Chùm thơ Đình Giao: Nhũ đá nói giọng người Việt cổ

Vanvn- Sông chở mây, gió đẩy sông trôi/ Nhũ đá nói giọng người Việt cổ/ Núi vẫn nặng lời thề trăng tỏ/ Đá muôn khe nước mắt tự tuôn dòng…

Nhà thơ Đình Giao tên thật là Dương Khắc Giao, sinh năm 1969, sống và viết tại Hải Dương. Ông đã xuất bản hai tập thơ: Sáu tám long đong – NXB Hội Nhà văn 2022, Miền nắng vỡ – NXB Hội Nhà văn 2024.

Nhà thơ Đình Giao

ĐÊM KHAU VAI

 

Tiếng khèn vấp vào đá

văng vào người cũ

rừng tái xanh miền thức

đêm Khau Vai!

 

– Mày lại nói lời tao nghe quá cũ

mày cho tao uống rượu nhạt rót vào chén vỡ

tao say làm sao được

bạn tình ơi

 

Mày chê tao không đi cùng đất cùng trời

thì mỗi năm phiên chợ này tao trả cho mày cái thương cái nhớ

mày chê tao không chung rẫy chung con

đêm nay cùng mày thả đau xuống lũng

rồi tao theo suối cạn mà về

rồi mày lần thung mà bước

 

Người cũ ơi

tao cởi toang mày

cởi toang lời thề trước Giàng đêm trăng ấy

tao vò phiền muộn

mày xé nhỡ nhàng

tao và mày hai con thú hoang

đê mê ngập tràn trời đất

 

Tao lại về với vợ con tao

mày lại ngược thung cùng chồng con mày

túp lều chợ tả tơi chờ sáng

khèn lá chỏng chơ câu hát

 

Chén vỡ vứt đi

sang năm lại rượu nhạt rót mời

cần gì đúng sai

thế nảo thế nào

tao với mày lại cởi lời thề đêm chợ.

 

BÊN DÒNG SÔNG NGHINH TƯỜNG

 

Có phải câu Sli sinh ra em

Ơi Nghinh Tường chảy từ lòng mẹ

Hợp mạch sơn khê cội rễ

Để thơm tho dòng sữa ngọt bao đời

 

Sông chở mây, gió đẩy sông trôi

Nhũ đá nói giọng người Việt cổ

Núi vẫn nặng lời thề trăng tỏ

Đá muôn khe nước mắt tự tuôn dòng

 

Rừng nhớ em bồi lở ve kêu

Câu Sli như tiếng lòng thác suối

Khèn da diết nhắn người xa về núi

Không bóng em, trâu rệu rã nhai chiều

 

Bao phù sa làng bản đắp bồi

Sông nặng mang tháng ngày lặng lẽ

Cho trúc thêm xanh măng ai gùi xuống chợ

Thuyền nan xuôi, bát rượu đựng sao trời

 

Võ Nhai ơi dòng sử chảy vào Nghinh

Cánh rừng xanh còn lưu bao di sản

TIếng đàn tính như tiếng lòng chim lạc

Dòng sông mây mang câu lượn lên ngàn

 

Sông Nghinh Tường tự thuở hồng hoang…

 

NGÀY MƯA

 

Trưa nay sao em quên

Ta hẹn nhau mà mặt lòng hồ chưa chạm được

Mùa mưa này vẫn mùa mưa xưa

 

Anh cõng bơ vơ xuôi sông Công

Sông Công bất ngờ chảy ngược

Anh định viết vài dòng lên núi Cốc

Núi Cốc vô tình phủ rêu

 

Câu thơ đục sầu mặt nước

Hoá muôn vàn giọt mưa không em

Chỉ thấy mây mù và khói biếc

Chẳng thấy màu xưa nõn mắt trà

 

Anh mượn vòng hồ đi tìm em

Xuồng ngày mưa chết máy

Em đâu rồi, vai gầy bưng gió núi

Đảo mịt mù gió táp ngàn hoa

 

Mưa Thái Nguyên

Ào ạt nỗi riêng chung

Huyền thoại lặn sâu dưới lòng hồ thăm thẳm

Nỗi buồn ngày mưa sao nguôi?

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

LỤC BÁT CÁNH ĐỒNG

 

Tôi về gói cánh đồng làng

vào trong trời đất tìm mang tặng đời

 

Này thì ruộng mật bờ xôi

này thì cao thấp lở bồi đồng xa

này thì cạnh lối sát nhà

này thì chua chát gan gà cằn cong

 

Bọc vào nắng hạ gió đông

trăng sao mờ tỏ gió giông tứ thời

nâu bùn gói trọn kiếp người

lời ru cây lúa đưa nôi hồn làng

 

Đồng làng ai nỡ bỏ hoang

rời quê sân lấn vênh vang xứ người

cánh cò trắng muốt bên trời

vụt bay như thể quên lời phù sa?

 

Ếch kêu gọi sấm tháng ba

mưa rào chan mặt bờ xa bờ gần

lặng nghe từ phía chai sần

dáng người ngồi vẽ dấu chân trên đồng.

 

MIỀN NẮNG  VỠ

 

Khi mùa đông gió lay cửa

Trái tim khép mở

Con đường vàng lá mắt ai

Anh khoác nỗi buồn chưa ủ ấm

Vòm tre xao xác bóng trăng cài

 

Em in lên cỏ

Bàn chân son thuở lội ruộng đuổi vịt đàn

Cỏ bối rối nhũ nhàu màu vỡ lá

Đời xô anh vào em bằng con tim trượt ngã

Nắng nỏ chi để tình nặng một ơn mang

 

Gió già cỗi, nắng nguyên trinh

Đông thức giấc dòng mùa chia ngả

Hoa tầm quy vội héo cuống vô tình

Cơn mưa nắng vẫn thường bốc hoả

Bóng hoàng hôn nào in sắc bình minh?

 

Hè vẫn vô tâm, đông cứ vô tình

Lúa hai vạt đồng đượm mùi nếp tẻ

Em mưa nguồn, chớp bể

Muôn vạn khuyết tròn trăng vẫn thế

Mưa ngừng thôi cho nắng thỏa môi thơm

 

GÁNH BƯỞI MẸ XƯA

 

Hai vai nặng trĩu việc đời

Bưởi bòng dồn gánh mẹ tôi ngày nào

Vội vàng bước thấp bước cao

Đường quê mẹ lấy ánh sao thay đèn

 

Bưởi nhà hái lúc nửa đêm

Nâng niu mẹ đến chợ phiên bày hàng

Chợ Ô, chợ Xá, chợ Đầng

Hõm sâu mắt mẹ từng quầng âu lo

 

Rồi quả nhỏ, rồi quả to

Giữa mâm ngũ quả thơm tho người bày

Cây xanh mẹ bón bao ngày

Một gánh bưởi- một gánh đầy mồ hôi

 

Ai từng mua bưởi mẹ tôi

Hẳn là còn nhớ dấu vôi quệt vào

Vai mang đầu đội ngày nào

Chát chua bòng mẹ, ngọt ngào bưởi con

 

Ở CÂU KẾT

 

Ai gán mình chữ duyên

Để một tháng hồ lên tờ hợp hôn chồng vợ

 

Những ngày nửa thực nửa mơ

những ngày như vẽ như thơ

Gió thì thầm bên song cửa

Sandal váy mận môi son

Em như ổ rơm ngày hàn cực…

 

Giao thừa sấm rền chớp giật

Mưa bong bóng  xà phòng

Chia li…tưởng đùa mà thật

Ngỡ còn nhau…Mưa khóc mất nhau

Ngỡ tái hợp? Mà tan phút chốc!

 

Sông duyên trôi vô thường

Em ảo hình vô cực

Tôi mong tiếng guốc em trên sân

Tôi mong hơi thở em trong bếp…

 

Mưa trút rộp mái tôn

Tiếng mưa rát ngực

 

Dù cho tôi muốn thế nào

Trong em

Tôi là người dưng…

 

ĐÌNH GIAO

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *