Chùm thơ Nguyễn Thanh Hải

Vanvn- Nhà thơ Nguyễn Thanh Hải là Hội viên Hội VHNT tỉnh Tiền Giang, hiện đang làm việc tại Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang.

Nguyễn Thanh Hải đã xuất bản ba tập thơ: “Cúi chiều nhặt sóng” (2013); “Mùa dang tay tha thứ những quay về” (2020); “Nước mắt không làm sáng hơn bầu trời chạng vạng” (2020). Anh từng được nhận Giải nhất Cuộc thi Thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ VI năm 2020; Giải nhì và Giải khuyến khích Cuộc thi Thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ V năm 2013; Giải nhì Cuộc thi Thơ Đồng Nai năm 2020; Giải ba Cuộc thi Thơ và Bút ký tỉnh Bến Tre (2019-2020). Giải nhì Cuộc thi Thơ Nhân nghĩa đất Phương Nam do Hội Nhà văn TPHCM tổ chức…

Nhà thơ Nguyễn Thanh Hải

Canh bí cùng tôi chan ngập ví dầu

 

có tiếng gì rơi mà bông mắc cỡ

vừa tím vừa chờ bên bờ sương đợi dắt nhau đi

gặp lại dòng sông như người cũ

trao trảo xa bầy khát tiếng chín cây

 

nhớ một trăng tờ mờ theo mẹ băng đồng ra chợ

đôi gióng ấy cuộc đời đã treo vào trong ký ức suốt những mùa xa

gốc rạ lững chững tuổi thơ/ lướt xước quãng tháng ngày bàn chân chưa biết mỏi

có bóng lửa khói vụt qua mảnh nhớ mấy mươi năm mà nơi chốn đó vẫn chưa lưng

 

bao nhiêu năm hoa tre mới trổ một lần

trong tận cùng bao la thời cuộc

mẹ đã trổ vào tôi một bông tre trắng

quê hương đã mớm từ miếng ru miếng võng

hai tiếng vào ra ví dẫu ví dầu dặm thêm khôn lớn

chén cơm vắng người ai nhắc cầu ván đóng đinh cầu tre lắc lẻo mà canh bí cùng tôi chan ngập ví dầu

 

nỗi nhớ đôi khi như màu mắc cỡ

khép bên đường vừa tím vừa trinh.

 

21/10/2022

 

Bảy lọn nhớ bó một bó vắng xa

 

Những đám mây pha mực đen

nhưng cơn mưa chỉ nhặt những mảnh pha lê chép bài thơ trách hờn lên cây lá

anh đi phía ngôi vườn

tự giãn cách mùa hè dưới bóng tịnh yên

 

không có giọt bắn nào lọt qua những tấm chắn

lá môn lá khoai trong vườn

và trăng lần đầu biết đếm một kỳ li cách

em đếm hai mươi bốn giờ nhớ thương kết thành lọn nhớ

 

bảy lọn nhớ bó một bó vắng xa

ba bó vắng xa cột lại một chùm

đợi nhau về

 

bây giờ chỉ là mới bắt đầu

em rất đau khi phải rời xa những gắn bó của mình,

nhưng đành chịu, nhiều người và nhiều nơi còn mất mát hơn

 

Nắng lên. Mây không còn pha mực đen

mưa gom những mảnh thủy tinh chuyển thành lời động viên cho em

chim rải tiếng hót lên bông lên lá

mượn nắng gió anh treo bài thơ ngoài cổng rào. Em lấy cột chung ba bó vào một chùm xa vắng

đợi nhau.

 

30/6/2021

 

Nhấm lại buổi chiều

 

cây so đũa đã so đúng hai đầu nỗi nhớ rồi em

cho tôi ngồi xuống bên này bờ ruộng

em có thấy từng chùm bông vừa rụng vừa buồn

những chùm bông thơm mùi canh chua lẻ

ai làm rớt vào buổi chiều mấy cọng gió rơm khô

 

ơi những cánh cò đừng bay đi nhé

quyển vở tôi nắn nót nét mực đầu tiên giờ không biết nơi nào

có cất giữ giùm quê hương có cất giữ giùm không hỡi tâm hồn cò trắng

xin xòe xuống ruộng mười giờ để tôi thành tưởng tìm lại những lời nhận xét của thầy cô

 

tôi đi khắp các ngã chiều không gặp người ngồi thẩn thơ chơi câu đố

trẻ nhỏ bây giờ không còn thích thả gió ra sông

tôi đố tôi bao giờ cây bông so đũa

mọc trên nỗi nhớ hôm này

 

rồi giận mình giận lũ bạn cáp đôi em trên cánh đồng

tiền kiếp

để tôi và ngày xưa lạc mất đến bây giờ

trên cánh đồng quên – nhớ mông mênh chắc chiều nay tại gió

cây so đũa so đúng hai đầu nỗi nhớ rồi mà trăng xưa em về

vẫn một mình chênh phía bấc lòng tôi.

 

11/5/2022

 

Cỏ quê

 

như người thương của tôi thương

cỏ quê mọc trên đất vườn lam lũ

qua bao tháng năm một màu áo dịu dàng

không hoàng hậu như lan

không các đài như cúc

lặng thầm em/ một nét cỏ quê

 

trong cổ tích bờ bãi riêng tôi có một màu của cỏ

xanh giấc ngủ đầu nôi xanh đến tận bây giờ

 

cỏ dạt dào

ngày tôi đi cỏ khóc

cỏ trải thảm lao xao

hôm cỏ đón tôi về

 

hoàng hôn pha chiều màu chanh trà châm nắng

rót cho tôi hay cho cỏ hôm nay

mấy khi được cùng chiếc chuồn kim khâu tâm tư lên từng mảnh gió

lòng tôi như bến Long Bình xanh quá cỏ quê ơi.

 

14/5/2022

Lại nhú những mầm mưa

 

Không phải một trận đấu loại trực tiếp

tại sao chúng mình luân lưu ngày đó

bàn tay những ngón lá dừa khuỷu xuống

chẳng bao giờ ôm được chiếc mặt trời hết nắng đang nằm gọn bên viền chiều

 

gió rơi mùa thu trên đồng

và những nụ mưa rớt giập trên tay người

không thể nở lại trên nhánh mây gầy tàn cuộc

 

đó là những ngày chỉ để ngồi lục tìm danh bạ

nước mắt của cơn mưa một mặt đọng lại u buồn một mặt ngút ngàn chảy ra sông

em gói khóc vào chiếc khăn tay giữ gìn tiếng nấc

sau cuộc loạn lạc rồi mới biết ai mất ai còn, ai ở lại giữ cuộc đời này, ai được chọn để ra đi

 

ngồi bên khuya trà rót những điều mụ mị

trong sóng sánh hương nhọc nhằn còn đẫm ánh mắt ấy vào tôi

và còn bao nhiêu tiếng nói, giọng cười châm thổn thức vào lòng khuya nay nữa

thằn lằn ơi buông chi tiếng thở dài

 

bao giờ chúng mình hết luân lưu ngày tháng đỏ

bàn tay reo những ngón lá dừa

ôm chiếc bóng mặt trời ngã vào viền chiều ngủ muộn

nhánh mây gầy lại nhú những mầm mưa.

 

01/9/2021

(những ngày Covid-19 cũ)

 

Có phải tơ trời hôm xưa hôm qua

 

con sẻ nhỏ làm rớt sợi rơm khô ơ hay trời hôm nay gió

mưa nắng giận hờn lâu nên lá mít vàng

mở một góc khuất ra lại thấy giàn dây bầu trước ngõ

có phải tơ trời hôm xưa hôm qua

 

em nhắn nói sao bây giờ em thấy lười vui hơn trước

có gì đâu vẫn thung lũng kia mà

bận lòng chi lời một con dế nhỏ

hôm qua còn rơm mới trên đồng chớp mắt qua chiều đã là rạ khói hôm nay

 

thì mỗi người đều giữ riêng mình một ngăn lòng sâu thẳm

như trong những giấc mơ em thường mớ gọi tên phố thị xa nào

tuổi thơ tôi là ngọn đèn đi soi trên cánh đồng bất tận

đêm mưa buồn có lũ ếch yêu nhau

 

em nói thấy nắng bây giờ cũng nhạt

ừ thì đường về cuối mùa cũng khác hơn

hay là để tôi làm thung lũng

em có dám chắc một đời soi tiếng ếch trên đồng?

 

03/5/2022

 

Một đêm về vọc giấc ngủ

 

bên kia sông có những mùa ta hú

những mùa em bơi xuồng chở bóng nước lang thang

tôi như lục bình cứ nhắc đồng nhắc ruộng

dẫu đi hết ngày sau cũng chỉ một màu tím thật thà

 

tôi nhớ khúc sông này ngày trước ba ghe bảy xuồng bơi không giáp

thời gian phải chăng hẹp dần theo tuổi tác cuộc đời

đêm mơ vẫn thường về khỏa chân bến nước

đứng bên vàm bần hú hoài những tiếng gọi qua sông

 

xa xôi quá, hàng chục năm, giờ đã lấp

không còn con rạch lài để em đẩy chiếc xuồng xưa

tiếng hú không qua sông, tiếng hú theo người đi mất

biết trách hờn ai, tại con nước lớn ròng…

 

giờ nếu được quay lại thời con rạch con mương em có còn sẵn lòng đẩy xuồng đêm nước cạn

bơi qua sông chở mảnh đa tình

sao tôi vẫn muốn làm chiếc thuyền lục bình rước đưa hoài tiếng hú

một đêm về vọc giấc ngủ cùng sông.

 

11/10/2022

 

Mưa sông

(tặng Đ.N.V)

 

xin đừng nhắc về những ngày đói no ấy nữa được không

bông bần đã chết từ hôm mùa thu cơ hàn nằm bật gốc

những cây xanh bao giờ chẳng trẻ

chớm già chăng chỉ dăm phiến lá vàng

 

khắc khoải vệt sông khắc khoải thân phận muốn ngủ thêm vài giờ

chờ cho đến khi tàn cuộc cơn mưa sáng

lại loanh quanh bóng chiếc ghe chèo

đôi vợ chồng thợ nhuộm

bứt ruột nheo nhóc nghèo

bứt ruột bán con…

 

(bán đứa hai tuổi để nuôi sống đứa một tuổi cùng đứa còn trong bụng

cùng khổ nào hơn đôi vợ chồng

nước mắt nhuộm đời nghèo thợ nhuộm

rồi lần lượt bứt rời hai đứa nữa

giờ biệt tích một người. Chỉ còn gặp lại hai)

 

ôi bao nhiêu năm dòng Bổn Sồ vẫn chảy qua con đường tơ lụa

mà màu cửu huyền càng thẳm thiết trên sông

đừng nhắc chuyện bứt lòng bán con nữa

được không

hỡi mùa bông cơ hàn đã chết từ năm ấy

mẹ tôi, đứa trẻ có vết dằm còn bằm đau trong ký ức

hãy để Cổ Chiên có buổi sáng mưa lem có những chiều nắng đẹp

trong tôi chẳng bao giờ sông vắng mặt

dẫu phía ấy lắm bông bần cứ rụng. Rồi trôi…

 

08/10/2022

 

Từ năm nẵm rồi

 

kìa tre đậu trắng ngọn cò

tháng bảy con nước nhảy dò vô sân

 

cúi rơm ai bận áo quần

tội. Con sẻ đậu bần thần. Rồi bay…

 

kìa mây rẽ tóc cho ngày

tháng năm đứng giữa mười hai múi giờ

 

tôi theo cơn gió ra bờ

nghe heo may rụng mịt mờ đường quê

 

thương con cò đứng bên đê

ngóng bầy khói cỡi mây về xa xăm

 

đem trăng về đắp cho rằm

nằm ru giấc cỏ nghe mầm sương rơi

 

dưới con mương ướt thòi lòi

ôm cây dừa cũ khóc lời lặng câm

 

ai bày chi cuộc rau răm

người bay theo gió từ năm nẵm rồi

 

kìa mây đậu trắng ngọn đồi

phía non núi ấy một trời sa la.

 

18/9/2022

NGUYỄN THANH HẢI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.