Truyện ngắn tác giả trẻ Phan Hồng Cẩm ở Hà Tĩnh

Vanvn- Phan Hồng Cẩm họ tên đầy đủ Phan Thị Hồng Cẩm sinh trưởng ở Hà Tĩnh, tốt nghiệp thạc sĩ Khoa Ngữ văn Đại học Vinh, hiện là giáo viên Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai ở huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh.

Say mê sáng tác từ thời sinh viên, ngoài công việc dạy học Phan Hồng Cẩm vẫn lặng lẽ với trang viết, cho ra đời nhiều truyện ngắn, tản văn đăng tải trên báo chí. Cùng với nhiều đồng nghiệp khác, Phan Hồng Cẩm là một trong những giáo viên đang góp tiếng nói làm phong phú thêm đời sống văn chương, trong đó có việc dạy và học văn hữu ích. Những truyện ngắn của Phan Hồng Cẩm giản dị, thân gần như nhịp thở đời sống thường nhật ở nhà trường hay trong mỗi gia đình, mà day dứt lay động lòng người. Như với Crush ơi!, cô đã dựng lại câu chuyện xúc động về một cậu học trò cá biệt tưởng chừng hỏng mất nhưng cuối cùng bằng nỗ lực từ nhiều phía đã giúp cậu vươn lên…

Tác giả trẻ Phan Hồng Cẩm

Crush ơi!

 

Kẻ làm phiền bạn là ai? Nhất định đó là kẻ gây ra tiếng ồn? Người hay nhờ vả? Đứa hay mượn đồ vặt?… vân vân và mây mây…và vô số lí do khác nữa. Chắc hẳn bạn sẽ rất khó chịu với những kiểu làm phiền như vậy. Và bạn luôn muốn “thanh lọc” bớt bởi cuộc sống vốn dĩ đã rất mệt mỏi, xô bồ nhưng vẫn buộc bạn phải xuyên qua.

Còn tôi thì sao? Kẻ làm phiền tôi là một kẻ không bao giờ làm phiền tôi, dù tôi có muốn thì hắn cũng không chịu làm phiền: không mảy may đối thoại khi tôi hỏi, không bao giờ mượn tôi bất cứ thứ gì…Và đặc biệt, tuyệt nhiên, hắn không bao giờ gây ra tiếng ồn. Việc chính của hắn khi đến lớp là vác cái cặp to đùng nhưng chỉ có mấy thỏi Singum, một cái bút chì, một cái Smasphone, chục cái nhãn vở có keo dán hai mặt và một quyển vở dày cộp có khả năng biến hóa từ môn này sang môn khác trong điều kiện bí bách.

Hẳn là các bạn đã đoán ra cách hắn ta biến hóa như thế nào rồi? Thế này nhé! Hễ thầy cô gọi lên bảng là hắn sẽ uốn lưỡi thật cong để bày biện ra một lí do thích hợp nhằm mục đích câu giờ và dán cái nhãn vở môn đó đè lên cái nhãn cũ. Sau đó, hắn ta ung dung hướng về phía bàn giáo viên, vò đầu, gãi gàu một lát, nói thều thào câu gì đó không ai nghe rõ nhưng giáo viên thì lắc đầu vẻ thông cảm rồi cho về chỗ.

Đã bao nhiêu tháng nay, hắn vẫn sống như vậy. Việc duy nhất hắn hành động mỗi khi đến lớp là nhét cái cặp khủng đó vào ô bàn rồi lăn đùng ra ngủ…Ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Mà tài thật, ngay sau khi trống hết tiết là hắn tỉnh như sáo, vồ lấy cái Smastphone. Hết 5 phút ra chơi, hắn lại vào ăn vạ cái mặt bàn đáng thương. Chả thế mà cái mặt bàn chỗ hắn ngồi luôn nhẵn bóng, sạch tinh vì chẳng bao giờ hắn lỡ tay vạch nét bút nào lên đó.

Hắn đích thị là nhân vật cá biệt trong mắt các thầy cô, là người “ngoài hành tinh” trong mắt các đồng môn và là nỗi dày vò của hai vị phụ huynh đã lỡ nuông chiều không đúng lối. Hệ lụy mà hắn gây ra thật sự là không nhỏ. Nhớ những ngày đầu năm, bố mẹ hắn được triệu tập đến trường như ăn cơm bữa sau một cú điện thoại của cô chủ nhiệm với nội dung khiển trách tăng dần đều đại loại như: “Em…không chịu ghi bài”, “Hôm nay, con anh chị lại không thuộc bài… những 3 tiết liền”, “ Tôi đau đầu với đứa con suốt ngày đánh nhau của anh chị rồi”, “Nó lại giật gãy cái giá để mũ của lớp rồi”, “Con của anh chị làm hỏng xe của hai em học sinh khác lớp”,  “Có lẽ… anh chị cho con chuyển lớp đi ạ, tôi đành bất lực…”.

Sau những cuộc gặp gỡ bất đắc dĩ, tưởng rằng sẽ có một bản án nào đó đích đáng với hắn ta nhưng thật bất ngờ hắn ta vẫn trở về ngồi đúng chỗ với một phương châm quái đản: “Cách tốt nhất để duy trì mọi mối quan hệ là im lặng. Từ nay, tao sẽ im lặng. Mày đừng có bép xép, mặc tao, nhớ đấy…”

Ban đầu, mỗi khi vào lớp nhìn thấy một đứa cứ úp mặt xuống bàn là thầy cô gọi dậy, yêu cầu học hành nghiêm túc. Gọi dăm ba tiếng, có khi phải quát lớn nó mới nhúc nhích. Nhưng dù có giơ cái mặt đen ngòm, múp míp, phừa phựa lên nhìn thầy cô để “đáp lễ” thì nó cũng chỉ há miệng ngáp lên ngáp xuống mấy cái rồi lại gục xuống. Nhìn bộ dạng đó của hắn lúc ấy, hẳn là không có ai đủ kiên nhẫn để nổi giận hay yêu thương hoặc là có ý chịu đựng hắn lâu hơn nữa. Tôi đành phải nói nhỏ với các thầy cô: “Nhà bạn đang có vấn đề nghiêm trọng, xin thầy cô cứ để như vậy đi ạ!”. Nạt nộ không xong, hỏi bài không đáp, bổ sung thêm hình phạt đứng góc lớp, cho điểm kém, ghi sổ đầu bài, dọa hạ hạnh kiểm….thôi thì đủ món nhưng nào có làm hắn hoang mang, nao núng. Đúng là hết thuốc chữa, là kẻ bất trị…Chẳng có một ai đủ kiên nhẫn để tiếp tục “thuần hóa” hắn. Mình tôi, đứa có số phận “hẩm hiu” ngồi bên cạnh hắn, như một cái bóng thừng thững ngày nào cũng đổ ập bên cạnh khiến cuộc đời tôi giảm hẳn đi phần lạc quan. Kỳ lạ thay, tôi cũng không nghĩ mình có thể làm hắn thay đổi, vì nếu đã thay đổi thì có bao nhiêu lời nói uy tín hơn chắc hẳn sẽ thấm thía hơn tôi nhiều. Vả lại, thú thật…là tôi cũng sợ hắn, rất sợ cái vẻ mặt đen đen, tai tái, lì lì của hắn. Cả lớp không một ai muốn ngồi gần hắn. Nhưng xếp riêng hắn một bàn thì cô chủ nhiệm không nỡ. Đã bao lần, tôi xin cô cho tôi chuyển chỗ nhưng cô thuyết phục tôi cố gắng ngồi bên nó vì có vẻ ổn, không gây gổ, không phiền hà…Thương cô, tôi đành chịu đựng, chịu đựng mãi rồi cũng thành quen. Cũng may, hắn chẳng bao giờ làm phiền tôi. Thôi cũng đành vậy, cứ coi như đứa ngồi bên cạnh vắng học là xong.

Một ngày đông, ngày đầu của học kì hai, hẳn là ngày đó, hơn ai hết, hắn là người nhớ rất rõ. Đó là ngày, cô Ánh –  một giáo viên mới bước vào lớp với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ. Chào hỏi, làm quen, cô nhìn hết lượt các thành viên trong lớp…rồi dừng mắt lại thật lâu ở chỗ hắn ngồi. Bất giác, tôi đấm mạnh vào lưng hắn:

– Dậy, dậy đi, cô giáo mới vào lớp kìa!

– Con điên! Im đi để mặc tao.

Cô lại gần nó, hỏi lớn:

– Sao em lại xử sự như vậy?

Nghe thế, bất giác nó bật dậy, đấm mạnh một phát vào mặt bàn.Với khuôn mặt “đầy năng lượng” của nó, thử hỏi làm sao nụ cười rạng rỡ không vội bay đi trên gương mặt còn rất trẻ của cô. Cô lặng người một lát rồi như trấn tĩnh được mình, hiểu ra vấn đề, cô liền về chỗ và say sưa giảng bài. Tiết học trôi đi nhanh chóng trong không khí sôi nổi của bài mới. Cô vẫn giữ thái độ bình thản. Và nhiều tiết học sau vẫn như vậy! Hắn càng trở nên lạc lõng giữa thế giới của những người đang ngày đêm hướng về “giấc mơ của tuổi trẻ”. Tôi cũng vậy, chẳng nói chẳng rằng với một kẻ người thừa như hắn.

Lễ hội 22/12 sắp đến, cô Ánh được phân công phụ trách tiết mục văn nghệ quần chúng. Việc cô chọn lớp tôi đã là một sự bất ngờ vì lớp tôi chẳng có mống nào biết gì đến các hoạt động nghệ thuật. Nhưng có một việc “động trời” hơn nữa, đó là cô chọn hắn vào đội kịch của lớp. Nghe cô dõng dạc đọc tên hắn trong các thành viên tham gia tập luyện mà cả lớp cứ đần người ra, không ai tin vào tai mình. Có đứa không nhịn cười ầm lên chế nhạo ra mặt, đứa mắt tròn mắt dẹt, đứa cười tủm khó hiểu… Có đứa đáo để còn lỡ miệng:

– Chắc là thiếu vai người cướp lợn!

Phản ứng của hắn cũng không kém phần quyết liệt:

– Em không tham gia đâu, cô nghĩ sao mà lại chọn em được!

– Cô đã thấy em vào một vai rất phù hợp với năng khiếu của em. Tin cô đi! Cuối buổi ở lại gặp cô nhé!

Không biết, cô Ánh đã thuyết phục như thế nào mà sau buổi nói chuyện, hắn đã đồng ý tập kịch. Buổi chiều thì hắn tham gia đầy đủ, sáng lên lớp vẫn nguyên trạng cái bóng thù lù ngồi ngủ trong lớp như cũ… Ban đầu, khi mới tham gia cùng nhóm kịch, hắn cũng ít nói, ít cười, hay tự ái, hễ ai nói gì không vừa ý là hắn đùng đùng bỏ về trước. Nhưng một thời gian sau, cô kiên nhẫn, các bạn thể hiện sự đề cao với vai diễn của hắn, thuyết phục hắn nên hắn thể hiện tốt lên trông thấy. Cơ mặt hắn hình như bắt đầu co giãn để cho những nụ cười thi thoảng xuất hiện trên gương mặt lì lợm, khó ưa. Ngày công diễn, sau khi tiết mục của lớp hắn vừa kết thúc, những tràng pháo tay nổ tung trời. Hắn được bình chọn là vai diễn ấn tượng nhất, được thầy hiệu trưởng giữ lại trên sân khấu và tuyên dương. Mặt hắn đỏ ửng không biết vì vui mừng hay xấu hổ.

– Chúc mừng em!

– Chúc mừng team “lầy lội” nhé!

Niềm vui của những người thắng trận khiến chúng tôi háo hức vô cùng. Hôm đó, tôi thấy hắn cười nhiều lắm. Cứ như hôm nay hắn muốn nói với mọi người rằng: “Tao cũng biết cười chúng mày ạ!”. Cô Ánh vui lắm, nụ cười và ánh mắt của cô nói lên điều đó. Chắc cô không biết rằng “hết kịch hắn lại trở về với con người thật thôi. Cô mới chỉ gặp hắn có mấy tháng nay còn sự lì lợm của hắn đã găm vào lịch sử, ai mà dám chắc ngày mai hắn thế nào…”. Tôi nghĩ chắc như đinh đóng cột vậy…

Một ngày… hai ngày… ba ngày… một tuần… hai tuần… hai tháng… trời ơi, hắn thay đổi thật! Tôi không tin vào mắt mình. Đã thấy hiện hữu một con người khác ở bên tôi. Hắn chẳng khác gì chúng tôi nữa rồi. Giờ đây, tôi thấy hắn ăn mặc gọn gàng, đầu tóc ngay ngắn, bài vở đầy đủ… Chao ôi! Chuyện lạ thế giới. Từ chỗ hoài nghi, ngạc nhiên đến giờ không chỉ tôi mà tất cả các thành viên trong lớp đều ghi nhận và vui mừng trước sự thay đổi chóng mặt và kì diệu của hắn. Hình như… hắn đã tìm thấy ánh sáng của cuộc đời. Và hình như… hắn cũng hiểu được nỗi băn khoăn trong tôi. Một hôm, hắn bảo tôi:

– Mày biết, tao ghét nhất đứa nào không?

– Tao… chịu! Thằng Tiến à, hôm nọ nó chửi mày giống thằng bắt lợn đó!

Hắn cười, rồi giúi vào tay tôi một cuốn sổ, rồi nói khẽ: “Đọc đi, nhật kí của tao…”:

“ –  Ngày… Tháng… Năm… Suốt ngày bố mẹ cãi nhau, mẹ lúc nào cũng tiền… tiền… tiền. Bố rượu chè say khướt, lúc nào cũng bận tiếp khách. Bữa cơm gia đình được tính trên đầu ngón tay.
– Ngày… tháng… năm: Hôm nay bố mẹ cãi nhau, hình như bố tát mẹ. Nhưng tại sao mẹ không khóc?….Ngày… tháng …năm: Dì Hai bảo, “bố mày có bồ nhí ở ngoài, mẹ mày biết nhưng phải vờ như không có chuyện gì vì cần rất nhiều tiền chữa bệnh cho cậu Luyến. Bố mày ra điều kiện…”
– Ngày… tháng… năm: Tao không có hứng thú với việc học. Tao thích đi làm công ty như bố. Thời gian rãnh thì đấu Free – fire với lũ “gà công nghiệp” kiếm ít chục tiêu vặt. Tao đã nhiều lần nói với ông già hãy cho tao nghỉ học đi kiếm tiền nhưng ông bà già tao cứ ép tao đi học lấy cái bằng tốt nghiệp để làm cái quái quỷ gì đó. Đầu tao không vào nổi nửa chữ. Tao không muốn sống trong cảnh giả tạo này mãi….
– Ngày… tháng… năm: Tao vừa ghét bố… lại vừa giận mẹ…..
– Ngày… tháng… năm: Cảm ơn cô đã đến, cô đã không nổi giận, không chửi. Cô không hỏi lí do vì sao em như vậy… nhưng dường như lại hiểu em nhiều nhất. Cuốn sổ cô tặng, cây bút bi cô cho, lọ dầu cô đưa hôm em trượt ngã dưới cầu thang…và lá thư viết tay của cô với từng câu, từng chữ của một người sẵn sàng thấu hiểu, sẵn sàng tin tưởng em…Em sẽ làm được.
– Ngày… tháng… năm: Tao ghét nhất một người.Và tao biết, người đó mày cũng rất ghét. Mày phải chịu đựng nó suốt gần hai năm nay. Sao mày lại phải chịu đựng tao chứ?.  Nhất định, tao sẽ làm cho nó không xuất hiện trước mày nữa. Người đó là Tao. Tao biết mày rất ghét tao, ghét đứa con trai lì lợm, quái đản, vô dụng này. Tao sẽ biến mất khỏi tao để cho mày có thêm một người bạn tốt…Cảm ơn mày nhiều lắm, Crush ạ…”
– Ngày… tháng… năm……

Đọc đến đó, tôi dừng lại…và chẳng biết, mình đang nghĩ ngợi gì…!!! Liếc nhìn ra ngoài khung ô cửa sổ, chợt thấy những cánh phượng hồng chao nghiêng trong gió… Rung rinh!

Tranh của họa sĩ Hoàng A sáng

Thuốc độc

 

Trời nhá nhem, một người đàn ông lịch lãm dừng xe trước tiệm hoa sang nhất ở phố Hoa, hối hả giục cô bán hàng:

– Em ơi! Cắm cho anh một lẵng hoa hồng đỏ thật đẹp nhé! Chọn thật kĩ cho anh…!

– Vâng! Anh mua hoa tặng ai ạ?

– Sinh nhật vợ anh, em ạ!

Bàn tay nhỏ xinh của cô gái lựa thật kĩ những đóa hồng nhung rực rỡ nhất, ưng ý nhất, rồi tỉ mẩn tạo dáng cho lẵng hoa tình yêu của vị khách lịch lãm. Người đàn ông trở thành “thiên sứ tình yêu” trước bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của những người khách trong tiệm. Cô gái bán hoa thầm nghĩ: Mình thật may mắn khi được góp phần đem đến hạnh phúc cho người phụ nữ khác. Chị ấy chắc phải xinh đẹp lắm…

Đúng 19h30, tại một căn biệt thự sang trọng, lanh lảnh tiếng reo của trẻ con:

– A! bố về! bố về mẹ ơi!

– Bố mua hoa tặng sinh nhật mẹ

– Có bánh gato nữa

– Suỵt! bí mật chứ….

– Chúc mừng sinh nhật em, vợ yêu của anh!

Người đàn bà sung sướng nhận hoa và bánh trong vòng tay yêu thương của chồng. Căn biệt thự giòn giã tiếng cười và âm thanh của những chiếc ly thủy tinh khẽ chạm vào nhau. Những đứa trẻ hào hứng vừa ngoạm những miếng bánh gato phủ kem ngọt lịm, mặt lấm lem bánh kem màu sô cô la nhìn bố mẹ chúng với ánh mắt đầy mãn nguyện.

Bao nhiêu mùa trăng đi qua, ngôi biệt thự ấy là niềm khao khát của rất nhiều người. Người đàn ông lịch lãm, yêu chiều vợ con; người đàn bà xinh xắn, trẻ trung với gương mặt thánh thiện luôn ngồi trong điều hòa mỗi khi ra đường và những đứa trẻ với ánh mắt thiên thần…

Khuya…dường như côn trùng cũng không còn đủ sức để rên rỉ nữa. Căn phòng của người đàn ông và người đàn bà vẫn còn sáng. Người đàn bà cố nhắm nghiền mắt. Người đàn ông tay bấm liên tục trên bàn phím điện thoại:

– Em yêu ngủ chưa? Anh nhớ em…

– Hôm nay sinh nhật vợ anh vui không?

– Anh xin lỗi…tối nay anh không sang được…

– …Nhớ anh…

Bình minh, căn nhà lại rộn ra tiếng cười trẻ con, người đàn ông đứng trước gương vuốt lại chiếc cà vạt rồi mỉm cười:

– Anh không ăn sáng ở nhà nhé!

– Chào mẹ con đi làm!

– Bố đi làm nhé các con!

Người đàn bà không đáp lời, mệt mỏi ngồi trước bàn trang điểm, dùng loại kem phủ đậm để tô lại hai cái mí mắt đã thâm quầng vì bao đêm mất ngủ. Nhìn kĩ trong gương, người đàn bà đã thấy mình có thêm mấy vết chân chim ở đuôi mắt. Dù ra ngoài, bao nhiêu người phụ nữ khác vẫn ao ước có gương mặt thách thức thời gian nhưng người đàn bà vẫn nhận ra sự tàn nhẫn của năm tháng không quên bỏ sót tên mình. Phải trang điểm thật kĩ mới được!…Không được để mất hình tượng trước đối tác. Sáng nay có hợp đồng mới…. Người đàn bà nghĩ vậy…

Bước ra khỏi nhà với bộ dạng sang trọng, chiếc váy hàng hiệu mới toanh, thơm phức vừa cắt mác, người đàn bà  một mình lái xe thẳng đến quán cà phê “The Gold” để gặp đối tác. Quán đông khách, họ chọn bàn phía mặt tiền, ngồi đối diện nhau và thảo luận về việc tăng doanh số trong hợp đồng tháng tới của công ty.

… Hết ngày, người đàn ông và người đàn bà lại về nhà. Những đứa trẻ đang ngước mặt lên trời ngắm diều bay cùng lũ bạn phía ngoài vỉa hè nên chẳng để ý đến sự xuất hiện của bố mẹ.

– Sáng nay, cô đi với thằng nào? Người đàn ông nghiến răng ken két, đanh giọng thét lớn.

– Em đi gặp khách hàng. Người đàn bà thản nhiên đáp.

– Khách hàng sao? Khách hàng mà tình tứ thế này…

Nói rồi, người đàn ông dí vào mặt vợ cái thoại có hình ảnh chụp chị và người đàn ông sáng nay đang mặt đối mặt tươi cười trong quán cà phê. Có đến mấy cái ảnh kiểu như vậy…

– Không hẹn hò thì là cái gì đây? Hóa ra cô cũng chẳng tốt đẹp gì! Từ nay, đừng dằn vặt tôi nữa nhé! Hay cô lấy tiền tôi đi cho thằng này…

– Anh im đi! Người ta nói “ Kẻ cắp già mồm” chẳng sai! Anh đã đàng điếm bên ngoài…bao năm nay tôi chịu đựng…Hết chăm ông bà anh già yếu, bố anh mẹ anh già cả, ba mặt con của anh, lại thêm một lũ chim chóc ngày nào tôi cũng phải dọn chuồng hàng tiếng đồng hồ…Tuổi thanh xuân của tôi nếu không dính chặt vào anh thì không đau khổ đến giờ. Tôi…

Người đàn bà dường như đã không chịu đựng được nỗi tấm tức do sự ghen tuông mù quáng của một người chồng phản bội hay thừa hiểu đó là cách anh ta buộc tội mình để giảm bớt phần sai trái của bản thân nên đã buông hết những câu mà mình không muốn nói.

Bốp! Bốp!.. Hai cái tát như trời giáng vào má của người đàn bà. Dấu vết của bàn tay người đàn ông in lằn trên lớp da mỏng như lụa của vợ.

– Sao cô dám… dám lớn tiếng với tôi hả?

– Sao tôi lại không dám chứ…Anh dám làm lại không???

Người đàn bà hất mặt lên như thách thức với những bão giông sắp tới. Đã nhiều lần đau đớn nhưng chưa bao giờ người đàn bà cảm thấy nhói buốt như hôm nay. Bao nhiêu tổn thương cất giấu trong lòng với hi vọng hàn gắn vết rạn của hôn nhân dường như hôm nay ào ra tuôn theo dòng nước mắt chát mặn.

Người đàn ông lặng lẽ bước ra khỏi nhà. Người đàn bà thừa hiểu anh ta đi đâu…nhưng không buồn chạy theo vì biết mình không giữ được. Và nếu có giữ lại trái tim của người đàn bà cũng đã vỡ vụn nát tươm như vậy mà thôi.

Bởi luôn nghĩ về những đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn; nghĩ đến ngày hai thằng con trai đến tuổi lấy vợ phải hứng lấy sự mỉa mai nghiệt ngã của người đời: “Úi giời, cha nó ngày xưa trăng hoa, cha mẹ nó li hôncha nào con nấy…”. Nghĩ đến cô gái út mắt long lanh như hai viên ngọc bích khi nào cũng xem bố giống như một mẫu hình của những chàng hoàng tử trong cổ tích…Nghĩ đến niềm vui lịm tắt của bố mẹ đẻ của mình đi đâu cũng tự hào con gái lấy vào nhà khá giả, chồng có điều kiện, xe hơi, nhà lầu.

Nghĩ đến vị trí xã hội hiện tại của bản thânSợ tai tiếngNếu buông tay, người đàn bà sẽ mất gì, được gì? Nếu buông tay, hạnh phúc của mình sẽ nghiễm nhiên thuộc về Tiểu Tam…Buông tay, nghĩa là ta đã trao tặng hạnh phúc của mình cho kẻ thù. Vả lại, người đàn ông cũng đã bao nhiêu lần hàn gắn, yêu thương trở lại, hứa hẹn, thề thốt, ân hận, van xin…Tiền hàng tháng anh ta vẫn đưa về đầy đủ, nghĩa vụ, trách nhiệm có bỏ bê cái gì đâu. Nội, ngoại anh ta vẫn chu toànSinh nhật, lễ tết không bao giờ thiếu hoa, thiếu quà… Người đàn bà không thiếu thứ gì…

Đã bao nhiêu lần thứ tha, bao dung, hàn gắn, hi vọng…Bề ngoài yên ấm trở lại chỉ là cái vỏ bọc để che mắt thế gian và giấu biệt những đứa con để chúng không bị tổn thương. Mẹ chồng tinh ý hiểu chuyện đã nhiều lần tìm cách an ủi con dâu: “ Để mẹ nói thêm với nó…Vợ đẹp, con khôn không biết giữ…Cái thằng… Đàn ông trăng hoa cũng là thói đời. Như nó, lắm kẻ theo đuổi. Điều quan trọng là con biết cách đưa nó trở lại…”. Mẹ không gặng hỏi con gái nhưng biết con héo mòn, chát đắng. Xa xôi mẹ nói bâng quơ: “Đàn bà, quan trọng nhất là phải biết giữ lửa…”. Những kẻ dèm pha thì lấy sự đỗ vỡ đó biến thành câu chuyện làm quà mỗi khi rảnh rỗi. Mấy đứa bạn thân  khuyên người đàn bà ấy hãy biết yêu thương lấy bản thân mình, đừng chôn vùi tuổi thanh xuân của mình trong cái địa ngục trần gian  khi mà ngoài kia bao nhiêu con đường người ta vẫn bước đi thênh thang…: “Thà rằng mày xấu, đằng này mày có thua kém gì ai. Chồng mày không biết quý trọng…Có không giữ, mất đừng tìm”… Bản thân người đàn bà cũng đã bao nhiêu lần tự vấn xem vì sao người đàn ông của mình lại không còn yêu thương mình. Ở chị có đầy đủ những tố chất mà bao nhiêu người mơ ước. Quan trọng hơn, lòng chung thủy đến tận cùng trái tim của chị đã luôn nhắc nhở rằng: Giả sử, nếu phải lựa chọn cái chết thì chị vẫn chết thay cho chồng…Não của người đàn bà ấy rít lên chao chát như muốn nổ tung. Chị không hiểu mình còn thiếu thứ gì mà người đàn ông ấy cứ mải mê  chạy theo những cuộc rượt đuổi ở bên ngoài.
Thời gian vẫn trôi đi nghiệt ngã…Người đàn bà công, dung, ngôn, hạnh ấy đã rệu rã trong hành trình gìn giữ hạnh phúc. Niềm tin một khi đã đổ vỡ thì khó lấy lại…Cái giá phải trả cho kẻ đã làm mất niềm tin của người khác là không bao giờ người khác tin tưởng nữa. Như một vết cứa sâu bị nhiễm trùng, vết thương trong tim người đàn bà cứ rỉ máu. Đớn đau, nhói buốt! …Nhìn lại mình trong gương bao lần, người đàn bà vẫn thấy ánh mắt nồng nàn của một người đàn bà yêu chồng tha thiết. Dẫu biết anh ta tội lỗi nhưng người đàn bà vẫn yêu. Tận cùng của hận mà vẫn yêu…Đó là bi kịch của người đàn bà “dại yêu”…  Khi hiện tại vật vã trong đớn đau, người đàn bà lại hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp của thuở đôi mươi, hoặc hi vọng xa xăm về ngày mai khi anh ta nhận ra giá trị đích thực của hạnh phúc mà anh ta đang có, dứt khoát với Tiểu Tam để quay về với chính thất…Nhưng mỏi mòn trong hi vọng, rồi héo hon trong thất vọng, người đàn bà ấy vẫn thấy mình bất lực và cô độc. Bởi hành trình này không ai có thể giúp chị nhiều hơn được nữa. Chị hiểu, chỉ có chồng là người duy nhất giúp chị chiến thắng trong cuộc rượt tìm đáp án của hạnh phúc nhưng anh ta thật ra đã muốn buông tay trước…

“Đàn bà, hãy biết yêu lấy bản thân mình. Khi chồng ngoại tình, người yêu bội bạc, phụ nữ khôn ngoan vẫn sẽ khóc, vẫn sẽ đau. Nhưng sau đấy, họ sẽ chẳng bao giờ chất chứa những oán hận trong lòng. Đá phăng người đàn ông tệ bạc ra khỏi đời, làm lại từ đầu là sự lựa chọn của cô ấy.” Lời khuyên thứ chín của chuyên gia tâm lí học Lê Hương trên báo Lao Động làm người đàn bà sực tỉnh. Sực tỉnh thật sự! Một người đàn bà có khí chất sẽ không bao giờ dùng đến hai chữ “giá như”. Chị ấy dám chấp nhận sai lầm, dám nhận sai mà không bao giờ đổ lôĩ hay oán hận bất cứ ai. Cứ coi như, yêu người đàn ông ấy quá mức đến là một lỗi lầm thì đây là lúc người đàn bà sẽ lập trình lại cuộc đời. Nhất định, người đàn bà ấy sẽ bước ra khỏi cái vỏ bọc hạnh phúc trá hình mà mình và các con đang chịu đựng…Phải đổ lọ thuốc độc lâu nay cô ấy vẫn uống và chuốc lấy cay đắng về mình. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra, chắc chắn ngày một ngày hai những đứa con sẽ biết rõ sự thật. Để đỡ làm chúng đau đớn hơn về sau, chắc có lẽ, lập trình lại sẽ là một giải pháp tốt cho tất cả mọi thành viên….

Nghĩ vậy, người đàn bà lấy nhanh lọ nước tẩy trang đi rửa mặt để chuẩn bị đắp mặt nạ hoa hồng làm mềm và tái tạo da mà cô bạn thân từ nước ngoài vừa mới gửi về chiều nay.

Đức Thọ ngày 15.5.2020

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Mảnh vỡ

 

Được tăng lương đột xuất vì có thêm thu nhập của mấy ngày làm tăng ca nên cả cơ quan ai cũng rạo rực hẳn lên. Tuy không đáng là bao nhưng cũng khiến cho người người cười cười nói nói, bàn ra tán vào về dự định của mình. Rạng rỡ nhất là các cô, các chị vì chuẩn bị được thả ga săn sale đồ hàng hiệu với giá bình dân. Cánh đàn ông thì hồ hởi nghĩ đến một bữa tiệc xả láng để vứt hết mọi nỗi stress…Ai cũng tìm thấy những liệu pháp tìm kiếm niềm hạnh phúc cho mình sau những mệt nhoài triền miên của cuộc mưu sinh… Riêng anh, người đàn ông có tính tình điềm đạm, trầm tư nhưng tâm hồn luôn nghĩ về những hạnh phúc của gia đình bé nhỏ lại đang rong ruổi theo ý nghĩ rất thơ của mình: Chiều nay, mình sẽ mua tặng vợ một bó hoa For get me not màu tím nhạt huyền thoại mà nàng rất thích…Hẳn là nàng sẽ ngạc nhiên lắm đây… Bao lâu rồi mình bận bịu đến nỗi không có thời gian nghĩ tới những phút giây lãng mạn, chứ chưa nói đến việc thực hiện.

Thấp tha thấp thỏm cả ngày. Tan sở, mặc cho mấy chàng đồng nghiệp rủ rê nhưng anh vẫn kiên quyết từ chối:

– Anh xin phép vắng mặt chiều nay nhé, tuyệt đối chiều nay anh không tham gia được vì có bố mẹ ở quê lên. Lâu lắm rồi, các cụ mới có dịp…

Chậc! Kệ đi! Đành phải buông lời nói dối để trốn lũ “sâu rượu” của cơ quan. Anh trèo lên con Wave xám phi thẳng đến nhà bà Hiện ở ven ngoại thành. Hoa thì ở đâu cũng ngập lối nhưng riêng loài For get me not màu tím nhạt mơ màng như ánh mắt của người con gái mới yêu lần đầu thì chỉ có nhà bà Hiện còn trồng mà thôi. Bởi chăm mấy “ả” này khó, sâu nhiều mà năng suất lại thấp, bán ra giá lại bèo… Vả lại, màu tím nhạt của nó không đủ làm nền cho những hoa khác nổi bật, nên khi chơi hoa này chỉ cắm riêng một mình mới đẹp. Thuở hai người còn hẹn hò, anh thường chở nàng đến đó ngắm và lần nào cũng vậy, nhất định nàng chưa bao giờ chịu về tay không.

– Anh có bí mật cho em…

Tay giấu bó hoa sau lưng, anh hồi hộp nói với nàng mà giọng tự dưng run run như khi mới tỏ tình lần đầu vậy. Không hiểu sao ngay tại lúc này, anh vẫn giữ được thứ cảm xúc nguyên sơ như ngày nào sau những va đập của mưu sinh.

– Cái gì vậy anh?

– Em đoán xem nào?

– Cứ vòng vo mãi…thôi đi ông tướng ạ!

– Tèn… tén …ten…

Bó hoa tím mơ màng được đưa ra phía trước cùng lúc nụ cười tắt lịm trên môi người vợ.

– Anh có bị làm sao không đấy? Hôm nay ăn phải bả gì à? Tưởng gì chứ…Cái lò vi sóng hỏng mấy tháng nay rồi…

Một nỗi thất vọng, tự ái của đàn ông len lỏi hiện lên rõ rệt trên khuôn mặt người chồng nhưng anh vẫn cố giữ nụ cười và xuề xòa dúi bó hoa vào tay vợ. Anh hiểu tính cô ấy từ khi mới yêu, trái tim dịu dàng nhưng lại thích buông những lời đanh đá.

– Gớm! Đừng giận anh mà. Lâu nay anh bận rộn quá không có thời gian quan tâm đến em và con.

Không đùa đâu, từ nay anh đừng bày vẽ hoa hoét làm gì…tốn kém mà không thực tế. Thà rằng anh mua con gà, con vịt cho cả nhà cùng ăn  còn có lí hơn…

Thái độ nghiêm túc và lạnh lùng trong lời nói của vợ khiến anh tin rằng nàng đang nói thật. Chẳng lẽ cuộc sống cơm áo gạo tiền không còn cho phép con người ta được mơ mộng nữa hay sao? Chính anh là người có lỗi trong chuyện này. Sự lựa chọn công việc giúp anh thỏa mãn đam mê nhưng lại không đáp ứng đủ nhu cầu tài chính ngày một cao chất ngất của gia đình. Tiền điện, tiền nước, tiền thăm, tiền mừng, tiền sữa cho con, tiền quà biếu bố mẹ hai bên, tiền đối ngoại, tiền  tiền bảo hiểm, tiền hội lớp, tiền hội khóa,… ôi thôi đủ thứ áp lực lên đôi vai gồng gánh của hai người viên chức quèn. Sự thiếu thốn về vật chất khiến sự lãng mạn khó có thể neo đậu trong tâm hồn của những người đàn ông và đàn bà đã từng một thời phơi phới thanh xuân. Nụ cười tươi rói của vợ anh từ lâu dường như đã ít hơn, tiếng lanh chanh đanh đá nhưng đáng yêu ngày xưa giờ đã đậm chất cộc cằn… Vậy mà… anh lại không để ý…

Buồn… Nhưng anh không cho phép mình được giận vợ, anh tự nhận về mình những nhược điểm của một người đàn ông “vô tích sự”. Cô ấy có quyền được hờn dỗi. Nhớ lại…ngày xưa mình đã từng cho nàng bao nhiêu lời ước hẹn. Vậy mà, giờ đây, tất cả vẫn là những cái bánh vẽ tròn trĩnh không hơn không kém.

Tích tắc… tích tắc… quả lắc của chiếc đồng hồ tròn màu bạc để trên bàn làm việc cứ mải miết theo nhịp thở của đất trời làm anh cảm thấy màn đêm như ngột ngạt hơn. Bé con đang say giấc miệng vẫn chúm chím cười. “Thiên thần của bố…”anh khẽ reo lên trong tim mình tiếng gọi thiêng liêng của tình phụ tử. Rồi anh lại quay sang nhìn vợ. Nàng đã ngủ say, đầu ngoẹo sang một bên gối, mấy sợi tóc dính chặt trên má. Đôi má bánh ú của nàng lâu nay không còn mũm mĩm nữa…Vậy mà anh thật vô tâm…Giém lại cái cửa màn, anh bước chân trần đi ra khỏi phòng ngủ để khỏi gây tiếng động. Màn đêm thật bí ẩn. Những ngôi sao bé nhỏ trên bầu trời xa xăm vẫn nhấp nháy như những chú đom đóm. Ngước mắt về phía có vệt trắng lấp lánh nhất, anh nghĩ đến một con đường đẹp mà anh đang có dự định sẽ đi qua…

Sau đêm mất ngủ đó, anh quyết định để bản thân thử trải nghiệm bằng một hợp đồng cho công ty tư nhân. Sở trường của chàng kiến trúc sư tài năng hình như phù hợp với công việc ở nơi làm thêm. Công ty Tân Phú, nơi có người bạn thân làm giám đốc đã đồng ý tạo điều kiện cho anh đưa công việc về nhà làm, trao đổi sản phẩm qua gmail, cần trao đổi thì alo…Cách quản lí hiện đại của công ty Tân Phú chỉ quan tâm đến chất lượng lao động chứ không áp lực về thời gian “trực chùa”. Tuy nhiên, với anh thì quỹ thời gian rỗi ngày càng co lại để được điều mà bấy lâu nay chị vợ mong muốn là làm cho chiếc ví trong túi quần kaki buồn xo, ốm yếu trở nên có sinh khí… Còn nàng, khỏi phải nói, cơ mặt giãn hẳn ra khi chồng báo có thêm nhiều cơ hội mua sắm cho bản thân và gia đình…Bữa cơm đạm bạc hàng ngày của cặp vợ chồng trẻ giờ đây có thêm sắc màu, thêm hương vị. … Em bé được mẹ mua thêm nhiều sữa ngoại, nhiều đồ ăn dặm ngon hơn trước…Ngày tháng hạnh phúc của vợ chồng họ cứ thế trôi đi. Nàng hài lòng hơn với thu nhập của chồng, chàng tự tin, yêu đời hơn vì có điều kiện tốt hơn để xứng đáng với danh hiệu mà đàn ông hay được mang vác: “bờ vai mạnh mẽ”…

Quên đi mọi vất vả, chấp nhận sống chung cảnh tiệc tùng, bia bọt gặp gỡ đối tác vào những ngày cuối tuần… anh phải cắm đầu vào công việc làm ăn ngày một nhiều hơn. Một lúc phải hoàn thành cả nhiệm vụ của cả hai con người ở hai nơi làm việc nhưng anh vẫn thấy cuộc đời rất đáng để cố gắng. Trong mắt mọi người, anh là một người đàn ông hết lòng vì gia đình, nhiều người ngưỡng mộ, khâm phục anh. Thế nhưng, cũng có người cảm thấy anh đáng thương vì sự gồng mình của anh hình như làm cho vợ anh ngày càng sống ỷ lại. Bởi nhiều người đã nhìn thấy, rất nhiều lần sau mỗi buổi tan sở, anh còn vội vội vàng vàng ghé qua cửa hàng thực phẩm để mua thịt cá hay rau củ quả…rồi chạy vù ra khỏi cửa hàng như thể sợ ai cướp mất phần công việc nội trợ. Đành rằng, phụ nữ là phái yếu, từng mang nặng đẻ đau, thức khuya dậy sớm chăm chồng, chăm con nên cần được sẻ chia, san sẻ, yêu thương. Nhưng đàn ông cũng gánh trên vai vô vàn trách nhiệm nặng nề…Nhiều người trong thiên hạ nhỏ to khi thấy vợ anh ngày càng ăn diện, lung linh trên các trang mạng xã hội với muôn ngàn lời tán dương nhạt thếch nhưng vẫn thấy cô nàng ngất ngây hạnh phúc qua những comment sến sẩm. Người ta cũng nhìn thấy anh dường như ngày càng tuềnh toàng hơn, sống nhạt hơn với thế giới xung quanh, chỉ biết cắm đầu từ nhà đến cơ quan và ngược lại. Người ta cảm thấy hình như anh sinh ra chỉ để làm việc mà thôi…

– Quà cho em đây!

Anh hồ hởi đưa nàng một xấp 500 ngàn xanh, mới cứng, thơm mùi polime và một chiếc Iphone X đời mới. Nàng tươi cười mãn nguyện nhận thành quả của chồng và cho phép mình được sung sướng vì rõ ràng ông cha ta đã tuyên bố rất rõ rằng: “của chồng công vợ”…Nơi anh làm thêm mới trúng thầu với đối tác sộp đáng giá “thương vụ bạc tỉ”, anh là người có công lớn trong bản thiết kế – linh hồn của bản hợp đồng nên được thưởng nóng….Và còn rất nhiều lần như thế nữa. Sự thành công trong công việc khiến anh cảm thấy cuộc đời thật sự thăng hoa. Bao nhiêu vất vả, mệt nhọc anh sẵn sàng gánh vác miễn là nhìn thấy nụ cười của vợ và cái miệng ăn dặm ngon lành của bé Bi sau mỗi ngày tan sở. Ông trời quả thật không phụ lòng người. Sự nỗ lực của anh đã được ghi nhận, không chỉ đo bằng số tiền mà hằng tháng anh có mang về cho vợ, mà quan trọng là ở cơ quan anh cũng được đánh giá rất cao, anh đã được cất nhắc lên một vị trí cao hơn hiện tại. Cuộc sống trong mắt anh thật sự đang lên hương, tỏa sắc. Anh luôn thấy nhiệt huyết dâng tràn trong lòng mình.

Khi đang ở độ thăng hoa, người ta sẽ sống thoáng hơn, ít để tâm đến việc bắt lỗi của những người bên cạnh… Anh cũng vậy, dù áp lực công việc ngày càng chồng chất nhưng hầu như không khi nào anh ca thán một lời. Lúc nào cũng hết lòng vì vợ con. Gắng gượng, nỗ lực đến mức có lúc căng như một chiếc dây đàn, người anh gầy đi, mắt trũng sâu…Chắc có lẽ, nén chặt những tiếng thở dài và nuốt nước mắt cũng là một kì tích mà những người đàn ông xưa nay xem như là đặc ân mà tạo hóa ban cho mình vậy…

– Chú có chuyến công tác Hạ Long đột xuất trong chiều nay nhé! Nghỉ làm về nhà chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng chờ tôi alo nhé!

Nhận lệnh của tổng tài xong anh vội vã về nhà. Nàng chu toàn sắp xếp mọi thứ cho chồng. Đúng 2 giờ chiều, sau khi vòng tay ôm hôn tạm biệt vợ, anh vội vã lên xe cùng với những cộng sự của mình. Hạ Long xinh đẹp, sang chảnh đón chào những thành viên của đoàn công tác. Kết quả chuyến đi thành công ngoài mong đợi. Sau khi kí kết hợp đồng, sếp ra lệnh cho các thành viên trong đoàn công tác “xõa tới bến”. Tiệc rượu, âm nhạc và ánh đèn sắc màu của vũ trường đã kết thúc mọi mệt mỏi, tạo cơ hội cho mọi người được gần gũi với nhau nhiều hơn trước khi trở về.

Trên đường về… Sếp tổng vui tưng bừng! Các thành viên trong đoàn thao thao bất tuyệt với những comment “hót hòn họt” sau khi đăng những chiếc ảnh mà họ đã rất công phu tạo kiểu lúc tranh thủ giờ ăn và giờ giải lao. Trên xe, có hai kẻ đang lặng yên rong ruổi theo ý nghĩ nào đó, là anh và Rose – cô nhân viên maketting năng động nhất cơ quan. Anh đang đắm chìm trong suy nghĩ, anh nghĩ về những ly rượu nặng và đôi giày đỏ cao gót tối qua vô tình dẫm mạnh vào chân anh, nghĩ đến cơn lốc vụt đến khi anh đã quá say không kiểm soát nổi hành vi của bản thân…Đôi giày đỏ, những nụ hôn cháy bỏng của Rose khi anh bị con ma men điều khiển đã làm anh bước qua giới hạn, bước qua lời thề thủy chung với màu tím của loài For get me not…Tự đấm mạnh lên trán mình với hi vọng tìm ra một lối thoát. “Phải rồi! Đó chỉ là một tai nạn…một tai nạn nghề nghiệp… Rose… cô ta cũng say vì bản hợp đồng… Mình… Cô ta.”. Mặc cảm tội lỗi khiến anh rã rời…rồi cũng thiếp đi lúc nào không hay. Xe dừng trước cổng nhà, tiếng anh đồng nghiệp bên cạnh lay gọi khiến anh choàng tỉnh. Tạm biệt mọi người, anh vào nhà và kết thúc chuyến công tác đầu tiên bằng những thành quả “ngoài dự kiến”.

Tự cho phép mình tẩy trần bằng những thành quả của công việc để âm thầm chuộc lỗi với vợ, anh thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Thật may là cô vợ  không hay biết bất cứ một điều gì. Bởi nàng vẫn bận rộn với việc chăm sóc con cái, bận bịu trong những cuộc hành trình khám phá thế giới ảo bằng chiếc Iphone X chồng tặng. Anh định bụng sẽ bưng kín câu chuyện tối hôm đó đến tận cùng của đáy lòng sau những cuộc tự “tổng sỉ vả” bản thân; tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ để mình vấp váp như vậy nữa…Tình yêu thương vợ con và sự liêm sỉ của bản thân không cho phép anh đi qua giới hạn thêm một lần nào nữa. Anh đang định bụng sẽ tìm gặp Rose để nói lời xin lỗi với cô ta thì “Cốc! cốc! cốc!”, cô nàng xuất hiện ngay trước mặt anh với nét mặt tươi cười, hớn hở và một đôi mắt bí hiểm. Rose the thé:

– Chào anh yêu…

– Cô …cô nói gì vậy?

– Chẳng lẽ anh yêu không nhớ gì sao? Không nhớ thật sao? Anh đã ngọt ngào thế cơ mà…!!!

– Tôi…Tôi thành thật xin lỗi cô! Là tôi say quá, tôi không…tôi sẽ đền bù cho cô…

– Anh định lấy gì để đền bù cho em nào? Đền cho em cả cuộc đời của anh nhé! Em đã cất giữ kỉ niệm đầu đời của chúng mình đây rồi anh yêu ạ…ạ! Em chỉ cần bấm nút share, cả thế giới sẽ rất ngưỡng mộ chúng mình…

Vừa nói, Rose vừa mở diện thoại ra, ghì sát vào anh, tay bấm liên tục vào những bức ảnh…Anh như bị trời giáng cho những cú tát mạnh, không tin vào mắt mình, anh hét lên:

– Cô làm trò quỷ quái gì thế này? Cô bẫy tôi ư? Đồ đê tiện…

– Em đê tiện ư? Yêu anh là đê tiện ư? Vậy em sẵn sàng làm kẻ đê tiện để được yêu anh…

– Cô điên hả? Đó chỉ là một tai nạn… một tai nạn… cô hiểu chưa… hoàn toàn không có gì ở đây…Cô thừa biết, tôi đã có vợ con, tôi không bao giờ phản bội…

– Nhưng em yêu anh, em thích anh từ khi anh mới bước vào cơ quan. Nếu anh yêu vợ con anh đến vậy…tức là anh không muốn làm chị ấy bị tổn thương… Em cũng không đòi hỏi gì… Chỉ cần, anh yêu em, em không đòi hỏi danh phận, mọi thứ coi như vẫn bí mật… nếu không thì… vợ anh sẽ biết hết tất cả mọi chuyện.

Như một kẻ điên dại, anh biết mình đã rơi vào bẫy của cô ta. Nhưng anh không tìm ra lối thoát hiểm. Nói thật tất cả với vợ ư? Nàng sẽ không bao giờ tha thứ, không đời nào nàng chấp nhận? Hay là “hợp tác” theo ý cô ta, chờ cơ hội xóa sạch vết tích chắc chắn có khi cô ta sẽ sơ hở. Nhưng như thế, mình thật là hèn nhát, đê tiện…Nếu không chiều ý cô ta, màn bí mật vén ra thì tất cả mọi thứ, công danh, tiền tài, vợ con…liệu sẽ còn gì? Anh cảm thấy như mình đang sống trong địa ngục…Anh nghĩ, có thể trong mắt những gã đàn ông trăng hoa khác anh chỉ là một kẻ “lạc thời”. Cơ hội phở đến, thơm ngon, ngào ngạt dâng tận miệng không biết hưởng thật là phí của giời… Nhưng anh khác, anh không cảm thấy mình lạc điệu giữa bản nhạc tình ái xô bồ của xã hội đương đại. Chưa bao giờ anh có ý nghĩ, dù chỉ là ý nghĩ thôi cũng đủ làm anh cảm thấy mình tội lỗi. Vậy mà, giờ đây, lại rơi vào cảnh trớ trêu…

Rose vẫn kiên định với sự ngọt ngào và man trá của mình. Hằng ngày, cô ta lướt qua phòng làm việc của anh nhẹ như một cơn gió. Khi thì cốc trà gừng, ly cà phê đá, lát bánh flan mềm như lụa kèm theo cái khăn giấy xếp khéo gọn gàng…để trên bàn làm việc của anh rồi đi ra. Cô ả đang dùng rất nhiều chiêu bài để tổng phản công anh. Đúng là một trong những mẫu hình minh họa đặc sắc của thể tài con giáp thứ mười ba…Cô ta không uốn éo đứng đó để anh có thể nhẫn tâm hắt mạnh cốc nước vào mặt hay là nhìn thấy anh dửng dưng vứt miếng bánh flan vào sọt rác… Vả lại, những thứ đó chúng đâu có lỗi gì. Chí ít, nếu không là gì thì Rose và anh vẫn là hai đồng nghiệp của nhau, là những cộng sự buộc phải gắn kết bởi rất nhiều hợp đồng của cơ quan… Anh phải đối mặt với thực tế. Nhưng anh chưa biết làm gì khi mà Rose không chấp nhận bất cứ một thỏa thuận nào từ phía anh, ngoại trừ việc anh đồng ý làm người tình của cô ta. Ngày nào Rose cũng nhắn tin mùi mẫn vào điện thoại buộc anh phải đổi mật khẩu vì sợ vợ vô tình phát hiện. Còn vợ anh, cũng không hiểu vì tin chồng hay vì không có thời gian mà  nàng như không có hứng thú với việc kiểm tra đột xuất điện thoại của chồng. Cô nàng hình như không biết ghen? Quả thật, khi đối phương không ghen thì bản thân cũng khó mà đoán định được giá trị thật của con người mình… Từ khi có cu Bi, thế giới của vợ anh là thằng bé và cái ví tiền của chồng. Anh thấy…hình như …mình đã bị ra rìa tự bao giờ chẳng biết.

Tuy nhiên, không phải vì vậy mà anh cho phép mình được sơ suất. Anh sợ mọi chuyện vỡ lỡ, sợ gia đình rơi vào sóng gió…Bài toán hóc búa này biết giải bằng công thức nào cho đúng đáp số đây? Hết dằn vặt này đến dằn vặt khác khiến anh gầy rộc hẳn đi, mắt trũng sâu. Điều trầm trọng nhất là anh không thể tập trung vào công việc như trước mà khối lượng hợp đồng sếp giao thì ngày càng dày hơn. Trong khi đó, Rose cứ quanh quẩn quanh anh, giá mà anh thích cô ta, dù chỉ một chút thôi thì có thể…anh dễ tìm lí do để lên án loại đàn ông sắp tuyệt chủng như mình là kẻ khờ khạo…Có thể, anh sẽ cho mình một cơ hội…đổi gió. Nhưng thật sự, anh không có một chút mảy may tình cảm nào với cô ta. Đặc biệt là từ sau “vụ tai nạn” như trời giáng đó, anh cảm thấy cô ả thật đáng sợ. Anh không hiểu Rose cần gì ở mình. Cô ta có nhan sắc, có trí tuệ, có tương lai, có bản lĩnh…và quan trọng cũng chưa có ai để đánh ghen với anh khi mọi chuyện vỡ lỡ. Trong khi đó, anh tự thấy, bản thân mình chẳng phải là mẫu người có thể hấp dẫn được phụ nữ. Tiền tài chưa là gì, ăn nói vào dạng trung bình, ngoại hình cũng không khiến ai phải ghen tị. Vợ cũng không bao giờ thấy dấu hiệu của ghen tuông. Vậy thì, chẳng lẽ…Rose yêu anh thật sao? Không thể chấp nhận một chuyện tình với cấu trúc quái gỡ như vậy. Có ai xung quanh anh có thể giúp anh tháo gỡ mọi chuyện khi nó đang rối tung rối bù như một núi bòng bong.

… Rã rời, nặng trĩu, anh bước ra khỏi cơ quan để về nhà với hi vọng tìm được chỗ trú ẩn của tâm hồn. Anh tưởng tượng ra một mâm cơm bốc khói với bát canh rau tập tàng và mấy quả cà pháo giòn tan, một đĩa cá bống kho tiêu… và nụ cười của vợ…Nhưng khi bước vào nhà thì niềm mong ước giản dị đó bỗng khuỵu xuống khi nghe thấy vợ lanh lảnh quát cu Bi:

– Ăn đi! Có ăn không! Không ăn tao đánh cho bây giờ…

– Bố mày nữa…giờ này còn chưa mò về…không biết đang hú hí chỗ nào…

– Sao cái gì cũng đổ lên đầu mẹ thế hả Bi? Sao mày không lớn nhanh lên…

Nghe thấy vậy, bước chân anh như mỏi mệt hơn. Ngồi bệt xuống bậc thềm, vừa tháo chiếc giày ra khỏi bàn chân, anh đã tháy cu Bi gọi to:

– A! bố về rồi! Mẹ đánh con bố ơi…

– Anh về rồi đấy à? Chiều nay mẹ mới gọi điện lên, bảo chuẩn bị thu tiền xây dựng nhà thờ đấy! Nhà mình hai suất…tính sơ sơ khoảng 45 triệu…Anh liệu thế nào thì tính đi…

– Sao cứ nhìn thấy bản mặt anh là e cứ hỏi tiền thế? Với em anh chỉ là cây ATM di động thôi sao? …Sao không hỏi anh đi làm về có mệt không? Không lấy giùm anh ly nước mà lúc nào cũng …tiền …tiền …tiền…

Vợ anh chẳng nói chẳng rằng, hầm hầm xách bát cháo cu Bi bỏ dở đi vào nhà trong. Bình thường như thế thì anh sẽ chạy theo để làm hòa. Nhưng hôm nay, anh cảm thấy rất nặng lòng. Thật ra, những lúc như thế này, anh thấy mình thật sự yếu đuối, anh cần một người thật sự biết lắng nghe. Vậy mà tại sao, vợ anh lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi, yêu cầu. Anh nhớ, nhớ đến nao lòng…Nhớ cô gái của loài hoa For get me not ngày nào luôn biết yêu anh bằng trái tim dịu dàng, dù nàng thích nói lời đanh đá nhưng vẫn luôn biết cách yêu anh cháy bỏng.

Tích tắc! Tích tắc…

Gần 3 giờ sáng, anh không thể nào chợp mắt…Đôi giày đỏ, những ly rượu nặng, dáng người nóng bỏng, những tin nhắn yêu thương, những lời đe dọa đầy khí phách của một Rose bỗng khiến anh suy nghĩ mông lung…

PHAN HỒNG CẨM

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *