Thơ của hội viên mới Đậu Hoài Thanh

Vanvn- Nhà thơ Đậu Hoài Thanh còn có bút danh Hoa Bất Tử, sinh ngày 02.3.1967, quê quán Nghi Xuân, Hà Tĩnh; tốt nghiệp đại học Học viện An ninh nhân dân, hiện công tác tại Bộ Công an, Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.

Nhà thơ Đậu Hoài Thanh

Đậu Hoài Thanh đã xuất bản 5 tập thơ do NXB Hội Nhà văn cấp phép: Tiếng thời gian cất điệu (2017), Niềm quê (2018), Hoa Bất Tử tìm miền hư ảo (2019), Hồn cỏ (2020), Lời gió (2023). Chị được nhận một số giải thưởng văn học: Năm 2017 đạt giải 3 (thơ – nhạc) hội LHVHNTVN ca khúc Hà Nội xuân, năm 2019 đạt giải Nhì (thơ – nhạc) Hội LHVHNTHN ca khúc Hà Nội thủ đô vì hoà bình, năm 2020 đạt giải Ba (thơ – nhạc) Hội LHVHNT Hải Phòng ca khúc Hải Phòng tôi yêu và nhiều giải thưởng khác.

Nhà thơ Đậu Hoài Thanh được kết nạp Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2023.

 

QUÊ HƯƠNG

 

Em tìm về lối cũ

trĩu nặng bờ vai nỗi nhớ chênh chao

hình như tiếng ai gọi

gió ru xa vô cớ một nỗi niềm

 

em tìm về ngày thơ dại

trong chiều vàng man mát buồn xa

hình như dáng ai xưa

như dáng mẹ khuất sau vòm xanh lá

 

em tìm về

lời ru trên cánh võng

ngàn gió lao xao vạt cỏ hát bên đường

đời của mẹ tảo tần lận đận

sớm đầu sông khuya tối đất phận nghèo

 

đã xa quê hơn nửa đời người

mảnh đất khắc vào em trận gió Lào rát bỏng

đêm xuống muộn mà sân nhà nóng như đổ lửa

chiếc áo tơi che chắn một kiếp người

 

tiếng ve kêu buốt ruột lũy tre làng

cha ngồi lặng trước hiên nhà vò gối

gió cứ thốc qua ngày dài nắng cháy

đất miền Trung xơ xác mái nhà tranh

 

núi Hồng Ngàn Phố Ngàn Sâu ngân câu ví dặm

sông La nâng em đôi cánh mong manh

bay ngang qua thơ dại cánh đồng vàng

thẫm đẫm đọi chè xanh bánh đa vừng xứ sở

 

em trở về trong ảo ảnh cơn mơ

nhớ giọt mồ hôi đầm đìa lưng áo mẹ

xoong cơm cháy mỗi ngày mòn trơ đáy

đất quê nghèo tím tái vạt ngô khoai

 

tìm về nơi nguồn cội giọt máu quê

da diết tiếng sáo diều bên triền đê lộng gió

em cất giữ trái tim vào thẳm sâu nỗi nhớ

khắc khoải miền thơ dại cố hương em…

 

NGƯỜI LÁI ĐÒ

 

Có dòng sông vô định

giữa thinh không bốn chiều

mà thăm thẳm nỗi niềm không bến

 

người lái đò mải miết

khua mái chèo ước mơ

sương giăng mờ chân mây

bóng người trôi trong gió

 

dẫu qua muôn bến đỗ

vẫn đau đáu nẻo về

nhớ thương còn dang dở

tuổi mộng mơ cánh phượng rực hồng

 

ôi dòng sông mênh mông

người lái đò khắc hình trên sóng

chở những ước mơ vô tận vô cùng

bao đời người đi qua con thuyền ấy…

 

người lái đò ươm hạt mầm nẩy nở

sóng ngàn năm thầm lặng vỗ hai bờ .

 

BỖNG DƯNG

 

Bỗng dưng em thấy lòng mình trống trải

những ý nghĩ rối bời hờn giận không đâu

em muốn hát vang lời thơ chưa viết

khỏa lấp nỗi buồn trống vắng cô đơn

 

em sợ hãi một ngày vườn hoang lòng lạnh

vầng trăng xanh xa cách cắt chia

anh không còn ở đó!

không có ánh nắng tràn về hoa em trồng không nở …

anh thấy gì trong tâm trí thẳm sâu em?

 

em sợ hãi đêm đêm tiếng chim kêu khắc khoải

mắt quầng thâm mất ngủ muộn phiền

em sợ hãi những ngày xưa trỗi dậy

tuổi thơ dữ dội tủi hờn

 

em đã kể anh nghe bao ký ức của mùa đông buồn bã

giờ không còn làm em đau…

anh có hiểu vì sao tâm tư em đôi khi buồn lặng?

khao khát bờ vai ấm nóng

 

em mơ mỗi buổi sáng tinh khôi khi em thức dậy

nụ cười vang rạng rỡ căn phòng

chúng ta nắm tay nhau đi trong hạnh phúc

em giữ chặt bờ vai anh

trên những con đường đôi khi cô đơn em không gục ngã

hát lên lời ca sự sống ngày ngày…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

HƯƠNG MÙA

 

Em một mình lặng lẽ tựa hồ thu

mơ giấc mơ khát khao chờ đợi

chúng mình nói với nhau về tình yêu nỗi niềm khắc khoải

trao nhau nụ hôn ấm áp ngọt ngào

và tình yêu lời ca vĩnh cửu

 

chúng mình bên nhau lắng nghe tiếng thầm thì trong hơi thở

hương tóc em bay bối rối một khoảng trời

em trong anh vòng tay ấm nóng

hoa nở rực bên đường tím ngát một mùa thơm

 

chúng mình nói với nhau tưởng những điều xưa cũ

đã từ lâu yên lặng không lời

nhưng thẳm sâu cơn địa chấn mùa xanh cuộn sóng

hạnh phúc ngập tràn trái tim muốn vỡ

linh hồn em phiêu lạc cõi mơ

 

trong tĩnh lặng vô bờ thương nhớ

tuổi mười lăm thức dậy bất ngờ

hương mùa mới men trời như định mệnh

nắng vàng chan thơm thảo dọc triền sông

 

con đường ta đi chín lựng chiều đông

thổn thức ngày vương hương cốm

ngày đang rực lên ánh trời buổi sớm

ta đi tới tột cùng đỉnh sóng của yêu thương …

 

HAI ĐẦU NỖI NHỚ

 

Ở hai đầu nỗi nhớ

trong đêm khuya

em bần thần chợt thức

ngồi lặng im bóng tối lặng im

 

những hạt sương vương đầy cửa sổ nhà em

gói giấc mơ chờ đợi

trong nỗi buồn hoang dại

 

đôi khi em sợ hãi

khoác lên mình tấm gió sắt se

giữa đêm lạnh hàng cây run rẩy

khát khao hơi ấm vòng tay

 

đôi khi làn gió mùa đỏng đảnh

tuổi ô mai vô cớ giận hờn

những đêm ấy bầu trời không trăng

em quàng vội chiếc khăn lang thang phố

 

đôi khi em nhớ bờ đê

ngắt những bông lau trắng trong nắng sáng

chạy tung tăng như tuổi mười lăm

trời xanh biếc màu xanh ngọc bích

em chỉ muốn bên anh

 

bây giờ là mùa đông hoa đào nở

em ao ước cùng anh đi đến tận cùng

được bình yên che chở

em bỗng sợ cánh hoa tàn lụi

biển vẫn xanh

mà chát mặn vô cùng…

 

chiều nay

cơn khát đợi chờ

xoa êm dịu những ngày nắng cháy

 

mưa lại rơi lê thê

ở hai đầu nỗi nhớ

 

nhưng em thấy con đường đang hiện ra

ríu rít tiếng chim bên những chùm hoa tươi rung rinh buổi sớm

nâng bước chúng ta  mạnh mẽ trên đường

và nỗi nhớ mùa xuân trào dâng nhựa sống…

 

ĐÃ LÂU RỒI

 

Đã lâu rồi em không viết được thơ

căn phòng vắng, gió lặng im

những đám mây bềnh bồng lơ đãng

cảm xúc đóng băng sâu thẳm nỗi buồn

đã lâu rồi trang giấy trắng bơ vơ

nằm lăn lóc góc bàn thời gian phủ bụi

cánh chim nhỏ bay qua chiều lẻ bóng

ca cút kêu khắc khoải dấu người đi

và anh đến cơn gió chiều ấm áp

cánh đồng khô nứt nẻ dịu cơn mưa

cái khoảnh khắc ban đầu tràn nắng mới

theo em về sưởi ấm giấc mơ đêm

có phải lời nguyền hay định mệnh gọi tên

mà trên đá một mầm hoa bừng nở

cây lá đông tàn thay mùa lộc biếc

khởi một mùa rạo rực tuổi hai mươi

chúng ta bên nhau giản dị giữa đời

như cây cỏ thản nhiên mà xanh biếc

như giọt nước nồng nàn thấm sâu vào đất

nở những mùa hoa cúc tím rực bên sông…

Nhà thơ Đậu Hoài Thanh

NÀNG THƠ

(Kỷ niệm ngày vào Hội Nhà văn Việt Nam)

 

Em từng ước cùng “nàng thơ” thành “chính thất”

nào có ngờ “ nàng” ấy cũng tương tư

hạnh phúc đến hương mùa thơm ngây ngất

nửa cuộc đời còn lại với trăng mơ

nửa cuộc đời còn lại với nàng thơ

em xin nguyện dâng tấm lòng tinh khiết

yêu say đắm nét chữ đời tâm huyết

để tình em trăng khuyết lại sang rằm

em và thơ như định mệnh trăm năm

sợi chỉ nhỏ nối câu Kiều xứ nghệ

Tố Như ơi con cúi đầu bái lạy

dòng máu nàng Kiều chảy thẫm trang văn

Hà Nội ơi! Cơn rét ngọt cuối năm

mà em ngỡ ai thả bùa vào ly rượu

bởi yêu quá nên đất trời thấu hiểu

cả cuộc đời em mắc nợ với “ nàng thơ”

 

TRUÔNG BỒN

 

Chiều nay về lại Truông Bồn

Gió đâu cứ mãi bồn chồn nỗi xưa

Thác Kèm gọi mãi ai thưa

Bom rơi đạn réo như vừa đâu đây

 

Chiến tranh đổ xuống đất này

Rừng xanh xao xác tháng ngày mồ côi

Người ngã xuống chật đất đồi

Vầng trăng mười sáu xẻ đôi giữa chừng

 

Những bông hoa nở giữa rừng

Hương thơm đất mẹ rưng rưng bóng chiều

Vẫn mùi bồ kết thương yêu

Quyện trong nắng lửa ngang chiều tỏa hương

 

Đêm rừng gối đất nằm sương

Đạn bom cày nát cung đường máu rơi

Xe đi cuộn gió bời bời

Niềm tin khắc tạc những lời thủy chung

 

Bây giờ ở cõi vô cùng

Chẳng còn bom dội nắng nung mưa lầm

Nay về trước mộ âm thầm

Nén hương cháy dở mộ phần ngẩn ngơ…

 

ĐẬU HOÀI THANH

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *