Truyện ngắn tác giả trẻ Ny An ở Quảng Nam

Vanvn- Ny An tên thật là Nguyễn Thị Vân, sinh năm 1995 ở Thăng Bình, Quảng Nam. Cô tốt nghiệp Trường Đại học Văn hóa Thành phố Hồ Chí Minh và từng đoạt một số giải thưởng như Giải nhì Cuộc thi viết “Thương nhớ miền Trung” do Báo Thanh Niên tổ chức với tản văn “Một đời lá nén muối rang”…

Ny An có giọng văn với chất quê là lạ. Cô không ngại đưa vào truyện những xung đột trong gia đình người trẻ ở vùng quê tưởng chừng yên bình giữa thời hiện đại đầy nghịch lý này.

TRƯƠNG ANH QUỐC giới thiệu

Tác giả trẻ Ny An

ẦU Ơ MẤY ĐỜI

 

Phúc thường dậy lúc chín giờ sáng để mở cổng rào quán nhậu, kéo bàn ghế xếp ngay ngắn. Nhưng báo thức luôn gọi Điều từ trước đó ba, bốn tiếng. Quán nhậu bán tới hai, ba giờ sáng, nên bữa mô Điều cũng uể oải mỏi nhừ.

Điều lay gọi con gái Phúc, bồng đứa nhỏ hối đứa lớn đi rửa mặt đánh răng. Mỗi đứa tự biết thay đồ ngủ, mặc vào bộ đầm xinh xắn mà Điều chuẩn bị sẵn. Bé Ni loay hoay buộc tóc đuôi gà, trong khi Điều thắt bím cho Na. Bữa nào thư thả thời gian, ba cô cháu nhẩn nha đi ăn sáng cùng nhau. Nếu gấp quá Điều sẽ chở Ni tới trường tiểu học với hộp xôi hoặc ổ bánh mì, rồi quay ngược xe đưa Na sang nhà trẻ cùng tô cháo thịt bằm nấu vội. Xong xuôi, Điều về quán, chui vào phòng ôm Phúc ngủ thêm một lúc.

***

Người ở xóm này bảo, không có Điều, thằng Phúc cũng chẳng lo ế. Cái thằng tánh hơi cộc cằn, chớ mặt mũi phong trần lãng tử, miệng lưỡi thì dẻo keo. Ngọt mật chết ruồi. Gái bu Phúc đông đen, từ thợ cắt tóc gội đầu đến giáo viên mầm non, từ bé kế toán đến nhỏ bán hàng la ghim ngoài chợ. Đứa sáng sáng tạt ngang quán gửi ly nước cam giã rượu. Kẻ chiều chiều mang sang nồi cá kho thơm nức. Người nịnh bọn nhóc bằng mấy que kem cái kẹo. Nhưng ngoài Điều ra, ai cũng ngán vợ của Phúc. Nghe đồn Diễm bỏ nhà đi với trai trẻ, vẫn về quán rượt chồng.

Điều dọn về ở chung với Phúc khi anh còn chưa hoàn tất thủ tục ly dị. Người đời được dịp chỉ trỏ, đoán già đoán non. Kẻ cho rằng Phúc ngoại tình trước nên mới ra cơ sự. Người quả quyết Diễm là thứ vợ hư hỏng, quá quắt nhất từng thấy. Kể ra thì ông ăn chả bà ăn nem, nồi nào úp vung nấy.

***

Đời Điều mới sống ba mươi tư năm đã mang tiếng làm “mẹ ghẻ” hai lần. Trước khi làm “tiểu tam” như lời thiên hạ trong câu chuyện của vợ chồng Phúc, Điều cũng từng có một gia đình mà người ngoài nhìn vào tưởng là êm ấm. Chính kẻ trong cuộc còn bị lừa bởi vỏ bọc hạnh phúc được xây đắp cẩn thận đó, huống chi người ngoài chẳng tỏ ngọn rõ nguồn. Chồng Điều dẫn về nhà một thằng con trai ba tuổi mà hắn lang chạ từ đâu đó. Trước khi ly dị chồng, Điều nuôi đứa nhóc suốt sáu năm trời nhưng chưa một lần được gọi bằng mẹ.

Điều muốn có con, một đứa con do chính mình mang nặng đẻ đau, chớ không phải là con của người khác nhờ Điều nuôi giùm chăm giúp. Nhưng mần răng để Điều dám sinh một đứa con bây chừ?

Phúc đang trên đà gầy dựng chuỗi nhà hàng hải sản. Cái quán thứ hai được Phúc mở cách đây chừng mười lăm cây số. Điều ở đây tất bật phụ giúp từ quán xá tới chăm con cho Phúc, tới thời gian để ngủ còn không đủ. Nếu chừ nhà có thêm một đứa trẻ sơ sinh nữa, chắc Điều sẽ kiệt sức mất. Điều với Phúc là ở gạ sống ghép, chưa cưới hỏi, chẳng đăng ký kết hôn. Sinh con ra rồi làm giấy khai sinh cho con kiểu răng, nhỡ Phúc đuổi đi thì con của Điều lại mang tiếng không cha.

Nghĩ hoài nghĩ mãi rốt cục ước muốn làm mẹ cứ thế gác lại không hẹn ngày thực hiện, dù khát khao thì vẫn xoáy vào Điều mỗi khi ôm ấp bé Na trong lòng. Điều thèm nghe một tiếng “má” từ con của mình, thèm tới ứa nước mắt mỗi lần nghe Ni, Na í ới gọi Diễm. Vợ cũ của Phúc có tình cờ nhìn thấy được mong mỏi nơi ánh mắt Điều hay không, mà cô ta luôn cứa dao vào tim Điều bằng câu nói cũ rích.

– Mấy đời bánh đúc có xương. Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng, Ni nghe.

Có cái oan nào như oan bánh đúc, chỉ vì làm từ bột, không thể có xương nên đời nào cũng bị đem ra làm vế so sánh với “dì ghẻ”. Và có cái oan nào như oan của người vợ kế, đã nuôi con chồng rồi còn mang tiếng nhẫn tâm. Đâu phải người dì ghẻ nào cũng là mẹ Cám.

Hai năm trước, Diễm chở Điều về nhà Phúc, giới thiệu với cả gia đình. Chặng đường đi hun hút gió. Điều lạnh từ xương lạnh dần ra da, chân tay tê ngắt dù mặt trời trên cao vẫn đang chiếu từng tia nắng bỏng rát xuống.

– Tui dẫn vợ hai của con trai má về đây. Tui nhường chồng, nên nhường luôn hai đứa con. Để tui xem thử cái thứ nhặt lại rác người khác vứt đi thì sẽ có kết cục ra sao.

Một người phụ nữ đẹp như Diễm, môi son má đỏ phơi phới hai bảy xuân xanh, lại có thể mở miệng nói những lời cay nghiệt đâm thịt xuyên tim. Má chồng Diễm quá hiền, bà cũng nghĩ con trai mình sai, nên dù Diễm đang hết lời hạ nhục Phúc, bà vẫn ngồi ngó lơ ra cửa. Những bông hoa khế hồng hồng tím tím li ti rơi đầy ngoài sân, mỏng manh nhỏ bé cứ như tình cảnh của Điều hiện tại.

Má Phúc – người đàn bà đã gần đi tới cuối cuộc đời, bà im lặng còn vì nhận ra, Điều sẽ là một người dâu hiền vợ thảo. Đáng tiếc khi để Điều mang tiếng cướp chồng, nhưng năm dài tháng rộng, bà còn mong mỏi chi hơn hạnh phúc về sau cho con cháu của bà. Hồi đó, khi Phúc dẫn Diễm về ra mắt, bà đã nhìn thấy rõ ràng ngoài đẹp ra, Diễm chẳng có thêm được gì, kể cả tình mẹ.

Khi bé Ni được sáu tháng trong bụng, vì cãi nhau với Phúc mà Diễm đã uống hết một chai rượu mạnh. Ni sinh ra được ba tháng, Diễm cho con bỏ bú, mang về nhờ ngoại chăm. Nghe nói đợt đó Phúc bắt gặp Diễm đi theo một thằng đàn ông khác. Và hàng chục lần má Phúc bắt gặp Diễm tàn nhẫn với con mình. Giờ đây, Điều đến có lẽ là cứu cánh của cuộc đời Ni, Na. Đâu phải tự dưng Phúc chọn một người như Điều để làm mẹ ghẻ của con mình.

***

Điều thương Phúc một, thì có lẽ lo Ni, Na tới mười. Trên đời này có những kẻ sống chỉ cần tình yêu, bất chấp tất cả tình thân như Diễm. Nhưng lại cũng có người dư dả tình thương cho những người xa lạ mà họ coi như là gia đình.

Giữa Ni, Na và Điều có sợi dây gắn kết vô hình nào đó cô cũng không cắt nghĩa được. Là khi Ni ngại ngùng níu tay Điều bữa cô đi họp phụ huynh giùm Phúc. Là lúc Na chui tọt vào ngồi trong lòng cô, dụi dụi đầu con bé lên ngực Điều mỗi sáng mắt còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ. Hay những buổi chiều Điều tắm rửa cho hai đứa và bị vẩy nước tung tóe lên người. Hoặc giữa khuya thức giấc từ cơn ác mộng, Na sẽ quay qua rấm rứt trên cánh tay của Điều, chờ đợi bài hát ru của cô đưa con bé trở lại giấc ngủ. Cũng có thể tất cả khoảnh khắc nhỏ nhặt đó đã gom góp cho tình thương dần lớn lên trong lòng Điều.

Mỗi lần Ni, Na về ở với Diễm là Điều lại thấp thỏm. Cô đâu sợ mẹ ruột cướp mấy đứa nhỏ đi. Nói như người ngoài thì không có Ni, Na cô sẽ “rảnh nợ” hơn. Biết đâu lại đẻ được một thằng cu con cho Phúc.

Điều giật thót khi Ni hồn nhiên kể lại, tối qua con bé ngủ với mẹ Diễm và chú. Cô lạnh toát khi nhớ lại thằng cha hàng xóm bệnh hoạn nhà bên cạnh. Điều cúi mặt như để trốn tránh ánh nhìn thương hại ác ý của lũ bạn học. Và nước mắt Điều rơi dài hệt cái đêm chồng cô dẫn thằng con trai rơi về nhà.

– Đã không sạch sẽ rồi lại chẳng chịu đẻ con!

Điều sợ lắm, đời Ni còn chưa bắt đầu, không thể để nó nát bét như đời cô được. Nhưng Phúc đâu hiểu điều đó, Diễm thì chẳng quan tâm. Có khi Diễm sẽ đổ vấy là Điều tìm cách chia rẽ tình mẹ con bọn họ. Rồi Diễm lại ca bài ca “mấy đời bánh đúc”.

Điều đắn đo suy tính mấy ngày trời, gửi bao nhiêu tiếng thở dài vào buổi đêm, đến cuối cùng đã quyết định kể thiệt với Phúc về câu chuyện tuổi thơ. Dù Phúc có coi thường Điều như chồng cũ, dù anh có đuổi Điều đi, cô cũng phải nói. Nhất định phải bảo vệ cho được Ni, Na.

Cô không hẳn tốt bụng, nhưng Điều đã từng ước, giá mà má cô sớm nghi ngờ tên “yêu râu xanh” mang vỏ bọc yêu mến trẻ con. Nếu như lúc đó có ít nhất một người lớn cảnh báo cho Điều biết về thế giới đầy bất trắc đằng sau viên kẹo ngọt, thì có lẽ đã không xảy ra chuyện đáng tiếc như vậy.

***

Diễm dẫn Ni, Na về quán, đùng đùng vô kho lấy ra mấy chai bia, tự bật nắp ngửa cổ tu một lượt hết sạch.

– Tui giao con gái cho chị. Chị ráng chăm sóc cẩn thận. Trước, tui sợ để nó ở quán nhậu toàn bọn đàn ông say xỉn qua lại. Nay nghĩ kỹ lại, dù sao ở với mẹ ghẻ vẫn hơn bố dượng.

Lúc bước loạng choạng ra xe taxi đi khỏi quán, Diễm vẫn còn chửi đổng trong miệng: “Thằng đó mà quay lại tao sẽ đánh xịt máu mũi. Sao hắn dám nhìn con gái tao bằng ánh mắt đó”.

Mặc dù đang tất bật với chảo dầu trong bếp, chỉ liếc mắt nhìn sơ qua, nhưng dường như Phúc hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra. Tới khuya, Điều đang lúi húi nhặt mấy vỏ lon bia để dọn quán, Phúc từ đâu vòng tay qua ôm từ phía sau, thì thầm vào tai: “Cảm ơn em!”.

Điều mỉm cười nhẹ nhàng. Mặc kệ người đời có nói lời cay nghiệt, chỉ cần mỗi ngày được cạnh bên Phúc và Ni, Na là đủ. Tính toán sổ sách xong, Điều sẽ khoe với Phúc về món quà lớn mà cả hai dành cho quãng đời về sau của nhau. À, còn phải tìm cách để Ni, Na tập quen dần với em út trong bụng dì Điều nữa.

 

MIÊN MAN CÁT TRẮNG

 

Hồi nhỏ xíu, ba thường đạp xe chở Thám về quê mỗi mùa hè. Bình Sa chỉ cách nhà Thám có 6, 7 cây số. Đó là cái xứ minh mông trắng, trắng hoa mắt ban ngày, trắng rờn rợn ban đêm. Trắng ẩm rịt trong mưa, trắng lấp lánh dưới nắng. Trắng rát rạt lòng bàn chân chai sần của Thám. Gió Lào tràn qua một cái là bụi cát tấp đầy mặt mũi, cồm cộm ứa nước mắt chẳng thấy đường đi.

Thám lên nổng cát bắn chim, nhổ nhúm đậu phụng lên nhai sống. Có khi nằm dưới bóng cây, trên mớ lá khô thơ thẩn nhìn mây lượn vòng quanh. Bữa làm siêng đi nhổ mè thuê mong ở lại nhà bà con xa ăn ké cơm chiều. Khoái nhất là đào khoai trùi sa trộm nướng ăn giữa luống, khoai lang Tiên Đỏa có tiếng ngọt bùi. Bình thường chỉ được ăn khoai khô ghế cùng cơm, sượng rệt. sao bì được với miếng khoai nướng nóng hổi thơm phức giữa nổng buổi chiều hè.

Ba chặt nát chẳng biết bao nhiêu cái ná thun của Thám. Ông đe, ta cấm mi bắn bậy bạ. Ngu một hai vừa phải thôi con. Chim sẻ ăn sâu, bìm bịp bắt rắn, bắn chi tụi nó mà nên tội. Mỗi lúc rứa hắn lại cười hề hề. Con bắn xong thì rô ti để nhà mình đổi món mà ba. Ăn mắm ăn rau miết thèm thịt lắm ba ơi.

Thám cứ rứa mải miết chạy theo tiếng chim bìm bịp suốt tuổi thơ. Cái xã bé tẹo, mà nổng cát lại trải dài tít tắp. Bao nhiêu khe suối, biết mấy bụi sim, chỗ người ta trồng bắp, đoạn cát bỏng không cỏ dại trườn. Thám thuộc làu làu.

Càng nhớ kỹ hơn là vị trí từng ngôi mả của dòng họ. Theo chân ba, Thám tự vẽ trong đầu mình một tấm bản đồ vô hình, dẫn từ nơi chôn ông cố, sang ông nội, các cô, bác, chú. Ba xây mả cho họ ở trên cao, thành cụm với khu mộ người thân nhiều gia đình khác. Phải xuống đồi thiệt xa thì mới tìm ra mả bà nội và cô Sáu. Ông bảo hai người “chết lạ” nên phải tách biệt ra với mọi người. Sau ni ba mà có đi gặp họ, bây nhớ chôn ta chỗ ni nghe. Ông vẫn hay dặn Thám như rứa, mỗi lần chia mấy cây nhang cho Thám thắp vái. Lời ba nói gở lo xa, lọt vô tai trái Thám, lại chui ra từ tai phải hắn, rớt xuống cát trắng rồi bay biến theo gió đi đâu.

***

Ba hay chửi Thám là nghịch tử. Cái thằng chỉ biết chơi bời lêu lổng, bắn chim, câu cá, thụt bi-a cả ngày. Hắn chẳng bận tâm lời nói của ba. Đừng trách hắn không lo học hành, bài vở. Ai lại có thể ngồi yên tính chiều dài cạnh huyền trong khi số bộ quần áo ba đã đốt của má còn không tính được? Ai lại thảnh thơi mường tượng cảnh đoàn thuyền đánh cá dưới ánh trăng bàng bạc, giữa cái lúc má mình chui bụi trốn bờ muỗi rết trong đêm tối?

Cái thằng chuyên đi ngủ lang. Không đi, ở nhà để nghe ông rủa má à! Cái thứ lộn chồng! Thám đã nghe ba chửi nhiều mỗi khi ông mở lời.

Đúng là má tránh vỏ dưa đạp trúng vỏ dừa. Một đời chồng má bỏ vì bợm rượu, vũ phu. Bà dứt áo ruồng rẫy chị Hai để về nhà ba, xắn quần lên như ông chửi, quét nhà nuôi heo trầy vi tróc vảy hòng lấy lòng người đàn ông mà bà thương. Rốt cục đời má đánh đổi lại những câu khinh miệt, những cú đạp bầm bụng và cái tát thâm mặt. Vì cơn cớ chi ba lại biến thành tên say xỉn hay đụng tay chân thì mãi tới khi lớn lên Thám mới hiểu. Nhưng đó là chuyện của sau ni, còn lúc nhỏ Thám chỉ biết, ba luôn dằn dỗi má những lúc nắm tóc của bà trong tay giựt tưng tưng từng sợi: “Rồng vàng tắm nước ao tù. Người khôn ở với người ngu bực mình”.

Không phải Thám mặc kệ má. Hắn không cản được ba. Xớ rớ đứng giữa lại vướng víu tay chân khiến má chẳng chạy trốn được nữa. Ba không chỉ đánh má, ông còn quất lên người Thám những lằn roi dâu. Trong cơn say tối mắt, ông dùng cào cỏ móc rách mùng lỗ trán Thám. Máu tứa ra, để lại vết sẹo dài trong ký ức. Sáng hôm sau, ba nhìn cái đầu băng trắng của Thám dịu giọng. Ta bảo mi rồi, nói với người say như háy với kẻ đui. Xước nhẹ mà, vài bữa khỏi.

Thám ghét ba. Hắn đâu có lỗi chi trong câu chuyện của người lớn. Hắn chẳng lý giải được, một người mong có con trai nối dõi như ba, mắc mớ chi luôn không làm vừa lòng hắn.

***

Ban đầu Thám chọn đại mái hiên nhà ai đó, miễn là đủ rộng để mưa không tạt. Bữa thì hắn chui lỗ chó vô được cái trung tâm ngủ. Dần dà hắn cũng mặt dày mò tới nhà đứa bạn xin ké chiếu mền.

Thám trở thành tên bợm nhậu, uống rượu như uống nước lã. Trong cơn lè nhè của mình mỗi khuya về, Thám hay tìm ba:

– Con thương ba nhứt đó!

– Thương cái đầu cha mi!

Ba chửi Thám, nhưng ông luôn dìu Thám lên giường, đóng kín cửa cho khỏi trúng gió. Biết bao lần ba nướng đường phèn hay quậy nước chanh cho Thám uống giải rượu.

Câu nói thương ba, Thám chỉ nói lúc có men trong người. Lúc không say, Thám dường như lại chẳng tỉnh táo.

Bữa nớ, Thám cầm chắc con dao trên tay, lăm le gí ba chạy vòng quanh sân. Ba vừa chạy vừa vớ lấy đá chọi lại Thám. Hắn né rất nhanh, cục đá mô cũng sượt ngang qua người. Má Thám hớt hải theo sau. Má xin con, bỏ dao xuống Thám ơi. Có chuyện chi ba con từ từ nói. Má cố giằng con dao ra khỏi tay hắn nhưng không được. Thám đang đỏ mặt sùng máu, đâu còn tâm trí để nghe lời chi.

Ba hắn mệt lả, dừng lại dựa vào gốc cây vú sữa, thở phì phò. Thám ngưng rượt, đứng im mắt long sòng sọc vằn đỏ nhìn ông.

– Cái thứ mất dạy, mi dẫn gái về nhà, ăn nằm rồi nạo thai phá thai làm ô uế nhà ta. Chừ mi lại đòi giết ba mi…

Lẹ như tên bắn, Thám quơ cái ghế nhựa gần đó…Ông bất ngờ tránh, bất ngờ ngã đụng đầu vô tường, rỏ máu…

Ông hét lớn: “Quớ làng, cứu tôi với!”.

Làm chi có ai tới, họ đã quá quen với chuyện cha con Thám, quá quen với tiếng kêu nớ rồi. Mấy con chó sủa ầm ĩ. Một con nhảy đứt dây xích, đứng xa xa nhìn. Đàn vịt xiêm hốt hoảng bành bạch trốn, chui sâu trong bụi mía.

Ba Thám la to quá. Má Thám van nài qua tiếng thở hổn hển: “Dừng lại đi con. Má xin con. Dừng lại Thám ơi…”.

– Ông muốn yên thì nín. Chớ mà còn chửi nữa, tui lấy băng keo dán miệng…

Hắn chưa dứt câu, tức thì ông cắn lấy ngón tay cái của Thám.

Má lôi Thám đi băng bó vết thương nhưng hắn nhất quyết không đi. Thả thẳng tay ngang mặt ba mình, Thám để dòng máu từ vết thương rơi xuống mặt ông. Giọt máu nông nổi của bao uất ức xưa nay…

***

Thám dừng ngang đường lộ, rút chìa khóa quăng, cát lún chiếc xe gắn máy ngã chỏng chơ. Hắn quếnh quáng dò từng bước nặng nề đi sâu vô nổng cát. Ba cái mả xây gạch quét vôi nằm cạnh bên nhau, một mới toanh tươm tất, hai cái còn lại loang lổ vết nứt thời gian. Gió thốc qua từng đợt, thổi bay hơi rượu, cái lạnh rít ngay khóe răng kin kít.

Ba hay dặn Thám chôn ông cùng chỗ với bà nội và cô Sáu nơi gò đất riêng. Chẳng nghĩ có ngày hắn phải xây mả cho ba ở đây thiệt. Ngàn năm bóng xế nhành dâu, đời người lại hóa ra ngắn ngủi đâu ngờ.

Thám ngồi phệt xuống, tựa lưng ngang tấm bia của ba, thả mắt vô khoảng không tối mịt. Cát trắng ánh lên một vùng. Thám đã cãi lời ba, cưới người con gái mà hắn dẫn về nhà năm hai lăm tuổi. Rốt cục, đến khi xả tang ba xong, cô ta đòi ly dị với Thám để chia căn nhà. Ngày đó, ba chửi hắn là đúng. Đến đứa con trong bụng cô ta còn không cần, phá bỏ đi, thì cô ta cần chi Thám. Ngày đó, ba đánh chửi má có lẽ cũng vì điều ni. Ba đã sợ má bỏ anh em Thám như má bỏ chị Hai, có phải không ba? Đôi khi, chỉ vì sợ hãi mà con người ta trở nên nhẫn tâm.

Thám lỡ mất cơ hội về gặp mặt ba lần cuối. Cho đến khi hắn hiểu được, hóa ra ba cần một đứa con học hành đến nơi đến chốn, sống đàng hoàng tử tế. Thì hắn lại chẳng thể xin lỗi ông nữa rồi. Những vết thương trên da thịt và trong tâm hồn, sự sợ hãi, kèm theo chút ít ghét bỏ. Chúng khỏa lấp hết bao nhiêu ký ức tốt đẹp về ba…Hắn mới nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Giọt nước mắt lăn dài. Thám lè nhè giữa nổng cát không người. Con thương ba nhứt! Ba cũng thương con nhứt mà, ba hê. Chẳng còn tiếng trả lời, chỉ có nổng cát là vẫn trắng miên man.

 

CHO NGÀY NẮNG LÊN

 

Lu trở mình sột soạt trên tấm phản lạnh ngắt. Chiếu mền đã được gom nhét vô bao tời lúc chiều, chừ không thể lấy ra. Cứ vài chục phút một lần, cô ngồi dậy nhìn mực nước.

Ngoài trời tối mù rờn rợn, gió hú điên dại, cây sầu đâu lắc lư nghiêng ngả. Những quả ổi non xanh nổi lềnh bềnh trên mặt nước ngầu đục rác rến.

Mưa vẫn ầm ầm trên mái tôn, tưởng chừng có hàng ngàn cục đá đang trút xuống từ bầu trời. Gió giật mạnh mấy cánh cửa, rung đập như muốn bứt tung. Nước đã lên mấp mé sàn nhà. Đám gà vịt nằm dưới chân Lu rỉ rả rỉa lông cho khô.

Bốn giờ sáng, Lu bật dậy, luýnh quýnh gọi ba dọn nhà đón bão.

***

Lu ở phía dưới, di chuyển từng bao tời đựng bếp gas, áo quần, đồ điện tử, mớ sách và giáo án dạy học… cho ba chất lên gác. Cái gác gỗ oằn mình xuống vì nặng. Ráng lên gác ơi, đừng sụp nghe, qua mùa nắng tụi ta sẽ sửa sang mi lại. Lu lẩm bẩm cầu xin.

Điện thoại trong túi áo Lu rung liên hồi. Mấy đứa bạn ở miền Nam nhắn tin dồn dập. Lu đang rối rít quắn quýt làm chi có thời gian trả lời. Chỉ kịp xem lướt qua tin nhắn của nó: “Bão vậy nhà có sao không hả Lu?”.

Anh Sơn tất tả kéo chiếc xe bò qua nhà Lu. Anh phụ ba khiêng từng bao lúa chất hết lên bàn. Đợt bão trước, anh đã dậy từ hai giờ sáng, cùng ba và Lu gặt hết mấy tạ lúa ni. Bão tan, vừa phơi được hai cái nắng, lúa chưa kịp khô thì lũ cuồn cuộn tới. Và khi dòng nước lụt còn đang rút thì bây chừ lại chuẩn bị đón bão.

Ba bợ phía đầu chiếc Wave tàu, anh Sơn đỡ phía đuôi, nhấc hai bánh đẩy nó lên xe bò, anh Sơn kéo qua nhà anh để tạm. Bác Tư ba anh Sơn đang quét nước sàn sạt ở hiên.

Nhà bác ở khác xóm với nhà Lu, thuộc vùng đất cao nên khó ngập hơn. Xong xuôi anh Sơn quay lại nhà Lu chống thang, căng bạt cột lên mái nhà, che mấy chỗ dột. Rồi anh dìu Lu và ba sang nhà anh ở nhờ. Nước dâng ngang ngực Lu.

***

“Sơn ơi là Sơn! Con ơi là con…” – bác Tư lại gào thảm thiết. Tiếng gào đâm thẳng vô tim Lu, quặn thắt, nhức buốt. Mấy người thanh niên lôi bác về từ trưa, mà đến chừ bác còn thất thần.

Mưa vẫn xối xả, cứ như ông trời tức giận chi mặt đất lâu ngày, gom lại xả cơn một lần. Cái lạnh ngấm vào da, mặt bác Tư trắng bệch, đôi môi run run. Bác nhìn trân trân di ảnh vợ trên bàn thờ. Hồi đó, má anh Sơn cũng đi theo dòng nước lũ.

Lâu lâu như sực tỉnh về lại với thực tại, bác đứng lên chạy ù ra cổng, giãy nảy vùng mạnh khi bị ghì chặt kéo ngược vô nhà.

Lúc sáng, anh Sơn cùng đám thanh niên bơi ghe qua mấy khu trũng giúp bà con. Tới đoạn nước ngập sâu, ghe lật, mớ dây nhợ rong bèo quấn chân anh Sơn, bộ đồ áo mưa đen quẫy đạp vô vọng trong dòng nước xiết.

Mọi người không kịp với tay kéo anh lại, ai cũng ráng bơi vào bờ cho nhanh. Những thùng mì Hảo Hảo trôi lạc ra giữa sông, bị nước đánh rã ra. Thuyền cứu hộ đến chẳng kịp.

Lu đưa tay vuốt mạnh những giọt nước đang làm mắt nhòe đi. Mưa tự dưng mằn mặn, nong nóng. Lu tự dặn lòng, nước mắt để dành cho ngày nắng lên. Việc cần kíp bây chừ là giữ bác Tư không lao ra giữa mưa bão trắng trời.

***

Sáng ra, trời ngưng gầm gừ. Nhìn đống đổ nát còn lại, có ai đó thở dài len lén, thôi thì của đi thay người. Bác Tư vẫn lặng băng mất hồn. Có câu an ủi nằng nặng, lỡ người đi rồi thì cứ nghĩ tới người ở lại. Anh Sơn nằm đó, người lạnh ngắt tím tái. Lu thay bác Tư nhận vài phong bì hỗ trợ ma chay. Cô Hai gọi bảo không ghé nhà tiễn anh Sơn được, nhờ Lu thắp nhang giùm.

Chiều hôm qua, trong lúc bão đang quật thì một cơn lốc xoáy cũng tranh thủ quét ngang nhà cô, mái nhà tốc ra bay tuốt luốt, cái chuồng bò thì nát vụn vì bị cây bạch đàn đè ngang.

Có vài phóng viên tới đưa tin. Mấy đoàn từ thiện cũng tới. Họ se sẽ động viên. Họ khe khẽ bắt tay. Dường như ai cũng sợ chạm vào nỗi đau của những người trong cuộc. Mà cần chi chạm, nó hiển hiện, mồn một.

Bác Tư ôm chặt di ảnh anh Sơn. Tóc anh Sơn đen, mái đầu bác Tư bạc trắng. Nơi khóe mắt hoẵm sâu nhăn húm của bác chỉ đọng được một giọt nước nhỏ bằng hạt lúa. Làm chi còn nước mắt nữa mà khóc.

Lu nức nở trong vòng tay ba, tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng. Nghe ba kể, hồi Lu còn quấn mền, chính anh Sơn là người nảy ra “sáng kiến” đặt cô trong cái lu vỡ vành miệng, đậy lại cho khỏi ướt giữa dòng nước lũ. Cái tên Lu cũng xuất phát từ đó.

***

Ngày đưa anh Sơn đi, mọi người tới đông lắm. Ở cái xứ ni, gần như ai cũng một lần từng chịu ơn anh. Hồi anh còn cười nói giòn tan, có khi nửa đêm anh vác đèn pin đi lợp mái, kiếm heo gà cho hàng xóm.

Bác Tư hay la ó, cái thằng trời hành, việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. Rứa chắc chừ trời hết hành, trời thấy anh tốt tính nên cho lên thiên đàng.

Lu ngẩng mặt lên đón những tia nắng đang cố len lỏi ra khỏi những đám mây trĩu trịt. Ba đang lúi cúi dọn dẹp mớ đồ lỉnh kỉnh. Cái dáng hao gầy vẫn lầm lũi chịu đựng thương khó. Từng món đồ được chắt chiu giội rửa cho sạch để còn dùng lại.

Dân xứ ni mang tiếng là keo kiệt, bởi có những thứ đâu phải muốn bỏ là bỏ. Nó là kỷ niệm, là ký ức. Là cả một trời thương tưởng cần bám víu vào đó mà sống tiếp.

Một ngày nắng hanh sau mưa lũ bão dông, nước rút, đất bắt đầu khô ráo. Lu qua nhà, phụ bác Tư gom mớ lá cây lại thành đống rồi đốt. Sẽ thành tro bay về xa ngái.

Mùi khói tự bao đời luôn làm lòng dân xứ cằn cỗi ni thư thái. Có những thứ là phải dành cho ngày nắng lên. Bác Tư nhẹ nhàng nói, giữa làn khói hun nhèm mắt cay.

NY AN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *