Truyện ngắn thiếu nhi của Đào Phạm Thùy Trang

Vanvn- Đào Phạm Thùy Trang còn có bút danh: Trang Đào, Thùy Phương, sinh năm 1977 ở Tây Ninh. Chị đã xuất bản các tác phẩm: Nửa đêm làm vợ (2006), Đi để quên (2012), Ví đầu cầu ván (2014), Đời nông dân (2017), Bằng lăng mùa cuối (2020); được trao một số giải thưởng văn học.

Nhà văn Đào Phạm Thùy Trang là một trong những cây bút văn xuôi nổi bật hiếm hoi hiện nay của Tây Ninh. Chị cũng dành nhiều tình yêu và tâm huyết viết cho thiếu nhi với những truyện ngắn sinh động, quyến rũ các em. Vanvn trân trọng giới thiệu một số truyện thú vị của nhà văn từ biên giới Tây Nam.

Các tác phẩm của Đào Phạm Thùy Trang

THẰN LẰN LÍ SỰ

 

Bé Bo tám tuổi, nó đang ngồi ăn gói bánh khoai tây chiên ngon lành, trên bàn đang đầy cơm canh mẹ kêu cu cậu dọn để tí nữa ba về ăn. Nhưng dọn xong thì cu cậu không lấy lồng bàn đậy lại, mà để trống lốc đó. Mẹ bận lau nhà, hú diều hú họa Bo đậy mâm cơm, cu cậy lý luận “Đậy chi chút mắc công dở ra mẹ ạ”. Bỗng…ẹ…trên miếng bí xanh của tô canh sườn hầm bí đao là cục ị màu đen còn ươn ướt của thằn lằn rơi xuống

Nhìn lên nóc nhà, chú thằn lằn bạch nhỏ nhỏ còn chắt lưỡi trêu Bo nữa chứ! Bo bực quá, bỏ ngay gói bánh khoai tây chiên, cầm cây trúc rượt theo thằn lằn. Chú thằn lằn bạch có bốn cái chân ngắn củn mà chạy nhanh lắm:

– Thằn lằn vô duyên kia đứng lại tui biểu!

– Ngu ha đứng lại, để bạn đập chết tui à?

– Sao bạn vô duyên vậy, dám ị vô tô canh của nhà tui?

– Làm sao tui biết đó là tô canh?

– Thì có xương hầm, có bí đao hoặc đu dủ, hoặc khoai tây, là canh thôi!

– Chỉ có canh xương hầm thôi à?

– Không, còn nhiều loại canh nữa. Như canh mồng tơi tôm khô, canh chua cá lóc, canh cải thìa thịt bằm, canh thác lác cải xanh..

– Nhiều canh vậy, ị vô một tô có sao đâu? Chú thằn lằn đùa dai

– Trời ơi, còn nói vậy hả? Nhiều canh là nhiều ngày, còn nay chỉ có canh xương hầm, sao bạn dám ị vô, lấy gì ba tui ăn?

Nhà văn Đào Phạm Thùy Trang

– Ủa thì lúc đó tui mắc ị, biết làm sao?

– Thì đi vô nhà vệ sinh như tui vầy nè! Sao ị bậy như vậy?

– Ủa nhà vệ sinh là cái gì vậy?

– Ngốc quá, là chỗ có cái bồn cầu, cái vòi nước và xà bông đó. Bạn ịn cái đít của bạn lên bồn cầu, ị xong thì lấy vòi nước rửa đít, lấy xà bông rửa tay rồi vặn van xả bồn cầu. Chứ ai lại ị vô tô canh của tui như vậy hả?

– Rồi nhà vệ sinh ở đâu? Làm sao tui biết?

– Là căn phòng nhỏ nhất trong nhà này nè, trên cửa còn có chữ đúp – lêu-xê nữa đó!

– Lại còn chữ đúp-lêu-xê? Mà chữ là cái gì vậy?

– Má ơi…giọng Bo có vẻ đau khổ đúp- lêu-xê mà cũng không biết! Bộ không có đi học hả?

– Có ai dạy đâu mà đi học? Thằn lằn nói giọng buồn thiu

– Vậy là dốt á hả? Ai bảo hồi mẹ cho đi học, lại ham chơi trốn học chi cho dốt đến nỗi không biết chữ luôn!

– Tui có mẹ đâu mà cho đi học! Ai như bạn, ngày nào cũng được mẹ gọi dậy giúp mặc quần áo, sửa soạn tập vở chở tới trường, còn cho ăn sáng ngon lành nữa. Bạn sướng muốn chết hà! Giọng thằn lằn có vẻ ganh tị

– Ủa chứ mẹ bạn đâu mà không đưa bạn đi học? Bạn mồ côi hả? Giọng Bo thương cảm và nó đã buông cây trúc tự bao giờ, khuôn mặt thì cứ ngước lên trần nhà nói chuyện với thằn lằn trông rất thân thiện

– Mồ côi là cái gì vậy? Thằn lằn tò mò

– Là …không có mẹ đó! Bo ra vẻ am hiểu

– À thật ra là có. Mẹ tui sinh ra một cái trứng, rồi cất cái trứng đó vô hốc kẹt tủ quần áo hay chân tường hoặc chồng sách báo cũ nào đó. Sau đó tui sẽ tự chui ra khỏi vỏ trứng, nhưng mẹ tui là ai thì tui chưa từng biết mặt!

– Vậy khi ra đời bạn có bú sữa như em bé không? Bo ân cần

– Sữa là cái gì vậy?

– Bạn khờ quá, sữa mà cũng không biết nữa hả?

– Không. Thằn lằn đáp gọn hơ

– Sữa là…từ trong hộp có hình con gấu hoặc con bò hay con hươu cao cổ đó. À, hoặc có hình ông già trên hộp sữa nữa.

– Đàn ông mà cũng có sữa à? Thằn lằn giọng hoang mang

– Ai mà biết, tui thấy hình ông già mà người ta còn ghi chữ “sữa ông thọ” thì tui nói vậy thôi.

– Sữa uống hay ăn? Chắc le cái lưỡi ra thật dài và đớp một cái rồi nhai nhai như tui nhai mấy con côn trùng ha?

– Bậy! Sữa là một loại bột có vị ngọt, chế nước nóng vô khuấy khuấy hoặc lắc lắc là uống thôi. Em bé chưa biết ăn sẽ uống sữa cho mau  lớn, em bé biết ăn rồi cũng cần uống sữa cho lớn hơn, người già cần uống sữa cho khỏe hơn!

– À hiểu rồi. Nhưng sữa ở đâu mà có?

– Thì từ trong lon chứ đâu! Lon bự lon nhỏ gì cũng có!

– Ý là làm sao để có sữa mà uống á ông nội ơi! Chứ ai chả biết sữa đựng trong lon! Thằn lằn cao giọng

– Thì đi mua chứ chả lẽ sữa từ trên trời rơi xuống à? Bo gắt

– Mua là sao? Thằn lằn đầy thắc mắc

– Lại hỏi nữa! Mua là lấy tiền đưa cho người ta rồi đọc tên hộp sữa, hoặc chỉ vào hộp sữa mà mình muốn mua. Rồi người ta lấy đưa cho mình thôi! Bé Bo ra vẻ hiểu biết

– Dễ quá hén! Mà tiền là cái gì vậy?

– Lại ngốc nữa! Tiền cũng không biết luôn hả?

– Ừ! Hình dáng tiền ra sao vậy? Nó có cánh như  mấy con thiêu thân hoặc có chân như dế nhủi, châu chấu mà tui từng ăn không?

– Bậy quá đi! Tiền là một tờ giấy có in số năm ngàn, mười ngàn, một trăm ngàn và hình Bác Hồ lên đó.

– Làm sao để có tiền ha?

– Dễ ẹt! Thì ra cây ATM đút cái thẻ vô rồi bấm vài nút gì đó, tiền sẽ chạy ra thôi! Tui từng theo mẹ đi rút tiền nên tui biết nè! Bo câng câng mặt ra chiều khoe khoang

– Hay quá ta! Vậy mà tui nghe giang hồ đồn là con người phải lụng đầu tắt mặt tối mới có tiền. Giờ mới biết ra cây ATM đút cái thẻ vô là tiền chạy ra!

– Ừ, cái cây đó thần thánh lắm! Muốn nhiêu tiền cũng có!

– Cái cây đó hình dáng thế nào? Gốc nó to không? Lá nó nhiều không? Rễ nó dài không?

– Bạn nói cứ như nó là cây cổ thụ á! Còn cây ATM này hình vuông vuông như cái tủ lạnh vậy đó. Có một cái khe hở và một cái miệng rộng. Bạn đút cái thẻ vào khe hở đó, bấm mật khẩu á, là miệng nó mở ra cho bạn lấy tiền về mua sữa, mua gạo, mua thịt cá, mua đồ chơi, mua thuốc uống, mua quần áo mặc, mua bánh ăn…

– Hay quá…cây ATM thần thánh quá ha? Thằn lằn thốt lên đầy vẻ ngưỡng mộ

– Ừ, thần thánh lắm. Nên tui ước nhà tui cũng có một cây ATM để tự rút tiền, muốn rút lúc nào cũng có. Để mẹ tui muốn mua cái gì cũng được, để ba tui khỏi đi làm cho mệt, ở nhà chơi với tui thôi!

– Ba bạn đi làm hả?

– Ừ, đi làm mệt lắm. Ba tui làm công nhân xưởng mộc á, bữa nào về cả người cũng đầy bụi nhưng thơm thơm mùi gỗ cũng hay!

– Xưởng mộc tui biết nè! Ở đó có nhiều bóng đèn lắm, có nhiều con thiêu thân và mấy chú dế trũi, dế choắt, mối cánh đùn mạc cưa. Bạn tui kể, đã từng ăn bữa đại tiệc ở xưởng mộc sau một cơn mưa, mấy chú dế bay lên quá trời!

– Đã nha! Tui cũng muốn nuôi một chú dế mà mẹ tui hông cho, nói nó sẽ chết vì bị nhốt trong hộp!

– Xì…Nuôi làm gì cho mệt! Thằn lằn lên tiếng dạy đời. Tụi dế nó rất mập và béo ngậy, chụp được tụi nó, bạn chỉ cần ùm một cái cho đã miệng là xong chứ nuôi làm gì!

– Trời ơi…sao bạn ác dữ vậy? Con dế nó đẹp, nó chạy nhảy xâng xẩng vậy mà bạn chụp được cái “ùm” nó à?

– Ủa chứ hông ùm tụi nó, sao tui no?

– Ừ, ăn cho dữ rồi ị tùm lum, ị vô tô canh nhà tui nè! Tui muốn đuổi bạn đi chỗ khác quá đi thằn lằn ơi!

– Cái này bậy nè! Nãy tui nghe mẹ bạn kêu “Bo ơi, lấy lồng bàn đậy mâm cơm lại đi” cái bạn trả lời “Đậy chi chút cũng mất công dở ra hà mẹ”. Thấy chưa, phải chi bạn nghe lời mẹ, thì cục ị của tui đâu có rớt vô tô canh! Thằn lằn lý sự khiến Bo “quê một cục”

– Nhưng mà…bạn là người mất vệ sinh, tại sao không vô toi-lét mà ị, lại bu trên trần nhà rồi ị vô tô canh của tui?

– Lêu…lêu…tui không phải là người. Tui là thằn lằn nên hông có vô toi-lét ị được. Bạn muốn tránh cục ị của tui thì cứ đậy lồng bàn lại như mẹ bạn kêu. Thế  thì làm sao cục ị tui rớt vô tô canh được?

– Ý bạn nói là lỗi tại tui à?

– Chứ gì nữa! Bạn có cha có mẹ, có nhà cửa, được đi học, được đi chơi, được cha mẹ lo cho ăn uống. Bạn sướng gấp mấy lần tui. Tui không cha mẹ, không nhà cửa, không ai cho đi học, không ai lo cho ăn…Vậy đó, mà mẹ bạn dạy bảo thì bạn không nghe! Kiếp sau bạn sẽ đầu thai thành thằn lằn, còn tui sẽ đầu thai thành bạn, để tui có cha có mẹ thương yêu!

– Thôi…thôi….tui không đầu thai thành thằn lằn đâu…toàn ăn thiêu thân, bọ xít gì đâu không hà! Hông ngon như bánh kẹo gì cả! Bo suýt khóc

– Vậy sao bạn không biết nghe lời mẹ? Phải chi bạn đậy mâm cơm lại thì cục ị của tui đâu có rớt vô tô canh. Giờ ba bạn ăn mất ngon tội nghiệp ông ấy không? Ba của bạn đi làm cực khổ quá mà, sao bạn không thương ông ấy?

– Hu…hu…lỗi tại tui. Đừng la tui nữa mà! Từ nay tui sẽ ngoan, sẽ nghe lời mẹ.

– Nhớ nha, không nghe lời ba mẹ thì kiếp sau đầu thai thành thằn lằn đi. Rồi tui đầu thai lại làm con của ba mẹ bạn, cho tui được ba mẹ cưng như bạn! Mà tui hứa là tui sẽ ngoan, sẽ biết nghe lời cha mẹ lắm í!

Nói rồi thằn lằn lủi mất. Bo bần thần rất lâu rồi nó mới khe khẽ lấy cái muỗng xúc cục ị của thằn lằn và miếng bí đem bỏ vào sọt rác. Xong nó lại cười hi hi vì sự “thông minh” của mình. Nhưng mà Bo sợ kiếp sau đầu thai thành thằn lằn lắm. Nên  nó tự hứa rằng sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ hơn.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

TÂM SỰ CÁ VIÊN

 

Thằng bé Khỏe nhai đến xâu cá viên thứ ba rồi mà cái miệng xinh xinh của nó vẫn còn tém qua tém lại mớ tương cà dính hai bên mép ra vẻ thèm thuồng:

– Mẹ ơi, cá viên chiên ngon quá hén mẹ?

– Ừ, nhưng ăn ít thôi, chừa bụng ăn cơm! Mẹ Khỏe đang rửa chén sau nhà nói vống lên

– Mới 5 giờ mà mẹ, 8 giờ mới nhà mình ăn cơm mà. Hay là cho con một xâu cá nữa thôi nha mẹ? Nha…

Giọng òn ỉ của con làm người mẹ mềm lòng. Chị bảo thằng bé tự chiên, cá sẳn trong tủ lạnh đó mà. Dù sau nó cũng 9 tuổi rồi, dư sức đứng bên cái bếp

Chảo dầu sau mấy phút sôi râm ran thì xâu cá từ màu trắng cũng chuyển sang màu vàng và thơm lựng. Thằng Khỏe còn biết phết một tí sốt tỏi lên để xâu cá có mùi tỏi phi thơm bắt mũi.

Nhưng mà…xâu cá có đến tám viên lận. Nó quệt một viên vào chén tương cà, rồi hai viên, ba viên thì bắt đầu nghe sao cá viên bây giờ dở quá ta ơi! Nó không ngon như ban nãy mình ăn nữa là sao nhỉ? Hay mình chiên không ngon như mẹ? Ủa mà xâu cá cũng vàng ươm chứ có khét nghẹt đâu mà sao lại kém ngon vậy ta?

Cái tội của Khỏe nè, nãy mẹ đã nói để dành bụng ăn cơm rồi mà. Đúng là con nít cái tật “mắt to hơn bụng” đây mà. Nhưng giờ bỏ năm viên cá này đi đâu? Nhà Khỏe không có chó để nhờ nó ăn giùm, mà ăn nữa thì bụng Khỏe không thể chất thêm viên nào nữa. Nhờ mẹ ăn giùm chắc bị mắng cho coi.

Vậy là đôi mắt trẻ con cứ lom lom nhìn năm viên cá tròn tròn thơm thơm kia và tính đường “tẩu tán” nó. Bất chợt, viên cá Thứ Nhất cựa mình:

– Sao bạn Khỏe nhìn anh em tui dữ vậy?

– Má ơi ….cá viên mà biết nói? Ma! Ma!

– Ma đâu mà ma? Anh em nhà cá viên đây mà. Viên cá Thứ Hai chớp mắt

– Ủa…mấy bạn biết nói thiệt hả?

– Sao không biết? Tại con người không nghe được ngôn ngữ của tụi tui thôi, chứ bạn cá nào cũng biết nói hết á! Viên cá Thứ Ba trả lời

– Thấy ghê quá…tui nghi lắm nha…

– Nghi gì? Viên cá Thứ Nhất hỏi

– Nghi cá viên xạo chứ nào giờ tui ăn biết bao nhiêu xâu cá viên rồi, mà có nghe nó nói gì đâu?

– Bởi vậy, nên hôm nay anh em tui mới nói cho bạn nghe nè! Để bạn ăn ít lại, chứ ăn nhiều cá viên không tốt đâu. Viên cá Thứ Tư nói giọng khàn khàn vì nó bị chiên vàng nhất trong anh em

– Sao không tốt? Tui thấy ngon mà? Khỏe cao giọng

– “Ngon gì mà ngon, bạn ăn từng con, khen giòn khen béo”. Viên cá Thứ Ba cảm thán

– Ủa…. tui nhớ câu này giống giống trong câu chuyện Tấm Cám mà ta?

– Ôi…ở đời muôn sự của chung, hợp là mượn xài thôi hà! Viên cá Thứ Tư nói giọng phớt đời

– Ý là sao? Khỏe ngáo ộp cả gương mặt

– Là bạn tui nói, từ nào giờ bạn Khỏe ăn cá viên nhiều lắm rồi, không tốt cho sức khỏe đâu. Viên cá Thứ Năm lý giải

– Ủa, sao nghe tivi nói ăn cá tốt cho sức khỏe? Giờ mấy bạn lại nói không tốt? Bé Khỏe càng ngơ ngác

– Đó là khi bạn ăn nguyên con cá, có đầu, có đuôi, có xương. Còn khi bạn ăn viên viên vầy, bạn biết nó có mấy chục phần trăm là cá không? Viên cá Thứ Nhất truy vấn Khỏe

– Không!

– Thấy chưa! Không biết mà ăn cho dữ hà! Viên cá Thứ Năm cười nhạo Khỏe

Viên cá Thứ Ba đắng hắng rồi cất giọng chậm rãi:

– Để tui nói cho mà nghe, quy trình làm cá viên nó vi diệu lắm, không đơn giản là cá và hành ngò, muối, bột nêm như bạn tưởng đâu. Bạn phải có bột biến tính nè, thêm Polyphosphate để tạo độ giòn dai nè, ML460 tạo độ dẻo cho cá viên nè, Antipro 01 là chất bảo quản chống thiu, chống chảy nước cho cá viên nè,  Coloren là màu vàng thực phẩm để viên cá được đều, màu đẹp khi chiên nè.

– Cái gì mà tùm lum hết vậy? Viên cá nhỏ xíu bỏ vô miệng mất tiêu thôi mà! Thằng Khỏe gân cổ cãi

– Bởi vậy, không biết mà cứ cãi hoài. Viên cá Thứ Nhất giọng buồn rầu

– Í …í,,, mà cho tui hỏi, bột biến tính, rồi Po-ly phốt phát, rồi ML460 là cái gì vậy?

– Nói chung là hóa chất á! Viên cá Thứ Tư đáp gọn

– Còn An-ti p rồ 01, Cô-lô-ren là gì vậy?

– Nó cũng là hóa chất luôn! Viên cá Thứ Hai đáp

– Sao…trong mình anh em các bạn chứa nhiều hóa chất quá vậy? Khỏe hoang mang

– Ai mà biết! Người ta sản xuất ra anh em tụi tui chứ có phải mẹ đẻ ra đâu!

– Chứ…chứ hồi đó anh em bạn như thế nào? Khỏe tò mò

– Nói chung tụi tui vẫn là những chú cá, cô cá ba sa lấp lánh xinh đẹp được mẹ sinh ra từ bọc trứng cùng hàng ngàn anh em khác. Rồi khi lớn lên, qua tuổi đời “cá bột”, là tuổi bú mẹ của em bé đấy! Thì người ta nâng tụi tui lên thành “cá giống”, lúc ấy bằng ngón tay nha, người ta đem về thả xuống ao. Đó là thời gian vui nhất của anh em tui. Vì tối ngày chỉ ăn và bơi đi chơi thôi. Sáng ăn, chiều ăn, đứa nào cũng mập ú. Ăn và đi chơi chứ không cần tìm mồi như bao con cá khác. Tụi tui tưởng vậy là trời mình sinh nhằm ngôi sao xịn sò rồi. Ai dè khi chúng tôi nặng chừng 2kg là bắt đầu bị…cắt cử ăn trong 2 ngày. Viên cá Thứ Năm tâm sự

– Ôi…nhịn hai ngày đói lắm. Tui hông chịu đâu! Khỏe rên rỉ

– Chứ bạn nói ah em tui chịu hả? Nhưng đó là quyết định của ông chủ. Thế nhưng cuộc đời chúng tôi chưa phải bị nhịn đói là bi kịch nhất, mà là sau đó, ao bị rút nước dần. Eo ơi….ao cạn nước thì làm sao mà sống vui sống khỏe được? Rồi tấm lưới quăng xuống, là xem như dòng đời của anh em tui kết thúc.

– Sao kết thúc? Khỏe ngây thơ

– Bởi vậy, ta nói bé Khỏe ngốc nghếch là đúng vậy luôn mà! Vầy nè, cái lưới tung ra, lôi anh em tụi tui lên bờ, rồi vô nhà máy thực phẩm để bị chích tiết, lọc phi lê, xương ra xương, nạc ra nạc thì làm sao mà sống được hả ông mập? Giọng viên cá Thứ Nhất  giận dỗi

– Ừ, tui xin lỗi. Rồi…rồi sao các bạn lại thành cá viên? Rồi ngậm cả đống hóa chất chi vậy? Hông ngậm được không?

– Anh em tui có muốn thành cá viên đâu. Tụi tui chỉ muốn cuộc đời hồn nhiên ăn no bơi tung tăng “tám” chuyện thôi. Ai ngờ đời không ai cho không ai cái gì bao giờ. Ông chủ nuôi tụi tui no mập nhanh lên ký là để sớm tới ngày kéo lên làm thịt thôi. Rồi xương thì đem xay thành thức ăn cho gia súc, nạc thì làm thức ăn cho người. Từng bộ phận cơ thể rời ra nhau không bao giờ gặp lại, từng anh em cũng không bao giờ nhìn thấy nhau nữa. Hu hu…

– Hu…hu…hu…

– U…u…ư…ư…

– U…u….

Tiếng khóc “hiệu ứng tổ kiến” của xâu cá viên chiên là Khỏe nao lòng quá đổi.

– Thôi các bạn nín đi. Dù sao thì các bạn vẫn…còn có tui là bạn mà!

– Vì coi bạn là bạn nên tụi tui mới nói cho bạn biết là đừng có ăn  nhiều cá viên nữa. Vì tụi tui phải ngậm nhiều hóa chất lắm!

– Ừ, cái này tui tính hỏi mà quên nè! Vậy chứ  anh em bạn cá ngậm hóa chất chi vậy? Sao không ngậm bánh ngậm kẹo? Giọng Khỏe ướt nhòe

– Bởi vậy! Ngốc quá đi thôi! Nếu con người không trộn đủ thứ hóa chất vào tụi tui thì làm sao có viên cá tròn đẹp, chiên vàng ươm, nhai dai dai thơm thơm cho bạn ăn? Nếu không ngậm hóa chất, viên cá đen thùi lùi, bở rệp, hông thơm gì hết. Vậy bạn mua không?

– Không! Khỏe đáp chắc nịch

– Đó thấy chưa? Vì mấy đứa nhóc như bạn muốn ăn ngon, ăn rẻ, vừa dai vừa giòn, vừa thơm nên người ta mới trộn cả đống hóa chất vô tụi tui, chứ anh em tui tự trộn được sao?

– Ới…ơi…ghê quá…Vậy mà tui đâu có biết! Bé Khỏe giọng hối lỗi

– Bạn hông biết, mà mẹ nói bạn cũng không chịu nghe luôn. Vì cá viên mẹ bạn mua về bán, người ta có mua cũng sẽ ăn ít ít thôi, còn bạn có của sẳn nên ăn thả giàn. Vừa lậm vốn mẹ bạn, vừa không tốt cho sức khỏe í! Nay mai cái bụng bự lên vì dầu mỡ quá nhiều, cái bao tử đau lên vì ăn đồ chiên quá nhiều, cái cổ mắc bệnh viêm họng vì ăn cá viên quá nhiều….Chừng đó mẹ bạn lại tốn tiền mua thuốc. Ôi…Thật tội nghiệp bà ấy biết bao. Viên cá Thứ Nhất ra giọng dạy bảo

– Sao…sao nhiều chuyện xảy ra quá vậy? Tui tưởng ùm vài xâu cá viên cho đã miệng là xong thôi mà?

– Thì bạn ùm đã miệng, nhưng hậu quả nhiều biết bao. Ấy là chưa kể mang tội không biết nghe lời mẹ nữa đó! Chứ anh em tui mà còn có mẹ như bạn á nha, bảo đảm tụi tui sẽ ngoan như cún luôn!

– Ủa bạn là cá mà, sao ngoan như cún được? Khỏe “bắt giò” bọn cá viên

– Thì…thì nói đại khái cái sự ngoan nó vậy á! Viên cá Thứ Năm trả lời

– Giờ tui…phải làm sao?

– Mà bạn có nhận thấy bạn sai sai gì đó chưa?

– Hình như…có. Bé Khỏe đáp giọng buồn hiu

– Có thì có, không thì không. Không được “hình như”. Viên cá Thứ Nhất nghiêm nghị

– Ừ…có. Mà chắc mấy bạn nói đúng, sau khi ăn hai ba xâu cá viên, tui hay bị nuốt nước miếng đau đau cổ

– Đó! Chính là nó! Dầu chiên nóng quá nè, hóa chất nè…

– Giờ sao ta? Vì tui thích cá viên lắm, các bạn rất thơm ngon và đặc biệt là không làm tui bị mắc xương như cá lóc, cá rô

– Thì bạn ăn ít lại, anh em tui thấy hầu như mỗi ngày bạn đều ăn cá viên hết á! Giờ cách ngày bạn hãy ăn một xâu thôi.

– Một xâu cũng “toi mạng” tám anh em tụi tui đó! Viên cá Thứ Năm chú thích

– Ừ…để tui ráng nhịn từ từ…với lại mẹ tui cũng nói vậy á. Một bịch cá về xỏ được sáu xâu, bán được ba chục ngàn, nhưng vốn đã hết hai chục rồi.

– Thấy chưa! Mẹ bạn lời có mười ngàn mà bạn ăn thần sầu vậy lấy đâu tiền lời mà mua cơm, mua gạo, mua sách vở bạn học, mua thuốc bạn uống? Viên cá Thứ Hai nói với Khỏe

– Nhưng giờ…giờ tui làm gì với năm anh em các bạn đây? Tui ớn quá, tui…ăn hết nỗi rồi í!

– Bạn cứ nói thật với mẹ là con ăn hết nỗi rồi. Và xin lỗi mẹ, từ nay sẽ bớt ăn lại. Vậy thì mẹ bạn không la đâu! Viên cá Thứ Năm bày cách

– Nhưng lỡ…mẹ vẫn la thì sao? Khỏe băn khoăn

– Thì chịu chứ sao! Nam tử hán đại trượng phu, dám làm dám chịu chứ!

– Hả? Cá mà cũng coi phim cổ trang hay sao mà biết “Nam tử hán” vậy mấy ông? Khỏe ngạc nhiên quá đổi

– Xời! Anh em tui nằm trong tủ lạnh chứ ngày nào cũng nghe mẹ bạn coi phim cổ trang hết á, nên biết!

– Sao giống…ma quá vậy? Các bạn còn biết gì trong nhà tui nữa? Giọng Khỏe đầy lo sợ

– Ma đâu mà ma! Đã nói là cá viên mà. Anh em tui còn biết lâu lâu bạn tè dầm nữa, rồi mẹ bạn chửi quá trời luôn, bạn còn phải lau phòng nữa!

– Lêu…lêu…

– Lêu …lêu…

– Lêu…lêu…

-….

Lại  kiểu bè “hiệu ứng tổ kiến” làm Khỏe quê một cục luôn

– Thôi! Hông chơi với anh em bạn cá nữa! Ỷ đông ăn hiếp tui hà!

– Hông chơi thì thôi! Dọn chén dĩa đi rồi học bài kẻo tí mẹ mắng là quê độ lắm à!

Khỏe len lén đem dĩa cá viên vào tủ cất. Rồi nó nhanh chóng lấy sách vở ra học, sự “tự giác” ấy làm mẹ của Khỏe ngạc nhiên quá đổi. Học xong nó sẽ sàng đến bên mẹ, ôm đôi vai gầy thỏ thẻ “Mẹ…đừng la con nha…nãy con ăn…còn dư năm viên cá…con cất rồi…Từ nay con sẽ ăn ít cá viên lại…”

Người mẹ chẳng biết nguyên nhân nào khiến thằng nhóc nhà mình thay đổi sở thích nhanh như vậy. Còn bây giờ thì những con số lằng nhằng trong quyển sổ bán hàng đang xoay chị như chong chóng, nên chị im lặng nhìn con cười hiền từ.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

ƯỚC MƠ TRẺ CON

 

Quán trà sữa thức ăn vặt không lớn, chỉ đủ phục vụ chừng ba mươi khách cùng lúc, nhưng chỉ tám cô cậu “khách ruột” ấy vào là xem như hết chỗ vì mỗi đứa ngồi là thêm một cái ghế để cặp, thêm cái ghế gác chân. Chúng chiếm hết chỗ của khách khác nhưng được cái là rất mạnh gọi món.

Nhỏ Mập Ù đập bàn bồm bộp:

– Truyền thống, trà sữa truyền thống đi, nhiều trân châu, không thạch! Dĩa bánh tráng với 2 cây xúc xích Đức luôn dì ơi!

Bà chủ quán tay trộn bánh tráng, tay bật lò vi sóng nướng mấy cây xúc xích, chân thì chạy đi lấy rau răm sau bếp mà vẫn không kịp với bầy thượng đế nhí.

Thằng Cao Khều  nheo nhéo:

– Trà đào ngọt nhiều! Hai xâu cá viên, hai phần gà rán không tương ớt dì ơi!

Món tủ của Cao Khều đó, là con trai nhưng nó không ăn cay được, trà đào thì phải ngọt hơn người ta nó mới chịu.

Nhỏ Tóc Dài thì chua loét:

– Sinh tố mãng cầu không đường sữa nha dì, con sợ mập!

Trời đất ơi, con nhỏ ốm như con mắm sặt mà sợ mập. Nó ốm nhưng tóc dài phủ mông, đến nỗi nhìn từ xa chỉ thấy có mái tóc bay phất phơ dưới gió chứ không thấy được dáng nhỏ ta vì cái áo khoác cũng đen xì xì.

Thằng Mập Tròn vừa nhảy nhổm đến bên kệ xương rồng, đôi tay ú nu nâng lên đặt xuống từ chiếc chậu bé xíu đến nỗi cây run rẩy, nói liếng thoắng:

– Hôm qua con ăn mười lăm ngàn, nay con ăn thêm mười lăm ngàn nữa, đủ ba chục có được tặng quà không dì? Trời ơi, sao xương rồng dì toàn đẹp không vậy?

Bà chủ cười cười:

– Mỗi ngày ba mươi ngàn mới được tặng quà con trai bé xíu ơi!

Cả bọn ré lên nhằm Mập Tròn mà chỉ trỏ:

– Ồ… bé xíu như khủng long kìaaa

Rồi thì mấy đứa khác thi nhay viết, vẽ vào giấy và tự mang đến quầy pha chế. Bà chủ quán luôn tay luôn chân làm sao để phục vụ nhanh nhất tốp thượng đế này vì sẽ còn nhiều em quần xanh áo trắng khác đang chờ.

Thằng Mập Tròn làm ra vẻ người lớn, vuốt mái tóc đinh trầm tư:

– Ông trời không công bằng, tao ăn ít xíu mà cứ bự ra, còn con mắm em tao ăn quá trời mà dẹp lép. Nếu có một ước mơ, tao sẽ ước mình bớt…mập!

Ước mơ của cu cậu quả thật là rất chí lí vì mới lớp 7 nhưng nhóc ta đã sáu mươi lăm ký. Ấy là vì nhà nó khá giả, ba làm công chức nhà nước, mẹ buôn bán mỹ phẩm tại nhà. Chỉ hai đứa con nên ba mẹ nó cưng anh em nó lắm, muốn ăn uống gì là có nấy. Nói không quá lời chứ nếu trên đời này có trứng chim phượng hoàng hay gan rồng dám ba mẹ nó cũng mua cho anh em nó ăn để khỏe mạnh và thông minh hơn người. Đó là ước mơ của mẹ nó. Thế nhưng nó ớn tận cổ những ly sữa béo ngậy bữa sáng, những miếng phô mai mãi tận 10 giờ đêm còn bị ép ăn. Mãi rồi nó chỉ ưa cơm trắng nước tương hay bánh mì dưa chua thôi. Vậy mà nó cứ mập. Còn nhỏ em gái lớp 3 của nó, gan công mật rắn gì cũng được thưởng thức, thế mà cứ ốm ròm.

– Còn tao, nếu có một ước mơ, tao sẽ ước thêm ra… một chục ước mơ nữa. Ước ba tao không uống rượu, má tao không khóc lóc than thở, bà nội tao không bỏ cơm mỗi khi ba tao quậy tá lả, ông nội tao bỏ ghệ nhí mà về với gia đình! Tiếng nhỏ Tóc Dài.

Cảnh nhà nhỏ Tóc Dài là tréo ngoe nhất trong đám trẻ. Ông nội già hơn sáu chục bỗng dưng nảy ra cô bồ nhí. Bà nội nó xấu hổ với xóm làng đến nỗi chết lên chết xuống. Ba nó là người đau hơn cả, vì “ghệ nhí” của ba mình lại là cô cấp dưới của mình. Thành ra ba nó sầu đời, khuyên can ông già không được thì uống rượu cho quên thế thái nhân tình.

Mẹ của Tóc Dài là khổ sổ nhất, ngày nào con bé ấy một cũng “thưa chị”, hai cũng “bẩm chị ạ” với mình, giờ tự dưng lên mặt bắt bẻ ngược lại y như bà già chồng bắt lỗi nàng dâu.

– Xời ơi, mày tham quá Tóc Dài ơi! Chắc không có ông tiên bà phật nào chứng đâu. Tao hả, tao chỉ ước một đêm ngủ dậy sẽ…làm tổng thống để nói gì ai cũng nghe. Nhất là hai lão gia gia nhà tao. Người thì bắt học đàn, người thì kêu học võ. Cuối cùng học chữ suýt chết mà hai, tư, sáu đi đàn. Ba, năm, bảy đi oánh võ. Lộn tùng phèo ruột gan lòng mề! Tiếng nhỏ Mập Ù

– Ờ, mập ù như mày mà ngồi ôm cây đàn Óc- gan thấy tội nghiệp cây đàn quá à!

Tiếng thằng Áo Khoác Đỏ nãy giờ đang bận nhai tàu hủ chiên

– Tao có học đàn Óc- gan đâu! Đàn ghi ta mới ghét chứ! Ba tao nói, đó là ước mơ nửa đời của ổng, giờ tao phải thực hiện.

– Bữa nào mày đập vỡ cây đàn luôn đi, chỉ học võ thôi cho nó oai!

– Tao cũng không ưa học võ. Tao thích học vẽ mà lão thái bà bảo võ là ước mơ cả thời tuổi trẻ của bả, thời trẻ mắc nghèo khổ, lấy chồng mắc cơm áo gạo tiền nên giờ tao phải thực hiện giùm!

– Má ơi! Nhà mày bí hiểm quá, chắc không tiên phật nào cho điều ước đâu. Còn tao hả, tao chỉ có một ước mơ duy nhất là ngày nào cũng được uống trà sữa và ăn xúc xích nhưng không phải trả tiền!

Thằng Áo Khoác Đỏ cười hí hí sau khi phát biểu câu ấn tượng nhất trong ngày.

– Ê, quỷ! Vậy là theo mày thì quán An An này mở ra làm từ thiện hả? Thôi mày tới làm con bà chủ luôn đi!

Nhỏ Tóc Dài đập bồm bộp vào lưng thằng Áo Khoác Đỏ.

– Ừ, nếu bà chủ chịu là tao chịu liền à! Chứ má tao đi lượm ve chai nuôi bà nội tao bệnh, còn ba tao cứ đi đá gà nên tao…ít khi có tiền xài lắm!

Nói xong, nó biểu cảm bằng gương mặt xịu xuống và hay bàn tay thò vô túi móc ra như hai tai thỏ mà không dính tờ tiền nào. Nhà nó có lẽ là thảm nhất bọn vì mẹ lượm ve chai thì có bao nhiêu tiền đâu, mà bà già chồng thì suy tim, viêm gan, thấp khớp…ngày ngày thuốc uống nhiều hơn ăn cơm nữa là. Đời người con gái đến mười hai bến nước mà mẹ thằng Áo Khoác Đỏ xui nên rơi vào cái bến đục ngầu. Nghèo  đã đành, bà già chồng bệnh rề rề đã đành, mà thằng chồng mắc gió còn nay đá gà, mai cá độ, mốt đánh đề và hàng ngày còn ngồi chết dính ở quán “uống cà phê nuôi gia đình” nữa.

– Thôi đi ông nội, về kêu ba mày bỏ đá gà, dẹp cá độ là ngày nào mày cũng có tiền ăn xúc xích, uống trà sữa hết à! Như ta đây…chỉ là không có ba chứ cái gì cũng có, vì mẹ ta cưng ta như công chúa..ư..ư…!

Thằng Cao Khều vừa nhai mấy miếng đào vừa nói.

– Ừ, cưng như công chúa nên sắp thành pê đê đó!!!

Bầy con gái đồng thanh reo lên.

Quả thật, nhà Cao Khều khá giả nhất bọn, có hôm nó còn mạnh tay trả tiền hết cho cả bàn nữa. Nó nói, mẫu hậu chỉ yêu cầu nó học giỏi, còn tất cả muốn gì mẹ cũng chiều. Kể cả việc lớp 7 rồi mà vẫn còn đòi ngủ chung với mẹ. Còn chuyện nó không có cha là bởi vì nó là đứa con “tự sinh” của mẹ nó. Mãi lo làm ăn thăng tiến nên không đủ thời gian yêu đương chồng con, mãi đến năm 38 tuổi mẹ nó mới “giựt mình cái tựt” chuyện làm thân đàn bà con gái là phải trãi nghiệm chuyện sinh nở mới tròn vẹn. Nên quáng quàng đi “xin” con. Gần bốn mươi mẹ Cao Khều mới sinh ra nó. Giờ mẹ sắp hưu mà nhóc ta chỉ vừa 13 tuổi thôi.

Khi thức ăn đã tràn đầy bàn, mấy chiếc miệng giỏi nhai cũng bắt đầu trệu trạo thì câu chuyện về các mơ ước vá trời lấp biển của chúng nó cũng dần nguội.

Ngoài đường lác đác vài bóng áo trắng quần xanh tinh tươm đạp xe qua. Báo hiệu đã đầu giờ học chiều.

Sau những hò hét trêu đùa nhau rồi bọn trẻ cũng đi khỏi quán. Bao nhiêu là bánh tráng, con ruốc, hành phi, ống hút, thạch trà sữa… văng đổ tung tóe khắp nền nhà.

Bọn trẻ đi rồi nhưng những ước mơ rất trẻ con cũng rất đau đáu lòng người nghe. Nên người ấy ghi lại câu chuyện này…

ĐÀO PHẠM THÙY TRANG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.