Chùm thơ Phạm Công Trứ: Chưa qua giông bão đã là ngày xưa!

Vanvn- Nặng lòng một chuyến ra đi/ Nửa vì bệnh sĩ, nửa vì áo cơm/ Ồn ào mà vẫn cô đơn/ Sang Tây chẳng thấy vui hơn ở nhà/ Lỡ làng thân phận nước Nga/ Chưa qua giông bão đã là ngày xưa!/ Quê mình giờ nắng hay mưa?/ Bên này bông tuyết cuối mùa còn rơi.

Nhà thơ Phạm Công Trứ

CHIỀU NAY 

 

Chiều nay tuyết xuống bông to

Trẻ con bốc tuyết chơi trò ném nhau

Có người mẹ trẻ Á-châu

Ngồi sau cửa kính thầm lau mắt mình.

 

Moskva, 1990

 

THỦY MẠC 

 

Tuyết phơi trắng rợn chân trời

Trên cành cây cụt quạ ngồi rỉa lông

Con tàu trôi với mênh mông

Thấy tuyết, thấy quạ, mà không thấy… người.

 

Kiev – Moskva, 1992

 

HỒN THU 

Hồn thu đến nơi đây gieo buồn lây…

Đặng Thế Phong 

 

Bây giờ là trung thu

Những cơn mưa tầm tã

Vài ngày nữa tàn thu

Gió ào ào rứt lá

Rồi tuyết giăng khắp ngả

Đầy trời lông ngỗng bay

 

Trong giọt mắt màu mây

Xám hồn lau quan tái

Sau ngọn gió khuê phòng

Khuyết vầng trăng biên ải

Người đi không trở lại

Lập loè đom đóm ma…

 

Đã mấy mùa thu xa

Còn bao nhiêu thu nữa?

Đêm nay kẻ lạ nhà

Thấm mối sầu vạn cổ

Giọt vĩ cầm nức nở

Khóc một thời mơ hoa!

 

Kiev, 1991 

 

THU MUỘN

 

Thu chẳng song hành với heo may

Mắt thu thăm thẳm, dáng thu gầy

Vai trần tóc xoã thu ngang phố

Vàng thì như nắng trắng như mây

 

Thu hút triền sông khép mặt cây

Nắng tắt chiều buông khói đưa ngày

Vầng trăng lên muộn thu mười tám

Lòng ngẩn ngơ buồn thương cỏ may

 

Quá nửa đời người mới thực thu

Hồn đơn để ngỏ gió bao mùa

Lá nâng tay ép run trang sách

Vàng của đời tôi thu biết chưa?

 

Kiev, 1991

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

TÂM TRẠNG 

 

Trong bếp lửa đang cháy

Ngoài cửa tuyết đang rơi

Đĩa nhạc xoay chầm chậm

Thời gian lững lờ trôi

Lửa ấm từ vạn thuở

Tuyết lạnh của muôn đời

Nhìn lửa rồi nhìn tuyết

Nhớ nhà lại nhớ người

Mới hôm nào hai đứa

Nay mỗi đứa mỗi nơi

Thiếp đi trong tiếng nhạc

Thấy quạ bay đầy trời

Tỉnh dậy trời vẫn tối

Lửa bếp tắt lâu rồi

Đĩa hát cũng im tiếng

Hình như tuyết vẫn rơi

Thèm một tiếng gõ cửa

Để thưa rằng: có tôi!

Bao giờ tuyết thôi rụng

Nắng lên có đẹp trời?

 

Kiev, 1991

 

MƯA KHÔ

 

Nặng lòng một chuyến ra đi

Nửa vì bệnh sĩ, nửa vì áo cơm

Ồn ào mà vẫn cô đơn

Sang Tây chẳng thấy vui hơn ở nhà

Lỡ làng thân phận nước Nga

Chưa qua giông bão đã là ngày xưa!

Quê mình giờ nắng hay mưa?

Bên này bông tuyết cuối mùa còn rơi

Cũng là mưa cả đấy thôi

Tuyết là mưa trắng xứ người, mưa khô

Xứ người trong nhạc, trong thơ

Một thời lãng mạn mộng mơ xứ người

Bây giờ thần tượng đổ rồi

Lòng riêng chẳng biết nên vui hay buồn?

 

Moskva, 1992 

 

O ẢNH 

Nhớ tác giả “Bông hồng vàng”

 

Thon thon mười búp tay xinh

Một bông hồng trắng, nửa bình rượu vang

Nàng vẫy tôi đến bên bàn

Từ tay nàng rượu sủi tràn cốc tôi

Thơm như rượu phút kề môi

Run như là lúc tay tôi chạm nàng

Tại nàng?

Không!

Tại rượu vang

Bông hồng trắng hoá hồng vàng, lạ chưa

Hồn hoa tự thuở xa xưa

Một nhà văn đã yểm bùa hại tôi

Thơ là chi vậy nàng ơi!

Yêu là chi nữa, nửa đời chưa xong?

Bao đêm lòng tự nhủ lòng

Tại trời, hay tại bông hồng mình say? 

*

Mắt hoa, chén tuột khỏi tay

Vẫy tôi, nàng thoắt vào mây xa vời

Tôi chạy mà chẳng tới nơi

Tôi gọi sao chẳng một lời nàng thưa?

Rượu tàn, tan cả giấc mơ

Còn bông hồng trắng nằm trơ trên bàn!

 

Kiev, 1992 

 

CHỈ MỘT BÔNG THÔI

Gửi A. Voznhexenxki – Raymon Paul – Alla Pugachova

 

Anh thân yêu!

Em chẳng cầu anh như­­ tay hoạ sĩ si tình trong bài hát ấy

Chỉ vì một nụ c­­ười

Đã bán cả tranh, cả nhà để có một triệu triệu bông hồng nh­­­ư vậy

Với thời gian

Triệu triệu bông hồng kia rồi héo quắt

Nụ cư­­­ời ng­­­ười đẹp rồi cũng tắt

Ng­­­ười tặng hoa rồi cũng mất

Thi sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ rồi cũng khuất

Cả ng­­­ười nghe một thời cũng trở về với đất

Có chăng?

Chỉ huyền thoại về triệu triệu bông hoa tình yêu là còn… “mãi mãi xanh t­­­ươi”

Một bông

Với em chỉ một bông thôi

Một bông óng ánh như­­­  K. Pautôpxki đã từng ao ­­­ước

Anh thân yêu!

Sao anh bỗng chết lặng ng­­­ười?

 

BÂY GIỜ

 

Còn ai buồn lúc sang thu

Còn ai lắng nữa lời ru cuối mùa

Tháng giêng xuân rắc thưa thưa

Người ta phóng cúp lên chùa  dâng hương

Bây giờ thời buổi nhiễu nhương

Bây giờ ngồi nghĩ mà thương bây giờ

Một người chuốt nhạc, đan thơ

Triệu người đánh quả tính tờ, tính cây

Cả đời đắp đắp, xây xây

Đến khi phá bỏ nửa ngày là xong! 

*

Nhìn Nam-Bắc, hỏi Tây-Đông

Bây giờ có đáng buồn không… bây giờ?

 

Kiev, 1991

PHẠM CÔNG TRỨ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *