Vanvn- Người tựa vào hay cột dựa vào/ Đến được hôm nay, con dựa tiếng ầu ơ…/ Mẹ dìu con qua những chặng đường xoáy lốc/ Thân gái can trường làm cuộc nhân sinh/ Cây cột vút cao. Giới hạn mái che ghì xuống thân mình/ Những lá đề buộc chân tảng thành vòng như bị xích/ Không so được vai người thênh thang vai núi.

CON CÁ TO TỰ MẮC LƯỚI MÌNH
(Tặng ngư phủ Sầm Sơn)
Biển mênh mông
Ông tự giam chòng chành trên chiếc mủng
Đêm trên đầu đội mát cả vầng trăng
Trưa nỏ nắng tràn mi muối xót
Vương quốc tròn đường kính một sải tay
Ông tự tin khoanh bão gió bên ngoài vành thúng
Một cheo lưới hai cánh tay một hy vọng
Đuôi sóng nối chấm tròn thành chiếc gáo múc trùng khơi
Chiếc độc bình lênh đênh khi quay, khi vẽ thành lối thẳng
Ông từ ngõ ra đi, theo lối ngõ về nhà
Sau hàng dậu thiếu phụ cầu bể lặng
Bước chân dồn òa tiếng trẻ gọi cha
Ống bương cá đeo hông nhịp vào mông lúc lắc
Cheo lưới trùm vai tự dính lưới ngày
Ông – con cá to nhúng đại dương thành sóng
Bước lên bờ, biển đắm một kình ngư.
——-
(*) Cách đây khoảng nửa thế kỷ trở về trước, các ngư phủ Sầm Sơn đi biển thường mang theo ống bương có nắp đậy, trong đựng gạo, thức ăn dùng khi ra khơi và đựng cá tôm…lúc trở về.
VÀ MỘT NGƯ DÂN KHÁC
Ngoài đường gió bấc lồng như ngựa vía
Người từ biển lên nước cắn theo chân
Nhức căng bàng quang rét tụt vòi không xả được
Thay vội quần áo khô thắp nén hương đưa tang hàng xóm
Từ nay không phải rét nữa rồi
Năm 2020.Tháng 12 dương. Ngày 31
Cửa sông tiễn anh, lúc thuyền về trở mặt thành cửa chết
Sóng lật thuyền nơi cập bến bình yên
Người vĩnh viễn lên bờ
Đắp tấm chăn bằng đất. Giữa đồng xa
Vợ biết làm gì để nuôi bốn đứa con anh đủ tuổi lại lên thuyền?
Người nằm đó từng trần lưng cùng biển mặn
Chưa kịp thiếu niên đã theo ông đánh vật với lưới chài
Nhá một miếng nguội ngắt cái gọi là cơm
Bè luồng không chỗ an toàn chắn sóng
Ngay tối ấy trời trở ấm
Quần tụ tốp bạn chài cười vỡ quán khuya
Gã trai làng 32 tuổi. Chưa vợ
Hững hờ nhắc đám tang bạn mình như từ lâu lắm
Người đàn bà đứng tuổi đi qua, độc miệng bâng quơ:
– “Chó lấy!”
Anh cũng như hầu hết trẻ trai
Không có cơ hội bỏ làng kiếm miếng
Vất vả nặng nhọc đã thành như định mệnh
Đâu cần phải khoe
Điều anh muốn giấu thì cả làng đều biết
Thỉnh thoảng thử vận may, đánh một con đề
Thắng, thua cũng chả là gì
Mua vui bằng mớ cá bán cho người buôn ngay ở bến thuyền
Tiền nhét túi về thẳng nhà, xin lại mẹ vài chục nghìn bạc lẻ
Tôi không biết có chàng trai biển nào ngoan hiền hơn
Tiện thì uống trà, chỉ để like câu chuyện
Rượu chỉ nhắm khi có hiếu hỉ và trước khi bước lên bè
Không biết anh và bạn anh có nghe
Người đàn bà phũ phàm kia đang nói oang oang với chủ quán:
– Thằng đang hô hố cười ngoài bàn tê, tôi bữa mô cũng ghi đề cho hấn(*)
Chiều qua lật thuyền sóng đánh dạt vô đầu núi
Thoát được lên bờ, mặt còn vết đá chém thâm đen.
——–
(*) Tiếng địa phương Thanh Hóa, có nghĩa: “Thằng đang hô hố cười ngoài bàn kia, tôi hôm nào cũng ghi đề cho hắn”.

VỚI HÀNG CỘT LỚN CHÙA TAM CHÚC
(Tặng nhà báo Dương Nữ)
Cây cột nghìn cân
Đẫy vòng ôm
Nâng đỡ cả khung nhà dựng uy nghi một ngôi Tam Chúc
Người tựa vào hay cột dựa vào
Đến được hôm nay, con dựa tiếng ầu ơ…
Mẹ dìu con qua những chặng đường xoáy lốc
Thân gái can trường làm cuộc nhân sinh
Cây cột vút cao. Giới hạn mái che ghì xuống thân mình
Những lá đề buộc chân tảng thành vòng như bị xích
Không so được vai người thênh thang vai núi
Chợt biến hết những cạm bẫy khôn khôn lường
Thấm cả mùi hương thinh không khuyến mãi
Nạp năng lượng thân tâm, vững chãi đôi chân tiếp đất
Hai cánh tay thu vào, mắt chớp trời cao
Thấu lẽ huyền vi: tồn tại là chuyển dịch
Ngoảnh lại: cột và chùa nhỏ dần lẫn vào chiều u tịch
Hít căng phổi luồng khí trời chiêu tuyết
Những giọt li ti vòng tuần hoàn máu huyết
Người tự mình làm chiếc cột bước đi…
ĐÁ TU BAO KIẾP ĐẾN NƠI NÀY?
Tràng An – uốn lượn đá giăng thành
Đối diện mình, đá lồng bóng sông hồ mênh mang tụ thủy
Khuyến mãi miếng vàng 24k – nắng điêu khắc lên vách núi
Ráng mỡ gà loang loáng nước ngược lên
Chân đá ngấn rêu núi ló khỏi dòng còn vết sém
Tạo tác triệu năm – đá bén duyên cùng nước
Đá tu bao kiếp đến nơi này?
Miền đá nổi, Nhà thờ cũng đá
Cổng đá – cuốn thư mềm lụa mắt người
Vọng tiếng kinh cầu. Thành kính nhịp ngân như hát
Đức Jê – hô – va thấu thị nỗi trần ai
Trước cổng nhà thờ, mọi thứ ngoài thân tâm bỏ lại
Con “mẹc” thời trang, chiếc xe máy tàu hoen cũ
Bên người trai chèo đò đưa du khách viếng Tràng An
Theo chị xe ôm, trong veo cặp mắt biếc xanh
Đôi trẻ nắm tay nhau từ I – ta – li – a
Đất nước nơi Thánh đường Rô – ma Chúa ngự
Và Vơ – ni – zơ thành phố nước thần tiên
Còn ngẩn ngơ trước kỳ thú Tràng An
Nghìn năm đá dồn mưa ngâm thối đồng chiêm
Nước và đá nay vượng mùa du lịch
Đá tu bao kiếp đến nơi này?
Miếng vàng nắng đã rớt vào chiều muộn
Cây thập giá nóc nhà thờ chọc thủng hoàng hôn
Đỉnh đá Tràng An – một thân khô nhúng vào bóng nước. Niềm tin
Mái chèo vô tình chém hình hài tan nát
Chỗ núi thủng ló mầm xanh – chút dịu dàng của đá
Trên bến thuyền chỉ còn tôi đứng đợi
Ngày sắp xóa bóng hình, tôi nhập đá Tràng An
Như cơn lốc bất ngờ. Em đến
Gió vét sạch mùa màng, tôi bội thực niềm vui
Xiết bàn tay. Chạm ngón em đeo chiếc nhẫn mặt đá
Trên tay em. Trên tay em. Trên tay
Em
Đá
tu bao kiếp
đến nơi này!
NHỮNG THỬA RUỘNG DỆT HÌNH CÁNH BƯỚM
Mế đi nương,
cười nụ cười của con trong vòng tay bà ôm giấc mơ hé nụ
cắm một dảnh mạ ruộng khô, tai râm ran tiếng con lớn học bài
tra hạt ngô, kẽ đá trổ mầm xanh bàn tay xoè vẫy
chân đá nở ra ruộng rẫy từng ngày
Nữ sinh mộng mơ ướp cánh bướm sổ tay
không ngờ mở cả trang trời bướm thở
Cánh bất động soãi ra, tim vẫn đập giữa ngực em
Du khách thử tay liềm
xúng xính váy như mây khấp khểnh gặt mùa người
ai bảo bướm không mơ bay trên lãng du
tự do tự sướng
Tự vỡ kiếp lênh đênh, mây rụng những cơn mưa
chôn phù du vô nghĩa
nhập hộ khẩu, khai sinh trên mặt đất thật mình.
ĐINH NGỌC DIỆP















