Vanvn- Đôi khi những ý nghĩ lóe lên lúc guitarist Châu Đăng Khoa ngồi trầm tư nơi góc quán, bên ly cà phê
Ông giữ lại, ngắm nhìn, trao cho chúng một số phận trong hành trang chữ nghĩa của mình
Không chỉ là một trong những guitarist hàng đầu Việt Nam, nhạc sĩ Châu Đăng Khoa còn là một cây bút đa tài. Ông đã xuất bản 2 tập thơ (“Eo óc cung bậc”, 2015 và “Lúc guitar ngủ”, 2019) cùng một số truyện ngắn đăng trên các báo, nay sắp ra mắt bạn đọc một số thi phẩm: “Giấu hoa trong cỏ”, “Lác đác đời vui”…

Nén mình, tạo sức bật cho người đọc – người nghe
Truyện ngắn Châu Đăng Khoa nhuốm màu lãng đãng, chất thơ bàng bạc. Nhiều truyện đẫm chất triết lý phương Đông cùng không gian mờ ảo; nhân vật sống giữa thiên nhiên, kỳ hoa dị thảo hay trong cõi người chật chội, chớp mắt nhân gian và biến ảo cùng ngôn từ và lối tư duy mạch lạc trí huệ…
Thơ của ông cũng không kém phần đa dạng, từ những góc nhìn diễu nhại về các khía cạnh đời sống đến luận giải về những bất toàn bằng ngôn ngữ đặc trưng, chất riêng của Châu Đăng Khoa không lẫn lộn người khác. Ông nhìn cuộc sống, nhìn tình yêu, nói đến cuộc sống, đến tình yêu bằng 6 dây guitar trên 10 ngón tay tài hoa và một tâm hồn nghệ sĩ, bằng cái cười và cả sự lặng im, lặng im đến nỗi nghe từng sóng âm dội lên lúc câu chữ hiện hình trên trang giấy.
Nhà thơ, nhà nghiên cứu văn học Nhật Chiêu nhận xét: “Thơ Khoa là những “giọt đắng” của đời đang “chìm lên” trong một ngôn ngữ xoáy lốc. “Chìm lên” là cách nói của Khoa. Thử hình dung ta ném một hòn cuội vào nước. Có gì đó đang chìm lên và lan tỏa. Đó là trò chơi của ta và nước. Cũng như thế, đây là trò chơi của Khoa và thơ”.
Nhà thơ Nguyễn Liên Châu, người bạn thân của Châu Đăng Khoa, nhìn nhận: “Nhạc của Khoa trùng vi biểu cảm nên khó hát. Thơ của Khoa ngồn ngộn xúc cảm nên khó đọc. Khoa luôn nén mình, tạo sức bật cho người đọc – người nghe tự òa vỡ. Sự đồng cảm lên đỉnh sau cuộc thấm giọng. Thơ Khoa luôn là những ca từ buộc người đọc tự hát”.
Đẩy suy tưởng đến tận cùng

Là người em thân thiết của Châu Đăng Khoa, tôi cảm nhận rõ thơ ông có sắc màu hiện đại, ngôn ngữ mới mẻ, cấu tứ độc đáo, thi ảnh đẹp, giàu liên tưởng…
Ông thường đẩy đến tận cùng những suy tưởng để thông điệp bật lên, để thơ như khắc khảm trên từng phiến đá sau những miệt mài, mê đắm, hoang mang. Đôi khi những ý nghĩ lóe lên lúc ông ngồi trầm tư một mình nơi góc quán, bên ly cà phê sớm chiều; ông giữ lại, ngắm nhìn, trao cho chúng một số phận trong hành trang chữ nghĩa của mình.
Đời người nặng nhọc, đời nghệ sĩ tài hoa nào mà chẳng lao đao nên đôi khi những câu thơ không gọt giũa nhẵn nhụi mà xù xì, gai góc: “Ngày ngắn/ đời nhăn/ ủi hoài không phẳng”; “Chưa xếp giống loài nào/ thú lạ/ ai cũng nói vậy/ nó xếp đời nó vào xó”; “Lá vàng đã từng xanh/ dẫu xanh hay vàng/ vẫn mật hương bất tận/ đời người đau hơn…”.
Qua tư duy của Châu Đăng Khoa, ngữ nghĩa được làm mới, cho dù đó là ngôn ngữ đời thường của dân Sài Gòn rặt như ông: “Lụm cái bông”, “đứt bóng”, “minh mông”, “khựi tiếng guitar tòa loe”… Ông biết chắc mình sẽ đi đến tận cùng: “Cây guitar không cô độc/ âm nhạc lên trời xòe đôi cánh trắng/ như cánh cò thôi”.
Ở nơi khởi đầu của một guitarist lừng danh là bến sông Bình Đông với bụi ô rô, nơi chàng thiếu niên ngồi tập đàn từ sáng sớm đến chiều tối, đến trọn cuộc đời nhìn lại vẫn buốt gió sông trong chiều đã “thu thu xưa“: “Một vốc ngậm ngùi bến sông cũ/ nắng chiều thăm thẳm xưa xưa thu” (“Sống sót tiếng đàn”).
Có lẽ những buổi chiều thẳm sâu đó đã khiến Châu Đăng Khoa với 6 dây huyễn hoặc, với 7 nốt nhạc Tây phương đầy biến ảo và buồn:
“Ném nốt Si xuống thung lũng/ lòng sân không nghe vọng âm/ đạp nốt La rớt về hẻm núi/ tiếng thét vang nội thương thùng đàn/ nốt Mi ngoái nhìn tìm quá khứ/ nụ hôn đầu chìm lỉm biển trần gian/ nốt Fa vấp té vườn miểng chai/ giấc mơ hài hòa lòi xương gãy sụm/ bụm hai tay phía sau/ nốt Sol sợ són nước sơn đời/ bò đến cội bồ đề/ nốt Re bỗng nhiên quên hết/ dúi tay bản ngã/ nốt Do vùng vẫy
bản ngã cầm không biết ném đâu/ bảy âm thả trôi đồng cỏ/ nhạc lẫy lừng bên kia nguyên sơ/ mọi sự khởi đầu từ rất nhỏ/ mà khởi đi đâu”… (“Đi đâu”).
Tiếng đàn đồng vọng cùng thơ

Cũng tiếng đàn đó, qua ngôn ngữ thơ mềm mại hơn, chúng ta lại thấy một Châu Đăng Khoa trên đường gió bụi cùng bạn bè hay lúc độc hành, người không trúng nắng mà tiếng đàn đã nhận thay người những vệt nắng trưa:
“Ban trưa tiếng đàn trúng nắng/ ngã lăn xuống triền vàng hoa/ có chú ong tìm sự sống/ đậu hôn mật đàn guitar/ ong múa guitar cười/ đồi hoa không quạnh quẽ dẫu vắng bóng người/ dẫu còn xa lắm đường ơi”… (“Tiếng đàn trúng nắng trưa”).
Châu Đăng Khoa đã đưa những miên trường gần lại, ít ra là với cái nhìn và sự thấu cảm của một thi sĩ: “Ném ly cà phê vào huyền tưởng/ một cổ xưa nguyên thủy vọng về” (“Cà phê 2”).
Người yêu thơ Châu Đăng Khoa cũng thường chú ý sắc màu trong thơ của ông, những thi ảnh đầy ý nhạc, những sắc màu thiên nhiên và ý thức nghệ sĩ phối trộn. Chỉ một màu tím, không là màu tím hoa sim của thơ Hữu Loan hay tím màu thời gian của Đoàn Phú Tứ, màu tím tháng sáu của Châu Đăng Khoa tím cả tịch dương:
“Một đời yêu/ vỏn vẹn gọn mỗi chiều/ tím hoa cà nụ hôn đầu dịu dịu/ líu ríu chờ nhau tím pensée/ bài tụng ca tháng 6/ Tchaikovsky mạn thuyền sóng vỗ/ biếc tím màu hạnh ngộ/ tím nồng nàn lavender/ thăm thẳm tích hoa ngô đồng tím/ rịm buốt dải bờ/ sóng vỡ/ tím tịch dương” (“Tháng sáu tím”).
Một bài thơ ngắn, lúc mùa xuân đang về, người đọc thấy và cảm nhận mùi hoa khắp phòng, một chút hơi người. Không thấy hoa đâu, bởi những cánh hoa đã không còn ở lại, với nỗi đau lúc biệt ly mà không thể nói thành lời: “Tết trống/ căn phòng ngát hương/ phút người vương ngọt ấm/ ôi…! những cánh hoa biệt xứ/ đau – không biết nói” (“Khúc buồn”).
Những đóa hoa buồn, những đóa hoa ẩn ức, cả những ẩn dụ bỗng bật khóc, đó là thơ Châu Đăng Khoa, lạ, độc đáo khác người: “Đôi cánh run/ lạnh sương chảy dọc hình hài/ nhánh gai xòe những đóa hoa ẩn ức/ nức nở từng ẩn dụ/ tiếng hót bỗng khan một lời tình” (“Khan”).

Nghe im lắng ngoài song cùng giọt sương mai
Thơ Châu Đăng Khoa không diễn giải dài dòng, câu chữ ngắn gọn, súc tích, kiệm lời, nén ý. Đọc kỹ, nghĩ kỹ mới thấm, để hiểu thêm về con người nhạc sĩ – nhà thơ đầy ý thức sáng tạo, ngắm, soi cuộc sống:
“Im lặng cảm nhận nồng nàn/ nhắm mắt bao dung điều biết trước/ nắng đâu hiểu gì về hẹn ước/ mù sương cỏ mây hoa không có lưỡi/ khóc cười tự tâm/ tâm ý thích nghi nên lòng gió cuốn/ Tình chiều tàn rớt xuống sớm mai thôi (“Ngắm”).
Trăng trong tự nhiên vòng quanh trái đất, trăng khuyết lại tròn, Châu Đăng Khoa thấy trăng nở, khi nhặt hoa rơi bên cội, khi nhắm mắt một làn hơi:
“Tập tiếng guitar về ban sơ/ dòm con kiến bò bỗng hoảng sợ/ tre nứa cạ nhau từ muôn thuở/ giản dị âm còn xa lắc lơ/ từng cánh hoa mục đời dưới cội/ rã tan hòa bụi đất phù sinh/ đúng bình minh cười khẩy một tiếng/ mở mắt ra trăng nở một mình (“Trăng nở một mình”).
Cũng vầng trăng đó, màu trắng trong đêm uyên nguyên một nụ cười, để khi đôi môi không biết khóc cười thì chỉ đôi mắt rằm mới hiển hiện linh thiêng:
“Đôi mắt rằm sáng trăng/ nụ cười nguyên thủy/ mùa đông không vị kỷ/ tự nó đã như là …/thần linh phán từ vô âm/ đôi môi không biết cười/ tất nhiên không biết khóc/ chỉ từ sâu trong mắt/ khóc cười hiện linh thiêng” (“Trắng và trăng”).
Đọc thơ Châu Đăng Khoa, ngẫm ngợi và nhắm mắt lại cho một hình dung, người đọc dễ có sự đồng cảm với nhà thơ sau những thanh âm con chữ vang vọng. Chừng như bên vách núi, tiếng gió, tiếng đàn, câu thơ lững lờ theo bóng mây, lữ khách cũng quên một cố quận xa lắc xa lơ:
“Chiều thương tiếng đàn va chân núi/ âm ba chìm sương lam quê xa/ nhạc đi không về lại/ lữ khách quên nhà/ có gì đâu bối rối/ một tiếng chuông chiều/ gói đủ niềm riêng”… (“Trong gió xuân phai”).
Châu Đăng Khoa làm thơ cũng để được là mình, trọn vẹn với tình yêu guitar, với cuộc đời. Bên cây guitar, ông vẫn đầy những ý tưởng của người sáng tạo, của một triết gia và trái tim thơ vẫn dào dạt chảy những dòng ấm nóng.
Với Châu Đăng Khoa, ông không có tuổi, thời gian lắm khi không làm ông bận tâm. Ngày và đêm chỉ có ý nghĩa với người đời còn mải miết bon chen. Còn với ông, chỉ có một không gian sáng tạo, lúc đêm dài ông thầm nghe im lắng ngoài song để nhạc vang lên, để thơ thức giấc, sống cùng giọt sương mai thanh khiết…
BÙI PHAN THẢO/NLĐ
- Giữ trọn hồn then bên dòng Đà giang
- Nhiều bí ẩn lịch sử về anh hùng Quang Trung được giải mã trong sách của Hoa Bằng
- Sáng kiến Giải thưởng Goncourt phiên bản Việt Nam
- Sẽ trình Thủ tướng xếp hạng khu mộ Lê Hữu Trác là Di tích Quốc gia đặc biệt
- Đại gia Gatsby – Gã si tình giữa nước Mỹ trống rỗng những năm 1920














