Vanvn- Loan học kế toán nhưng ra trường cô lại làm thu ngân trong một phòng khám tư nhân, công việc tương đối buồn tẻ và đơn điệu, đôi khi cô ước có được công việc bận rộn và vội vã như Hiếu để cuộc sống thi vị và phong phú hơn. Hiếu thì khác, anh bảo phụ nữ cần công việc ổn định, nhàn nhã còn thời gian thì lo công việc gia đình.
Hiếu thường kể với cô rằng anh có một bạn nữ cùng phòng nói rất nhiều, đau hết cả đầu. Hôm nào cô ấy trình bày vấn đề gì là nát cháo luôn, hết hồn. Loan nói với Hiếu, em tưởng phụ nữ nói nhiều là người tràn đầy năng lượng, sẽ làm cho người đối diện vui vẻ chứ. Hiếu hơi rùng mình rồi nói, anh không thấy thế, anh sợ phụ nữ kịch tính lắm, vì họ thường làm cho đàn ông bấn loạn. Đến ngày 29 tháng 6 tới là họ đã yêu nhau được bốn năm, Loan nói với Hiếu là mình sẽ tổ chức một bữa tiệc kỉ niệm ngày tình yêu thật lãng mạn và độc đáo. Bốn năm, một quãng thời gian đủ làm cho những chàng trai si tình vì Loan bỏ cuộc… vậy mà, đôi lúc Loan cảm thấy Hiếu chưa thật trân trọng tình cảm của cô, nhất là Hiếu chưa bao giờ bàn đến câu chuyện đám cưới của hai người, trong khi hàng đêm Hiếu vẫn nhắn tin cho cô với những lời có cánh, mỹ miều và nồng nàn nhất như tin nhắn của những người yêu nhau điên cuồng đến mức có thể họ phải chết vào ngày mai.

Trước khi đến với Loan, Hiếu khai thật thà rằng anh đã yêu ba người nhưng tất cả họ đều bỏ rơi anh vì họ ghen tuông quá mức, họ đều có chung một quy tắc mà anh không tài nào đáp ứng được đó là gặp mặt và nhắn tin hàng ngày, với công việc lãng xẹt là “lang thang hoài trên phố” của anh thì đó là điều không thể vì anh có khác nào một cánh chim tự do chỉ biết mải miết bay, phiêu du, lãng đãng khắp bốn phương trời. Anh kể về những mối tình của mình một cách thành thật, anh bảo đó là những cô gái dễ thương, chỉ là anh chưa phù hợp mà thôi.
Cô đầu tiên có một quy tắc cứ 60 phút, phải báo cáo một lần bằng tin nhắn là đang làm gì? ở đâu? với ai? cô thứ hai thì khá hơn, mỗi buổi phải gọi điện một lần, còn cô thứ ba thì tối nào cũng phải nói chuyện một hai tiếng đồng hồ qua điện thoại dù ngày hôm đó họ có gặp mặt hay không… Loan nghe chuyện đó và cười hồn nhiên, bạn em đứa nào cũng thế, có gì lạ đâu, em là dị biệt thôi. Nghe vậy, Hiếu đâm hoảng nhưng như đoán được tâm trạng của Hiếu, Loan nói rằng với em thì hoàn toàn ngược lại, em chả có yêu cầu gì nhiều, cũng không bao giờ biết trách cứ và hờn dỗi vì em bị đứt dây thần kinh giận dỗi rồi, Thôi kệ, tuỳ duyên.
Đôi khi Loan thấy công việc của cô và Hiếu chả ăn nhập gì với nhau, cô thì chỉ quen với những con số, còn Hiếu thì ngược lại, lúc nào cũng bảng lảng với những con chữ. Anh viết mảng văn hóa xã hội cho một tờ báo lớn nên luôn phải gặp những văn nghệ sĩ, ca sĩ, thi sĩ nói chung là có từ “sĩ” và những người làm công tác xã hội nổi bật, vân vân…anh là người khá đa tài anh còn biết làm thơ, biết vẽ tranh và ở mảng nào anh cũng để lại những dấu ấn nho nhỏ. Đôi khi Loan thấy hình như cô vẫn chưa chạm được vào thế giới của anh. Hiếu có những sở thích kỳ lạ, thường thì anh thích ở một mình, cà phê một mình, thích ngắm hoa sen một mình, thích lang thang trên phố một mình, đi bộ vào buổi tối một mình. Loan nghĩ, người gì mà toàn những sở thích khó gần, oái oăm như vậy. Nhưng còn một khoảng trống Loan không biết đó là Hiếu thích đến quán bar uống Whisky vào ban đêm, anh có thể chơi bài với bạn bè hoặc chơi game thâu đêm, có thể ngủ từ tối hôm trước cho đến chiều hôm sau và khi sờ đến điện thoại có tới vài chục cuộc gọi nhỡ. Còn nhớ cái cô người yêu bắt nhắn tin 60 phút một lần, anh đã từng bị nhận mấy chục tin nhắn can tội ngủ quên.
Có hôm Hiếu bảo Loan, hình như dạo này em không nhớ anh hàng đêm nữa, mấy hôm nay thắng bài liên tục, người ta bảo “đen bạc, đỏ tình” mà. Loan cười “Mấy hôm trời lạnh, em nằm đọc sách nên ngủ quên, sáng mở máy mới thấy tin nhắn lúc nửa đêm của anh, em không thích người bài bạc, anh bỏ đi”. Hiếu thanh minh, có tiền bạc gì đâu, anh đánh bài cho vui ấy mà. Hiếu thấy cách trả lời của Loan thật hồn nhiên và thật thà. Nếu là anh thì anh sẽ nói “đêm qua em không ngủ được, suốt đêm thao thức vì anh, mà anh có nhớ người ta gì đâu”. Ngược lại, khi Loan nhắn tin “anh đang làm gì đấy” thì dù đang họp báo, đang phỏng vấn hay viết bài thì sau đó anh cũng trả lời “Anh đang nhớ em cồn cào” hoặc khi đang chơi bài với hội bạn thì anh nhắn tin “anh vẫn đang ở tòa soạn, ước gì giờ này có em”, hoặc đang ở quán bar hay đang hát karaoke anh sẽ nhắn tin “Ngủ ngoan nhé em, anh đang ở nhà xem bóng đá mà vẫn nhớ em điên cuồng” Loan nhắn lại “Anh nghỉ sớm nhé. Em cũng nhớ anh!”. Nếu phải các cô cựu người yêu đố Hiếu dám nhắn thế, các cô ấy bắt gọi điện bằng máy cơ quan, hoặc nhà riêng ngay. Hiếu có thể hứa với Loan đủ điều, hứa như những lời hứa của những người yêu nhau nhưng chưa bao giờ anh hứa cưới Loan. Ví dụ Loan hỏi “Mình sẽ không bao giờ xa nhau phải không” thì anh sẽ trả lời “Tất nhiên rồi, trong đôi mắt anh em là tất cả”, Loan nhắn tin “Nhớ em không?” anh nhắn lại rằng “bằng tất cả áo ấm, mũ, găng tay của người dân miền Bắc trong những ngày giá rét cộng lại”.

Loan chẳng đòi hỏi gì nhiều nên họ gặp nhau cũng không nhiều, nhưng hễ gặp nhau là hai, ba cái điện thoại di động của Hiếu đổ chuông không ngừng, mà sao toàn chuyện thật không? sao vậy? tình hình thế nào? Không còn cách nào khác à? Không thể thế được!… Thế rồi Loan rút ra một kinh nghiệm, khi đi chơi với Hiếu cô phải găm cái tai nghe để có thể nghe nhạc, mang một hai tờ báo hoặc cuốn tạp chí xinh xinh để tranh thủ đọc và chờ đợi trong khi Hiếu nghe những cuộc điện thoại dài lê thê không đầu không cuối. Loan tâm sự với bạn gái cô rằng, hình như chưa bao giờ cô chạm được vào thế giới của Hiếu, Loan lờ mờ cảm thấy mình chưa thuộc về Hiếu hay nắm giữ được trái tim anh cho dù là trong phút giây, anh thuộc về một nơi nào khác thì phải.
Hiếu có thể ngủ ở tòa soạn, ngủ ở nhà bà con họ hàng, ngủ ở nhà trọ, ngủ ở nhà bạn bè mà ít khi về nhà ban đêm. Anh có thể thức suốt đêm làm việc hoặc đánh bài hoặc chơi game, hoặc xem bóng đá, có thể đi bất cứ đâu anh muốn mà không báo trước, chỉ đến khi đang trên đường đi hoặc tới nơi xa rồi thì anh mới báo cho Loan…Những thói quen ấy hoàn toàn không hợp với gia đình Loan nhưng điều này chỉ mình Hiếu biết. Có hôm, Hiếu nhắn tin là anh sẽ về muộn, Loan nghĩ anh ấy về muộn một hôm thì có sao. Rồi nửa đêm cô nhận được tin nhắn “anh đi đánh bài với mấy thằng bạn, thua to, đúng là có người đang nhớ thương mình rồi”, chỉ riêng Hiếu biết, hôm đó anh thành thật với Loan.
Hiếu chẳng có lý do gì để ghen với Loan, anh biết nhan sắc cỡ vừa vừa như Loan thì khá an toàn, lại càng an toàn hơn với cách giám sát giờ giấc chặt chẽ của bố mẹ Loan, cứ mắc lỗi là Loan phải ngồi viết kiểm điểm như trẻ con, đặc biệt mỗi sáng mồng một Tết bố cô lại bắt cô viết một bảng kiểm điểm dài, trong đó có một tội rất lớn là chưa lấy chồng…Anh biết Loan là người khá đơn giản, thật thà, hiền lành, thành phần gia đình cũng cơ bản. Nếu lấy làm vợ có lẽ là giải pháp tối ưu. Tuy nhiên anh luôn băn khoăn về tình cảm của Loan, hay là cô ấy bị lãnh cảm, rõ ràng cô ấy không có ai ngoài Hiếu nhưng cô ấy cũng không thật mặn mà với anh. Nếu như những gì Hiếu thể hiện với Loan thì với các cô gái khác anh đã bị bỏ rơi lâu rồi. Anh sai hẹn, Loan không giận, anh hứa tràn rồi bỏ đấy Loan cũng không trách móc, anh đến trễ Loan cũng chẳng giận hờn, anh đi đâu, làm gì cô cũng không tỏ ra khó chịu.
Đôi khi, Hiếu tự hỏi, Loan có yêu mình không, Hiếu không biết nữa, anh chỉ luôn có cảm giác mình có một chốn bình yên rồi. Có lần Hiếu cười cười hỏi “Em đứt dây thần kinh giận dỗi rồi thật sao?” Loan bảo “Giận dỗi anh thì biết dỗi đến bao giờ, thảo nào các cô gái khác không chịu đựng anh được lâu”; Hiếu nói “Em sẽ chịu đựng anh bao lâu?”; Loan bảo “Khi nào em hết sức chịu đựng em sẽ nói”. Một đêm Hiếu gọi điện cho Loan và cho cô nghe bài hát “Ru em từng ngón xuân nồng” rồi anh nhắn tin“Mùa xuân đầu tiên mình có nhau em nhớ không?”; Loan nhắn lại “Em nhớ! Mình có nhau mấy mùa rồi anh”; Hiếu trả lời “Bốn mùa, à năm mùa vì mình có dư một mùa bao trùm lên tất cả là mùa yêu thương”; Loan nhắn “khó hiểu nhỉ”; Hiếu thắc mắc “Sao vậy”; Loan trả lời “Anh cứ làm như là yêu anh em nhiều lắm í. Vật vã mãi mới gặp được nhau vì anh lúc nào cũng bận và cũng hứa, rồi thất hứa”. Lúc đó anh bỗng thương Loan đến nghẹn lòng. Đôi lúc anh thức thâu đêm xem bóng đá, gần sáng mới ngủ, gần trưa mới tỉnh dậy. Anh bật máy tính, bóc ghi âm, viết bài và thế là quên ăn sáng, ăn trưa. Anh cũng chẳng nhắn tin hỏi han Loan lấy một câu, ngược lại cũng chẳng thấy cô nhắn nhủ gì cả. Cô thường bảo công việc của cô đơn điệu, không vội vã gì sao cô có vẻ cân nhắc từng tin nhắn gửi cho người yêu. Có vẻ như cô sợ mất giá trị của mình khi vồn vã với anh.
Có những chuyến đi xa, nếu anh không nhắn tin hay gọi điện thì Loan cũng không liên lạc gì, đôi lúc anh tự hỏi anh đã biết hết về thế giới nội tâm của Loan chưa, rõ ràng ở cô còn nhiều điều bí mật, không quá vồn vã, không quá kiêu hãnh, tất cả ở Loan điều gì cũng trung bình, vừa phải. Khi đi công tác về, anh có quà hay không cô cũng không đòi hỏi. Lạ thật, thế mà nhiều người thường nói con gái thường thích nhận quà. Có lẽ Loan là dị biệt, cô có vấn đề, anh không hiểu nổi, bởi vì anh thấy thời gian yêu Loan nhẹ như bông, chẳng lo ghen tuông, dỗi hờn, trách cứ gì nữa, chẳng đòi hỏi điều gì to tát cả. Hiếu vẫn còn nhớ, mấy mối tình trước, anh luôn bị ở tình trạng người yêu giận dỗi, hờn trách, dằn vặt, luôn phải nghĩ ra cách đối phó, nói dối để các cô ấy tin. Chính vì thế mà anh thấy thảnh thơi khi yêu Loan, thậm chí, đôi lúc hơi buồn một chút.
Sáng thứ Bảy, anh nằm dài ngủ quên Loan cũng không ỏ ê gì, tỉnh dậy, anh gọi điện thoại rủ Loan đi ăn trưa, cà phê thì cô ấy bảo chưa đọc xong cuốn tiểu thuyết, trưa Chủ nhật anh lại rủ Loan đi chơi cô ấy bảo đã có lịch đến thăm bà ngoại cùng bố mẹ rồi, tối Chủ nhật rủ đi ăn tối cô ấy bảo đã hẹn bạn gái đi sopping rồi. Tại sao mình có người yêu mà mình lại rảnh rỗi thế này, Hiếu lại so sánh, mấy cô cựu người yêu trước lúc nào cũng muốn đi chơi, gần nhau, đi mua sắm, ăn uống…? Loan hình như là con người dị biệt trong tình yêu như cô ấy đã từng nói.
Hiếu có chút áp lực khi biết Loan yêu mình lần đầu tiên, thật lòng anh rất trân trọng điều đó. Anh còn biết rằng Loan yêu anh không chút vụ lợi, một tình yêu không kịch kích, cao trào mà bằng phẳng như một mặt hồ trong đêm trăng lặng gió. Cô ấy chẳng đòi hỏi bất cứ điều gì. Hiếu kể chuyện này với một người bạn trai, hắn bảo “Ông may mắn thế, con người yêu tôi đòi mua quà liên tục, đủ thứ, cô ấy với ông như thế quá bằng tình cho không biếu không à”.
***
Thế rồi Hiếu đã yêu một người con gái khác nhanh đến mức anh không hiểu nổi chính mình, cô ấy là em gái một nhạc sĩ nổi tiếng mà Hiếu tình cờ quen biết trong một lần anh tìm đến gặp mặt người nhạc sĩ và và viết bài cho tờ cuối tuần. Tất nhiên là Loan không biết gì về mối quan hệ này, có lẽ cô ấy chẳng bao giờ hoài nghi điều gì ở anh. Hiếu thấy hình như anh đã tìm được một nửa của mình rồi thì phải, thậm chí anh còn quên mất rằng mình cần phải cảm thấy có lỗi với Loan…? Cô ấy đẹp quá, đẹp đến mức anh không thể không nghĩ đến cô ấy. Chỉ sau hai lần gặp anh lại nhận ra ở cô ấy một vài điều thú vị. Ví dụ, cô ta yêu trẻ con và chó con vô cùng, cô ấy yêu hoa màu vàng và ghét hoa màu xanh kinh khủng (mặc dù hoa màu xanh không nhiều), cô ấy quan niệm về tình yêu rằng đã yêu là không ân hận “em chưa bao giờ thấy nuối tiếc trong tình yêu, dù sự thật em đã trải qua nhiều đau khổ” cái mặt non bấy của cô ấy trái ngược với những gì cô ấy cố tình tỏ ra từng trải, cô ấy nói rằng mình thích đàn ông lãng mạn cho dù biết họ hay giả dối…?Có vẻ cô ấy cũng thích nói chuyện với Hiếu, cô cho anh cơ hội đưa cô đi ăn sáng, có một lần cô hào phóng cho phép anh đi mua sắm vài đồ của phụ nữ với cô, anh xúc động nhất là lúc mua son môi, cô ấy muốn anh chọn cho cô màu son phù hợp với làn da mình. Rồi không lâu sau anh tìm cách làm cho cô thấy rằng anh chẳng có ai khác ngoài cô, và sau đó anh mạnh dạn tỏ tình, cô cười và nói “ Anh quá vội vã rồi, em cứ tưởng anh là người kiên nhẫn và tinh tế cơ đấy”.
Một hôm, họ hẹn gặp nhau vào buổi chiều, mưa xuân lắc rắc không đủ ướt áo nhưng vẫn làm cho những cô gái xinh đẹp lo sợ, vì mưa có thể làm lem đôi lông mày họ vừa kẻ vẽ rất công phu và có thể làm lớp phấn má hồng loang chút màu. Cái lạnh đã không còn buốt giá nhưng vẫn làm lòng người bâng khuâng. Hiếu không cần đợi chờ lâu thì cô ấy đến. Cô gái bảo “ bỗng rưng trời lại mưa nên em đi taxi, em ghét mưa lắm”, Hiếu còn không nghe rõ cô nói gì, cô đẹp đến nỗi anh choáng váng, lập bập đổ cả cốc cà phê xuống sàn. Cô hỏi “tại sao anh lại nói yêu em mà chưa biết nhiều về em”, Hiếu đã không đắn đo mà trả lời “Bởi vì em quá đẹp”; cô bỗng phũ phàng trả lời “Câu nói của anh em nghe quen quá”. Lát sau, một chiếc xe hơi đời mới đỗ xịch trước cửa quán, cô giơ bàn tay trắng đẹp như ngà, đôi môi hồng mỉm cười quyến rũ “ông xã tương lai của em đến đón rồi, mình làm bạn với nhau thôi anh!”.
Đêm đó Hiếu thức trắng, trong đời anh chưa bao giờ thức trắng vì một người con gái nào, cô ấy đẹp quá, đẹp đến mức anh đã tin ngay vào sự hoàn hảo cho dù trước đó anh đã từng chưa bao giờ tin điều gì hoàn hảo trên đời. Cô ấy cũng chẳng lừa dối hay hứa hẹn gì với anh, rõ ràng là anh đã tự lừa dối tình cảm của mình mình. Anh thoáng nghĩ đến Loan, sao cô ấy lại thờ ơ với mình như thế. Ai đó đã từng nói, nếu bạn thực sự yêu một người thì sẽ không có chỗ cho người khác. Vậy anh có thực sự yêu Loan không, sao tự dưng nghĩ đến câu hỏi này làm anh thấy mình bối rối, tư lự…
Sáng hôm sau Hiếu ốm luôn, anh đã hẹn phải làm một bài phỏng vấn mà phải nhắn tin xin lỗi nhân vật vì không nhấc nổi người dậy. Mẹ anh lo lắng, nhất là mấy đêm trước anh không về nhà nên bà nghĩ do vậy mà bị cảm. Hiếu chỉ kêu mệt và đau đầu nhưng rõ ràng thần sắc anh thật tệ. Anh bỗng nhớ đến Loan, anh nhắn tin “Em ơi, anh đang nằm ườn ở nhà vì bị ốm, anh không thể dậy nổi. Nhớ em cồn cào!”. Buổi trưa hôm đó Loan đến với thái độ hốt hoảng, cô mang theo nhiều đồ ăn cho anh. Mẹ Hiếu thật thà nói “khổ quá đi mất, chắc tại mấy đêm trước bạn bè bù khú thâu đêm nên mới vậy, bác mong nó lập gia đình để nó biết tu chí, gần ba chục tuổi đầu rồi mà cứ phất pha phất phơ, biết bao giờ mới chín chắn được”, Loan nói “Thế à bác? anh ấy nói dối cháu là mấy hôm trước xem bóng đá ở nhà”. Loan pha cho Hiếu cốc nước cam, cô nói nhỏ “anh đã bao giờ ân hận trong tình yêu chưa?”; Hiếu thì thào “anh chưa bao giờ thấy nuối tiếc trong tình yêu, dù sự thật anh đã trải qua nhiều đau khổ”. Loan không nói gì nữa rồi bỏ về mà không nhắn lại với Hiếu một lời, anh nhắn tin gọi điện thế nào cũng không được. Một lần nữa Hiếu lại ngạc nhiên vì không hiểu Loan, tại sao dây thần kinh giận dỗi của cô ấy lại được nối lại nhanh đến thế?
Hiếu nhắn tin “Em có thấy mưa xuân không? Mình yêu nhau mấy mùa rồi nhỉ?” Tin nhắn của Loan lại là một câu hỏi ngược trở lại “Mình yêu nhau mấy mùa?”. Đêm đó và nhiều đêm sau nữa Loan đã không trả lời tin nhắn của anh.
ĐOÀN THỊ PHƯƠNG NHUNG















