Vanvn- Trả lại tên anh// Đất nước hòa bình mấy mươi năm có lẻ/ Vạn vật đổi dời bởi lớp bụi thời gian/ Con nằm đây! Róc rách suối ngàn/ Mây ấp núi nắng ngả vàng tê tái.

ĐỪNG ĐẾM! NHỮNG CHIẾC NÔI ÚP NGƯỢC!
(Kính dâng Mẹ Việt Nam và anh linh các liệt sĩ )
À ơi! À ơi!
Mẹ đưa nôi con ngủ
Tre ngà – Thánh Gióng đuổi giặc Ân
Chiếc nôi yêu thương nâng giấc thiên thần
Con lớn lên
mang cả tuổi thanh xuân ra tiền tuyến.
Giếng nước gốc đa vuông tròn kỷ niệm
Nhớ thương dài theo mỗi bước hành quân
Gian khổ hiểm nguy không chút ngại ngần
Thư gửi về con báo tin chiến thắng…
Phong thư đầu…
ai ngờ…phong thư cuối
kỷ vật thiêng Mẹ giữ suốt đời.
Năm tháng trôi mắt Mẹ lòa rồi
Vẫn mải miết dõi tìm
khắp mọi miền đất nước…
Linh thiêng hỡi!
vong hồn phiêu bạt
Điện Biên Phủ, Khe Sanh, Thạch Hãn gian nan
dải Trường Sơn đèo cao dốc dựng
nơi biên cương hay đảo nổi đảo chìm?
Sông núi nghiêng mình
Hương khói rưng rưng…
Đón con về mái nhà chung
Đài liệt sỹ – “Tổ quốc ghi công”
Máu nhão đất cờ bay vương sắc đỏ
Nơi con nằm mây hồng lộng gió.
Nơi con nằm xanh ngát mầm xanh
Nồng giấc trẻ thơ tiếng chim hót
trong lành.
Mãi mãi ngàn thu còn âm vọng
Lời Mẹ hiền ru điệu à ơi
Lời Mẹ hiền ru bên nôi – những nấm mộ – những-chiếc-nôi-úp-ngược!
Xin đừng đếm!
Những-chiếc nôi-úp-ngược!
KHÂU LẠI KHOẢNG TRỐNG
Chị xỏ kim vào đêm
khâu lại khoảng trống
giữa hai chiếc gối
lâu rồi không còn hơi ấm.
Mũi chỉ xuyên qua im lặng
xuyên qua hơi thở cũ
xuyên qua một vết đau
vẫn chưa chịu liền da.
Kim chạm vào bóng tối
lạnh từ một nấm mồ xa
chị khâu mãi, khâu mãi
mà khoảng trống cứ loang ra…
Loang mãi…

BÔNG HỒNG TỎA HƯƠNG
(Kính dâng hương hồn chị Nguyễn Thị Hồng)
Đêm…
Tiếng giày đinh nghiến vào nền đất lạnh
Bàn tay mẹ run run
ôm chặt con vào lòng
hơi thở gấp gáp…
mồ hôi hay nước mắt đang chảy ngược vào tim?
Hầm tối
tiếng thở cũng hóa lưỡi dao
rạch toang màn đêm nín lặng.
Bên trên, bóng đen lướt qua rặng tre
lưỡi lê quét ngang cỏ dại
lục tìm từng mạch đất
Rồi…
Đứa bé trở mình…
Khóc!
Tiếng khóc nhỏ nhoi mà xé lòng mẹ đến tận cùng.
Bịt chặt lại!
Bịt chặt lại!
Đừng khóc, con ơi!
bên ngoài kia là địa ngục
là những kẻ không có trái tim
Bịt chặt lại!
Bịt chặt lại!
Bàn tay mẹ run lên
rồi lặng dần…
Tiếng khóc nhỏ đi…
chìm vào im lặng.
Ngoài kia, những cây tre xiết vào nhau bất lực
Một búp măng vừa nhú khỏi mặt đất đã lìa đời
Mẹ cúi xuống, đặt môi lên đôi mắt tròn xoe vô tội
Lạnh!
Lạnh hơn cả nỗi đau đang cào xé lòng mẹ.
Đêm ấy…
Những cánh Hồng lã chã rơi
Nỗi đau không lời
Hồng lặng lẽ tỏa hương.
CHẢI TÓC
Chị chải tóc trước gương
vẫn từng đường chậm rãi
tóc dài như đêm
rớt xuống vai một khoảng lặng.
Gương không còn phản chiếu anh
chỉ trả về một khoảng trống.
Chị đưa tay chạm vào mặt kính
nơi anh từng hiện diện
chỉ ngón tay mình
chạm vào nỗi buốt vô hình.
Tóc dài quá…
chị không buộc lại được một thời đã mất.
TRẢ LẠI TÊN ANH
Đất nước hòa bình mấy mươi năm có lẻ
Vạn vật đổi dời bởi lớp bụi thời gian
Con nằm đây! Róc rách suối ngàn
Mây ấp núi nắng ngả vàng tê tái.
Tạm biệt gốc đa đầu làng năm ấy
Quá trăng tròn mười bảy tuổi đầu quân
Đầu đội trời chân đạp đất băng băng
Mỗi trận đánh qua đi con lại lớn dần.
Từ chiến trường Quảng Trị, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ
Đến tổng tiến công mùa xuân Mậu Thân
Đạn quân thù xối – tim đau nhói
Con ngã xuống rồi – tiếng súng vẫn chưa yên.
Xuân đến…thu về…đông lại đông
Bao năm nức nở mỏi mòn trông
Mong mẹ về chợ chia củ sắn
Nhớ mùi khoai nướng bánh chưng xanh.
Lệ chảy tràn vượt ngàn thác lũ
Cho con tắm lại dòng sông quê mình
Gỡ tơ lòng cô thôn nữ xinh xinh
Hôm nay quảy gánh…chợ đông…sao vẫn thiếu?
Quên tuổi xuân lời hẹn ước trăng rằm.
Đi! Đi em! Dắt mẹ tới gốc đa đầu làng năm xưa ấy
Nơi chăn trâu cắt cỏ thả diều
Tên hai đứa vẫn còn in dấu
Gắn mộ phần anh thanh thản cuối thu chiều.
NGUYỄN THỊ THANH LONG
- Chùm thơ Đỗ Toàn Diện: Tiếng chim vót nhọn nắng hanh xuyên trời
- Tiến sĩ khảo cổ Nguyễn Thị Hậu: Sài Gòn với tôi là người thương
- Ngôn ngữ: Từ ra hiệu đến cất lời
- Phạm Thị Kiều Ly và góc nhìn mới, đầy đủ nhất về lịch sử chữ Quốc ngữ
- Vì sao không được gọi tên nhau và không được mang gì về khi đi rừng, leo núi?















