Chùm thơ Phùng Văn Khai: Chuông thất thanh lỗ chỗ tiếng bom rền

VanvnThân gục trong đêm buổi mất Cổ Loa thành/ Vạn mũi tên lao vang tiếng hô sát Thát/ Sạm chiến bào Tây Sơn đốt cháy quân cướp nước/ Trắng khăn tang Hoàng Diệu tử chiến thành// Lửa cháy năm cửa ô rừng rực đêm đông/ Những chàng trai vượt sông lau im nhỏ máu/ Những mắt lá giương soi nòng súng trận/ Chuông thất thanh lỗ chỗ tiếng bom rền

Nhà thơ Phùng Văn Khai

LAU SÔNG HỒNG

 

Tôi sợ mình không đến được trăm năm

Kính cẩn vái lau sông Hồng nghìn tuổi

Trẻ như cây Hà Nội

Như hoa văn trên bia đá bảng đồng

 

Kính cẩn dọn mình chiêm bái lau sông

Ngày chim Lạc vút bay từ cỏ hoa thơm thảo

Ngày Bà Trưng vung gươm giông bão

Những thái thú Bắc triều run rẩy dưới chân voi

 

Vẫn là lau sông Hồng đấy thôi

Phần phật bay mừng Vạn Xuân – Trấn Quốc

Đinh – Lý – Trần – Lê… nối nền Độc lập

Lau sông Hồng xanh mát suốt nghìn năm

 

Thân gục trong đêm buổi mất Cổ Loa thành

Vạn mũi tên lao vang tiếng hô sát Thát

Sạm chiến bào Tây Sơn đốt cháy quân cướp nước

Trắng khăn tang Hoàng Diệu tử chiến thành

 

Lửa cháy năm cửa ô rừng rực đêm đông

Những chàng trai vượt sông lau im nhỏ máu

Những mắt lá giương soi nòng súng trận

Chuông thất thanh lỗ chỗ tiếng bom rền

 

Trăng sáng đêm đêm

Lau lặng lẽ chờ người chín năm bạc tóc

Đã òa nước dâng sao vàng bay phần phật

Bóng cha già in bóng lau sông

 

Mặt người hồng như mặt sen hồng

Nam – Bắc liền cành

Lau từng bông thơm tơ tóc

Những mẹ già móm mém bến sông

 

Tôi sợ mình không đến được trăm năm

Cha mẹ buổi trời xanh mây trôi bời trắng

Một sông Hồng một tôi lau sông thơm thắm

Tiếng gà khuya ràng rạng ánh ngày.

 

TRƯỚC CHỢ ĐÊM LONG BIÊN

 

Từng ánh mắt lặng thầm biết nói

Những chiếc xe tay kéo lặng thầm

Những núi hàng như sông luân chuyển

Hội tụ về đêm chợ Long Biên.

 

Mẹ đã nuôi ta từng đêm chợ

Những giọt mồ hôi nhỏ xuống đường

Những bao hàng quằn vai cha nặng

Từng bước chân hơi thở trong sương.

 

Bao chị, bao anh từ khắp chốn

Đã ở đây tháng tháng, năm năm

Đời cha truyền tiếp đời con nối

Gia nghiệp đến từ mỗi miếng ăn.

 

Sinh kế từ hai bàn tay trắng

Đan vào nhau gió lạnh đêm thâu

Đừng nhắc về quê hương, bản quán

Đều từ một gốc chứ từ đâu?

 

Hãy hỏi nhau mẹ cha còn, mất?

Mộ tổ tiên về đắp cuối năm

Con cái học hành năm học đến

Đồng tiền mất giá có đủ không?

 

Đừng hỏi nhau những gì duyên phận

Những chị nuôi con chỉ một mình

Những anh xong án không nơi nhận

Những đơn côi cuối rễ, đầu ghềnh.

 

Đừng nói với nhau lời đạo đức

Vết chém còn in giữa mặt người

Càng không nên nhắc lời đức hạnh

Những đứa con không bố chào đời.

 

Ta hãy vì nhau mà ít nói

Núi hàng kia có nói chi đâu?

Đồng bạc nát nhàu trong im lặng

Giọt mồ hôi im lặng đêm thâu.

 

Ta hãy bước đi trong đêm lạnh

Từng miếng ăn do chính tay mình

Bàn tay cha mẹ cho máu thịt

Mặc kệ trời cao kia lặng thinh..

Tranh của họa sĩ Lê Anh Vân

TRƯỚC NĂM CỬA Ô

 

 

Như là gió đã về lồng lộng

Tóc em xanh thắm buổi tinh sương

Như là nắng sông Hồng thơm mát

Đã về đây thấm đẫm con đường.

 

Tường gạch cũ nói gì rêu phủ

Cây cũng như người cây đã xanh

Em đã nói gì ngày trở lại

Cửa ô còn đó với riêng anh?

 

Ta đã vì đâu mà thất trận?

Gió kia hoang lạnh trắng Hoàng thành

Thành mất tấm lòng trung giữ lại

Có ích gì chăng hỡi sử xanh?

 

Dòng Tô thắt nhỏ như đai kiếm

Kiếm cũng vì ta nhuốm máu rồi

Máu đòi trả máu u u gió

Thổi dọc con đường mãi không thôi.

 

Kim Ngưu ngấn lệ đen khung cửa

Tấm vải đen trùm năm cửa ô

Này đêm phương Bắc ai còn nhắc?

Huyết lệ còn không để hận thù?

 

Tại sao cứ phải là thù hận?

Ta đành thân phận năm cửa ô?

Muôn vết bầm kia trên thân thể

Mưa đã vì ta mát đến giờ.

 

Ơi giọt nước vai em lăn xuống!

Vết thương sỏi đá cũng đơm mầm

Ơi ánh mắt cửa ô trĩu gió

Nói giùm ta tấc dạ bâng khuâng.

 

Ta trước năm cửa ô gió thổi

Bỗng vẹn nguyên da thịt trăm năm

Ta quỳ xuống trước tường gạch cũ

Tóc em xanh ứa nước sông Hồng.

 

PHÙNG VĂN KHAI

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *