Chùm thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên: Ai mua sự nhàn rỗi đàn bà của tôi không?

Vanvn- Tôi muốn bán sự nhàn rỗi yêu đương đàn bà của tôi/ Ai mua không?/ Đó là thứ duy nhất dư thừa bây giờ tôi cần thanh lý…// Ngày tháng bay vèo sau mỗi buổi sáng chúng ta thức dậy/ Rửa mặt cho sạch, chớp mắt chào ngày mới/ Khóe miệng gượng cười tự trấn an ngày hôm nay rồi sẽ bình yên/ Những muộn phiền hôm qua rồi sẽ được quên

Nhà thơ trẻ Đoàn Thị Diễm Thuyên sinh trưởng ở Bến Tre, hiện sống và làm việc tại TPHCM, đã xuất bản 2 tập thơ.

CÓ ĐIỀU GÌ DẠI DỘT…

 

Một hồn nhiên trong vắt

Đã về bên phố mơ

Ta gom hồn rơm rạ

Đốt, khói bùng ngu ngơ

 

Một thanh xuân đã vuột

Trên những khao khát hồng

Chòng chành cơn sóng dữ

Cuốn đời vào dòng ngông

 

Còn lại bờ đá cuội

Ta dạt vào, tựa nương

Đợi đêm trăng về hát

Hoa dại bừng đưa hương

 

Có điều gì dại dột

Mà ta còn hồ nghi

Có điều gì tiếc nuối

Lỡ kiếp người vội đi

 

Một hồn nhiên trong vắt

Một thanh xuân lụa là

Có tụ thành giọt ngộ

Phía hồn ta thật thà?

 

PHÍA NÀO ĐÊM THÔI LẠ

 

Ngồi yên bên khóm cỏ

Nghe tiếng thở từ đêm

Chợt gan mình bé nhỏ

Và trái tim yếu mềm

 

Phía nào đêm thôi lạ

Trong tròng đôi mắt đen

Trong tạp niệm chấp ngã

Trong rối bời thói quen

 

Ngồi yên nghe sương đọng

Trên cánh hoa khẽ khàng

Đánh rơi nỗi tuyệt vọng

Chụp hương đóa hoàng lan

 

Phía này đêm thổn thức

Chồm qua thanh âm ngày

Chỗ đêm lạ ray rứt

Đã thành hồn sương bay

 

Ta hứng từng giọt nắng

Len qua hừng kẽ tay…

 

PHÍA NÀO TÂM TĨNH LẶNG

 

Lá bồ đề rụng xuống

Đâu chỉ một lần rơi

Lòng ta muốn tĩnh lặng

Đâu chỉ ngừng chơi vơi

 

Buông một điều hối tiếc

Xóa một ký ức đau

Dằn một cơn sân hận

Bỏ lòng tham dễ đâu

 

Nếu mà tâm tĩnh lặng

Là tim yêu rất sâu

Vượt tận cùng giới hạn

Của cả sướng và đau

 

Lá bồ đề rụng xuống

Đâu chỉ một lần rơi

Chỉ là nương vào gió

Đợi hồn vô vi thôi

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

AI MUA SỰ NHÀN RỖI ĐÀN BÀ CỦA TÔI KHÔNG?

 

Tôi muốn bán sự nhàn rỗi yêu đương đàn bà của tôi

Ai mua không?

Đó là thứ duy nhất dư thừa bây giờ tôi cần thanh lý…

 

Ngày tháng bay vèo sau mỗi buổi sáng chúng ta thức dậy

Rửa mặt cho sạch, chớp mắt chào ngày mới

Khóe miệng gượng cười tự trấn an ngày hôm nay rồi sẽ bình yên

Những muộn phiền hôm qua rồi sẽ được quên

Chân giẫm lên những mảnh thủy tinh tin yêu vỡ vụn

Máu có tứa ra, tối thiểu cũng thấy ta còn hiện hữu giữa trần đời

 

Đừng bày vẽ chi những lý tưởng xa vời

Tiền muôn, nhà lớn

Đạo mạo, sĩ diện, chức vụ, thần thái…

Kinh nghiệm chơi bời, tình ái…

Tôi không cần

Tôi không cần

Đàn ông, đàn bà, LGBT với tôi đều như nhau

Làm người là để sống

Cho cái chết được gọi tên trong hân hoan

Dù vẫn có những cái chết buồn như bị bức tử

 

Tôi muốn bán sự nhàn rỗi yêu đương đàn bà của tôi

Ai mua không?

Hay là tôi đem đổi những nhàn rỗi yêu đương đàn ông của những mảnh đời tương tự

Ta thanh lý những dư thừa cho nhau

Bù đắp lại để có những cổ phần biệt thự

Biệt thự tình – Nhưng có thể bị bỏ hoang…

 

Cay đắng và chua chát

Ngọt ngào và thơm tho

Kiểu gì thì con người ta cũng cần tồn tại

Len lén chui qua vòng vây của virus

Lồm cồm ngoi ngóp vực dậy từ thiên tai

Hú hồn thoát khỏi nạn tai

Cầu nguyện cho chiến tranh giữa loài người không tồn tại

 

Vi mô và vĩ mô

Tầm thường và phi thường

Thật thà và dối trá

Thông suốt và rối bời

Rồi tất cả chẳng là gì…

Đôi khi chỉ là một buổi sáng thức dậy, còn nhìn nhau và cười vô ưu với nhau

Cho qua một ngày được sống

Có khi đã là một kiếp người!

 

LEO VÀ TUỘT

 

Vật giá leo thang

Thu nhập tuột dốc

Ta đánh đu cuộc đời trên cái bập bênh

 

Rời khỏi là ngưng

Thăng bằng rất khó

Mà đu đưa thì cảm xúc thật vô chừng

 

(Như cái kiểu…

Ý tưởng leo thang

Ngôn từ tuột dốc

Ta chơi trò leo – tuột với “Văn Thơ”

Cũng náo nhiệt cả một trời chữ nghĩa

Cũng là đời thực chứ nào mơ…)

 

KHI BÓNG ĐÈ

 

Bất chợt tỉnh dậy giữa khuya

Bàng hoàng một giấc mơ bị cưỡng bức

Người đàn bà không còn chỗ trú ẩn ảo tưởng bình yên

 

Nỗi ám ảnh như bóng ma

Đè vào chỗ yếu đuối sợ hãi từng hồi, dồn dập

Hút đi nguồn sinh khí cạn kiệt

Rồi biến mất chỉ để lại dư chấn, vết tích thương tổn

Giày vò lên giấc ngủ đêm

 

Người đàn bà không còn biết vịn vào tình yêu

Nhìn đâu cũng thấy trí trá

Nhìn đâu cũng thấy ảo ảnh

Sờ đâu cũng chạm mảnh vỡ, gai nhọn

Ôm hình nhân thì sợ bóng đè

 

Em lách mình khỏi tối

Em đưa em rời mộng

Em ra cánh đồng hoang, sông rộng

Vẽ anh lên bầu trời hoàng hôn

Vẽ Anh, một hình dung như em mơ ước

Bóng anh in vào mây và soi đáy nước

Bóng anh đè không gian và em nhỏ bé

Em hôn lấy anh như hôn bàn tay

Em ôm ghì anh như ôm hàng cây

Rồi buông và về thực tại

Thương hay đau chắc cũng nhẹ nhàng…

 

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *