Truyện ngắn tác giả trẻ Vũ Thị Huyền Trang ở Phú Thọ

Vanvn- Vũ Thị Huyền Trang sinh năm 1987, tốt nghiệp Khóa 9 Khoa Viết văn và Báo chí, Đại học Văn hóa Hà Nội. Hội viên Hội VHNT tỉnh Phú Thọ.

Là một cây bút viết khỏe, tính đến nay Vũ Thị Huyền Trang đã có cả nghìn trang sách thuộc nhiều thể loại: truyện ngắn, tản văn… Riêng năm 2021 Trang xuất bản liền một lúc 3 tập truyện ngắn “Đô thị ảo”, “Bố tôi”, “Nơi không có hoa đào”. Và những năm vừa qua truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang in rải rác khắp các báo văn nghệ từ Trung ương cho đến các địa phương khác trong cả nước. Với một tác giả trẻ như thế này thật đáng khâm phục vì số lượng tác phẩm nhiều có thể hơn cả một cây bút đã trưởng thành.

TRẦN ĐỨC TĨNH giới thiệu

Tác giả trẻ Vũ Thị Huyền Trang

Bụng cau

 

Nàng ngồi ở cửa trên một chiếc ghế mây mắt đăm đăm nhìn ra nền trời đen sẫm. Kha tan ca chiều, về đến nhà vội vã đạp xe đi chợ. Trước khi đi có hứa sẽ trở về hái khế cho nàng. Thành phố như một chiếc bánh nhiều mùi vị. Ở đây không có nhà cao tầng chót vót chỉ có những bến cảng trải dài, tàu thuyền ra vào tấp nập và xe container lầm lũi nối nhau từng hàng. Trong phố nhà cửa thấp ngang tầm mắt nên lúc nào cũng nhìn thấy bầu trời với những đám mây lãng đãng trôi. Nàng ở nơi này đã gần hai tháng, thực ra chỉ là một cuộc thiên di từ thành phố này đến thành phố khác. Ngày nối ngày chờ Kha đi làm về, nấu nướng ăn với nhau một bữa cơm đạm bạc. Nói chuyện với chú chim cu mắt đỏ ngầu vài ba câu. Đêm nằm nghe tiếng rung lắc của đất, tiếng trần nhựa cựa mình lột cột. Kha nói đừng sợ, cứ nhắm mắt vào sẽ ngủ. Nhưng nhắm mắt rồi mà đầu nàng chỉ hiện lên hình ảnh hàng cau đứng chơ vơ giữa nền trời đen sẫm. Những thân cây phình ra như đàn bà có chửa. Một hôm nào đó ngồi ngoan ngoãn để Kha tìm tóc trắng, nàng đã hỏi không biết trong bụng cây chứa đựng những gì?

Kha ghét cay ghét đắng những sợi tóc trắng trên đầu nàng, nó làm anh nhức mắt đến mức đang ăn cơm cũng phải buông đũa bới tìm bằng hết. Nàng mới ba mươi thôi, trẻ lắm. Tính còn hay làm nũng, thích ngồi sau xe ôm gấu bông ngắm lòng vòng thành phố. Thích trò chuyện với cái cây nhỏ mọc bên hông nhà và nàng ước mình có phép màu chỉ cần búng tay một cái là cây sẽ ra hoa. Da nàng thơm như da trẻ nhỏ, những ngón tay bị cắn cụt móng trong cơn mộng mị đêm. Sáng tỉnh dậy nàng hay mếu máo tìm hơi ấm người thân, phải dỗ dành nàng bằng một ly nước ấm. Đến bữa nàng vừa ăn vừa nghịch, xé nhỏ xíu thức ăn trộm lẫn cơm rồi dùng thìa xúc. Trái tim nàng bé bỏng đến mức lúc đưa miếng mực nướng lên miệng còn lo sợ ngọn lửa xanh mỏng dính ma mị ẩn nấp đâu đó sẽ bùng lên đốt cháy môi nàng. Kha làm ca đêm, ba ổ khóa vẫn không làm nàng thôi mường tượng sẽ có một cánh tay nào đó lén lút mở chúng ra. Kha nâng niu, chăm bẵm nàng như chăm một đứa trẻ. Vậy mà sao những sợi tóc bạc dám ngang nhiên lẫn trong nắm tóc xơ rối của nàng? Kha nhổ chúng vứt vào giữa đống rác đang cháy tàn. Tóc tức tưởi co rúm lại rồi bốc khói.

– Tại em xấu máu ấy mà. Cũng có thể đó là những ý nghĩ chết già.

– Giống như tế bào chết đó hả? Nghe hay đấy. Chúng chết yểu thì đúng hơn. Bởi vậy mà đầu em chứa toàn điều non nớt.

Nàng xòe tay giơ lên trước mặt, ánh nắng chảy tràn qua kẽ tay. Bàn tay này từng nắm chặt ních những cuộc tình. Cũng từng để hạnh phúc chảy trôi như nắm cát. Kha chỉ nhìn thấy những thứ thuộc về bản năng trong nàng mà không nhìn thấy nỗi đau đã lắng xuống đáy hồ như đá sỏi. Kha khờ khạo  hoặc là từng trải quá, nhất thời nàng chưa đoán định nổi. Mà thực ra đàn ông rất giống nhau chỉ có điều đàn bà cứ tự huyễn hoặc mình. Người tình đến sau luôn được kỳ vọng sẽ khác người tình trước. Nhìn dáng Kha cặm cụi nhặt rau nàng đã tự hỏi bao lâu nữa thì tấm lưng ấy sẽ cúi xuống vì người đàn bà khác?

– Điên à. Anh chỉ nấu cơm cho mình em ăn thôi. Người khác đừng hòng.

– Người khác thì anh dẫn đi ăn cơm tiệm đúng không?

– Điên à.

Cái câu “điên à” chắc nịch ấy khiến Nàng nghĩ đến Quân. Mười năm trước khi nàng tròn hai mươi, người gày đét vì đói ăn và thiếu ngủ. Quân hay đến kí túc xá chơi, lần nào đến cũng mang theo mì gói làm quà. Nàng thích ngắm Quân từ đằng sau với chiếc gáy có nốt ruồi son đỏ chót. Chiếc gáy cặm cụi nấu mì tôm thả thêm nhiều hành hoa. Chiếc gáy biết sửa nồi cơm điện, đồng hồ cũ. Chiếc gáy tỉ mỉ dán hộ bạn gái đế giày đi qua mấy mùa thi. Nàng cũng đã hỏi bao giờ cái gáy ấy sẽ cúi xuống chăm chút cho một người nào đó khác nàng? Quân đã bảo “điên à”. Ừ, đúng là điên thật. Sau này Quân không cần cúi gập mình đến hở cả sống lưng như thế. Yêu người khác Quân dẫn đi mua giày hàng hiệu, vào nhà hàng sang trọng thưởng thức của ngon vật lạ. Cái nốt ruồi son nhấp nhô sau cổ áo lúc Quân quay lưng ôm eo người tình mới bước ra khỏi cửa hàng làm nhức nhối mắt nàng. Người tình mới eo thon con kiến, ngực hở trắng ngần ngồn ngộn, mùi nước hoa váng vất, đã vậy lại còn biết đá lông nheo. Chắc nàng thuộc loại con gái không tốt phước nên chỉ được thương nhau trong phần đời cơ cực. Kha rồi cũng thế thôi…

– Anh chỉ là thằng công nhân quèn làm sao mà đổi đời được chứ. Chỉ sợ em gặp người giàu có nên chẳng thèm ngó dòm cơm canh đạm bạc của anh.

Nàng không trả lời, mắt đăm đăm ngó hàng cau bụng chửa. Kha nói đó là giống cau vua, bụng to vậy nhưng chẳng chứa đựng gì. Chính vì rỗng tuếch nên gặp cơn bão lớn thường bị gãy gục đúng chỗ phình to ấy. Nhưng nàng cứ nhất quyết đó không phải cau vua, cái bụng phình to ấy cũng không hề rỗng tuếch. Nó chứa đựng cả ngàn quả nhỏ giống như bọc trứng của mẹ Âu Cơ. Rồi một này nào đó cái bụng ấy nứt ra, hở những chùm quả sai trĩu trịt. Kha ngồi nhổ tóc trắng cho nàng bỗng bật cười khầng khậc.

– Vua thì có thể mang bầu được không em?

– Đàn ông các anh vẫn mang bầu đấy thôi. Những đứa con hứa hẹn. Những đứa con không bao giờ được chào đời.

Nàng bỗng nhiên nghĩ đến phận mình. Bao năm qua nàng đã từng mang trong bụng nhiều đứa con mường tượng. Chúng đều được đặt tên và đều rõ hình hài. Quân nói “con gái tụi mình sau này sẽ xinh đẹp giống em. Tóc đen láy, mũi cao và miệng cười có nắng. Tụi mình đặt tên con là An Nhiên”. Cứ mỗi lần nghĩ về tương lai Quân lại đặt tên cho một đứa con. Đến khi nghĩ không ra cái tên nào hay nữa cũng là lúc Quân thôi ghé thăm nàng. Rồi vài ba cuộc tình đi qua. Cuộc tình nào cũng quá nhiều hứa hẹn. Vĩ nói sẽ xây nhà gần biển, để lũ trẻ đá bóng trên bờ cát. Anh sẽ dạy chúng bơi giỏi như loài rái cá để một ngày nào đó có thể cùng nhau ngắm những dặng san hô. “Con chúng mình có đôi vai vững chãi như anh. Lúc mười tuổi đã cùng cha nhấp nhô thuyền thúng. Vai anh cõng cả nắng mưa, bão gió. Lớn lên không còn biết sợ hãi thất bại hay đớn đau. Chỉ biết yêu thương đến cạn đáy lòng”. Lúc ngồi ăn mì tôm Túc từng ước “con chúng mình tóc xoăn như sợi mì, ăn khỏe như anh để đừng gày nhom như em vậy. Chúng mình sẽ xây dựng một nông trại lớn. Ba năm, mười năm cây cối sẽ lớn lên. Tụi nhỏ chạy chơi dưới tán cây, miệng ngậm quả chín, nghiêng tai nghe thấy tiếng chim chuyền. Em chỉ việc thu hoạch trái cây và chăm sóc các con. Việc nặng nhọc gì anh cũng làm được hết”. Túc vừa húp nước mì sụp soạt vừa nói như đọc kinh “những đứa con. Ôi những đứa con”. Những đứa con được cất vào bụng nàng chờ mãi không đến ngày vượt cạn. Nàng đôi khi xoa bụng mình tự hỏi lũ trẻ có thể đã biến mất? Có thể đã ngủ quên? Cũng có thể đã chết trong cung lòng người mẹ. Những cái chết tức tưởi chẳng chút nắm níu hay tiếc nuối. Hỡi những người đã thêu dệt cho chúng một số phận, một hình hài…

– Bụng em ấy à. Toàn là mỡ.

Kha nói đúng. Bụng ba ngấn mỡ, lồi ra sau lớp áo tối màu. Đi đâu người ta cũng hỏi “mấy tháng rồi?”. Có đúng là bụng nàng chứa toàn mỡ hay không? Những cái tên mỹ miều từng đặt cho các con thỉnh thoảng lại kêu lên lóc xóc sau lớp mỡ. Nàng đã cất tiếng gọi nhưng chúng không trả lời. Những ngôn từ rời rạc như những con xúc xắc. Lóc xóc. Lóc xóc.

***

Đầu ngõ chỗ Kha ở là ổ gái mại dâm. Trước cửa luôn treo đèn nhấp nháy kèm một gã cao to đen hôi ngồi gẩy gẩy điện thoại, mắt đảo quanh canh chừng xe cho khách. Đêm đến dưới hàng cây cau bụng chửa lúc nào cũng thấy một vài cô điếm đứng tựa lưng vào cây cúi đầu như mặc niệm. Tóc xõa xuống che lấp cả khuôn mặt. Không ai biết các cô khóc hay cười. Đứng cho đến khi bóng người lẫn vào với bóng cây thì nàng mỏi mắt không theo dõi nữa. Thỉnh thoảng cái gã cao to đen hôi ấy lại hướng về gốc cau búng tay, huýt một tiếng dài khi có tiếng xe máy đỗ xịch ngay trước cửa. Cô điếm hất mạnh tóc, khác với dáng vẻ u buồn trước đó, cô ngẩng cao đầu bất cần, chân sải dài chui tọt vào khung cửa nhấp nháy. Nàng có chút tò mò về họ, đã mấy lần định lại gần ả điếm nhưng Kha ngăn cấm.

– Họ chả đáng để em xót thương đâu. Họ tự quăng quật đời mình chứ ai quăng quật họ.

Những cô gái còn trẻ quá. Họ chỉ vừa mới đôi mươi thôi chứ mấy. Lúc ôm đống quần áo, mùng màn sang phơi nhờ trong sân xóm trọ họ còn mỉm cười cúi chào nàng. Thấy gấu bông nàng phơi có cô bé thích thú ngồi nựng nịu. Thấy váy hoa nàng mặc thẽ thọt hỏi “chị mua đâu?”. Hôm nào đó đi qua thấy cảnh Kha xào nấu thức ăn, có người ước một cuộc đời bình dị. Gió mùa này thổi dữ, cách xa cửa biển cả chục cây vẫn thấy vị mặn mòi. Gió thốc ngược quần áo trên dây phơi, gió bới tung tóc rối. Quần áo gái điếm rơi xuống đất không ai dám nhặt. Họ hất xuống bãi rau muống trước nhà, lấm lem bùn đất.

– Đầy bệnh tật. Đừng có chạm vào.

– Đàn ông các anh đạo mạo giả. Quần áo thì sợ da thịt thì không.

Nàng nói thế vì những hôm Kha làm ca đêm, nàng có cơ hội nhìn qua lỗ gió ở cửa chính. Thấy nhiều người lao động trong xóm trọ lén lút chui vào cánh cửa có đèn nhấp nháy. Họ chính là những người ban ngày thường buông lời ghê tởm. Đi làm ăn xa vợ con, sau cuộc rượu chè bù khú dục vọng nổi lên. Họ quên mối hiểm nguy bệnh tật có thể bập vào ngấu nghiến cuộc đời họ. Quên luôn cả lời hứa hẹn thương vợ yêu con còn chưa kịp nguội trên môi. Một hôm nào đó có cô gái da xanh nhờ nhợ, đứng nôn thốc nôn tháo ở gốc khế chua, nàng tự hỏi giọt máu trong bụng họ là của ai trong số những mặt người vẫn lướt qua đây? Biết đâu lại là Kha. Ý nghĩ đó có gì chua chát quá. Kha hiền lành tử tế mà sao lòng nàng vẫn không thôi bới móc hoài nghi? Anh thậm chí còn không đủ tinh tế để nhận ra lòng nàng đang mục rữa. Kha cứ tận tâm tận sức vun tưới cho hạt mầm hạnh phúc mà không mảy may biết rằng chẳng có mảnh đất nào phù hợp với cây. Một hạt mầm đa đoan thì sẽ mọc thành cây cô độc. Trong sự tận tụy của lòng người vẫn ngầm chứa sự bất trắc của số phận. Huống hồ với nàng đây không hẳn là yêu. Sự tạm bợ trong ý nghĩ của nàng đáng sợ hơn tất cả.

* * *

Cây khế đầu ngõ trọ không có lá trơ những chùm quả chen chúc nhau. Quả sai từ gốc đến ngọn nhưng quả to thì lại nằm tít mãi trên cao. Vy và nàng cùng thèm chua nên thường chạm mặt nhau dưới gốc khế. Vy vừa kiễng chân chòi khế vừa nuốt nước bọt ừng ực, yết hầu nhấp nhô cổ ngẳng. Lông mày Vy dựng đứng, đôi môi nhợt nhạt bặm lại, thỉnh thoảng ho khan từng cơn. Nàng mang muối tôm ra chấm, Vy cắt khế thành từng hình ông sao năm cánh rồi ngửa cổ thả tọt vào miệng nhai ngấu nghiến. Vy nói với nàng rằng làm đàn bà được trải nghiệm cảm giác thai nghén thật là hạnh phúc. Đối với gái điếm như ả mà nói nó ngắn ngủi lắm. Lì lợm thì để một vài tháng nhưng thường chẳng ai dám lì. Thai càng lớn càng khó bỏ. Nhưng trông ả đâu giống một người mẹ để mà giữ lại con mình. Đứa con ấy có sống cũng tủi cực vô cùng vì chẳng có sự hồ hởi nào chờ đợi nó. Có sinh ra cũng chỉ để người đời nguyền rủa. Bởi không phải mầm non nào cũng được nâng niu. Nếu giữ con thì lấy gì mà nuôi? Trước là nuôi thân sau đó nuôi con. Chửa chình ình nằm đó vừa ngứa mắt vừa vô dụng bị tống cổ ra đường chỉ còn nước ăn mày thiên hạ. Mà có ăn mày cũng chẳng ai thương. Vy bảo chuyện mang bầu chẳng qua cũng là tai nạn nghề nghiệp chứ ai dại dột gì. Đàn bà thì giống nhau ở chỗ có cay nghiệt thế nào cũng biết xót xa con dẫu cho nó còn chưa rõ hình hài. Thế nên mấy lần mang bầu Vy đều sống vì con trong vài ngày ngắn ngủi. Ăn là ăn cho con đấy chứ. Đêm ngủ cũng nựng nịu nó vài câu. Nó có tên đoàng hoàng nhưng đứa nào cũng mang họ mẹ.

Vy nói trong số những người đàn ông từng chung đụng với mình ả không thể biết ai là bố đứa nhỏ. Có thể là cái gã khù khờ, miệng hôi mùi thuốc lá, lúc làm tình với gái điếm còn rống tên vợ. Khi chán ngán nằm vật ra giường mắt rơm rớm kể cho ả nghe về đứa con trai kháu khỉnh. Gã nói thằng nhỏ đẹp như tranh vẽ, đã mọc được tám cái răng, mỗi lần tiêm phòng xong là sốt suốt hai mấy tiếng đồng hồ. Ở bẹn nó có cái bớt đen sì, vì sợ trời đánh dấu nên phải mang gửi chùa. Cũng tại thằng nhỏ đẹp quá nên thiên hạ bảo nó không phải con của gã. Trước lúc đi chơi gái, gã tức mình với vợ chẳng biết nghĩ gì đã tét mông thằng nhỏ một cãi rõ đau. Nói đến đó thì gã khóc. Khóc rưng rức như đứa trẻ. Khóc cho đến khi hết giờ thì lồm cồm bò dậy, giả mặt ngu ngơ khù khờ rời khỏi quán. Mà biết đâu bố của con ả lại là thằng cha đầu bạc nhưng môi thì đỏ như tô son, người nồng mùi nước hoa đĩ thõa. Trên vai Vy vẫn còn hằn vết răng của hắn. Thằng cha khốn nạn thật, quăng cho người ta vài trăm rồi mặc sức hành hạ. Ả cũng chẳng vừa, cứ trả vờ lên cơn khoái cảm, hai tay gì tóc hắn giật mạnh từng hồi. Lúc hắn đi ả vơ tóc đốt vía cháy khét lẹt rồi dạng háng nhảy qua vài lần. Nhưng hình như ả đốt lẫn cả tóc mình trong đó. Tro tóc mang rải dưới gốc cau bụng chửa. Mà biết đâu cái thai này chỉ của mình ả thôi, chẳng cần đến sự góp nhặt bạc bẽo nào của một gã đàn ông chết tiệt. Nói đến đó Vy đứng dậy phủi mông ra về. Lúc toan chui vào cánh cửa nhấp nháy đèn bỗng Vy ngoảnh lại.

– Nhỡ đâu lên cơn điên em giữ lại đứa trẻ này thì sao. Chả chết đói được đâu chị nhỉ, cùng lắm thì bế con đi thật xa làm thuê rau cháo nuôi nhau. Sợ quái gì. Nhưng đấy là em nói… nếu em điên.

Ba ngày sau ngõ trọ nhỏ nhốn nháo mặt người, còi xe cứu thương hú từng hồi dài buốt óc. Vy chết giữa vũng máu, chiếc áo voan co lên hở nguyên nửa bụng bầu. Nàng cảm tưởng tim thai đang thoi thóp, nó ngừng đập vì Vy ngừng thở. Cuối cùng thì cũng ôm ấp nhau mà đi, cũng coi như ả đã giữ lại được giọt máu bên mình. Công an quây kín khám nghiệm hiện trường. Mấy ả điếm khóc thương nhau nhòe nhoẹt phấn son. Họ kể đêm trước Vy động thai, nằm ôm bụng trong xó phòng tăm tối. Thằng chủ chứa bệnh hoạn chỉ thích thỏa mãn thú tính với đàn bà mang bầu. Đây đâu phải lần đầu, trước đây cũng có ít nhất hai người từng sảy thay vì lão. Họ nghe thấy tiếng Vy van vỉ, thấy những tiếng kêu rên đau đớn. Lão như con quái thú lao vào Vy ghì siết cho đến khi rú lên một tiếng dài rồi tắt lịm. Vy đã tự kết liễu cuộc đời mình. Ừ thôi… ôm lấy nhau mà đi để mẹ con đừng lạc nhau trong kiếp sau Vy nhé.

***

Nàng lại ngồi ngó đăm đăm bụng cau, linh hồn những đứa trẻ không được ra đời có lẽ đã ẩn mình trong đó. Nên mới có bao khuôn mặt cúi gằm, tóc xõa như mặc niệm. Những người đàn bà như thân cau không quả, ôm bụng chửa trăm năm đứng trơ trọi giữa nền trời. Nàng cũng muốn chui tọt vào bụng cau co mình như bào thai trốn tránh cuộc đời đầy bất trắc bên ngoài. Nhưng nàng không dám nói ý nghĩ ấy với Kha. Con chim cu gáy thấy tiếng chủ về nhà là mừng rỡ gáy vang. Kha mang ít thóc trộn lẫn vừng đổ vào khay thức ăn cho nó. Đôi mắt đỏ ngầu của con chim cu gáy hình như đã nguội lửa đi đôi chút. Kha kể trước kia anh nuôi một đôi trống mái, chúng tíu tít gáy suốt ngày. Nhưng kể từ khi con mái sổ lồng thì chim trống rất ít khi thấy gáy. Những ngày nắng Kha mang lồng chim ra treo ngoài sân, có mở lồng chim cũng không bay đi. Nó với Kha chả khác gì bạn tri kỷ. Một thằng đàn ông với một con chim trống. Mấy ả điếm đi qua vẫn giậm chân bình bịch dọa, chim sợ hãi bay đập loạn xạ tung cả đám lông cườm. Mấy ả cười khinh khích lả lơi hỏi “anh gì ơi có bán chim không?”. Kha gườm gườm tay thoăn thoắt băm sả nhỏ tơi. Nàng tựa cửa ngửi mùi gà xào sả ớt thơm lừng, ngó đám hoa cải ngồng mọc lơ thơ ngoài vườn. Bình yên thế này mà sao nàng lại nghĩ đến việc ra đi.

Nàng bỏ đi lúc Kha còn loay hoay ngoài chợ. Anh có lẽ đang chọn mua cá ngon về nấu chua vì hôm qua nàng bỗng kêu thèm. Chợ ở đây lấp ló sau những dãy nhà, Kha đã từng nhiều lần chở nàng lắt léo. Lúc băng qua con đường toàn xe container nàng bỗng nhớ vòng tay Kha mỗi đêm vỗ về mình “đừng sợ”. Xe chạy ầm ầm rung lắc suốt đêm chao đảo cả giấc mơ hạnh phúc trong nàng. Giờ này có lẽ Kha đã luồn tới gần cuối chợ để mua nắm lá xông về chữa cúm cho nàng. Lúc Kha về đến nhà chắc chuyến xe này đã đưa nàng đi xa. Những ánh đèn thành phố như đồng loạt được thắp lên. Xe trôi bồng bềnh trong cõi mơ hồ huyễn hoặc. Nàng như thấy trước mắt mình hình ảnh Kha thẫn thờ buông túi đồ trên tay, anh hốt hoảng kiếm tìm nàng trong bóng tối. Những hàng cau bụng chửa chắc vẫn đứng đó như mặc niệm, nàng vẫn tò mò nghĩ không biết trong bụng cau chứa đựng những gì? Giờ thì nàng thấy xunh quanh mình một làn hơi mỏng bay lên. Mùi lá chè, lá sả, hương nhu, bạc hà như đang giải cứu cơ thể mệt mỏi của nàng. Chúng ngấm dần qua từng lỗ chân lông, thức tỉnh cả những hoài nghi, đớn đau đã im lìm bao năm tháng. Bất giác vòng tay ôm lấy bụng mình, nhớ Kha dặn “ở nhà ngoan, chút nữa về anh hái khế chua cho”. Nàng tựa đầu vào kính xe, bật khóc.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Tân Quảng

Con nhện

 

Sa nằm duỗi thẳng trên giường, nhắm hay mở mắt cũng vẫn là hình ảnh con nhện ôm bọc trứng nổi lều phều trong bồn cầu. Tối nay trong lúc đi vệ sinh Sa đã không bật điện nên chẳng phát hiện ra trên thành bồn cầu có một con nhện đang ở đó. Cho đến lúc múc chậu nước dội nhà vệ sinh, qua thứ ánh sáng lờ mờ từ gian bếp hắt vào Sa mới nhận ra con nhện. Phản ứng đầu tiên của một con nhện mẹ cũng hệt như người đàn bà bảo vệ con mình trong tình huống hiểm nguy. Con nhện ôm gọn bọc trứng bằng những cái chân dài ngoẵng. Cũng nhờ thế nó có thể nổi lên mà không bị chui tọt theo dòng nước trôi xuống cống rãnh tối om và hôi thối. Sa luống cuống dùng một chiếc đũa cũ để vớt nó lên nhưng chẳng may hất bọc trứng bung khỏi người nhện mẹ. Con nhện vùng vẫy rất lâu hòng ôm lại bọc trứng của mình nhưng không thể. Vì Sa đã vớt con nhện vứt vào sọt rác ngay bên cạnh, nó nằm phơi phụng trong đó, im lìm bất động. Sa quay lại dội thêm vài gáo nước vào bồn cầu, bọc trứng nhẹ phều không chịu trôi đi cứ nhấp nhô trong nước. Nó làm Sa nhớ đến truyện ngắn “Con nhện ôm trứng” của tác giả Hoàng My mà mình từng đọc từ lâu. Hẳn là nhiều người sẽ bị ám ảnh bởi câu chuyện đó giống Sa. Nhất là khi có thể dễ dàng nhìn thấy những con nhện nằm đâu đó trong nhà: trên giá sách, góc tường, giàn bát hay có khi chúng bò lổm ngổm cả trên giường. Con gái Sa mỗi lần vào nhà vệ sinh đều bị mẹ chỉ lên con nhện đen ngòm dọa: “Nếu con không đánh răng là con nhện sẽ tiến lại gần ăn thịt”. Con mếu máo kêu: “Sợ lắm”. Trong một đêm nào đó Sa từng mơ thấy mình bị con nhện không lồ quắp chặt. Hệt như nó quắp bọc trứng của mình rồi biến mất vào trong bóng tối. Những chiếc chân của nó to như cái cần cẩu, quềnh quàng goạm từng mảng mảng tối. Sa thấy mình nghẹt thở…

Nhà Sa nằm dưới núi. Mùa mưa năm xưa lũ quét qua xén ngang cái bếp, làm bật gốc cây sấu già và nuốt chửng nửa mảnh sân. Mùa mưa năm ngoái đường của lũ đi qua quét nốt nửa mảnh sân còn lại, tạo thành một hố sâu nước ăn lõm vào cả nền nhà. Sa tính năm nay có thể lũ sẽ quét nốt cái nhà, dễ lắm chứ vì lũ đâu có mắt để mà tránh chừa ai. Sắp đến mùa mưa, Sa đã mấy lần tính nói với mẹ khăn gói chuyển đi. Nhưng làm sao có thể giải thích cho một bà già vừa mù vừa điếc về sự hung dữ của một cơn lũ quét. Những mùa lũ đi qua bà già vẫn ngồi im lặng trong buồng bằng ánh mắt mờ đục và bình thản. Sa thừa biết bà sẽ không chịu đi đâu cả. Những người già luôn vậy, họ thà chết ở nơi chôn rau cắt rốn còn hơn sống cuộc đời tạm bợ ở một nơi nào đó không phải quê nhà.

Chồng Sa thì chui lủi trong rừng quanh năm ngày tháng. Đã có lúc Sa định men theo vệt của khoảng rừng trọc và vệt máu của cây để tìm Lẫm. Nhưng không thể bỏ lại đứa con gái bốn tuổi cho người bà mù nên đành bất lực. Nhiều khi Sa nghĩ có thể cơn lũ sẽ mang Lẫm về theo cách của nó. Một ý nghĩ bất nhẫn và điên loạn. Hơn một năm rồi Lẫm không về, con gái Sa thèm được sà vào vòng tay bố. Vòng tay chỉ biết ôm những khúc gỗ của rừng. Sa có nhắn chồng chừng nào về buộc tóc cho con, sửa mấy thứ đồ chơi bằng gỗ. Nhưng Sa không biết Lẫm có đọc được tin nhắn hay không. Có khi nó lẫn trong đống tin nhắn rác luôn đầy ứ. Ngó sang nhà hàng xóm thấy cha con người ta ngồi buộc tóc cho nhau không hiểu sao Sa cảm thấy mất mát đến xót xa. Lòng Sa hệt như những khu rừng trơ trọi. Nơi còn lại những dấu dìu sắc lẹm trên gốc rễ của cây. “Sau những ngày nắng hạn sẽ là mưa lũ”. Mẹ lẩm bẩm nói thế trong bữa cơm chiều.

Dạo này đêm nào Sa cũng mơ. Giấc mơ mười bảy tuổi. Sa kêu gào giãy đạp khỏi hai bàn tay khỏe như gọng kìm của kẻ hiếp dâm. Gã như con thú dữ lao vào ngấu nghiến Sa, ngoặm những vết răng sắc trên da thịt nõn nà mười bảy. Sa nằm đó lõa lồ đón từng đợt lá cây rụng xuống, phủ kín cơ thể mình. Bên cạnh, những gốc phong lan rừng rơi ra khỏi chiếc gùi dập nát. Sa nghe thấy tiếng mẹ vọng vào vách núi. Tiếng vọng cứ ngân mãi không dừng tạo ra luồng âm thanh ma mị. Sa thấy bầu trời chao đảo, những tán cây hoảng hốt. Vài chú chim thất thần bay lên rồi mất hút. Sa mấp máy môi gọi mẹ ơi nhưng không thành tiếng. Sa cứ chìm nghỉm trong giấc mơ cho đến khi con gái tỉnh giấc giữa đêm đòi đi tè. Cả cơ thể đau nhức dính chặt xuống giường. Nếu không có con, không vướng mẹ già thì Sa ước mình đừng tỉnh giấc. Để khỏi phải chua xót chờ đợi một người từng đẩy mình vào cơn bĩ cực. Mười năm sống trong mặc cảm. Cuối cùng Sa đành phải lấy chính người đã hãm hiếp mình làm chồng. Vì không có ai chịu yêu một người con gái đã từng bị hãm hiếp giữa rừng. Vì mẹ cứ khóc hoài khi không thấy Sa chịu lấy chồng, sinh con. Sa đồ rằng mẹ đã nhìn thấy cả nỗi đau thể xác và tinh thần của con gái mình dù tai bà điếc, mắt bà mù. Không có nỗi đau nào của con cái mà cha mẹ lại không thấu hiểu. Hôm dẫn Lẫm về nhà, mẹ khóc. Lẫm ngồi bên mâm cơm ăn hùng hục. Đêm đến Lẫm hùng hục ghì Sa trên tấm chiếu trúc rồi lăn ra ngủ. Sa sờ lưng mình thấy hằn rõ từng mắt chiếu. Lẫm nói cả đời này chỉ yêu mình Sa thôi. Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên lúc thấy Sa địu gùi hoa phong lan xuống núi. Để rồi Lẫm biến đời Sa thành cành hoa dập nát. Kể từ đó chợ xóm núi không có người con gái ngồi bán lan rừng. Khách du lịch có lần ghé tận nhà ngước mắt nhìn lên núi, quay lại hỏi Sa “sao làm nhà giữa đường đi của lũ thế này?”.

Lẫm nghe vợ kể cười ha hả. Đường của lũ ấy hả? Chỗ nào anh đi qua chả là đường của lũ. Sa nhìn mặt người đàn ông mình gọi là chồng chỉ thấy những nếp nhăn nhằng nhịt. Ban đêm, qua ánh sáng của của chiếc đèn ngủ cắm ở góc tường Sa thấy những nếp nhăn ấy giống như vân gỗ. Mặt chồng chẳng khác gì mặt cắt của một thân cây, khi đã bị lưỡi cưa xén ngọt. Mỗi một thân cây đổ gục dưới tay Lẫm hình như đều tìm cách để lại một dấu vết gì đó trên cơ thể người đã kết thúc vòng đời của nó. Sa có thói quen không bao giờ mở mắt lúc ân ái cùng chồng. Bởi thật ra chẳng có cuộc ái ân nào hạnh phúc khi mà Sa luôn nghĩ chính là Lẫm đã giết dần mòn cô bằng ham muốn xác thịt. Tiếng thở hồng hộc, mùi mồ hôi hăng hắc của Lẫm đều khiến Sa gợi nhớ đến nỗi đau đớn và mất mát năm mười bảy tuổi. Mặc cho Lẫm vui thú trên thể xác của mình, Sa nhắm mắt để cho từng lớp, từng lớp lá vàng rơi phủ đầy thân thể. Trong mắt Sa chỉ còn lại hình ảnh về rừng và sự bao dung của từng tán cây, từng gân lá. Miên man để quên đi những vết răng ngấu nghiến trên bầu ngực, bả vai. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng mẹ gọi trong tâm thức Sa mới mở choàng mắt. Bắt gặp mắt Lẫm đang nhìn mình nhấp nhô khoái cảm. Mắt Lẫm hằn lên từng tia máu đỏ, thành chùm tua tủa vươn ra như rễ cây, đậm dần, ma mị. Sa hoảng sợ hất Lẫm ra khỏi cơ thể mình.

– Anh từng chặt bao nhiêu cây gỗ trên rừng?

– Nhiều lắm làm sao mà nhớ nổi.

– Anh không thấy sợ à?

– Sợ gì?

– Mẹ từng nói mỗi một cái cây là một linh hồn.

– Vớ vẩn. Đúng là đàn bà. Họng súng của kiểm lâm đây còn chẳng sợ nữa là mấy trò mê tín vớ vẩn đấy.

Lẫm nói rồi vắt áo lên vai lẩn vào rừng. Sa nhìn theo Lẫm cho đến khi thấy chồng mình tan biến trong nắng hạn. Khi không còn rừng nữa thì đất và trời là một. Vạn vật giống như đang bị nhốt trong chảo lửa, đậy kín vung mặc kệ cho chúng sinh giãy giụa. Bé Sim, con gái Sa không chịu được nắng nóng. Sim thường chui dưới gậm giường chơi với con mèo nhỏ. Người nó lúc nào cũng lấm lem bụi bặm. Sa từng hét toáng lên khi lôi Sim từ gậm giường ra thấy con nhện đang giăng tơ trên tóc con. Mắt con nhện đỏ au ngước lên nhìn Sa. Sa chợt nhớ đến con nhện bị dội nước trong nhà vệ sinh hôm nào lúc nằm thẳng cẳng trong sọt rác mắt nó cũng hằn từng tia đỏ oán hờn. Nhắc đến con nhện Sa mới nhớ ra lúc đi đổ rác đã không còn thấy nó nằm trong sọt. Có thể nó còn sống và đã bỏ đi. Biết đâu con nhện giăng tơ trên đầu Sim lại chính là nó. Nghĩ đến đó tự nhiên Sa thấy rùng mình. Thẳng tay hất con nhện xuống nền nhà, Sa ôm chầm lấy con, sợ hãi. Sim hồn nhiên bảo:

– Mẹ đừng làm con nhện đau như thế.

– Biết nó là nhện lành hay độc. Từ giờ con không được chui xuống gậm giường nữa. Chỗ sáng sủa không ở lại cứ chui vào chỗ tối tăm.

– Nhưng bên ngoài nóng lắm. Sao mẹ không trồng cây xanh trước cửa nhà mình.

Thật ra thì Sa đã từng trồng cây xung quanh nhà. Nhưng mùa nắng thì chết cây, mùa mưa thì xối mòn bung cả rễ. Đâu phải cứ trồng là cây sẽ sống. Ở mảnh đất này đến yêu thương trong tim còn chết dần mòn. Nhưng Sim lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cây. Đầu óc con bé xanh như tán lá. “Chỗ này cây sấu, chỗ này cây xoài, chỗ này đu đủ… Rồi vườn nhà mình sẽ xanh mát ngọt ngào. Con không chui dưới gậm giường mà chạy luồn dưới những tán cây”. Lúc đặt những thân cây bé xíu xuống hố đất mới đào Sim đã nghĩ ngay đến mùa quả ngọt. “Con sẽ phần những quả chín nhất cho bà và mẹ. Mùa quả bố có về không ạ?” Sa không hiểu sao mình lại gật đầu dù biết Lẫm chỉ trở về nhà khi có việc quan trọng cần xuống núi mà thôi. Về có khi vứt cho mẹ con Sa ít tiền có khi không. Nhưng lần nào cũng mang về thêm một vết sẹo trên người. Có thể ở đuôi mắt, chình ình giữa mặt hay một vết chém dài giữa ngực. Lúc cửi áo đè xuống người Sa, Lẫm không quên khoe chiến tích:

– Hôm đấy anh né kịp. Chút xíu nữa trúng tim thì giờ này anh ngồi trên ban thờ ăn chuối cúng rằm rồi.

– Anh cứ đi biền biệt, gọi không nghe, kêu không thấy. Nói dại chứ nếu anh có chết tôi cũng chẳng biết mà thờ.

– Em lo quái gì. Chết trên đầu nguồn thì kiểu quái gì xác cũng trôi xuống dưới. Nếu không thấy anh thì cứ giăng lưới vào mùa lũ mà vớt xác chồng. Em quên à, bạn em chẳng từng nói nhà mình nằm đúng đường đi của lũ hay sao?

– Phỉ phui miệng lưỡi.

– Em có khi còn mong tôi chết quá ấy chứ. Đúng không?

Sa cụp mắt tránh ánh nhìn xoáy sâu như một mũi khoan của Lẫm. Tua tủa rễ cây như muốn bò ra khỏi con ngươi Lẫm, vươn đến ăn sâu vào tận tim Sa. Nếu một cái cây bắt nguồn gốc rễ từ sự hoài nghi, lòng căm giận thì nó sẽ lớn lên ra sao? Hoa nó có thơm không? Quả nó có vị gì? Có thể nó sẽ độc như lá ngón, đắng như rau đắng cẩy hay chua chát như vị của quả mây rừng. Cũng có thể nó sẽ chết yểu trước mùa ra hoa kết trái. Sa không biết nữa, đó là chuyện của một cái cây. Mà thật ra cây luôn bao dung, nên cho dù có phải sống trên mảnh đất cằn cỗi mặn mòi thì nó vẫn chắt chiu ra hoa thơm trái ngọt. Bé Sim cũng vậy, dù sống trong cảnh thiếu thốn tình cha con nhưng lúc nào con bé cũng nghĩ về bố nó bằng tất cả tình yêu thương trìu mến. Cây xoài cao bằng đầu, cây sấu đã phổng phao, cây đu đủ giống mới đã bắt đầu ra trái. Con bé cứ vài hôm lại hỏi “bao giờ thì quả chín mẹ ơi?” Sa nhìn lên thác nắng đổ từ đỉnh núi xuống chân núi khẽ rùng mình. Giếng cạn khô, mấy hôm nay Sa phải đi xin nước. Nhưng nếu còn nắng mãi thì tất cả sẽ như lũ cua bấy mà thôi. Ngấp ngoải mà chết dần mòn vì thiếu nước. Khách du lịch vắng vẻ dần vì nơi này quá khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt thì thiếu thốn. Nên nhà nghỉ phố núi vừa mới sa thải một loạt nhân viên trong đó có Sa. Ông chủ khách sạn vứt phong bì tiền lương trước mặt Sa hậm hực bảo:

– Nhẽ ra cô sẽ được giữ tới cùng nếu như cô biết điều để không xảy ra sự việc đáng tiếc như hôm qua. Cô thừa biết kiếm nước ở đây khó khăn thế nào mà? Tôi đã thuê người tìm mạch nước đào bốn, năm cái giếng nhưng đâu phải cứ đào xuống là có nước đâu. Ở đây cũng đâu có đường ống nước sạch. Cũng chẳng ai chở nước từ dưới xuôi vượt qua bao núi đèo để lên đây bán cả. Cô là người ở đây nhẽ ra cô phải hiểu tình hình chứ?

– Tôi hiểu là phải tiết kiệm. Nước vo gạo có thể mang rửa rau. Nhưng cũng không thể lấy nước rửa rau để luộc luôn rau làm canh cho khách ăn được.

– Sao mà không thể. Nếu thế thì đừng có rửa rau cứ thế mà cho vào lồi luộc. Rau sạch luộc cả đất cát vẫn còn tươm hơn rau là ăn đồ sạch bong mà tẩm đầy hóa chất. Cứ nắng nóng hạn hán thế này thì mấy hôm nữa mang nước rửa rau cho khách rửa mặt cũng nên. Cô cứ làm ầm lên, khách đã ít thì chớ. Rồi tôi không biết sống bằng gì. Mà cô ầm ĩ với tôi làm quái gì? Sao không về mà bảo thằng chồng cô ấy. Cả cái xóm núi này ai chả biết nó phá rừng từ năm mười bảy tuổi. Không phải vì những thằng như nó thì đã chẳng hạn hán thế này.

Sa trở về trằn trọc trong giấc trưa nhễ nhại mồ hôi. Mở mắt ra đã thấy con gái rúc rích cười dưới gậm giường. Sim gõ nhẹ vào thang giường gọi:

– Mẹ dậy rồi ạ? Mẹ có muốn xem khu rừng bí mật của con không?

– Mẹ đã nói đừng chui xuống gậm giường nữa cơ mà.

– Đây không phải gậm giường. Đây là một khu rừng mà mẹ.

Sa uể oải cúi xuống tính lôi Sim ra. Nhưng chợt nhìn thấy một cảnh tượng diệu kì. Cả gậm giường tràn ngập màu xanh. Qua luồng nắng hắt từ cửa sổ vào Sa nhìn thấy những mầm cây xanh non mơn mởn. Con gái Sa nằm sấp người chống hai tay lên cằm mỉm cười thích thú.

– Chúng ở đâu ra vậy?

– Con đã nuôi chúng ở trong này mẹ ạ. Những củ đậu mẹ mang về từ bếp của nhà nghỉ. Khoai tây và khoai lang xin từ nhà hàng xóm. Con giấu chúng ở đây. Mẹ nhìn xem, tất cả chúng đều có thể nảy mầm.

– Rồi con định làm gì với chúng? Rắn rết sẽ bò vào trú ngụ. Nguy hiểm lắm con à.

– Có gì đáng sợ đâu hở mẹ. Phải có cả động vật thì mới giống khu rừng. Con sẽ nuôi bọn chúng. Ở trong này mới có một chú nhện thôi mẹ ạ.

Nhện à? Nhện ư? Ngay lập tức Sa chui vào lôi con gái ra ngoài. Ám ảnh bởi ánh mắt đỏ ngầu của con nhện hôm nào nên đêm ấy Sa không dám ngủ. Bật đèn sáng, bế con trên tay. Chỉ sợ nếu nhắm mắt biết đâu con nhện sẽ bỏ lên cắn con gái của mình. Có lẽ phải phá khu rừng bí mật của con, quét cho thật sạch sẽ để yên tâm rằng chẳng có bất cứ con vật gì trú ngụ dưới gậm giường. Nhưng khi vừa định quờ nhát chổi vào gậm giường Sa bỗng khựng lại. Phá đi những mầm xanh của một đứa trẻ đã cất công chờ đợi và kỳ vọng thật là bất nhẫn. Nếu mai thức dậy không thấy một cái cây nào nữa chắc là con bé sẽ tổn thương. Nhưng cũng đâu thể nuôi những cái cây dưới gậm giường. Giờ biết tính làm sao? Ý nghĩ ấy đeo đuổi Sa suốt đêm không chợp mắt. Nếu hôm ấy con nhện không ở trong bồn cầu thì Sa đã không phải ám ảnh thế này. Tại sao bao nhiêu chỗ nó không trú thân mà lại chọn bồn cầu? Hay cũng vì nó không thể chịu được cái nắng hạn này nên đi tìm một nơi có nước? Nhện cái mang bọc trứng trên người liệu có khi nào rực lên như đàn bà có chửa? Có khi nào nó quanh quẩn trong nhà để tìm đòi bọc trứng của mình? Cái bọc trứng đã bị Sa dội ồ ạt nước cho trôi đi bằng được.

Trời bỗng tối sầm. Sấm sét vang lên. Mưa dội xuống ồ ạt thối trời thối đất. Đến chiều tối thì nước lũ đồ về ồ ạt. Người ta quay lên mạng cảnh thác nước đổ xuống đường đẹp như cảnh non nước hữu tình trong phim kiếm hiệp. Nhưng thực tế thì cuồn cuộn tan hoang, bất cứ ai từng trải qua đều khiếp đảm kinh hoàng. Trong nhà không có tài sản hay đồ vật gì đáng giá cần chạy lũ ngoài một bà già mù và đứa trẻ lên năm. Nhưng Sa không biết phải chạy đi đâu vì lũ có thể ập đến bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào. Mẹ Sa là người thản nhiên trước lũ. Có thể vì bà không nhìn thấy cảnh tan hoang, cũng không nghe thấy tiếng gầm gào của lũ. Nên bà vẫn thản nhiên ngồi têm trầu, thong thả nhai, thỉnh thoảng miệng nhành ra không rõ cười hay mếu. Lũ đi đường cũ, ào ào chảy qua trước nhà. Đứng ở sân nhà chạy vài chục bước chân là chạm vào dòng lũ. Lúc nước mạnh nhất, lũ thè cái lưỡi liếm gọn cây đu đủ của bé Sim trồng trước nhà, quả đã bắt đầu lớn phổng phao. Liếm luôn cả những thân cây mới trồng chưa kịp bám rễ sâu trước ánh mắt van nài của một đứa nhỏ.

Mưa tạnh, nước lũ cũng rút dần. Người ta bắt đầu mò mẫm những gì chìm dưới lũ. Nhà cửa, trâu bò, lợn gà, chiếc cặp sách in hình công chúa elsa, con búp bê tóc xoăn bám đầy bùn đất. Sim hỏi “làm sao tìm lại những cái cây của con hở mẹ?”. Sim quá bé để hiểu rằng tất cả những gì cơn lũ đã mang đi thì sẽ không thể nào tìm lại. Ngay cả thứ cơn lũ mang về cũng không còn nguyên vẹn nữa. Như là cách mà Lẫm đã trở về nhà hệt như lời anh ta từng tiên đoán. Hay đó là cách mà Lẫm chọn để trả giá cho những việc mình làm, những tán cây đổ xuống, cho lòng tham mù quáng của loài người?

Nhập nhoạng tối hôm nước rút người ta thấy một bàn tay từ dưới bùn trồi lên như đang vẫy gọi. Bà già ngồi trong buồng rõ ràng chẳng nhìn thấy gì cũng chẳng nghe thấy tiếng ồn ào dưới kia. Nhưng bà bảo Sa “con ra đón chồng về”. Bà không câm nhưng từ lâu không ai nghe thấy bà nói câu gì. Ngay cả với con cháu trong nhà bà cũng không thấy cần phải nói. Nên những lời bà vừa cất lên khiến Sa bủn rủn. Chạy ra trước nhà thấy người ta đang xúm quanh bàn tay bốn ngón. Sa hộc lên một tiếng rồi ngã quỵ. Cuối cùng thì Lẫm cũng đã về mang theo dấu vết của rừng trên bàn tay cụt đi một ngón. Mắt Lẫm nhắm chặt lại nhưng sao Sa vẫn luôn cảm thấy những chùm rễ đỏ như máu đang bò ra khỏi hốc mắt chồng mình. Cả trăm nghìn cái rễ bò lan ra ngoài nắp quan tài, vươn khắp nhà quấn lấy mọi thứ và siết chặt. Mỗi một chiếc khăn trắng trên đầu giống như đang cúi xuống để tang cho một thân cây từng đổ xuống. Sa gục bên quan tài chồng không để ý đến bé Sim đã tách khỏi đám người ồn ào, tiếng kèn trống đam ma ỉ ôi, vài tiếng nấc khan của ai đang khóc người đã chết. Sim chui vào gậm giường bên những mầm cây xanh tua tủa. Sim nằm đó mê mệt thiếp đi sau một ngày khóc lóc. Cho đến khi đám đông vãn dần, đội kèn trống nghỉ ngơi Sa mới đi tìm con. Lúc định lôi Sim ra khỏi gậm giường Sa hoảng hốt thấy có một con nhện nằm dưới đất ngay bên cạnh khóe mắt con mình. Trên lưng nó cõng vài giọt nước. Hình như là nước mắt của Sim. Lấp lánh…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Tân Quảng

Nghén mặt trời

 

– Chị ơi, mấy hôm nay em toàn mơ thấy mặt trời. Vầng mặt trời đỏ ối như tụ máu treo lủng lẳng tựa một quả cầu lửa giữa bầu trời đen đặc.

Miên nói xong câu ấy thì thấy tiếng cốc rơi vỡ sau lưng. Chị đang pha nước cam, luống cuống lo sợ về một dự cảm không lành. Ba mươi năm trước mẹ cũng từng mơ thấy mặt trời, không bao lâu sau gia đình ngập trong nỗi tang thương mất mát. Nó vẫn còn là một ẩn ức không dễ gì để mẹ nguôi ngoai cởi lòng mình. Lúc mọi chuyện diễn ra chị và Miên là một cặp song sinh vừa mới cất tiếng khóc chào đời. Khi mang thai, ngày nào mẹ cũng lên cơn nghén mặt trời ròng rã suốt trong chín tháng mười ngày. Chị ra đời yêu mặt trời như vạn vật sinh tồn rạng rỡ. Miên thì khác, em gặm nhấm bóng tối hệt như loài gấu liếm láp mỡ của mình. Cũng bởi mẹ đã từng vật vã giữa hai chiều trạng thái xúc cảm đối nghịch nhau. Mỗi sáng mẹ ngửa cổ đón mặt trời trong niềm đê mê hạnh phúc nhưng ngay sau đó là từng cơn nôn thốc nôn tháo hành hạ mẹ. Trước khi chị em Miên ra đời thì mẹ đã sống cho một phần số phận của những đứa con. Hay chăng số phận của các con chính là mầm nhánh của chiếc cây đa đoan trồng trước cổng trần gian đời mẹ?

Chị em Miên rất đẹp. Người mặt tròn tựa vầng mặt trời rực rỡ, người tựa như mặt trăng buồn kiêu sa lạnh lẽo. Mẹ gọi chị là Diệu Linh, lấp lánh từ cái tên, còn Mộc Miên thì diệu vợi từ nguồn cội. Ngày nhỏ Miên thích chơi trò nuốt mặt trời. Miên mặc chiếc váy hoa, chạy giật lùi trong sân, ngửa cổ há miệng hớp từng tia mặt trời vàng tươi chói lóa khiến nước mắt nàng giàn giụa. Ánh mắt Miên thường buồn ma mị giống loài mèo và chỉ thực sự tinh anh vào ban đêm. Chị nhiều lần giữa giấc khuya giật mình tỉnh dậy quờ tay sang bên cạnh không thấy Miên đâu. Đứa em gái bé nhỏ đã mở cửa lầm lũi đi dưới ánh trăng. Không hẳn là mộng du bởi Miên chưa bao giờ thấy đầu óc mình tỉnh táo đến thế. Có thể nhìn ngắm và khám phá thế giới bóng đêm im lìm khác hẳn với ban ngày. Đêm có mùi thơm dịu dàng lan tỏa khắp không gian ngấm vào từng lỗ chân lông. Cảm giác như cơ thể được xông hương thanh thoát vô cùng. Tựa như nàng đang khỏa thân trôi giữa dòng sông bí ẩn. Chị từng nhiều lần đi tìm Miên trong nỗi sợ hãi khôn cùng. Chị sợ bóng tối đã nuốt chửng đứa em gái nhỏ của mình vào một hố đen sâu hoắm và rồi cũng sẽ nuốt trọn chị như thế. Bóng tối giống con quái vật, há chiếc mõm đen ngòm, thè chiếc lưỡi đầy ma lực la liếm khắp ngõ ngách. Chị cứ đi trong tiếng cú đêm, tiếng lợn giời, tiếng mèo hoang tìm bạn tình, tiếng côn trùng rỉ rả. Đi cho đến khi bắt gặp Miên nằm ngủ bên vệ cỏ đêm, mặt còn ướt sương buốt lạnh. Đã có lúc chị không dám chạm vào vẻ đẹp mỏng manh ấy sợ Miên cũng tan theo sương ngấm vào thớ đất. Từng ngón tay Miên lạnh lẽo đến xót xa. Mẹ biết Miên đi lang thang trong đêm nên đã khóa trái cửa nhà. Những đêm trăng ướp lạnh cảnh vật, Miên bấu chặt vào chấn song cửa sổ, mắt ngân ngấn nhìn ra. Sau nhiều đêm như thế Miên đổ bệnh, nằm một chỗ nhưng mắt lúc nào cũng dõi về phía cửa. Người mềm oặt, yếu ớt đến mức tưởng như nàng có thể bốc hơi bất cứ lúc nào. Mẹ sợ hãi đành bế nàng ra đêm trăng đặt trong mảnh chiếu nhỏ giữa sân. Tại đây, chị chứng kiến một cảnh tượng diệu kì. Miên hồi sinh như một mầm cây giữa mùa khô hạn vừa được tưới tắm những gáo nước mát lành. Từng ngón tay nàng cử động linh hoạt, đôi mắt mệt mỏi bỗng tinh anh trở lại. Miên từ từ ngội dậy, khẽ khàng lướt giữa đêm trăng. Từ đó mẹ không bao giờ khóa cửa vào ban đêm nữa…

Mười tám tuổi, khi đã thành thiếu nữ Miên vẫn không bỏ thói quen lang thang giữa đêm khuya. Chị vẫn nhiều đêm thức giấc đi tìm em như thế. Cũng may mà xứ này không có đàn ông. Chị đi dọc đêm chỉ gặp những người đàn bà phơi xác thân trong sương gió và tiếng mèo đêm động dục gào gọi bạn tình. Đàn ông đã rời xứ này tập trung trong các mỏ than lớn nhỏ cách đây vài chục cây số. Một phần lớn làm việc trực tiếp dưới hầm lò, còn lại thì tập trung làm việc trong các dây chuyền sản xuất. Một vài tháng họ ghé thăm nhà chóng vánh, dúi cho cục tiền đủ để người già, phụ nữ và trẻ nhỏ trang trải mưu sinh. Họ thường về từng tốp thợ, khuấy động cả xóm nhỏ bằng tiếng đàn bà hớn hở vào ra ngượng nghịu, luống cuống vụng về. Lũ nhỏ cầm những thanh kẹo cao su chạy ra đường vừa nhai vừa thổi cười lanh lảnh. Tiếng gà kêu, tiếng dao thớt chặt băm, tiếng nhà này ới nhà kia, tiếng cụng ly chộn rộn. Đêm đó chị chỉ còn nghe thấy tiếng mẹ trở mình. Đến cả lũ mèo hoang cũng rón rén tìm nhau trong đêm tối. Đàn bà góa ở làng này cũng đâu phải thiếu, vợ công nhân mỏ mà. Năm nào chả có vụ sập hầm.

***

Mẹ thụ thai chị em Miên đúng vào tuần trăng. Lần sau khi bố về thăm nhà mẹ đang gặp phải những dấu hiệu bị động thai ở tháng thứ tư, bụng đã lùm lùm sau vạt áo. Mẹ kể lần đó bố về thăm nhà đúng một đêm, ngồi đốt thuốc ngoài sân chờ đến sáng thì xách ba lô đi thẳng không một cái ngoái nhìn. Thai được tám tháng bố lại về, ngán ngẩm nhìn chiếc bụng bầu to vượt mặt mẹ mà sỗ sàng khước từ, thở dài chán nản quay đi. Những người đàn ông quanh năm chui dưới hầm lò, khan không khí và ánh nắng mặt trời như người đi trên sa mạc thèm thuồng được chạm vào mạch nước. Do được trang bị rất thô sơ lại thêm điều kiện làm việc khắc nghiệt nên đã hút dần năng lượng sống trong họ mỗi ngày. Chui ra khỏi lò than còn chút sức lực nào họ quăng vào đàn bà và những cuộc bài bạc thâu đêm. Đàn bà xứ này chỉ biết vò xé ruột gan chờ chồng dằng dặc đêm dài để năm thì mười họa được gục đầu vào bờ vai người đàn ông của mình mà nức nở. Họ chưa từng đến thăm những mỏ than nên chưa biết thương mình đến kiệt cùng. Họ không biết chỗ chồng mình đêm nào cũng phất phơ áo mỏng của gái ăn đêm đứng lấp ló chộp giật từng mối khách quen. Bố chị chắc cũng vùi đầu vào ngực những người đàn bà sương gió sau khi ngoảnh lưng trước chiếc bụng bầu nặc nề của mẹ. Vì mẹ không biết điều đó nên cũng giống những người đàn bà ở xứ này, mẹ yêu bố một cách tuyệt đối như con tằm rút ruột nhả tơ. Chị cứ tự hỏi phải chăng khi tình yêu ra đời thì sự phản bội cũng cựa mình nảy nở.

Bố đã không có cơ hội được nhìn mặt chị em Miên. Sau chín tháng mười ngày vần vũ thai nghén với mặt trời thì cặp song sinh ấy đã ra đời. Chị sinh ra trước, Miên khó nhọc ra sau. Khi Miên nằm trên tay bà đỡ ngoác miệng  cất lên tiếng khóc thét gào khản giọng thì cách đó gần năm mươi cây số một lò than sập xuống. Trong số công nhân tử nạn có người bố đã từng ruồng rẫy chị em Miên bằng một cái hất tay trong đêm rồi bỏ mặc mẹ lõa lồ trước vầng trăng chênh chếch hắt qua song cửa. Đêm ấy có lẽ mẹ đã khóc rất nhiều. Người ta nói thai nhi tám tháng tuổi có thể nghe và hiểu được âm thanh từ bên ngoài, nhất là từ người mẹ. Có thể những giọt nước mắt của mẹ đã tác động đến Miên, chị thường nghĩ vậy khi nhìn em ngồi thẫn thờ trong bóng tối. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy hẳn đã buồn hoang hoải từ lúc còn nằm trong lòng mẹ. Cũng có thể là từ kiếp trước.

– Chị ơi chị, ngày xưa lúc có bầu bé Thóc chị đã nghén thứ gì?

– Chị á? Nghĩ lại thấy buồn cười. Chị nghén mùi chồng. Chị không chịu được mỗi lúc anh ấy lại gần. Nói thế nào nhỉ? Một cảm giác ghê tởm. Đúng vậy! Một cảm giác ghê tởm lợm giọng.

Không gian như chết lặng trong vài giây. Tiếp đó là tiếng cốc chén va vào nhau, tiếng bẻ đốt tay của Miên, tiếng chân chị luống cuống, tiếng vải kêu loạt xoạt, tiếng kim đồng hồ yếu bin tậm tạch trên tường. Miên có chút bối rối vì thấy mình hình như đã vô tình chạm vào một vết đau lẩn khuất trong tim chị. Miên cảm nhận được điều đó dù không thể lý giải, dù chị chưa bao giờ để lộ điều đó trên môi mắt. Miên hay chống cằm ngồi ngắm chị tỉ mỉ bằng ánh mắt hoài nghi, chỉ thiếu điều moi móc ruột gan nhau ra mà bắt bệnh. Xem tại sao đứng trước cái người đang nói cười hơn hớn kia mà mình cứ mang thứ dự cảm héo úa, tàn tạ và nhàu nhĩ. Thứ dự cảm có lẽ chỉ tồn tại trong sợi dây gắn kết máu mủ, ruột thịt. Cho đến hôm nay thì phút luống cuống của chị đã lọt vào tầm mắt Miên. Miên tức tối, bực bội, hả hê và xa xót cái con người đang đứng trước mặt mình kia. Chị đã sống như thể trên đời không có ai đáng để chị tin. Chị che đậy mình kĩ lưỡng ngay cả với máu mủ ruột già. Khuôn mặt mộc của chị đến hôm nay Miên mới chớm thấy một phần. Nó mới u buồn héo úa làm sao. Có lẽ vì nhận ra mình như kẻ vừa bước hụt nên tay chân chị cứ líu ríu ngượng nghịu như muốn bày tỏ điều gì. Sự cố gắng của chị làm Miên muốn khóc. Nàng khua tay lên hàng cốc đặt trên bàn tạo thành tiếng ngân dài rồi ngoảnh lại bảo chị:

– Sau này nếu có bầu em thèm được nghén ngủ. Hai mươi tiếng một ngày.

Chị bật cười, dí vào hai quầng mắt thâm thiếu ngủ của Miên, giọng đã tếu táo trở lại:

– Đúng là điều ước của kẻ gần ba mươi năm thao thức với đêm trăng. Chị sợ cứ nằm ngủ li bì như thế đến lúc tỉnh dậy em đã thấy xung quanh mình cây cối mọc um tùm.

– Vì ngay cả những người thân cũng đã bỏ ta đi?

– Ý chị chỉ là… khi em nằm ngủ thì cuộc sống xung quanh không đứng lại. Mọi thứ cứ trôi đi và thay đổi từng giây.

– Như tình yêu? Như hôn nhân sao chị?

Chị không nói. Nhìn qua gương Miên thấy chị cười mỉa mai chua xót. Có lẽ chị cần đi gặp mẹ, chuyện trò một đôi câu. Mẹ sẽ biết cách làm cho chị bình tâm trở lại. Hai người phụ nữ ấy đối đãi với nhau như hai người bạn. Thỉnh thoảng sẽ ghé thăm nhau, xếp ghế ngồi ngoài hiên cùng nhìn ra sân vườn im lặng như thể những cố nhân ngồi ngắm cố hương. Họa hoằn lắm mới thấy họ nói một câu như trăn trở như nặng lòng như chua xót. Chị thường chọn chỗ nắng hắt vào để ngồi, dưới ánh mặt trời chị hồi sinh tươi tỉnh. Mẹ bảo:

– Rồi dạo này những chuyện đó ra sao?

– Con tính dẫn tụi nhỏ đến một nơi nào đó sống. Mẹ sẽ không khuyên con như những người khác chứ?

– Khuyên con giữ lấy cuộc hôn nhân này vì tụi nhỏ ư? Chẳng ích gì.

– Đúng vậy. Sẽ chẳng ích gì đâu mẹ ạ.

Miên biết nếu có chết, chị cũng sẽ chết trong chính ánh hào quang kiêu hãnh của một vầng mặt trời. Thứ tình yêu giả dối của anh rể sẽ chẳng đủ giết chết chị. Cái vỏ rỗng rễnh của cuộc hôn nhân hạnh phúc chẳng đủ để níu kéo chị như đã từng níu kéo bao người đàn bà khác. Miên ước gì mình giống chị có thể yêu bản thân mình hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Miên ngại thay đổi. Co ro trong thế giới của mình. Trong tình yêu Miên dành cho Khang. Khang của Miên rất đáng thương. Người cai trị vương quốc bóng đêm hẳn sẽ cô đơn như Miên vậy. Trong vương quốc ấy những kẻ yêu đương và sống vì nhau cũng vẫn sẽ cô đơn bởi hơi lạnh của bóng đêm ngấm dần và xuyên thấu thịt da tâm can mỗi con người. Nhẽ ra Khang nên yêu thương một ai đó khác, bước vào một thế giới khác thì có lẽ đời anh sẽ đỡ buồn hơn.

Lấy nhau sáu năm vẫn không có nổi một mụn con, mọi tội lỗi thiên hạ thản nhiên đổ lên đầu Miên nhưng thực chất là Khang bị bệnh. Khang suýt chết chìm trong nỗi mặc cảm của một người đàn ông rồi tự mình ngoi ngóp đứng lên. Tìm mọi cách chữa trị để giữ Miên lại dù nàng chưa từng có ý định bỏ đi. Miên quen có Khang trong cuộc đời. Bởi người đàn ông ấy đã tự nguyện đứng về phía Miên vô điều kiện, hiến dâng cho nàng thứ tình yêu tươi xanh nhất của tuổi thanh xuân. Có một đứa con cũng tốt, không có cũng tốt, Miên lẫn lộn trong khái niệm về hạnh phúc của một người đàn bà. Hoặc một kẻ sống trong bóng tối lâu ngày mọi giác quan sẽ tê liệt đi, Miên mỗi ngày đều thấy mình mụ mị dần. Đến một lúc nào đó có thể Miên sẽ biến thành tượng đen. Lúc ấy ngay cả bản thân mình Miên còn chẳng nhận ra thì giả dụ nếu có những đứa con liệu nàng có nhận ra chúng hay không? Vậy thì cớ làm sao Khang phải cuống cuồng?

***

– Em chuyển chỗ ở đi. Nhà em lạnh lắm, âm khí ngùn ngụt khắp nhà.

– Chị cũng nghe thấy sao? Tiếng gió lướt qua buốt gáy? Cõ lẽ là vài linh hồn đùa nghịch. Không có gì đáng sợ cả chị đừng lo.

Chị không nói gì chỉ thở dài thườn thượt. Ngôi nhà này vợ chồng Miên mua lại từ một cụ bà. Cụ bà sống ở đây có một mình sau khi tiễn đưa người đàn ông của đời mình về cõi vĩnh hằng. Cụ có đôi mắt u buồn như mưa hoàng hôn thích nhìn xa vọng ra phía bờ sông đùng đục mùa nước nổi. Cụ bán nó để bắt đầu cho một chuyến thiên di xa xôi nào đó. Chiếc giường cổ trong nhà rất đẹp, Miên biết nó là nơi ông bà từng nằm và cũng là nơi ông nhắm mắt xuôi tay. Khang đã định đập bỏ chiếc giường cho trôi sông nhưng Miên giữ lại. Chị càu nhàu Miên hoài, rằng sao con người ta chỉ vì thấy đẹp mà hàng ngày nằm trên một cái giường nặng mùi âm khí. Ừ thì ngày xưa em từng nghe kể có người chuyên đi vớt củi ven sông về nấu cơm. Họ vớt được cả bàn thờ và gỗ quan tài chưa kịp mục mà khi đổi mả người ta đã thả trôi sông. Những bữa cơm đó vẫn nuôi lớn bao nhiêu con người trong một gia đình huống hồ chỉ là nằm ngủ trên một chiếc giường đẹp đến thế này hả chị? Mẹ ơi, nghe nói lúc mẹ sinh nó ra thì mặt trời đã mọc trên đỉnh núi vậy mà sao đầu óc con nhỏ này toàn một màu u tối? Đâu có, lúc sinh hai đứa là buổi chiều tháng mười. Trời tối nhanh khủng khiếp. Lúc con chị sinh ra mặt trời vẫn còn trên đỉnh núi chiếu đỏ rực cả chiều vậy mà lúc con em ra đời khóc thé lên một tiếng thì trời tối sập, ngó ra thấy mặt trời đã lặn tự bao giờ như là cuống cuồng chạy trốn. Hóa ra là vậy, hèn chi…

Một buổi sáng nào đó chị bấm chuông inh ỏi, xách túi muối trắng, cắm mấy siêu nước sôi tự vật lộn với cái giường cổ nhà Miên. Chị lôi nó ra sân rửa sạch nó bằng muối và nước sôi, mồ hôi rịn đầy trán chị. Chị nghe đâu ông bà già chủ cũ của cái nhà này cũng không có con, sống mấy mươi năm thui thủi một mình. “Ờ! hèn chi…” Cái câu đó cứ bật lên nghèn nghẹn trong cổ chị. Khang cười buồn nói chắc kiếp trước em sống chẳng ra gì thì kiếp này trời đày đọa chứ chắc gì đã tại cái giường mà chị mắc công chi cho khổ. Anh nói vậy nhưng mấy hôm sau, khi từ cơ quan về Miên đã không còn thấy chiếc giường đâu nữa. Chắc là anh đã thả trôi sông. Nhưng chị thì vẫn chưa hết lo khi ngó lên mái nhà thấy bóng cây đa trùm kín. Cây đa ấy không ai trồng cũng không thuộc đất nhà ai. Nó nằm giữa khoảng tường của hai nhà nhưng tán cây thì nghiêng hẳn xuống mái nhà Miên. Mỗi lần nhìn chúng chị đều rùng mình mường tượng ra có cả ngàn linh hồn đang vắt vẻo bấu víu, nhảy nhót và đùa nghịch trên từng chiếc lá. Trước đây chị đâu có nhiều hoài nghi đến vậy…

– Em biết không… lòng người chẳng thể cứ xanh non như búp cây mãi được. Đến một buổi sáng nào đó thức dậy tự nhiên thấy mình cay nghiệt với đời.

– Chỉ vì một người đàn ông, như vậy có đáng không?

– Nó không đơn thuần là vì một người đàn ông. Mà nó là tình yêu. Là sự tin tưởng tuyệt đối. Và cuối cùng thì nó là sự phản bội. Em hiểu chứ? Mà em chặt cây đa đó đi. Sống quanh quẩn bên những linh hồn đớn lạnh thì làm sao có thể sinh sôi?

Miên không nói gì, thiếp đi trong cơn mụ mị. Khang đôi lần muốn bỏ đi vì mặc cảm không thể mang lại hạnh phúc cho Miên. Con cái là món quà của thượng đế ban tặng cho những người đàn bà, Khang không thể chỉ vì mình mà tước đi quyền làm mẹ của Miên. Anh âm thầm chuẩn bị từng ngày cho sự ra đi ấy. Miên không còn đủ sức can ngăn. Nàng giống một con mèo đen nhẹ nhàng tuồn qua bóng tối chờ đợi thứ ánh sáng diệu vợi trong những đêm trăng để xoa dịu lòng mình.

– Miên nói có mơ thấy vầng mặt trời mẹ ạ.

– Không sao đâu con. Đó có lẽ là một điềm lành.

Mẹ không ngừng têm trầu, môi vừa chớm cười đã vội tắt lịm. Lẽ nào vầng mặt trời ấy báo hiệu sự thụ thai. Phải không Miên? Lẽ nào cung lòng em đang mang một sinh linh bé nhỏ? Lẽ nào bệnh tình của Khang đã gặp thầy gặp thuốc? Miên không trả lời chỉ cười sặc sụa khi nghĩ về một đêm say bên gã đàn ông lạ. Tiếng cười khô rát sàn sạt rụng rơi vào lòng chị tơi tả, rời rạc như những ngày đói dài ngồi nghe tiếng mẹ tẽ ngô rơi xuống thau nhôm. Thứ âm thanh khô khốc đó không chịu chìm đi trong tiếng lũ trẻ nhà bên reo vui khi thấy cha chúng từ vùng mỏ trở về. Đó là tiếng lòng mẹ trơ khấc, hoang hoải và xơ xác như rơm rạ cuối mùa. Chị em Miên vò nhàu gấu áo khi ngồi ngó mẹ nhàu nhĩ tàn lụi qua từng tháng năm dài. Chị đã quên đi những năm tháng ấy mà giờ nó được gợi lại trần trụi trong tiếng cười khầng khậc của Miên. Chị định chạm vào Miên nhưng vội rụt tay lại. Người Miên tỏa ra khí lạnh như khí của mặt trăng lươn lướt bóng đêm.

– Chị đừng chạm vào em. Đến em còn khiếp sợ cơ thể chính mình.

– Chuyện gì đang xảy ra với em vậy Miên ơi?

Miên vội vàng khép hai vạt áo ôm chặt lấy bụng mình. Có lẽ đứa trẻ đang lạnh. Hơi lạnh tỏa ra từ cung lòng người mẹ biết đâu sẽ giết chết nó. Ý nghĩ ấy làm Miên hoảng sợ. Giờ thì Miên có thêm đứa trẻ này trong đời. Nó là kết quả của tình yêu hay sự phản bội? Miên không muốn truy đuổi ý nghĩ ấy đến tận cùng. Nhiều đêm trăng, Miên lặng lẽ mở cửa theo thói quen cũ lầm lũi đi xuyên bóng đêm. Cơ thể Miên rệu rã sau nhiều đêm thiếu ngủ cùng một nỗi bất an nhàu nhĩ trong lòng. Nàng ước gì mình có thể chợp mắt để quên đi mọi ý nghĩ trong ngày. Nhưng bóng đêm rất lạnh, chăn chiếu không đủ ấm, xương cốt nàng nhức buốt. Nàng chờ những đêm trăng mọc mong thứ ánh sáng ấy sưởi ấm cơ thể mình. Những đêm nhập nhoạng trong ánh trăng nàng luôn gặp một người đàn ông đang đứng đợi. Không hiểu sao nàng có cảm giác anh ta đã đứng đợi mình từ kiếp trước. Họ đi song song bên nhau. Đêm sâu hun hút. Họ đi đến triền đê vắt ngang qua thị xã thì trời chuyển sáng, Khang chạy hồng hộc tới dắt Miên về. Khi ngoảnh lại Miên không còn thấy người đàn ông ấy nữa, bờ đê hun hút vắng hoe. Cho đến một hôm Miên bỏ đi trong đêm khi nhìn thấy chiếc vali căng cứng đồ đạc được Khang giấu dưới gậm giường. Miên muốn đi tìm người đàn ông vẫn đứng đợi mình trong đêm, nước mắt lã chã chảy từ khuôn trăng quầng hạn. Miên lao vào vòng tay người đàn ông ấy khi đầu óc đang quay quồng nghĩ về Khang. Khang ơi đừng đi. Đừng bỏ lại mình Miên với thế giới này. Những ý nghĩ ấy cứ vang lên trong đầu Miên như niệm thần chú như tụng kinh. Cho đến khi Khang đến lay Miên dậy, trên thảm cỏ nhàu nát rơi vãi vài mảnh lòng hoang lạnh sau một đêm giông bão.

Miên làm điều ấy đâu phải vì khao khát có một đứa con. Khang sẽ hạnh phúc phát điên khi biết nàng có thai, những bộ quần áo trong chiếc vali rồi sẽ trở về góc tủ. Người đàn ông của đời Miên đáng thương là vậy. Còn chị, chị cười bảo đúng là cuộc thiên di vĩ đại của những linh hồn, khi thấy cây đa bên hông nhà bỗng nhiên héo rũ. Một buổi sáng nào đó thức dậy Miên nhìn bên gốc đa vẫn còn ri rỉ muối. Sau nhiều ngày như thế, cây xót cây chết. Người xót người nhức buốt tim gan. Khang ơi…

***

Chị đi thật. Vào một buổi sáng đẹp trời dắt tụi nhỏ ghé qua chào mẹ rồi đi. Miên đứng trên ban công tầng hai nhìn mẹ con chị trôi qua thị xã. Chị nhắn lại sẽ thường xuyên gửi email cho Miên. Mỗi lần trở về quê thăm mẹ, Miên đều đi qua căn nhà từng là của chị. Một căn nhà to đẹp, kín cổng cao tường có vườn cây trái sum suê từng là thiên đường trần gian của chị giờ cửa đóng then cài. Nghe nói có người đàn bà trẻ thỉnh thoảng ghé qua dọn dẹp. Mùa này mùa lá rụng, Miên đi qua thấy lá bay đầy trước cổng. Những chiếc lá héo úa vì thiếu vầng mặt trời ngự trị. Qua những ngày mưa dầm dề Miên muốn tin chị sẽ lại như tia nắng sớm mai ấm áp đầu ngày. Người ta nói một người đàn bà kéo thêm hai đứa nhỏ đến một vùng đất lạ xa thì chắc cơ cực lắm? Mẹ nghe nói chỉ cười. Ngày xưa mẹ cũng một nách hai con, đứa như mặt trăng, đứa như mặt trời sống chung trong một mái nhà rách nát rồi những ngày vui vẫn đến đó thôi. Khi người ta trẻ, người ta có quyền thay đổi cuộc sống của mình giống như việc chọn một vùng đất xa xôi nào đó để lại bắt đầu. Khang hỏi Miên nghén thèm gì để anh mua? Buồn thay là Miên không thèm ngủ cũng không thèm hải sản như đã từng ao ước. Miên bỗng sợ những đêm trăng và chỉ thèm ăn muối trắng. Những hạt muối chà xát lòng Miên để tẩy rửa tâm hồn. Khiến Miên nghĩ đến những linh hồn từng bị xua đuổi bằng muối trắng chắc cũng đớn đau quằn quại như lòng nàng bây giờ vậy. Muối tan đến đâu xót lòng đến đó.

Miên tự giày vò mình trong cảm giác bất an. Nàng ôm thai nhi trong cung lòng mình và cảm giác chỉ có sinh linh bé nhỏ ấy mới hiểu được mình. Nó đọc được mọi ý nghĩ của Miên. Thương xót Miên. Vậy thì liệu nó có khinh bỉ Miên không? Ý nghĩ ấy khiến Miên nức nở. trước đây khi nghĩ về một đứa con Miên chưa bao giờ nghĩ nó có thể gắn bó với Miên như thế. Khang nằm bên trở mình, vỗ về Miên nhè nhẹ. Tay anh ôm lấy Miên cả trong giấc ngủ vì sợ nàng rồi sẽ lại đi hoang. Khang không biết rằng Miên bắt đầu sợ bóng đêm và những tuần trăng. Sợ gặp lại người đàn ông xa lạ ấy như thể gặp lại tội lỗi của mình. Biết đâu gã sẽ mang con của nàng đi trong bóng đêm hun hút. Miên đóng chặt các cửa rồi nép vào ngực Khang thao thức. Chị vẫn gửi email đều đặn cho Miên. Email gần nhất chị dặn nàng “Em đừng đi đêm nữa. Nghe nói ở thị xã mình có một linh hồn người đàn ông lưu lạc đi tìm vợ trong những đêm trăng…”. Miên đọc đến đó thì thấy người lạnh đi tê cứng. Đêm đó Miên đi dưới ánh trăng, đi miên miết trong đêm nhưng không còn thấy người đàn ông ấy nữa. Nàng ngồi bên bãi cỏ chờ trời sáng thấy mập mờ trước mắt mình một mô đất nhỏ, trên mô đất ấy có một cái cây xanh non chấp chới như muốn chạm tới bầu trời. Mờ sáng có cụ bà đi qua thảng thốt bảo “cô gái ơi đứng lên đi đừng ngồi ở đó. Hồn chàng trai chết trong một đêm đi tìm vợ vẫn còn quanh quẩn. Cô gái nào qua chỗ này vào những đêm trăng về cũng đều mụ mị hết người”. Miên đứng dậy ngoảnh lại con đường mình vừa đi sao vẫn chưa thấy Khang đến đón?

Dạo này nàng vẫn mơ thấy vầng mặt trời đỏ ối. Nhưng mẹ nói đó là điềm lành là tin tốt. Khang ơi…

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *