Chùm thơ của Lê Tuyết Lan

VanvnChẳng đi về đâu thiên thu cũng đến mùa thay lá/ Chẳng mang theo dấu chiều hôm hẹn buổi tái sinh/ Lặng lẽ người trong trăm năm hòa quên lãng/ Lặng lẽ trần gian rót cạn cốc rượu cay/ Khoát lên người cái nhớ đem giữ bàng bạc nào xa lắc/ Tìm đắp cho một vầng trăng lỡ chuyến bể dâu.

Nhà thơ trẻ Lê Tuyết Lan

ĐIỂM TỰA

 

Tôi đã đi về phía bờ sông

Nơi của những sợi gió tự do

Tôi cũng đi về phía trời xa

Khi cánh diều chưa bao giờ chạm tới

 

Những bàn chân chạm đất

Những ngón tay thật thà nhiều điều rất chật

Cái bóng thừa nhận chính mình nơi vết nứt

Tôi chạm vào có những xa vắng đã sâu

 

Giấc mơ không nơi đến

Khoảnh lưng chẳng cần ngoái nhìn

Đôi mắt trông đầy xa xăm

Đâu những ánh nhìn trốn tìm

 

Chẳng có điểm tựa cho đêm và ánh sáng

Loang vào

Pha vào

Hình hài đứng lại giữa vòng xoay thực này

Gọi tên.

 

MẶC NIỆM MÌNH

 

Cúi mặt xuống đường tôi nhắm mắt trong bóng tôi

Nhắc nhớ và biết ơn ngay cả những điều chẳng làm kỳ tích

Tôi mặc niệm cái lẻ loi riêng mình

Dù chưa mất bao giờ

 

Tôi múc lòng trong sự pha loãng giữa âm thanh sự sống

Trôi tuột vào sâu xa tiếng tôi tách rời

Tôi nhấm mình trong từng giọt phễu của mùa trôi

Người vẫn trải nơi bãi bờ hoang vắng

 

Vết tích đã ghi trong ngày tháng nên tôi

Dấu vết đã đi trong buồn lắng nơi tôi

Đưa tiễn mình không nuối tiếc

Nối tiếp mình tôi lãng du.

 

TIỄN ĐƯA

 

Chẳng có vé khứ hồi nữa cho những chuyến đi vô tận

Ngồi nhìn áng mây bay mà tự mình giăng mưa

Ngày tháng chưa kịp hóa xa xưa sao vội vàng gót nhỏ

Còn bao giờ gặp lại để kịp gửi một tiếng thương

 

Chúng ta có lẻ loi không khi đưa tiễn nước mắt về trời

Hóa đóa vô ưu

Chúng ta bao giờ hết xót xa cho những chiếc bóng tự thắp mình sau đêm

Để lại lấp lánh giữa mùa trôi

 

Có nhiều chiêm bao cứ bay nhảy và tái sinh

Có nhiều lời mọc thành rễ thẩm

Dấu chân đôi lần cồi cọc

Cất tiếng hát phân ly

 

Người về đâu trong mong nhớ đang vẽ tròn.

Tranh của họa sĩ Hữu Ước

DƯ ÂM

 

Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm vỗ vào bờ cô quạnh

Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh

Bao la này nỗi nhớ

Bao la này dạt đầy hơi thở

Nghe tên người

cứ như vừa viết trong đời

 

Thả rơi từng bước nơi miền thực tại

Dấu chân hằn hoang vắng

Dấu chân trần sâu lắng

Phả vào mê say những chìm đắm không bờ

Như không

như không

 

Người đã đi qua khai hoang mùa tơ tằm dệt mộng

Trên lưng thời gian cõng nhiều vướng víu

Đời liu riu

bao tăm bọt non gầy

 

Dư âm! Dư âm!

Rót thầm

từng giọt tôi cắm vào hương bay trổ vào hôm nay.

 

HỒN HOANG

 

Vá ép nỗi buồn đã thủng mất nửa đoạn đường bơ vơ

Vòng xoay mộng mị cũng nhiều bận luốc lem

Gập ghềnh quá chiếc bóng cũ

Đong đưa tiếng mình rao đổi một vòng tay

 

Bãi bờ người khi hoang vắng một linh hồn

Khúc ru sống đời trên giấc mơ đã rụng

Vựa sương này còn ấm hơi

Bước chân này biết khướt say

 

Chẳng đi về đâu thiên thu cũng đến mùa thay lá

Chẳng mang theo dấu chiều hôm hẹn buổi tái sinh

Lặng lẽ người trong trăm năm hòa quên lãng

Lặng lẽ trần gian rót cạn cốc rượu cay

 

Khoát lên người cái nhớ đem giữ bàng bạc nào xa lắc

Tìm đắp cho một vầng trăng lỡ chuyến bể dâu.

 

MỘ GIÓ

 

Tôi có sợi tóc mai vừa chết sau những đêm tối căng mình che lấy bóng sâu

Được đem chôn vào một ngày quên lãng

Và nhắm mắt hứng lấy tàn tro

 

Tôi có giọt xuân xanh được lịm bên dòng sông phó thác ước mơ vào trời

Đắp lên lần cuối từng mảnh lòng được cởi bỏ

Thả vào gió

Chiếc tang trần đơn thân

 

Tôi muốn một lần tự mình xây nấm mồ của thời gian

Nhặt nhạnh hạt cảm xúc cắm vùi đất có loài sống đời tái sinh mãi buổi buồn – vui

Ánh nắng vừa hay chạm trổ chiều

Có linh hồn kịp cúi xuống

tạ từ được – mất

đã vàng lưng.

 

LÊ TUYẾT LAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.