Sắc xanh hoa đồng nội – Tản văn của Bùi Thu Hằng

Vanvn- Tháng hai âm lịch, chút nắng ẩm cùng làn gió nhẹ lớt phớt, hạt mưa xuân  giăng giăng, âm thầm, mà sao thật lạ, khi muôn loài cỏ cây chỉ chờ đợi phút giây diệu kỳ, bừng sắc xanh.

Màu xanh non nớt đến ngỡ ngàng, bắt đầu chu kì sinh sôi, bung tỏa sức sống mạnh mẽ trong cái vỏ ngoài mềm mại yếu đuối… Chút nắng non thấp thoáng vỡ òa. Mùa của tháng hai, mùa của làn gió đông hây hẩy, vẫn khiến ta gợi nhớ chút gió lạnh hanh hao.

Nhà văn Bùi Thu Hằng ở Hải Phòng

Tháng hai, những cành cây khẳng khiu bắt đầu đâm chồi nảy lộc, li ti hoa chanh, trắng tinh hoa bưởi… bừng nở sau giấc ngủ dài. Tháng hai, người ta không còn nhớ về những loại hoa xuân quý phái lộng lẫy sang trọng như hoa lan, hoa hồng, lay ơn, cẩm chướng… Tháng hai là thế giới của bông hoa đồng nội. Ngước nhìn lên cao, trong tiết trời mờ đục có chút nắng hoe vàng, chùm hoa gạo đỏ tươi như màu son, cháy rực nền trời, như búp lửa thắp sáng trời quê. Con đường làng bao năm miên man kiên nhẫn dưới những bước chân khi thầm lặng khi vội vã, chứng kiến cuộc sống người dân quê lam lũ mà nồng hậu, hôm nay, rụng đầy lá tre. Người làng tôi bảo nhau, lá tre rụng là mùa đom đóm sinh sôi…

Tranh của họa sĩ Quỳnh Thơm

Và khi bóng tối bao phủ, đom đóm lập loè  như ánh hoa đăng mùa lễ hội, rộn ràng huyền bí. Cây bưởi trong vườn đã bừng lên từng lộc non mỡ màng, xanh biếc, làm nền cho nét trắng tinh khôi của chùm hoa, hương thơm ngào ngạt khắp nẻo đường mà đêm qua, đóm đóm mở hội. Không mặn mà bung tỏa như hoa bưởi, hoa chanh trong góc vườn chỉ se sẽ cựa mình trong nét tím nhỏ nhoi. Phía dưới, những cây đỗ non giăng hàng, hoa cà dịu dàng trong nắng nhạt, cây trứng gà trổ lá búp cùng từng trùm hoa dài màu nâu như đuôi chú sóc tinh nghịch trốn mình trong vòm cây.  Hoa doi bung sợi li ti trắng muốt, thơm phức, còn hoa xoan tím ngát, cánh hoa li ti  rơi xuống ngõ nhỏ, thơm nồng nàn, gợi cho ta chút xao xuyến bâng khuâng, nhớ về chuyện tình người thiếu nữ trong câu thơ Nguyễn Bính: “Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay. Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đẩy”…

Buồn man mác, thương lắm người con gái ngây thơ nhút nhát, đã yêu ai thì chân thanh bền bỉ, chỉ tiếc cho lời hứa đã chóng quên…Miên man trong tứ thơ, tôi giật mình nghe thấy tiếng vỗ cánh se sẽ, mơ hồ nơi không trung, là tiếng bầy ong tìm mật. Con ong chăm chỉ âm thầm bên cánh hoa, khiến ta liên tưởng đến cô thôn nữ cần cù, như bông lúa đương thì con gái, ngọt vị đòng đòng, căng tràn sức sống. Lúa đơm hoa, bông hoa trắng ngan ngát…

Ôi! Hoa đồng nội dịu dàng, lặn sâu vào kí ức  cuộc đời bất cứ ai đi xa, gợi nhớ da diết kỷ niệm ấu thơ, một thời ngây ngô trong sáng. Hương sắc những loài hoa chân tình đến nhói lòng, dù ở bất cứ nơi đâu, dù đi chăn trâu thả diều, tắm mát, hay đi bắt châu chấu, cua đồng…Tháng hai, trong tâm hồn mỗi người lại thức dậy miền ký ức, xao xuyến trước cảnh sắc thiên nhiên, rung rinh hoa đồng nội, để thấy cuộc đời thật dịu nhẹ và yêu thương…

BÙI THU HẰNG

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *