Chùm thơ Hoàng Anh Tuấn: Chùa làng xưa trầm mặc dưới bóng đa

Vanvn- Mùa Vu lan níu váy mẹ lên chùa/ Vận tứ thân mẹ chít khăn mỏ quạ/ Đội mâm oản vàng hương và ngũ quả/ Môi quết trầu cười đen nhức hạt na// Chùa làng xưa trầm mặc dưới bóng đa/ Đồng vụ chiêm đơm hương tràn cánh gió/ Sư thầy cài ngực tôi bông hồng đỏ/ “Hạnh phúc là khi còn mẹ nghe con”

Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn ở Lào Cai 

NHỚ MÙA VU LAN XƯA

 

Mùa Vu lan níu váy mẹ lên chùa

Vận tứ thân mẹ chít khăn mỏ quạ

Đội mâm oản vàng hương và ngũ quả

Môi quết trầu cười đen nhức hạt na

 

Chùa làng xưa trầm mặc dưới bóng đa

Đồng vụ chiêm đơm hương tràn cánh gió

Sư thầy cài ngực tôi bông hồng đỏ

“Hạnh phúc là khi còn mẹ nghe con”

 

Sân gạch rêu tôi đuổi chú bướm non

Vấp tiếng mõ câu kinh nâng tôi dậy

Ánh mắt mẹ thật dịu hiền biết mấy

Tôi nín rồi tay quệt giọt chuông rơi

 

Bếp đun rơm mẹ cầm chiếc que cời

Thổi xôi nếp nấu cháo hoa cúng bái

Bày trước thềm mẹ thành tâm khấn vái

Những cô hồn áo giấy mặt từ bi

 

Lũ trẻ con ngoài ngõ rủ nhau đi

“Ra đền Mẫu xem hầu đồng mày nhé”

Điệu chầu văn say gót hài cô Bé

Phát lộc kìa tôi vớ được hai xu

 

Đêm mười rằm trăng chín mõm vườn thu

Bà nội kể “Cửa cõi âm tháo khoán”

Ai húp cháo bên bờ tre đánh xoạt

Tôi rụt đầu trùm chăn kín giấc mơ

 

Vịn tháng bảy lội ngược miền tuổi thơ

Đường đê vắng khói tro tàn đốt mã

Bố cưỡi hạc bay về đâu xa quá

Tôi một mình khóc lặng hóa mùa ngâu…

 

THÁNG BẢY

 

Tháng bảy đậu mái chùa

Theo bà lên lễ phật

Sư ông cho đạo bùa

Gió thổi làm bay mất

 

Tháng bảy chơi bờ ruộng

Lúa biếc đến tận trời

Mấy cô đi bắt ốc

Dải yếm đào gió lơi

 

Tháng bảy ngồi bến nước

Lũ đỏ ngầu mặt sông

Cỏ may khâu hẹn ước

Nhớ thời mưa chưa chồng

 

Tháng bảy đứng sân giếng

Xem chị đang gội đầu

Tay múc từng gáo nắng

Tóc thoảng mùi hoa ngâu

 

Tháng bảy sà vườn trước

Quả na mở mắt non

Quả bưởi căng ngực rám

Quả ổi hây má tròn

 

Tháng bảy bước triền đê

Khói tro tàn đốt mã

Cô hồn đội nón mê

Húp cháo bày trên lá

 

Tháng bảy vào cửa phủ

Thanh đồng vừa tung khăn

Những con nhang mê ngủ

Uống cạn lời chầu văn

 

Tháng bảy buồn đôi mắt

Mẹ thềm nhà phơi tơ

Bố có cưỡi hạc trắng

Bay về trong sương mờ…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

HƯƠNG THỊ MÙA THU

 

Hoa sen xuống cánh tu chùa

Ai đem quả thị bỏ bùa heo may

Rời cung cô Tấm đắng cay

Trốn vào cổ tích hương bay đêm nào

 

Thị thơm vàng nắng bờ ao

Trời xanh yếm đỏ trên sào thím phơi

Sang thu chim sẻ mải chơi

Ngang qua vườn thị đánh rơi nốt trầm

 

Thím thường mặc áo chùng thâm

Đội đầu mâm thị tay cầm mùi hương

Chân đi xa cõi vô thường

Ngực cài hồng trắng gió sương kiếp người

 

Nụ cười héo nước mắt tươi

Thím mang theo cả tháng mười trong veo

Thềm nhà cong mảnh trăng treo

Tìm đâu hương thị quê nghèo thím ơi…

 

HOA ĐẠI

 

Tôi nhớ lắm một mùa hoa đại trắng

Nở thơm vào giấc mơ phật nghìn xưa

Hoa bay hoa rơi như cơn mưa

Ướt vai gầy bà tôi đội mâm lễ chùa Hòe tháng bảy

 

Này đôi mắt hoa đại ơi có thấy

Áo bà màu đất

Tóc bà màu mây

Ngón bà đồi mồi hóa rễ cây

Nếp nhăn trên khuôn mặt bà cứ xô nhau thành sóng

 

Hương hoa đại thì mỏng

Cánh hoa đại thì dày

Ni cô xoay bông hoa đại búp tay

Nửa tu hành nửa còn vương trần tục

 

Trong khói sương buổi chiều vừa hư vừa thực

Tôi níu váy bà ngoái lại phía sau

Kìa, ni cô không mặc nữa chùng nâu

Ẵm một đứa trẻ đỏ hoe

Cho nó bú

Khẽ đặt đứa trẻ đó xuống vùng hoa đại trắng

Rồi đi

 

Tiếng khóc non tơ nảy mầm trong yên lặng

Bà tôi bế tiếng khóc lên chiếc mâm đồng

Trôi trên bạt ngàn mõ, chuông cùng loài hoa nhà phật

 

Và tôi thấy những giọt nước mắt

Rơi ra từ hoa đại không ngừng…

 

CHÙA PHỔ MINH

 

Tháp gầy như chiếc bút lông

Viết lời kinh kệ sắc không lên ngày

Hoa sen nở những ngón tay

Cánh vương hồ nước hương bay khoảng trời

 

Tuổi mình chú tiểu đem phơi

Giọt chuông đọng mái vừa rơi ướt đầu

Chiều nay sư cụ đi đâu

Ấm sành nhớ vị trà ngâu thềm nhà

 

Đàn chim trên tận ngân hà

Cõng làn mây trắng trôi qua vườn thiền

Hồ tròn mưa đổ thành nghiên

Vua ban lộc chữ thánh hiền muôn dân

 

Khói trầm thơm suốt đêm xuân

Quan văn áo mũ xuống trần ngâm thơ

Hàng cau canh bóng trăng mờ

Đội lưng bia đá rùa mơ phật về

 

Tiền đường cửa chạm bồ đề

Cờ reo trong ngọn gió đê tháng mười

Vào chùa xin lá sen tươi

Hỏi thăm sư cụ giờ người đã xa…

 

HOÀNG ANH TUẤN

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *