Chùm thơ tác giả trẻ Lâm Hạ ở Đắk Lắk

Vanvn- Lâm Hạ tên thật Nguyễn Thị Minh Ngân, sinh năm 1989, đã tốt nghiệp cao đẳng phát thanh truyền hình, hiện ở thị trấn Ea Pôk, huyện Cư M’gar; Hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Đắk Lắk.

Lâm Hạ là người mê truyện, viết nhiều, tới nay đã viết trên 100 truyện ngắn. Gần đây Lâm Hạ còn sáng tác thơ. Nhiều tác phẩm của Lâm Hạ đã được chọn giới thiệu trên các báo chí Thanh Niên, Tiền Phong, Sông Hương,… Là người chịu khó đọc, ham học hỏi, lại là người giàu cảm xúc, sống nội tâm, nên phong cách biểu đạt trong các sáng tác của Lâm Hạ khá mới mẻ, nhiều cảm xúc, nhiều chất thơ. Lâm Hạ được đánh giá là cây bút trẻ có nét riêng và nhiều triển vọng ở Đắk Lắk hiện nay.

ĐẶNG BÁ TIẾN giới thiệu

Tác giả trẻ Lâm Hạ

HÓA THÂN

 

Anh

em nghĩ đồ vật ấy mà

chúng sẽ chẳng bao giờ nói dối chúng ta đâu nhỉ?

nếu được thế thì em sẽ ước

anh là một chiếc va-li

đi bất kỳ nơi nào em cũng mang anh đi cùng

tống mọi thứ hầm bà lằng của em vào trong ấy

anh sẽ cất giữ chúng chứ?

hay anh muốn làm một cái lap-top

em gõ mỗi ngày

cũng khá thú vị đấy

nhưng có lúc em gõ toàn những điều dở hơi đen đúa tối màu

thật khổ cho anh

hay anh làm một chiếc ô nhỉ

che mưa cho em thì thật hay

nghe có vẻ khá lãng mạn

nhưng em e rằng anh sẽ bị cảm cúm

một ngôi nhà thì sao?

em sẽ ở lỳ trong ấy

với những buồn vui giận hờn

nhưng sẽ có lúc em ham chơi mà chạy nhảy tứ tung

bỏ quên anh cùng nắng mưa và bao kỷ niệm

nếu một ngày em đi du lịch dài hạn

anh sẽ nhớ em chứ?

cuối cùng thì

em nghĩ ổn hơn cả

là làm một trái tim

nếu anh cứ nằm mãi trong ngực em như thế

mỗi sớm mở mắt

dù có mong muốn vạn lần chết đi

thì chúng mình

vẫn được

thở

cùng nhau…

 

MỘT NỬA

 

Trái đất thì tròn nhưng chưa bao giờ đồng nhất

luôn có một bên sáng và một bên tối

dù nó quay quanh một cái trục

và 24h thì không giống nhau

còn dư vài giây

để 4 năm dài 1 ngày nhuận 366

 

Mặt trăng thì không tự mình phát sáng

nên có nhiều lúc nó tham lam muốn chiếm trọn mặt trời

để làm ra nguyệt thực và nhật thực

một sự xâm thực bất thành

có lẽ nó ghen tị với cả những vì sao nữa

dù đôi khi chúng tắt lịm từ lâu

trước khi ánh sáng của chúng chạm vào đồng tử chúng ta

mắt chúng ta không phát sáng

nên chúng ta cũng tham lam như mặt trăng

muốn thu vén tất cả vào võng mạc

nhưng mỗi người luôn luôn là một nửa

như nửa trái táo

lưu lạc

 

Em là một nửa anh

anh là một nửa em

chúng ta chạy vòng quanh trái đất

được mặt trời chiếu sáng mỗi ngày

dù nhiều ngày giăng mây và nặng mưa

mỗi tháng chúng ta được ngắm mặt trăng

huyền ảo

dối lừa sự ma mị giữa đêm trong vài giây

của đôi mắt tham lam và đa tình

tự lừa dối mình chúng ngọt hơn ánh sáng mặt trời

 

Tình yêu là một vòng quay hai mặt

luôn có sáng và tối

ngày và đêm

si mê và cay đắng

khi chúng ta gần nhau nhất

là chúng ta xa nhau

một cung đường dài như xích đạo

 

Chúng ta sống 24h một ngày

để vài dây đong đưa nơi nào đó

chứa đựng sự ghen tuông ích kỷ nhỏ nhen giận hờn

4 năm sẽ tròn một ngày

có thể gọi là tình yêu

 

Tình yêu luôn là một nửa

rải trên ngày và đọng nơi đêm

cất giữ một nửa anh và một nửa em

nên đừng đòi hỏi chuyện tình viên mãn tròn đầy

 

Tình yêu tồn tại

còn tình yêu nguyên vẹn

thì không.

 

17.5.2017

 

CÂU THƠ CÒN LẠI

 

rồi chúng mình cũng sẽ rời xa

qua miền đời này

chỉ câu thơ

ở lại

neo vào ai

còn tin

 

rồi chúng mình sẽ lịm

vào một buổi bình minh

tình yêu không còn ai tìm thấy

ngoài khung cửa một con chim sẻ nhỏ

mổ hạt thóc tròn

báo bão tan

 

rồi chúng mình sẽ là những hạt sương

lăn dài trên phiến lá

đời răng cưa sắc cạnh

cứa nhau

 

rồi chúng mình thôi chẳng còn đau

chỉ vì thương một câu thơ chết đuối

giữa đám mây mù

chẳng chịu làm mưa

 

rồi chúng mình sẽ vui

hay thôi buồn

tìm nhau giữa một câu thơ đánh mất

câu thơ còn lại

khi chúng mình khuất mặt

phía cuối chân trời

những chiếc bóng bay cao

 

tình yêu không đứng một mình

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

CHUYỆN TÌNH

 

Chuyện tình yêu dẫu kể mãi chẳng xong

Dù cô đơn mỗi người vẫn gìn giữ

Riêng mình

 

Hai người yêu nhau

Mỗi người một cuộc tình

Muốn dành cho người kia những điều nguyên vẹn nhất

Nên tự mình chịu đau

 

Chúng ta là những áng mây bay ngang bầu trời

Số phận cho làm cùng một cơn mưa mùa hạ

Rơi xuống đời

Miên miên

 

Đừng trốn chạy nữa

Cơn mưa đã ướt đẫm nỗi buồn

Mùa hạ cũ luôn làm ta luyến tiếc

Tình yêu vốn dĩ vô định

Như mưa

 

Chuyện tình yêu dẫu kể mãi chẳng xong

Cơn mưa nào cũng để chờ màu nắng

Mà hai người cứ trốn mãi trong mưa

 

Mỗi người ôm một nỗi buồn

Chân thật

Tình yêu trôi nghiêng

Zic-zac không lời

 

Trôi về gần những cơn mưa mùa hạ

Trái chín đậm màu son

Yêu thôi

Mùa đã sang rồi

 

VIẾT CHO MỘT BUỔI CHIỀU

 

vào buổi chiều

ta ngồi chơi với tóc

sợi nào buồn sợi nào nhớ

tơ vương

 

kẽ tay luồn

từng lọn xõa

chẳng suôn

rối tơ vò

như nong tằm quấn kén

mẹ bảo ta tóc gái thôi sắc thắm

mẹ cười hiền

tóc mẹ bạc phau phau

 

buổi chiều tàn

đêm nuốt ngày thật sâu

bóng tóc hiền

in hằn bên thềm cỏ

ta hỏi gió có mang hương ướp tóc

cho xuân thì

chớ lỗi hẹn

trăm năm

 

tóc đẫm sương

ướt sũng nơi ta nằm

mùi của cỏ thơm như hương quỳnh thắm

mùi của tóc ngọt như giọt mật đắng

mùi của mình tan hoãng vào hư không

 

nằm giữa đêm nhung nhớ một buổi chiều

bóng mặt trời in hằn lọn tóc cháy

giấu vào đất một vệt mây rơi vội

giấu vào mình một nụ cười ban mai

 

sẽ còn những buổi chiều

thật dài

nhưng chẳng còn ta ngồi hong làn tóc rối

nắng trôi qua một mảnh đời sau cuối

mình hôm mai cháy mãi phía mặt trời

 

rồi sẽ có một buổi chiều rất xanh

mình làm mây bay ngang đời trắng xóa

mình làm gió đong đưa trên nhánh cỏ

mình làm mình vĩnh cữu với thời gian

 

03.6.2017

Tranh của họa sĩ Bửu Chỉ

VŨ ĐIỆU CỦA ĐÊM

 

18:30

Giao điểm giữa sáng và tối, kéo từ từ tấm chăn đêm giăng ngàn vì sao buồn lấp lánh

Đêm trập trùng đêm

Đan vào nhau những ngọt đắng mặn nồng, thiêu cháy rực một đường tơ run rẩy, khép hờ, cửa tim

Gom vệt nắng ủ vào lòng đêm, hơi thở dập dìu vỗ cánh buồm uống sóng, cơn mơ cuộn giọt, chảy tràn miệng vực, nham thạch trào

Đêm trập trùng đêm

Nắm chặt tay, lên dây cương giữ bầy sói săn đêm, đồng xanh cỏ, thân thể nẩy giòn cười xoay ánh lửa, tí tách cuộc giao hoan

Gió gọi về những quấn riết đi hoang

Ngọn lửa táp bờ môi, ngọt khét

Thịt da đã miết từng đường gươm

Buốt lạnh

Nanh sói tia máu đỏ

Lưỡi nàng cong hơn bầu ngực trăng non

Vũ điệu của lửa

Vũ điệu của lửa

Vũ điệu của lửa

Sóng sánh làn mi

Một bầy sao rơi đổ ào vào đồng tử

Đêm trập trùng đêm

 

TA THẤY GÌ TRONG ĐÊM RẤT YÊN

 

ta thấy gì trong đêm rất yên

thấy mình bỗng hiền

như đứa trẻ

thèm mẹ

thèm sữa

thèm được ấp ôm

vỗ về

 

ta thấy gì trong đêm rất yên

thấy mình lành lặn

như người già

thèm sống

nhìn quãng đời mình đã đi

 

quá rộng

mà lòng hẹp hòi

muốn nuốt ánh mặt trời

của ngày mai

ta thấy gì trong đêm rất yên

thấy mình điên

như chưa bao giờ tỉnh

sống mộng mị

yêu đương mù quáng

ngỡ mình trôi

trong vực thẳm môi người

ta thấy gì trong đêm rất yên

méo mó nụ cười

lau nhòe dòng lệ

soi gương

chẳng rõ hình hài

ta thấy gì trong đêm rất yên

thấy ta ngồi mơ đời sắc thắm

thấy ta nằm giữa cánh đồng xanh thẳm

thấy ta cười trong tiếng nấc du dương

 

MƯA BUỔI CHIỀU

 

Mưa chiều

Phố róc rách đổ đầy lòng cơn khát

Phố nứt làm đôi

Em đứng bên này nhìn lòng phố loang

Người đàn ông vội vã đón con trên chiếc xe cà tàng

Người đàn bà quẩy gánh hàng rong tủn mủn

Tất tưởi chìm vào mưa

 

Mưa chiều

Hàng cây run lẩy bẩy

Bên kia phố có gã trai thất tình

Ôm đàn hát vu vơ

Phố gãy làm ba

Lũ trẻ reo hò thả thuyền giấy xoay xoay

Chị gái lấy chồng xa nhớ nhà cất giọng ru con bằng một điệu hò ơi đứt nhịp

Anh trai nghèo đội mưa thay bu-gi xe chết máy

Đứng chờ đèn đường lên

 

Mưa chiều

Phố rạn ra từng mảnh

Tan theo nhịp mưa

Bóng người không vỡ

Mà co ro như loài sẻ run mình

 

CHÀNG, NÀNG VÀ NHỮNG BÀI THƠ

1.

Nàng

Đậu trên vai tôi

Với đôi cánh tả tơi

Kể cho tôi nghe về chuyến bay của mình

Tôi hỏi nàng vì đâu nàng có thể làm được điều đó

Nàng thì thào

Là nhờ thơ chàng.

2.

Nàng nói với tôi rằng sau khi đọc thơ của tôi nàng đã quyết định trốn khỏi lâu đài để đến với tôi một kẻ khố rách áo ôm vậy là trong cơn sung sướng tôi xé thơ mình dán thành một cánh diều và cùng nàng bay lên mặt trăng.

3.

Nàng bay trên mái nhà véo von với chất giọng của Juliet rằng nàng yêu tôi vô vàn trong khi mặt tôi ngu đần không khác gì gã Romeo hoài nghi nàng muốn giết tôi bằng thuốc độc nhưng nàng đã kịp đính chính rằng thơ ca của tôi đã đầu độc cả gia đình nàng và để sống sót nàng chỉ còn cách yêu tôi.

4.

Nàng nhìn tôi đang chuẩn bị mổ bụng mình như một kiếm sĩ samurai trong cơn tuyệt vọng đã đầu hàng sự an bài của số phận nàng khóc than rằng chàng ơi niềm tuyệt vọng nơi chàng đến từ những bài thơ của chàng nên thay vì tự sát chàng chỉ việc đốt chúng đi.

5.

Nàng nói với tôi rằng nàng đã có tiền đi siêu thị mua những nhu yếu phẩm cần thiết sau bao ngày chúng tôi sống thoi thóp cầm hơi tôi mừng rỡ hỏi nàng về nguồn gốc số tiền thì nàng buồn rầu cho biết rằng tập thơ của tôi đã được mua trọn gói bởi một gánh đồng nát.

6.

Nàng trong hình dáng của một con chim đậu trên đầu tôi trong lúc tôi đọc thơ sau khi tận hưởng những giây phút xuất thần tôi những tưởng nàng sẽ cho tôi những quả trứng vàng nhưng rất tiếc nàng chỉ để lại một ít phân chim.

LÂM HẠ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *