:

Con trai ơi con đang ngủ trưa

con có mơ thấy những đoi chân bé xíu thoăn thoắt bò đi

mỗi cái chân có một bàn chân

mỗi bàn chân mang sẵn một nụ cười

càng đi cát càng rạng rỡ

rạng rỡ ánh lên từ phía nôi con nằm

 

Sau những bóng lá nghiêng bên vại nước

những đôi chân, những vạn vạn đôi chân

trong một con ốc biển

đi và đi như chạy

chạy và chạy như đi

ở đây trò chơi là chơi trong trí nhớ

nhưng ốc là loài có thật

còn chân thì là chân mây êm ái

 

Con trai ơi con đang ngủ trưa,

con ốc cũng ngủ trưa và giấc mơ trùng khít

với giấc mơ của con

ước gì mai này sóng bạc

nở ra

nở ra

nở ra mãi

điều bí mật trong lòng cha

khi ngồi làm đồ chơi cho con

mà tâm trí nhớ về những đồng đội mình đã mất.

Với mẹ những lời thưa

 

Mẹ ơi

mái nhà sương ẩm ướt

cánh cửa đêm đêm khép hờ

khói nhang mờ quện dưới sương khuya

bóng già in bức tường rêu loang lổ

 

Lá trầu khô

bình vôi hóa đá

góc vườn sau cây bạch đàn cô lẻ

lối vào ngõ rêu phong

hằn bước gầy bước héo

hàng rào tre ngả nghiêng, xiêu vẹo

nhìn bao mùa mưa gió đi qua

 

Mẹ ngồi

vòng thời gian khóa chặt

lặng nghe hoa trái rụng ngoài hiên

 

Nếp nhăn chằng chịt

tóc mẹ phủ ngang trời

chân mẹ lẩn vào đất

trong mơ mẹ mở cửa đón con mẹ về

mình con mẹ đầy thương tích

máu tươi loang trên vầng trán trinh nguyên

 

Mẹ ôm con mẹ vào lòng toàn thân lạnh ngắt

con mẹ im lặng như cái bóng

trời đầy sao hồn con mẹ lấp lánh

tỉnh ra mẹ biết con mình không về

 

Máu thịt con mẹ đã hòa cùng sóng biển

xương hóa rặng san hô

con của mẹ ở bên ngoài năm tháng

thành gió mây hoài vọng trên đầu

 

Con của mẹ che mưa cho đồng đội

che nắng cho mầm rau non xanh

 

Con của mẹ hóa phù vân trên đảo nổi

theo gió trời quanh quẩn bên mồ cha

 

Tiếng xào xạc gọi mùa về thay lá

tiếng thở dài nứt nẻ không gian

 

Mõ cầu an nhẩn nha đêm mùa hạ

mẹ níu thời gian thao thức đợi con về

 

Nhưng mẹ ơi mẹ

đảo ở giữa trùng khơi

như con tầu ngược sóng

tầu có thể lật

nếu vắng con của mẹ

đảo có thể chìm

nếu vắng con của mẹ

 

Vắng con của mẹ

gió dừng lại ngang trời

vắng con của mẹ

mưa chẳng rơi

vắng con của mẹ

chiều xô lệch chiều

 

Đảo sẽ mù sương

nếu mi mắt chúng con nhòe ẩm

 

Ngọn dương sẽ không như ngọn giáo

chọc thẳng trời mây

nếu chúng con không vững chãi

 

Vắng chúng con

cuồng phong giật gấp vạn lần

đảo tơi bời dập nát gấp vạn lần

hải âu phiêu dạt

chẳng con thuyền nào bình an qua lại

 

Vắng chúng con thủy quái sẽ tràn vào

 

Con là con mẹ đứng uy nghi đảo

giữ bình an cho ý nghĩ bạn bè

giữ ngọt từng giọt nước

giữ mơ màng những đường cong bóng cây

 

Con là con mẹ đứng trên sóng bạc đầu

bao nhiêu khát vọng chẳng chịu già

 

Con là con mẹ, người lính đảo suốt đời canh giữ biển

biển là nhà là mắt mẹ buổi hoàng hôn

 

Con biết ở nơi kia

ánh sáng hình dây xích

đang chen lấn qua khe cửa hẹp

đuổi theo cơn mơ đêm

 

Ở nơi kia

sự sống thấm vào mao mạch

hiện dần lên tiếng nấc bào thai

 

Lời của mây trên nóc nhà:

nhìn thấy biển ở nơi xa thẳm

từ trên cao tôi thấy những cánh diều

thấy cả mái đầu phơ phơ bạc

mẹ đi về phía những cánh đồng

 

Ngày nào không có gió

ngày nào không âu lo

ngày nào vơi đi những bước rảy run,

vơi đi vết nhăn bên khóe miệng

ngày nào biển xích lại gần

biển vỗ sóng vào chân ruộng

cho mẹ đỡ nhớ con trai của mẹ

cho con trai mẹ đỡ nhớ nhà

 

Rồi tôi mơ một giấc mơ nồng nhiệt

đảo và biển nhẹ thênh về với mẹ

qua con đường bí mật của giấc mơ

con đường có mùi hành hoa và ngồng cải

màu của trái ổi ương pha sắc cuối chiều

thêm chút cay vỏ bưởi

thơm thoảng trên mướt tóc dài ai

Biển và đảo thì thầm tai mẹ

mẹ ơi mẹ ơi chúng con trở về

chào mẹ rồi lại đi

chân trời là tổ quốc

chân trời là ký ức nhà mình

chân trời là nơi mai kia trẻ con đến

trồng lên những rạng rỡ nụ cười

cho đất nước mình dào dạt

vỗ ngàn sau…

 

LƯƠNG HỮU QUANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *