Truyện ngắn tác giả trẻ Hạ Dương ở TPHCM

Vanvn- Hạ Dương tên thật Nguyễn Thùy Dương, sinh ngày 17.7.1987, quê quán ở Tân Trào, Kiến Thụy, Hải Phòng và hiện là họa sĩ vẽ minh họa sách tại TPHCM. Hạ Dương có truyện đăng trên một số báo chí và in sách chung, được nhận giải thưởng trên diễn đàn văn học mạng.

Với tình yêu và khao khát sáng tạo văn học nghệ thuật, Hạ Dương vừa viết vừa vẽ và rất có duyên với mảng văn học thiếu nhi. Gần gũi, ấm áp nhưng cũng giàu sức liên tưởng, khám phá, truyện của Hạ Dương mang lại thế giới kỳ thú cho thế giới tuổi thơ mơ mộng, ắp đầy tình thương yêu con người và thiên nhiên.

Tác giả trẻ Hạ Dương

Những chiếc áo len

 

Mẹ ngồi bên khung cửa sổ cặm cụi đan áo len. Nắng tràn vào căn phòng nhỏ, phủ lên đôi má mẹ lấm tấm những đốm đồi mồi và dăm nếp nhăn nơi khoé mắt. Đôi tay gầy guộc thoăn thoắt trên những que đan. Từng hàng, từng hàng len nối đuôi nhau hiện ra như phép nhiệm màu.

Tôi nằm bò trên giường, tay chống cằm ngắm mẹ tựa như ngắm một cô tiên. Chỉ có cô tiên mới làm ra được những điều kì diệu bằng tận hai chiếc đũa phép như thế.

Cuộn len tròn tròn xoay xoay trong rổ nhựa, tôi khẽ chạm tay nhè nhẹ rồi buông ra, cảm nhận cái thứ len ram ráp cọ vào da thịt. Mẹ cười trêu tôi tinh nghịch như một chú mèo con. Tôi híp hai mí cong cong như vành trăng non, cái mũi chun hênh hếch hơi hồng hồng, rồi tôi lại tiếp tục cúi đầu chơi đùa với những sợi len.

Tôi nhìn những mẩu len vụn loăn quăn như những sợi mì, giả bộ đặt chúng vào bát nhỏ và rủ mẹ cùng ăn. Cũng cầm đũa gắp và miệng sì sụp khen ngon y như thật. Sở dĩ sợi len quăn như thế là bởi vì chúng được gỡ ra từ chiếc áo len của mẹ. Đó là quà bố mua tặng mẹ nhiều năm trước, mẹ giữ gìn cẩn thận lắm, không nỡ mang ra dùng. Vậy mà giờ đây mẹ lại gỡ len ra đan áo cho tôi, mẹ bảo mẹ có nhiều áo rồi, nên cái này không mặc đến. Tôi thích chí cười khì, tin lời mẹ nói là thật.

Ơ nhưng mà… chiếc áo mẹ đan có phải dành cho tôi không? Sao tôi cứ thấy nó rộng thế nào ấy?

– Mẹ đan áo cho chị Quyên ạ? – Nhìn những bông hoa đã thành hình trên áo, tôi hỏi mà trong lòng cảm thấy tủi thân.

Mẹ quay sang nhìn tôi, tay vẫn đan thoăn thoắt.

– Không, mẹ đan cho con đấy. Năm ngoái chị Quyên có áo rồi.

Đôi mắt tôi sáng lên một chút, nhưng trong lòng vẫn đầy hoài nghi.

– Vậy sao… nó to thế hả mẹ? Hay là mẹ nhầm kích cỡ của con rồi?

– Không đâu. Các con lớn mau quá, mẹ đan rộng một chút để có thể mặc được lâu hơn.

Đến lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Rộng một chút cũng được chẳng sao, miễn là tôi có áo mới.

Đây không phải chiếc áo len đầu tiên tôi có, nhưng lại là chiếc áo đầu tiên tôi ngắm nghía mẹ đan từng mũi len. Tôi thích bông hoa ở đây, thích chiếc lá ở kia, lại thêm vài trái tim nhỏ, mẹ đều chiều tôi vô điều kiện. Cho đến khi hoàn thành, tôi nâng niu chiếc áo mẹ đan như vật báu, lúc mặc cũng khẽ khàng cẩn thận hơn, không bao giờ dám làm nó rách.

* * *

Đó là tôi khi còn là học sinh cấp Một. Lên cấp Hai, mọi thứ đã không còn như trước nữa.

Lại một mùa đông chợt tới. Gió lạnh ùa vào rét buốt từng cơn. Tôi lôi chiếc áo len mình yêu quý bấy lâu ra mặc. Bây giờ nó đã hơi chật, mẹ cũng đan cho tôi thêm chiếc áo mới. Nhưng đối với tôi, tình cảm dành cho nó vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

Lớp học sáng nay xôn xao hơn mọi ngày đã thu hút sự chú ý của tôi – một con bé thường chỉ biết cắm đầu vào cuốn sách. Tôi đứng dậy, len vào giữa đám đông đang vây xung quanh bạn Huệ. Bạn Huệ lớp tôi bình thường đã vốn nổi bật, nay càng tỏa sáng hơn bởi chiếc áo len màu hồng mới tinh mà bạn ấy khoe là được cậu gửi tận bên nước ngoài về. Nghe nói nó được dệt từ lông thỏ, rất mềm và ấm. Nhìn kiểu dáng cũng sang trọng rồi, đến chất liệu cũng đẳng cấp luôn. Tôi cũng tò mò vươn tay sờ thử một cái giống như biết bao bạn khác.

Đúng là rất mướt, không có lông xù chạm tay khiến da bị ngứa. Tôi chưa kịp tận hưởng hết cảm giác mịn màng mà nó mang lại thì đã bị một tiếng la lớn vang lên khiến cho giật mình.

– Ai cũng có thể sờ được, nhưng cái Hương thì không!

Tôi vội vàng rụt tay lại, sững sờ hỏi:

– Tại sao… tớ thì lại không được?

Bạn Huệ né tôi ra xa một khoảng, như thể tôi là cái thứ ghê tởm gớm ghiếc lắm không bằng.

– Bạn toàn mặc đồ cũ và dơ, chạm vào làm bẩn áo tớ thì sao?

Các bạn khác nghe thấy Huệ nói thế cũng tự động đứng tránh xa ra. Chỉ còn tôi lẻ loi trơ trọi đứng một mình thật khác biệt lạc loài. Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo của mình. Nó chỉ cũ và bạc màu thôi, chứ chắc chắn là rất sạch sẽ. Tôi không dơ bẩn. Tại sao lại nói tôi dơ bẩn?

Dòng nước mắt chực chào ra nhưng đã bị tôi cố hít một hơi thật sâu nuốt lại. Các bạn cũng chẳng ai để ý, họ lục tục trở về chỗ ngồi vì tiết học sắp bắt đầu. Buổi học hôm đó tôi chẳng có chữ nào lọt tai, bởi vì trong lòng ngẩn ngơ với biết bao câu hỏi.

Tôi biết nhà tôi nghèo, nhưng tôi chưa bao giờ buồn vì điều đó. Tôi biết đồ dùng của tôi toàn hàng cũ, nhưng những thứ đứa chưa bao giờ khiến tôi phải cúi đầu. Áo cũ thì đã sao, từng mũi len đều do mẹ tôi đan đấy. Nhà nghèo thì đã sao? Tôi vẫn cố gắng nỗ lực và học chả thua kém ai!

Nhưng tại sao lúc đó tôi không dám nói thẳng ra cho Huệ và các bạn nghe thấy? Tại sao lúc đó tôi lại im lặng nuốt nước mắt vào trong?

Có lẽ sâu thẳm trong lòng tôi cũng cảm thấy bản thân mình đuối lý. Có lẽ một góc nào đó trong trái tim tôi cũng mong muốn mình được một lần nổi bật giống như ai kia.

Đúng, ai chẳng mong muốn mình được sinh ra trong gia đình giàu có. Ai chẳng muốn được khoác lên mình những chiếc áo len lấp lánh nhiều màu. Những đứa bé con luôn mong muốn mình được trở thành công chúa, được sống trong lời khen và tiếng ngưỡng mộ trầm trồ.

Tôi không trách bố mẹ nghèo. Nhưng bố mẹ cũng không thể trách tôi vì nghèo mà trở thành đứa trẻ tự ti như vậy được.

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu ít giao tiếp với các bạn hơn. Tôi biết mình chẳng cần phải làm như vậy, nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thể ngăn bản thân cô lập chính mình. Có lẽ tôi sợ bị tổn thương dù chỉ là một chút, nên tôi cố tạo ra một vỏ bọc ngăn cách với mọi người.

* * *

Mẹ hỏi tôi tại sao trời rét như thế lại không mặc thêm áo len? Tôi trả lời rằng tôi lớn rồi nên không thấy lạnh nữa. Mẹ đan cho tôi thêm một chiếc áo len mới, tôi nâng niu trong tay nhưng lại cất sâu vào trong tủ áo. Tôi đã là nữ sinh cấp Ba rồi, nếu nói không chú ý tới ngoại hình thì đó là lời nói dối. Tôi không ghét những chiếc áo của mẹ, chỉ là tôi không muốn bị các bạn gắn với cái mác “con nhà nghèo”, dù là trong cụm từ “học sinh nghèo hiếu học” cũng chả khiến tôi vui.

Áo khoác đồng phục mùa đông của trường tôi khá dày, cũng đủ ấm trong những ngày không quá lạnh. Các bạn lớp tôi ghét nó lắm, họ chê chiếc áo quê mùa và không đặc sắc. Vì phải mặc đồng phục mà bọn chúng không thể diện mốt nọ mốt kia đến trường được.

Trái lại với các bạn, tôi lại cực kì thích chiếc áo này. Có thể nói đó là chiếc áo đẹp nhất mà tôi có. Khoác chiếc áo lên người, tôi và họ giống nhau. Không phân biệt giàu nghèo, không phân biệt sạch bẩn. Tôi cảm thấy mình tự tin hơn khi nói chuyện với mọi người. Các bạn nói tôi yêu trường một cách quá mức, bởi kể cả lúc đi chơi tôi cũng khoác đồng phục lên người. Cứ để cho họ nghĩ thế đi, tôi không muốn họ biết lý do ẩn sâu đằng sau nó.

Ba năm cấp Ba, ba lần tôi đoạt giải nhì Văn cấp Thành phố. Trước khi đưa toàn bộ số tiền thưởng còn lại về cho mẹ, tôi dành một phần để mua cho riêng mình một chiếc áo len. Tôi không biết mẹ tôi có nhận ra không, rằng: từ đó tôi chả bao giờ mặc áo len bà đan nữa…

* * *

Lên Đại học, tôi có bạn trai. Hồi đó lớp tôi rộ lên phong trào đan len tặng người yêu, xuất phát từ những bộ phim Hàn sến sẩm mà phải thú nhận rằng chính tôi cũng xem không rời mắt. Đứa nào có cặp có đôi đều rủ nhau đi mua len về đan khăn quàng cổ, mấy đứa cô đơn cũng háo hức muốn làm một cái để dành. Và tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi cùng đám bạn ra chợ mua loại len đẹp nhất, thịnh hành nhất lúc bấy giờ. Mua xong cả lũ mới ớ ra chả đứa nào biết đan gì sất. Tôi nhe răng cười khoái trá, vì tôi biết ở nhà mình có một bậc thầy về lĩnh vực thủ công. Thế là tối hôm đó tôi thủ thỉ bên tai mẫu hậu nhờ chỉ giáo cho vài bí kíp.

Chỉ một đề nghị nho nhỏ, tôi không ngờ có thể khiến mẹ tôi vui đến vậy. Khóe mắt đầy nếp nhăn nheo nheo lại, nhưng vẫn lấp lánh một cách lạ thường. Tôi có cảm giác như trong đôi mắt mờ đục sau cặp kính mọi ngày hôm nay có đính thêm muôn vì sao rực rỡ.

Trước đây khi nhìn mẹ đan tôi đã thấy khó, bây giờ bắt tay vào thực hành còn cảm thấy khó hơn. Nào là mũi lên mũi xuống, bỏ mũi cuối hàng, giấu mũi nối len… đấy chỉ là những thứ cơ bản, chưa kể đến những kiểu đan vặn thừng, hình hoa, phối màu đủ cả… Ôi thôi, tôi chẳng thể ngờ rằng chỉ với que đan và cuộn chỉ mà người ta có thể sáng tạo ra đủ thứ như thế.

Tôi tính bỏ cuộc khi nhìn hàng len xiêu xiêu vẹo vẹo, nút chặt nút lỏng chẳng ra làm sao. Chốc chốc lại bị rối len khiến tôi phải căng mắt ra gỡ chỉ.

– Cái gì lúc bắt đầu cũng khó. Chỉ cần con có niềm tin và kiên trì chắc chắn sẽ thành công. Mẹ tin con gái mẹ giỏi mà!

Mẹ đã động viên tôi như thế. Mẹ tỉ mẩn tận tình chỉ bảo cho tôi. Không ngại giúp tôi tháo ra đan lại bao nhiêu lần, những mũi len đã dần đều và đẹp. Tôi ngắm nghía thành quả của mình, còn mẹ ngắm nghía khuôn mặt tôi và nói:

– Mẹ rất vui vì con thích đan len. Con gái biết một chút nữ công gia chánh cũng là điều tốt. Từng mũi từng mũi gửi gắm yêu thương, chắc chắn người được tặng sẽ cảm nhận được nó.

Tôi giật mình khi mẹ phát hiện ra ý đồ của mình, đúng là tôi định đan khăn tặng bạn trai, và cũng hy vọng anh ấy cảm nhận được tình yêu của mình trong đó. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm, những thứ ngọt ngào chỉ tồn tại trong phim thì phải. Anh người yêu có vẻ không thích món quà như tôi tưởng tượng. Tôi bất chợt nhận ra rằng đời sống vật chất lên ngôi, nhất là khi mọi thứ có thể mua một cách dễ dàng ở ngoài kia, thì những vật có giá trị tinh thần như thế này thường bị xem nhẹ.

Tôi đã có một thời ngẫu hứng như thế, học đan rồi nhưng cũng chỉ đan đúng một chiếc khăn. Từ đó về sau tôi không động đến que đan nữa.

* * *

Ra trường, đi làm, quan niệm sống của tôi dần thay đổi. Cái gì có thể mua được bằng tiền thì tôi sẽ không dại gì bỏ sức ra làm cho mệt người. Tôi cũng nói với mẹ điều đó, nhưng mẹ khá cổ hủ nên không muốn nghe.

– Tiền có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể mua được tình cảm. Có những thứ phải bắt tay vào làm mới thể hiện được cái tâm. – Mẹ nói với tôi bằng giọng không vui.

Hai mẹ con tôi tranh cãi về hiện đại và truyền thống, rồi về những giá trị của con người.

Tôi biết mẹ nói không sai, nhưng mỗi thời mỗi khác rồi. Công nghiệp hoá, hiện đại hoá đã giải phóng sức người, có những thứ con người làm còn không đẹp bằng máy móc. Tôi biết mẹ gửi gắm trong từng mũi đan là bao nhiêu tình cảm, nhưng dành dụm tiền gửi mẹ mua áo cũng là biết bao tình cảm của tôi. Bởi vì tôi… thương mẹ.

Một thời gian sau, tôi lấy chồng. Không phải anh người yêu cũ mà là một người tận phương Nam xa xôi. Tôi theo chồng vào Nam lập nghiệp.

Không còn cái lạnh của mùa đông, tôi để lại quê hương toàn bộ những chiếc áo len đã mặc, trong số đó có cả của mẹ đan. Mẹ ngập ngừng nhìn tôi thu dọn đồ đạc, như muốn nói gì đó lại thôi. Khoé mắt mẹ rưng rưng, những nếp nhăn lại nhiều thêm một ít.

Tôi ôm mẹ một cái thật lâu, thì thầm bên tai mẹ: “Xuân tới con sẽ về!”

Nhưng tôi đã không thực hiện được lời hứa đó. Mùa xuân đầu tiên tôi có thai, thể trạng không cho phép tôi di chuyển xe để trở về nhà. Mùa xuân thứ hai con còn nhỏ, bên nội không nỡ để cháu đi xa. Mùa xuân thứ ba, thứ tư… mỗi năm lại có một lý do khiến tôi trở thành người thất hứa.

Mẹ gửi quà vào cho tôi, năm nào cũng gửi, và lần nào cũng thêm một vài món đồ len. Mẹ lại cặm cụi đan rồi, không biết lưng mẹ có còng hơn trước? Qua điện thoại đường dài, tôi tỉ tê tâm sự:

– Trong này không lạnh, mẹ không cần phải gửi đồ len đâu ạ. – Tôi kiếm cớ để mẹ không phải vất vả thêm vì mình.

– Mẹ tặng quà cho cháu ngoại mà. Mùa mưa đêm sẽ lạnh, nhỡ có đi đâu cũng cần áo rét.

– Mẹ không phải lo đâu, con cũng sắm cho cháu vài chiếc áo bông đủ ấm…

– Dù sao cũng là tấm lòng bà ngoại, chẳng lẽ con lại chê? – Mẹ ngắt lời tôi, giọng có chút tủi hờn trong đó.

– Dạ không phải đâu ạ! – Tôi vội vàng thanh minh. – …Con chỉ sợ mẹ mệt thôi.

– Còn sức đan là còn không mệt. Con đừng lo. Mẹ có thể đan cho thằng cún con thêm vài chiếc nữa…

Một tiếng ho khan rất nhỏ truyền qua điện thoại, mẹ lấy lí do có việc bận phải cúp máy. Trước lúc tạm biệt còn gửi hẳn ngàn nụ hôn tới thằng cún con nhà tôi nữa.

* * *

Mùa xuân thứ năm, mùa xuân thứ sáu… tôi lại tiếp tục không thể trở về. Hai năm nay mẹ vẫn gửi đồ nhưng không có thêm chiếc áo len nào cả. Bỗng nhiên tôi lại thấy có chút không quen. Cảm giác đó thoảng qua như cơn gió, rất nhanh lại bị cuộc sống bộn bề vùi lấp quên đi.

Tháng Mười, tiết trời miền Nam nóng nực. Tôi phải ra sân bay đón một vị khách quan trọng của công ty. Nhìn thấy chị bước ra khỏi sảnh chờ, trên tay vắt chiếc áo len mỏng, chị cười nói với tôi rằng ngoài Bắc bắt đầu có gió mùa.

Tôi chợt nhớ tới tháng Mười năm ấy, cũng tiết trời se lạnh gió heo may, tôi đã bắt đầu ngã rẽ cuộc đời mà không có mẹ. Khi đó khoé mắt mẹ hoe đỏ, mà viền mi tôi cũng phiếm hồng. Mới đó mà đã bảy năm trôi qua, lâu đến như vậy sao?

Tối đó tôi nhận được tin nhắn của chị gái. Chị gửi cho tôi những tấm hình và không kèm chú thích. Toàn bộ đều là ảnh chụp những mảnh len đan dở mà càng về sau mũi đan càng xấu dần. Tôi không hiểu dụng ý của chị là gì, tôi còn tưởng chị khoe con gái chị bắt đầu học bà ngoại nữ công gia chánh.

Một lát sau thì chị gọi điện thoại, chị nói rất nhiều, hầu như tôi chỉ biết lắng nghe. Gác máy rồi mà lòng tôi vẫn còn chua xót khôn nguôi. Tôi cứ tưởng hình chụp đó là của cháu gái, hoá ra không phải, đó chính là của mẹ tôi. Mười bảy tấm hình theo từng mốc thời gian chính là mười bảy lần mẹ tháo áo ra đan lại.

Mẹ tôi bắt đầu mắc bệnh đãng trí tuổi già, cộng thêm chứng Parkinson khiến đôi tay không thể kiểm soát theo ý muốn. Đó là lý do khiến mẹ không thể tiếp tục đan len được. Nhưng mẹ lại vẫn cứ muốn đan cho tôi, chỉ vì muốn tìm lại ánh mắt ngây thơ đầy mong chờ thuở con nít. Tim tôi như thắt lại, có phải khi trưởng thành của tôi đã vô tình khiến mẹ đau không?

Tôi nhớ cả từng lời chị Quyên mắng:

– Ai cũng biết mẹ lúc nào cũng yêu thương mày nhất. Khi mày quyết định đi xa mẹ đã buồn đến chừng nào, cứ chiều chiều lại ngồi ra cửa như một thói quen dù biết mày không về. Mày vào Nam, mày thành đạt ai cũng mừng, mày hàng năm gửi tiền biếu mẹ cũng đáng quý. Nhưng mày có biết cái mẹ cần nhất là gì không? Mày đi biệt biệt tăm tăm mấy năm trời, năm nào cũng hứa về mà chả thực hiện. Cho dù mỗi năm mày có về được một lần đi chăng nữa thì mày cứ thử đếm xem quãng đời này còn được bao năm? Liệu từ giờ tới cuối đời mày còn được gặp mẹ bao nhiêu lần nữa?

Lời của chị tuy khắc nghiệt nhưng rất đúng. Tôi bỗng thấy mình vô tâm hời hợt quá. Tôi đúng là chỉ quan tâm tới mẹ theo cách của tôi chứ chưa hề nghĩ tới cái bà cần chính là gì.

Vào kho tìm thùng đồ cũ, tôi lật mở những món đồ ra xem, tìm mãi mới thấy chiếc áo nhỏ xinh xinh mà mẹ gửi cho tôi nhiều năm trước.

Chiếc áo len con tôi chỉ mặc đúng một lần để chụp ảnh cho bà ngoại coi, từ đó về sau nó luôn nằm gọn trong hốc tủ, tiếp đó nữa là tới kho. Tôi đưa tay rờ từng mũi chỉ, thật chậm, cảm giác tuổi thơ cứ thế ùa về.

– Mẹ, con thích chỗ này thêu bông hoa.

– Mẹ, mẹ con thích chỗ này thêm chiếc lá…

– Mẹ, mẹ…

– Ừ, được rồi, con thích gì mẹ cũng chiều tất. Con gái mẹ mắc áo này sẽ rất xinh.

Nước mắt tôi trào ra, lăn nhẹ trên gò má. Tôi tự hỏi mình có phải đã bỏ quên cái gì rồi không?

Đó chính là mẹ tôi!

Sống vội và sống gấp, mải nhìn phía trước mà quên ngoảnh lại phía sau. Tôi như cánh chim đủ lớn thích bay cao bay xa mải tìm kiếm chân trời mới và cho rằng ánh nắng ngoài kia mới là lẽ sống, thì mẹ tôi như ngọn đèn trước gió, heo hắt ánh lửa sắp tàn chỉ mong còn tỏ để soi sáng lối tôi về. Mẹ ơi, con thật tệ phải không?

Gạt đi nước mắt, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu. Tôi lên mạng tìm hiểu về các loại len và đặt món hàng tốt nhất. Tôi nghĩ rồi, tôi sẽ tặng mẹ một chiếc áo do chính tôi đan.

Những kiến thức lâu ngày không sử dụng đã mai một đi ít nhiều, tôi lại tiếp tục tìm những bài viết hướng dẫn cũng như tìm mẫu mới. Đúng như lời mẹ nói: con gái mẹ thông minh, chỉ cần chú tâm sẽ làm tốt. Không biết có phải tôi đang tự kiêu quá không?

Khi tôi lọ mọ với những que đan mỗi tối, thằng cún con nhà tôi ngồi cạnh mân mê những cuộn len. Nó vần vò lăn qua lăn lại y như ngày xưa tôi đã từng làm.

– Mẹ ơi hay quá, con cũng thích có một chiếc áo len.

Tôi quay sang bảo con:

– Trời đang nóng cũng không cần dùng đến đâu, ngoài Bắc thì lạnh nên mẹ đan tặng áo cho bà.

– Thế con cũng thích ra ngoài Bắc để được mặc áo len.

– Ừ, mẹ sẽ đan cho con một cái để về quê mặc với bà nhé!

– Hoan hô mẹ, mẹ là tuyệt vời nhất. – Thằng bé nhỏm lên ôm và hôn chụt vào má tôi một cái.

Không phải tôi chưa từng mua áo ấm nhưng con trai cũng chưa từng thích đến vậy. Nó vừa đùa giỡn vừa khen mẹ giỏi mẹ tài. Lời con trẻ ngây thơ, ánh mắt non tơ không bao giờ biết nói dối. Trong lòng tôi như có dòng nước ngọt ngào lan toả trong tim. Phải chăng đây cũng là cảm giác của mẹ tôi ngày xưa? Có những hạnh phúc không phải cứ bằng tiền là mua được.

* * *

Mùa xuân thứ bảy, tôi trở về. Không chỉ một mình mà còn cả chồng và con nhỏ. Về phần công việc tôi đã cố gắng hoàn thành xong thật sớm để xin nghỉ dài ngày, dù sếp có ép thêm tôi cũng quyết từ chối. Về phần bên nội đã có chồng đứng ra khéo nói giùm tôi. Có lẽ chị Quyên nói đúng, nếu tâm tôi đặt nơi đâu thì tôi sẽ tìm được mọi cách sắp xếp để đạt được điều đó. Nếu tôi đã ngại thì mọi thứ chỉ là viện cớ lý do thôi.

Vốn dĩ muốn cho mẹ bất ngờ nên tôi chỉ thông báo trước cho mỗi chị gái. Vừa bước đến cổng nhà, trống ngực tôi đã rộn rã liên hồi. Kệ hai bố con đi sau, tôi vội vàng chạy trước.

Tôi thấy mẹ rồi, bà đang lọ mọ ngồi bên cửa sổ với mấy cuộn len. Đan rồi lại tháo, tháo rồi lại đan. Đôi tay gầy guộc già nua không còn nhanh nhẹn, đôi tai thính cũng chẳng được như xưa. Bước lại gần mà mẹ không mảy may phát hiện. Tôi cất giọng khe khẽ nghẹn ngào:

– Mẹ ơi… con đã về…

Bàn tay mẹ sựng lại, đôi mắt ngước lên như thể không tin nổi đây là sự thật. Tôi ngồi xuống giường, nhìn về phía mẹ khẳng định thêm:

– Là con gái út của mẹ đã về rồi…

Thời gian như ngưng đọng, khoé mắt mẹ rưng rưng, que đan bỗng dừng rồi rơi xuống rổ.

– Cái Hương về đấy hả con?

– Dạ vâng.

– Là thật phải không? Sao về mà không nói cho mẹ hay một tiếng?

Hai mẹ con ôm lấy nhau sau bao ngày xa cách, tôi cảm nhận được dáng hình xương xương của mẹ dù che bởi lớp áo dày. Buông người ra tôi nắm lấy bàn tay mẹ, mắt vô tình lướt về phía rổ len.

Có lẽ mẹ sợ tôi nhìn thấy nên lúng túng định giấu chúng đi, nhưng tôi đã kịp cầm lên và ngắm nghía. Dù thế nào vẫn là của mẹ, tôi trân quý và xúc động biết bao. Nhưng mẹ lại hiểu lầm là tôi ghét bỏ nó.

– Có phải con lại chê mẹ đan xấu phải không? Mẹ không biết tại sao càng sửa thì nó càng xấu đi. Mẹ chỉ mong đan cho con một chiếc áo thật đẹp để hãnh diện với bạn bè thôi, nhưng có cố gắng thế nào cũng chẳng thể đẹp bằng chiếc áo con mua. Có lẽ con nói đúng, mẹ cổ hủ lỗi thời rồi, mẹ không nên cố chấp nữa…

– Không, bất kể cái gì mẹ đan con đều thấy đẹp hết. Con biết căn bệnh của mẹ, chị Quyên kể hết cho con nghe rồi, mẹ không cần giấu con. – Giọng tôi từ từ trầm xuống. – Con xin lỗi mẹ… – Lời xin lỗi của tôi là thật lòng, mà lý do thì có rất nhiều không thể nào kể hết.

– Sao con lại xin lỗi mẹ chứ? – Mẹ giơ ngón tay gầy lau khoé mắt của tôi, nhưng mắt mẹ cũng rưng rưng nước mắt. – Là tại mẹ chưa thể cho con cuộc sống đủ đầy như chúng bạn, là mẹ khiến con thua thiệt…

– Con chưa từng trách gì cả, bố mẹ vẫn luôn dành cho con những thứ tốt nhất mà nhà mình có. Con vẫn luôn nhớ và khắc ghi. Người không tốt chính là con, vì con đã không trân trọng những gì mình đang có…

Cửa vẫn mở, có tiếng bước chân lớn nhỏ chen nhau. Chồng tôi theo sau còn con trai thì nhào tới ôm bà ngoại. Nhìn nhau qua điện thoại đã lâu, đây là lần chính thức được gặp nhau của ba thế hệ. Mẹ tôi xúc động không nói lên lời, còn con trai thì nói chuyện ríu rít không thôi.

Con nít ham vui, lần đầu về quê chơi nên thứ gì cũng muốn khám phá. Chồng tôi dẫn con đi dạo, để tôi với mẹ tâm sự với nhau, trước khi đi anh còn không quên đưa túi quà tôi dày công chuẩn bị. Tôi muốn tận tay tặng nó.

Mẹ tôi mở túi quà, hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc áo. Như sợ mẹ hiểu nhầm, tôi vội vàng giải thích:

– Là tự tay con đan ấy mẹ! Mẹ thấy có đẹp không?

– Đẹp! – Tay mẹ nâng niu chiếc áo.

– Nhưng vẫn chưa bằng một góc của mẹ ngày xưa, mẹ nhỉ!

Nụ cười mẹ nở rộ, nhưng vẫn nói với tôi:

– Sao phải kì công như thế? Mua một cái được rồi. Con cũng bận công việc, bận con cái nữa…

Tôi đưa tay lên chạm mu bàn tay mẹ, ngắt lời.

– Là con tự nguyện, là con muốn mẹ cảm nhận được tấm lòng của con. Là con muốn mẹ nhìn thấy một cô con gái hiện đại vẫn không quên truyền thống.

– Không cần phải vì mẹ mà làm thế đâu con. Tấm lòng của các con mẹ luôn thấu hiểu. Mẹ đã già và cổ hủ lâu rồi, giờ thì mẹ cũng biết rằng cuộc sống cần phải đổi thay chứ không mãi như ngày xưa được.

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt mẹ, nói thật lòng:

– Dù thay đổi nhưng có những thứ vẫn nên gìn giữ. Thời gian qua con đã hiểu ra nhiều điều, con thấy rằng có những niềm vui mà cuộc sống hiện đại không có được, không gì chân thật bằng chính mình bắt tay vào làm. Cám ơn mẹ truyền lại cho con tinh hoa đó, con sẽ nối tiếp giữ gìn và sau này cũng sẽ truyền lại cho con của con.

– Nhưng nó là con trai mà? – Mẹ tôi thắc mắc.

Tôi cười khì:

– Kệ! Trai hay gái chả quan trọng, miễn bé thích là được!

Mẹ tôi cũng cười theo.

Trong cái nắng ấm áp của mùa xuân đang tràn qua ô cửa sổ, hiện đại và truyền thống, cuối cùng thì tư tưởng hai thế hệ chúng tôi đã giao hoà…

Tình yêu của mẹ chẳng thể trong một chiếc áo len mà bày tỏ hết được. Tấm lòng của tôi cũng chẳng thể qua một câu nói mà đủ đầy. Nhưng tôi vẫn muốn nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều!

Tranh của Hạ Dương

Cuộc xâm lăng của binh đoàn Virus

 

Ngày xửa ngày xưa, trên một hành tinh nhỏ bé xa xôi tên là Virus, nơi đó có những sinh vật kì quái, toàn thân mọc rất nhiều xúc tu. Loài virus sinh sôi phát triển rất nhanh, nhưng tuổi đời lại rất ngắn. Sau nhiều lần cử phi thuyền đi thám thính, bọn chúng phát hiện ra một hành tinh xinh đẹp và màu mỡ, nơi chúng có thể kéo sự sống dài hơn, đó chính là Trái Đất.

Ở Trái Đất, có một loài sinh vật to lớn sinh sống mang tên con người. Môi trường ở Trái Đất chỉ khiến cho đám virus sống được nửa giờ, nhưng nếu kí sinh được trên cơ thể người, thì tuổi thọ của chúng sẽ là vô hạn.

Vì thế loài virus đã tiến hành cuộc tổng tiến công xâm lược Trái Đất, mà mục tiêu chính là loài người…

***

– Báo cáo, chiến hạm Hạt Tiêu đã hạ cánh an toàn.

Một chiến hạm khổng lồ vừa đáp xuống bề mặt Trái Đất, sức chứa phải đến hàng trăm phi thuyền nhỏ, nơi phòng chỉ huy có sinh vật kì lạ với nhiều xúc tu tua tủa đang nói chuyện qua máy bộ đàm.

– Hình ảnh giống như đội do thám đã gửi về mấy ngày trước. Chúng tôi đang cử một phi thuyền đi kiểm tra một lần nữa trước khi chính thức phát động tổng tiến công.

Phi thuyền nhỏ sau khi lượn vài vòng, xác nhận đúng địa điểm liền trở về. Trong kế hoạch xâm lược Trái Đất, bọn chúng đã nhận định rằng để có thể tấn công loài người to xác thì phải bắt đầu từ những đứa trẻ có sức đề kháng kém hơn, sau đó mới có khả năng lây lan sang người lớn. Thế nên chúng đã lựa chọn điểm đầu tiên là một trường mẫu giáo.

Kế hoạch xâm lăng lần này được tính toán rất kỹ, một khi rời khỏi chiến hạm thì chỉ được phép thành công. Hàng trăm phi thuyền được chia thành từng nhóm, nhận nhiệm vụ xâm nhập nhiều khu vực khác nhau trong trường học. Chỉ huy trưởng ngồi trong phòng điều hành nhận tin tức từ các nhóm, tín hiệu gửi về rất khả quan, hắn rung rung các xúc tu cười đắc ý.

Nhóm thứ theo chân người giao nguyên liệu tiến vào phòng bếp. Con người cần phải ăn uống, tấn công dễ nhất là bằng con đường dạ dày. Những con virus bám chắc vào từng lá cây hay con tôm, miếng thịt.

Cô làm bếp đem rau đi rửa, cả thịt tôm cũng chẳng bỏ qua, đám virus ngỡ ngàng khi bị nước cuốn trôi đi quá nửa. Còn số ít bám trụ lại, tự động viên cổ vũ tinh thần, nhưng sau khi thức ăn được đun chín nấu sôi thì chẳng còn con nào sống sót cả.

– Báo cáo, nhóm 1 và 2 đã bị mất liên lạc. – Viên chỉ huy hốt hoảng khi nghe tin. Hừ, phen này hắn phải cẩn thận hơn mới được.

Nhóm 3 và 4 luồn lách được vào phòng chơi trong nhà của các bé, thật khó khăn mới bám vào được những món đồ chơi xếp gọn trong sọt nhựa. Nhưng xui xẻo làm sao hôm nay đến ngày các cô vệ sinh dụng cụ, chỉ một loáng là đám virus đã bị thổi bay. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, bọn chúng còn chưa kịp khóc.

Các nhóm còn lại di tản từng ngóc ngách, nằm chờ mãi cũng chả ai đến đoái hoài. Chỉ còn nhóm nằm ở sân cát ngoài trời, nơi có tốp trẻ em vừa ra chơi là hoàn thành nhiệm vụ.

Chỉ huy mừng rớt nước mắt, cuối cùng cũng có virus thành công bám trên cơ thể người rồi. Bàn tay bốc cát bẩn kia kìa, có biết bao con trên đó. Nhưng hắn chưa mừng vội, virus ở ngoài da chưa phát huy được tác dụng, phải chui được vào bụng thì kế hoạch mới thành công. Hắn đang chờ đợi tới giờ ăn, những ngón tay nhỏ bé kia đưa lên miệng thì hắn mới an tâm được.

***

Cô giáo gọi các bạn xếp thành hàng để rửa tay, giờ ăn sắp đến rồi. Các bé rất ngoan ngoãn chờ tới lượt. Trên bồn rửa có tấm bảng to in hình các bước rửa tay với xà phòng, chẳng cần nhìn đâu, các bé đã thuộc nằm lòng không sai một chữ.

Những con virus mồm miệng méo xệch, nhìn đồng đội lần lượt bị trôi theo miệng ống thoát nước, dù có cầu nguyện thế nào thì số phận cũng chẳng khá khẩm hơn. Chỉ huy trưởng nhìn qua bảng tín hiệu mà khuôn mặt não nề. Ai mà nghĩ được đám trẻ con này trước khi ăn còn rửa tay kia chứ. Cứ thế này làm sao bọn chúng có thể xâm lăng Trái Đất được đây?

Từng nút tín hiệu tắt dần tắt dần trước sự tuyệt vọng của chỉ huy trưởng, hắn chẳng buồn nhìn nữa, chuẩn bị kế hoạch trở về báo cáo và đối mặt với hình phạt của cấp trên. Còn một nút tín hiệu nữa thôi là tất cả sẽ trở thành công cốc hết. Hắn chờ mãi, chờ mãi… nhưng laj thay đèn vẫn sáng. Sao lại có điều kì diệu như vậy chứ?

– Mã số 101, cậu vẫn còn sống sao? Mau báo cáo tình hình.

– Dạ thưa sếp, có một cậu bé không rửa tay với xà phòng, và em sắp hoàn thành nhiệm vụ.

– Tốt! Tốt lắm!

Chỉ huy trưởng vui mừng tột độ, chỉ cần một con virus sống sót thì khả năng bùng phát bệnh vẫn còn. Đúng là ông trời con thương cho giống loài virus bọn chúng.

Những đứa trẻ ngồi vào bàn ăn, háo hức nhìn món ngon trước mặt, hôm nay có tiệc buffet nhẹ tại trường. Thìa và nĩa chưa kịp mang ra, một cậu bé mũm mĩm đã định vươn tay một miếng xúc xích. Chợt bạn nữ bên cạnh hô to:

– Thưa cô, ban nãy bạn Nam chưa rửa tay với xà phòng.

Cậu bé tên Nam giật mình rụt tay lại, ngước lên nhìn cô giáo đi về phía mình, ngoan ngoãn đi theo cô rửa lại tay thật sạch trước khi dùng bữa.

Đèn tín hiệu cuối cùng vụt tắt, chỉ huy trưởng thất vọng đứng trước bảng điều khiển tối om, tia hy vọng cuối cùng đã tan thành mây khói. Trận này thảm bại, một mình hắn sống sót trở về.

***

Khi đi oai dũng, khi về thảm hại, năm đó kế hoạch xâm lược Trái Đất đã không thành. Hành tinh Virus với ý chí mạnh mẽ vẫn không ngừng nuôi tham vọng đánh bại loài người nhiều lượt nữa. Cũng chẳng rõ bọn họ trở lại được mấy lần, nhưng cho đến nay vẫn chưa lần nào thành công cả.

Các bé có biết vì sao loài người chúng ta có thể chiến thắng không? Chỉ cần ăn chín uống sôi, rửa tay sạch sẽ thì virus kia dù có mạnh đến đâu cũng sẽ thật khó đánh bại được chúng ta. Các bé hãy giữ gìn vệ sinh thật tốt để bảo vệ sức khoẻ của mình, cũng như bảo vệ Trái Đất chúng ta trước sự xâm lăng của loài virus nhé!

Tranh của Hạ Dương

Cây Bàng kể chuyện

 

Tôi là một cây bàng.

Tôi không nhớ chính xác năm nay tôi bao nhiêu tuổi, nhưng tôi được coi là già nhất trong số tất cả những cái cây trong khuôn viên trường này. Cách đây rất lâu, độ khoảng vài chục năm về trước, tôi được chính tay ngài hiệu trưởng đầu tiên đem về trồng và chăm sóc kể từ khi ngôi trường mới thành lập. Tôi phải cảm ơn ngài hiệu trưởng lắm, vì ông ấy đã ưu ái chọn cho tôi một vị trí đẹp nhất nơi cuối góc sân, ở đó tôi sẽ ít bị lũ học sinh nghịch ngợm kia quậy phá.

Tôi từng nghe lão trống than thở suốt ba tháng hè. Rằng là sân trường im ắng quá khiến cho lão ta buồn, lão ta thích cái cảm giác mặt da rung lên bần bật rộn lên âm thanh giòn vang báo hiệu giờ ra chơi đến, để được nghe tiếng hò hét cũng như nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt những đứa trẻ ngây thơ.

Lão hâm! Yên tĩnh thanh bình không muốn, lại muốn bị phá bĩnh bởi lũ quỷ sứ mang mặt nạ thiên thần! Bộ lão không biết câu “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” à? Mà không chừng ngày nay tụi trẻ con nó leo lên hạng nhất rồi, đến cả quỷ ma cũng phải cúi đầu bái phục.

Tôi mặc kệ mấy lời lải nhải giải thích của lão, lim dim mắt tận hưởng những khoảng lặng yên bình sau giờ tan học, ngắm nhìn những vệt nắng chiều còn sót lại đang nhạt dần phía cuối chân trời.

– Á!!! Đau quá!

Bỗng có tiếng thét chói tai làm tôi tỉnh giấc. Chau mày khó chịu, tôi vén những tán lá loà xoà che tầm mắt ra nhìn. Lại là mấy cô cậu học sinh tan học chưa chịu về nhà. Đúng là phiền chết đi được.

– Đau quá! Các cậu buông ra đi mà! – Một cô bé cất giọng yếu ớt, tay ôm đầu cố giữ lấy hai bím tóc đang bị giật mạnh về phía sau bởi mấy thằng con trai.

Lại là một vụ bạo lực học đường, chuyện ỷ đông hiếp yếu dăm ba bữa lại diễn ra một lần. Chúng nó cùng lắm là túm tóc, giật áo thôi mà, chắc cũng chả có gì nghiêm trọng. Tôi cảm thấy mình đủ già để không còn tò mò hóng hớt. Trước khi phớt lờ lũ trẻ kia và nhắm mắt ngủ tiếp, tôi chỉ nghe loáng thoáng bên tai vài câu của mấy thằng nhóc nói với con bé:

– Sao giờ kiểm tra mày không cho tụi tao chép bài? Để tụi tao vừa bị điểm kém vừa bị cô giáo phạt. Mày hài lòng chưa?

Và cuối cùng kết thúc bằng tiếng khóc nấc lên của cô bé kia. Âm thanh cứ nhỏ dần cho tới khi tôi chả nghe thấy gì nữa.

* * *

Lại là một buổi chiều khác. Nắng chả còn ấm dù trời sắp ban trưa. Khi những cơn gió lạnh buốt như cắt da cắt thịt cũng khiến cho một nửa đám học trò tinh quái ngại không ào xuống sân trường trong giờ ra chơi như mọi bữa.

Đám lười nhác! Tôi chửi thế thôi chứ thực ra trong lòng đầy vui sướng bởi lẽ đôi tai của mình đã bớt bị làm phiền đi một nửa. Đa số dưới sân là lũ con trai, chúng nô giỡn đuổi nhau mồ hôi nhễ nhại, quên cả cái lạnh ngoài trời. Chúng không dám lại gần tôi đâu, tôi dám chắc thế! Chúng đồn rằng tôi là cây bàng xui xẻo, lại gần tôi không bị quả bàng rụng trúng đầu thì cũng bị gió lớn thổi bụi bay đầy mặt. Tất nhiên là chúng không biết đó là do tôi cố ý. Nhưng mà thôi, cứ để chúng đồn đại như thế đi, tôi càng đỡ phiền.

Ấy thế mà có một con bé không biết sợ, dám lò dò lại gần gốc cây tôi ngồi kìa. Thân hình mập mạp, khoác cái áo phao to sụ khiến người càng phì ra như một chú gấu. Con bé hất chiếc mũ trùm đầu ra phía sau, lộ ra đôi má đỏ ửng vì lạnh, trên gò má còn lấm chấm những đốm mụn hồng. Ôi, vấn đề của tuổi dậy thì đây mà, mười đứa thì phải đến tám đứa mọc mụn. Nhưng mà nhiều như thế kia… thì là lần đầu tiên tôi thấy.

À, tôi nhận ra rồi! Đó là con bé dạo trước bị đám con trai bắt nạt. Nhìn hai bím tóc ngoe nguẩy vểnh ra khỏi chiếc khăn quàng len, tôi thầm cảm thán khen trí nhớ của mình thật tốt.

Tôi chả biết cô bé đó tên là gì, thế nên tôi tự đặt cho cái tên là Hột Mít. Hột Mít ngồi xuống, xoay lưng về phía tôi, lúi húi làm gì đó mà tôi không nhìn thấy. Bỗng nhiên tôi lại tò mò, vén vài khóm lá, nghiêng đầu nhìn xuống.

Hột Mít lôi ra một cuốn sổ, lật giở từng tờ, rồi dừng lại ở một trang trắng tinh và bắt đầu vẽ. Từng nét bút hiện lên trang giấy, chẳng mấy chốc mà tạo thành hình người. Tôi trầm trồ: con nhỏ xấu xấu thế mà có tài ghê.

Tôi ngây người nhìn con bé hoàn thành bức họa. Là hình một cậu bé đang đá bóng trong sân, mảnh áo tung bay theo gió, trên trán còn lấm tấm những giọt mồ hôi. Tôi ngẩng đầu nhìn khoảnh sân trước mặt, làm gì có thằng bé nào đang đá bóng. Hóa ra Hột Mít tự tưởng ra mà thôi. Cũng chính lúc ngẩng đầu lên, tôi phát hiện ra sân trường vắng hoe từ lúc nào, trống trường đã điểm, các bạn đã về lớp, sao Hột Mít còn ngồi đây?

Có vẻ con bé chả quan tâm đến điều đó nhỉ. Nó ngước nhìn mảnh sân vắng hoe, thở dài một tiếng, rồi lại tiếp tục lúi húi cắm mặt vào trang vở.

* * *

Chả hiểu tự lúc nào cái gốc cây của tôi đã trở thành quán quen cho cô bé con đến trọ. Hầu như mỗi ngày cô bé đều mang sách vở ra chỗ tôi ngồi. Tôi đã quên mất mình phải thực hiện hành vi xua đuổi giống như đã làm với đám giặc nghịch ngợm kia. Mà thôi, cô bé này hiền lành dễ mến, lúc nào cũng yên lặng chẳng làm phiền tôi, làm sao tôi nỡ đuổi.

Rồi tôi cũng hiểu cuốn tập mà cô bé ấy lưu lại những bức vẽ ấy là gì. Đó là một dạng nhật kí bằng tranh, thay vì viết chữ thì cô bé chuyển sang thành hình ảnh sống động. Và gần như luôn có một người luôn xuất hiện trong những trang vở đó. Một cậu bé điển trai, hoạt bát. Lúc thì đá bóng đá cầu, khi thì ôm đàn ghi-ta say sưa hát, thậm chí cả lúc cậu ta cầm bút trầm ngâm suy nghĩ giải bài toán khó cũng được khắc họa hết sức tài tình.

Cô bé này… đang yêu thầm ư?

Chỉ có yêu một người thì hình ảnh người đó mới luôn xuất hiện trong tâm trí đến như vậy. Chỉ có yêu một người thì mới có thể nhớ một cách chi tiết tỉ mỉ từng đường nét của người ấy như thế. Cô bé yêu cậu ấy hơn chính bản thân mình. Thế nên bức tranh của cậu ta luôn rõ nét, còn hình cô bé tự phác họa mình bên cạnh chỉ như cái bóng nhạt nhòa.

Tôi bắt đầu tò mò về cậu bé kia, không biết ngoài đời cậu ta có giống như trong tranh vẽ không nhỉ.

– Ê, lớp phó học tập, con heo mập xấu xí!

Hột Mít giật mình đánh rơi cả bút, ngẩng mặt lên nhìn. Tôi cũng đánh mắt nhìn về phía âm thanh phát ra, nơi có mấy cậu học trò lấc ca lấc cấc đang vênh mặt hất hàm rồi từng bước hiên ngang đi tới. Dưới chân tôi cảm nhận được Hột Mít đang run rẩy. Lại là mấy đứa bắt nạt con nhỏ hồi năm ngoái đây mà.

– Sao tụi này gọi mà không trả lời? Bây giờ có người lên chức nên càng coi khinh cái đám học dốt đây không ra cái gì đó hả? – Một trong mấy thằng nhóc đó tiến lại gần, đứng ngay trước mặt, tay bắt đầu nhấc một bím tóc của cô bé mân mê.

Hột Mít ôm tai, tay giữ chặt đuôi bím tóc, cất giọng run rẩy:

– Đừng, xin các cậu…

Một tên khác từ đằng sau tiến lên, cười mỉa mai:

– Đừng nghe nó nói xạo. Nó giả bộ yếu ớt đấy, nhưng ngày mai vẫn có thể tố cô giáo bất cứ lúc nào. Tao không thể tin được trên đời lại có đứa vừa xấu người vừa xấu nết như nó.

– Không phải tớ nói với cô đâu mà… – Hột Mít cố gắng thanh minh.

– Không phải mày thì là ai, tao không tin trong lớp có ai dám làm thế cả!

Bím tóc bị giật lên, Hột Mít đau chảy nước mắt. Thân làm cây như tôi cũng không thể để yên, đang định trút mấy quả xuống đầu bọn chúng thì có một giọng nói chen ngang đầy uy lực.

– Là tao mách cô giáo đấy! Chúng mày có giỏi thì đánh tao đây này! Cả đám con trai bu vào bắt nặt một đứa con gái. Đúng là hèn!

Mười con mắt quay lại đổ dồn về phía người mới đến, trong đó có tôi. À quên, tôi là cây, tôi làm gì có mắt. Thế nên chỉ có tám con mắt quay lại nhìn thôi. Tôi giật mình nhận ra kẻ bao lâu nay tôi tò mò tìm kiếm, đó chính là cậu bé xuất hiện trong tranh.

Sơ mi trắng sạch sẽ, tóc mái vểnh hất lên, một tay đút túi quần. Dáng vẻ nghênh ngang nhưng không hề có chút phản cảm. Có lẽ tôi bị những bức tranh của Hột Mít làm ảnh hưởng rồi. Từ trước đến giờ tôi chưa từng có thiện cảm với bất cứ đứa học sinh nào cả, cho dù chúng có ngoan ngoãn đến đâu. Tất nhiên là trừ Hột Mít.

– Ra là mày! Cái kẻ đi mách lẻo sau lưng mới gọi là hèn đấy!

Ba thằng chuyển mục tiêu, hướng về phía Mái Vểnh – biệt danh mới tôi đặt cho người trong lòng của Hột Mít.

– Ờ, tao hèn nhưng cũng không thèm làm mấy trò dơ bẩn là quay cóp xong còn vất tài liệu sang đổ lỗi cho bạn bàn bên cạnh. Nếu tao không mách thì sẽ có người bị phạt oan rồi. – Mái Vểnh đáp trả.

Và cách giải quyết của tụi con trai, đến cuối cùng luôn là dùng đến nắm đấm. Chúng xông vào đánh nhau. Tôi đứng bên cạnh ngây người nhìn mà chẳng biết can ngăn thế nào được, tôi sợ ném quả xuống thì đụng trúng Mái Vểnh cũng nên, dù sao thì cậu nhóc cũng đang thuộc phe chính nghĩa.

Trong lúc tôi còn e sợ thì Hột Mít đã lao vào từ lúc nào. Tôi còn chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy ba thằng nhãi kia nằm đo đất, Mái Vểnh đứng xoa tay, quay sang nói với Hột Mít đang ngồi phệt dưới sân:

– Cậu có đánh nhau được đâu mà lao vào làm gì? Mình tôi xử lý còn đỡ vướng hơn.

– Tớ… tớ xin lỗi. – Giọng Hột Mít lí nhí.

Tuy trách móc là thế, nhưng Mái Vểnh cũng vẫn cúi xuống đỡ Hột Mít dậy. Không biết là do con bé nặng hay do cái tay đau, mà Mái Vểnh cũng phải một lúc sau mới hoàn thành nhiệm vụ.

– Được! Được đấy! Thằng bé này khá! – Tôi thầm khen. – Hột Mít đúng là có mắt nhìn người.

* * *

Nắng hè oi ả xuyên qua tàng lá, hun tôi trong cái nóng như thiêu người. Tôi lại sắp phải xa Hột Mít trong ba tháng. Hai năm kể từ lần đầu tiên biết cô bé, tôi đã bắt đầu thấy nhớ cái dáng người mập mạp đáng yêu và luôn tĩnh lặng như một cái bóng vô hình. Cô bé của tôi không xấu như đám bạn trêu chọc. Với tôi, cô bé xinh đẹp hơn biết bao đứa trẻ xinh đẹp khác, chẳng qua là người ta chưa nhìn thấy hoặc không chịu bỏ tâm để nhìn thấy mà thôi.

Mà liệu rằng Mái Vểnh có thấy điều đó không nhỉ?

Tôi tự hỏi mình, liệu cậu nhóc có khác với những kẻ hời hợt chỉ thích đánh giá người khác qua vẻ ngoài kia không? Dám lắm! Vì sau lần đánh nhau đó, tôi thấy Hột Mít cũng chẳng có vẻ gì là thay đổi cả. Vẫn vẻ mặt cô đơn giấu sau nụ cười gượng gạo, vẫn như cái bóng vô hình ngắm ai đó chuyện trò cùng đám bạn từ xa. Và nhất là vẫn chỉ vùi mình trong cuốn nhật kí bằng tranh tự họa.

Cô bé ngốc! Cô bé có nghe lời ta đi tỏ tình với thằng nhóc đó không vậy?

Chắc là không rồi! Sao tôi lại quên béng mất là con nhỏ đó to xác nhưng lại vô cùng nhút nhát nhỉ. Tôi muốn gõ vào đầu mình một cái ghê, nhưng tôi làm gì có đầu có tay, thế là khỏi gõ.

Mà ngẫm lại, Hột Mít chắc gì đã hiểu những lời động viên an ủi của tôi? Chúng tôi đâu có cùng ngôn ngữ với nhau, nhưng chắc hẳn Hột Mít sẽ hiểu được những tình cảm mà tôi dành cho con bé nhỉ. Con bé là người đầu tiên dù ngồi bất cứ đâu chỉ cần trong tầm là tôi sẽ vươn những tàng cây để che nắng. Khi trời nóng tôi sẽ thổi gió mát lành, khi trời lạnh tôi sẽ xua gió Đông đổi hướng. Tôi nghĩ Hột Mít cũng quý tôi, cô bé dành nhiều trang giấy chỉ để vẽ hình tôi cho trọn vẹn. Đẹp lắm, oai vệ lắm! Tôi rất hạnh diện về bức tranh của mình.

Hột Mít vẫn cặm cụi với những bức tranh. Khi cô bé tập trung chuyên tâm làm gì đó là lúc cô bé xinh đẹp nhất, đôi môi vô thức khẽ kéo cong nở nụ cười.

Một làn gió lớn thổi qua. Hột Mít lấy tay giữ lại, nhưng không kịp. Những bức tranh rời kẹp trong cuốn tập bị gió cuốn bay lên như những cánh bướm. Không phải tại tôi đâu, tôi chẳng thế nào kiểm soát hết gió được.

Cô bé vội vàng đứng dậy với theo những tờ giấy. Tôi chợt nảy ra một ý, thổi gió tung cho chúng bay cao hơn. Xấu xa, tôi giấu đi vài bức tranh trên vòm lá.

Hột Mít sẽ chẳng thể nào nghĩ được những bức tranh có thể bay cao đến thế, nên thu nhặt những tờ vương vãi dưới đất xong liền cất vào cặp sách rồi ra về. Nhìn theo cái bóng tròn tròn xiêu vẹo, tôi bật cười thầm trong bụng.

* * *

Năm học mới bắt đầu, Hột Mít của tôi đã là nữ sinh cuối cấp. Con bé xấu hổ chẳng dám mặc áo dài trong ngày khai giảng, chỉ khoác lên chiếc áo trắng quần xanh đen rồi ngồi tọt xuống cuối hàng trốn lẫn trong đám con trai đang xì xầm nói chuyện. Cái bóng tròn tròn đó, có từ xa tôi vẫn trông thấy rõ, không thể lẫn đi đâu được.

Tôi như người cha chờ đợi đứa con gái nhỏ suốt ba tháng ròng, khi gặp lại mừng muốn rơi nước mắt. Nhưng chiều hôm đó con bé không đến gặp tôi. Nếu bảo không buồn thì là nói dối. Thay vào đó lại là Mái Vểnh. Sự xuất hiện của cậu nhóc khiến tôi quên đi sự cô đơn trống trải của mình.

Mái vểnh đứng dưới, ngước lên nhìn những tàng cây của tôi một cách chăm chú. Bộ tôi có gì lạ lắm à? Sao mà cậu ta nhìn tôi mãi thế? Hay cậu nhóc ngưỡng mộ vẻ đẹp của tôi?

Bất chợt tôi nảy ra một ý. Rung nhẹ những phiến lá, lôi ra những bức tranh hơi ngả màu mà tôi đã cố gắng cất kĩ thật sâu không cho nắng mưa chạm tới.

Gió thổi nhè nhẹ, từng bức tranh như những cánh bướm mỏng la đà chao mình rơi xuống. Mái Vểnh thoáng ngạc nhiên nhưng cũng liền đưa tay ra đỡ, từng tờ, từng tờ.

Tôi dõi theo cử chỉ của thằng bé, đôi lông mày nhíu lại đăm chiêu. Chẳng biết thằng nhóc đó nghĩ gì, sau đó Mái Vểnh cất mấy bức tranh đó vào cặp sách rồi… đi thẳng.

Đợi đến khi bóng cậu ta mất hút tôi mới ngẩn tò te. Ơ, thế là xong rồi à? Không có màn rưng rưng nước mắt vì xúc động à? Rốt cuộc thế là sao?

Không ai trả lời cho tôi. Một câu hỏi chưa có giải đáp.

* * *

Ngày tháng dần qua, những phiến lá từ xanh bắt đầu úa đỏ, từ sắc vàng chúng lại hóa hư vô. Chỉ một cơn gió thôi cũng khiến những cành cây trơ trụi. Rồi xuân sang những nhành non đâm chồi nảy lộc, những tán lá lại xanh như chưa từng rụng bao giờ.

Lại một năm học qua đi, thời gian bên Hột Mít của tôi chẳng còn bao lâu nữa. Tôi cũng buồn, nhưng đó là quy luật tất yếu của cuộc sống. Con bé phải ra đi. Con bé phải trưởng thành.

Nhưng có một điều vẫn không thay đổi. Đó chính là sự nhút nhát tự ti và thu mình của con bé. Yêu một người suốt ba năm, những bức tranh kín biết bao nhiêu cuốn vở, nhưng con bé lại chẳng dám ngỏ lời.

Tôi vẫn tự hỏi tại sao Mái Vểnh nhìn thấy những bức tranh kia rồi mà Hột Mít của tôi vẫn cô đơn?

Rồi con bé khóc!

Lần đầu tiên tôi thấy con bé khóc nức nở đến thế, làm trái tim già của tôi cũng thấy bi thương.

Con bé đang nói chuyện.

Hột Mít nói cho ai nghe? Quanh đây làm gì có ai? Chẳng lẽ lại nói với tôi?

– Cây Bàng ơi, có lẽ suốt ba năm qua ông là người gần gũi bên con nhiều nhất! – Giọng Hột Mít thì thầm khe khẽ.

Bậy nào, tôi đâu già đến thế? Nếu coi tôi là một người cha thì đúng hơn! Ơ mà khoan, Hột Mít gọi tôi đó? Con bé gọi tôi thật kìa! Trái tim tôi run lên từng hồi vì cảm động, cho dù tôi chả có trái tim.

Hột Mít nói rất nhiều. Lần đầu tiên con bé nói nhiều như thế. Bình thường tôi chỉ toàn đoán ý con bé qua nét mặt và những bức tranh. Những lời tâm tình như thế này khiến tôi cảm thấy thật thân thương và gần gũi.

Tôi nghiêng cành như muốn ôm con bé. Con bé gục đầu áp mặt vào vỏ cây sần sùi của tôi. Tôi thương những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má phính.

– Hết rồi! Hết thật rồi ông ơi!

Dạo trước con bé nhìn thấy những bức tranh của mình kẹp trong vở của cậu ấy. Chẳng hiểu sao con bé lại sợ. Hột Mít sợ Mái Vểnh phát hiện ra những tâm tư tình cảm nén trong lòng mình, sợ nghe thấy ba từ “cậu không xứng” phát ra từ miệng cậu ấy. Hột Mít không có niềm tin, cô bé biết vị trí của mình ở đâu, hình ảnh của mình trong mắt mọi người ra sao, nên cô bé rất sợ niềm vui bí mật nhỏ nhoi của mình bị phát hiện ra sẽ trở thành chuyện cười cho thiên hạ.

Cũng may điều ấy không xảy ra, nhưng lại có một điều tồi tệ hơn ập tới. Cô nàng xinh đẹp nhất lớp của Hột Mít đã tự nhận những bức tranh kia là do cô ta vẽ, và cô ta đã ngưỡng mộ Mái Vểnh từ lâu. Nay cô ta công khai tỏ tình với Mái Vểnh ngay trước sự chứng kiến của cả lớp.

Tim của Hột Mít như trật một nhịp! Dù cô bé không dám nhận, nhưng cũng không muốn người khác cướp những bức tranh ấy về mình. Nín thở lắng nghe câu trả lời của cậu ấy, cảm giác một khắc trôi qua như cả ngàn thế kỉ.

Mái Vểnh không nói gì. Nhưng những ngày sau Hột Mít thấy cậu ấy cặp kè với cô bạn hót-gơn của lớp. Sáng đi học thấy họ cùng nhau, trưa ăn cơm ngồi chung một bàn. Ngay cả giờ ra chơi Mái Vểnh ngồi tranh thủ giải bài tập thì cũng thấy cô ta ngồi ngả người bên cạnh.

Trái tim Hột Mít đau lắm! Nhấc bút lên mà chẳng vẽ nổi tranh. Những giọt nước mắt ướt nhòe trang giấy.

Trái tim tôi cũng đau lắm! Thương cho cô bé yếu đuối chẳng dám mở lời. Giận cho Mái Vểnh cũng chỉ là kẻ bị thu hút bởi vẻ bề ngoài giống như biết bao người vô tâm khác.

Tôi đu đưa nhành lá, thổi cơn gió khẽ thầm thì, chẳng biết Hột Mít có nghe thấy lời tôi nói hay chăng:

– Con gái à! Hãy mạnh mẽ lên! Rồi người xứng đáng hơn sẽ đến với con. Ông trời luôn trả công một cách xứng đáng. Chỉ cần con sống tốt thì sẽ được đền đáp! Ta tin, sẽ có người hiểu được trái tim con…

Sau một trận khóc lóc đã đời, hít một hơi thật sâu, cuối cùng Hột Mít của tôi đã chọn từ bỏ. Từ bỏ tình yêu đầu đời, một thứ tình yêu khắc sâu vào tâm khảm là một điều không hề dễ dàng. Nhưng tôi tin con bé sẽ làm được.

… Năm đó, có cô gái mập mạp vùi mình vào học hành thi cử đến sút cả cân.

… Năm đó, có cô gái đỗ thủ khoa một trường đại học nổi tiếng trên Thủ Đô.

… Năm đó, tôi phải buông tay để cho cô con gái của mình vỗ cánh bay đến vùng đất mới. Hi vọng con gái tôi tự tin sải đôi cánh bay lượn trên bầu trời tự do.

* * *

Tôi lải nhải điều đó hết năm này qua năm khác khiến cho mấy thằng nhóc cây cảnh xung quanh thuộc làu làu đến phát chán. Gớm, mấy cậu mấy cô cứ có cô con gái đáng tự hào hãnh diện như tôi đi, xem có kể suốt ngày không?

Lão trống bạn già của tôi đã đi rồi, không còn ai vang những tiếng thùng thùng mỗi giờ tan lớp. Tôi nhớ gã lắm. Bao nhiêu năm rồi tôi vẫn chẳng quen được tiếng chuông chát chúa như rọi thẳng vào cái màng nhĩ của kẻ già như tôi.

Tôi cần yên tĩnh! Thế thôi!

Tôi đang ngủ một giấc thật là dài. Trong mơ tôi thấy Hột Mít về thăm tôi. Không biết con bé bây giờ trông ra sao, vì cái giấc mơ kì quái này không cho tôi nhìn thấy rõ mặt.

“Binh!” Một quả bóng nhỏ đập thẳng vào gốc cây của tôi. Nó chưa đủ làm tôi đau nhưng cũng khiến tôi giật mình tỉnh giấc.

Tôi uể oải vén lá ra nhìn. Thấy một thằng nhãi con miệng còn hôi sữa đang loay hoay chơi với quả bóng. Chưa kịp nhìn rõ mặt thì thằng bé đã chạy đi. Hình như mẹ của nó gọi.

Tiếng dép cao gót “lộp cà lộp cộp” chậm rãi bước lại gần, dắt theo đứa nhỏ nghịch ngợm đi về phía tôi. Ôi giời ơi, tôi tưởng nó chạy đi thì thôi, lại gọi đồng đội tới làm phiền tôi thêm cái gì nữa?

Người phụ nữ kéo con trai ngồi xuống gốc cây, tay xoa xoa từng vết sần sùi trên thân gỗ. Cái cảm giác này khiến tôi quen thuộc, không nỡ đuổi họ đi.

– Đây là người bạn già thân thiết nhất của mẹ trong những năm tháng cấp Ba.

Ôi giọng nói này quen quá, tôi mở mắt thật to dòm cho kĩ. Nhưng khuôn mặt kia chẳng thấy quen chút nào. Người phụ nữ dáng người mảnh khảnh nhưng đầy tự tin, rất lạ, nhưng rồi lại rất quen. Đúng rồi, chính nụ cười kia là điều tôi cảm thấy đẹp nhất trên khuôn mặt Hột Mít. Là nó, chính là Hột Mít của tôi rồi. Con về thăm người cha già này đấy ư?

Lay lay tán lá một cách kích động. Cả hai mẹ con Hột Mít đều dang tay ôm lấy tôi vào lòng. Giờ tôi mới để ý kĩ gương mặt thằng bé, nó có nét giống với Mái Vểnh ngày xưa.

Không, chắc tôi già rồi nên mắt kém. Hoặc là tôi đãng trí đến mức quên gương mặt Mái Vểnh như thế nào rồi nên mới nhận nhầm như thế.

Nhưng tôi chả phải đợi lâu, vì câu trả lời có ngay sau đó.

Mái Vểnh xuất hiện. Với phiên bản già dặn và chững chạc hơn ngày xưa một tí. Và cùng với cậu nhóc dưới kia, hai khuôn mặt giống như đúc ra từ một khuôn vậy.

Tôi há hốc miệng kinh ngạc. Hột Mít và Mái Vểnh… Lẽ nào hai đứa nó…?

– Mẹ ơi, đằng kia có gì kìa? – Giọng thằng bé trong trẻo cất lên thu hút sự chú ý của Hột Mít.

– Em đi ra đó cùng con đi! – Mái Vểnh nói với Hột Mít, cô ấy cười và gật đầu.

Để lại chàng trai năm nào đứng nghểnh đầu ngắm nhìn những tàng lá, một góc nhìn quen thuộc như tái hiện kỉ niệm năm xưa.

Tôi nghe thấy Mái Vểnh nói:

– Cám ơn ông đã giúp con nhận ra thứ quý báu nhất của đời mình! Việc tỏ tình hãy để cho con trai làm. Và con đã phải chờ rất lâu đến khi cô ấy có đủ tự tin tiếp nhận con mới dám ngỏ lời. Tình yêu… cho dù đúng người… cũng cần đúng thời điểm…

Nói xong Mái Vểnh xoay lưng bước đi, vẫn thái độ tự tin dứt khoát năm xưa. Người đàn ông tiến về phía vợ con của mình. Tôi nhìn ba người gia đình bọn họ chợt thấy lòng ấm áp. Hột Mít của tôi không còn là bóng lưng lủi thủi cô đơn nữa rồi.

Ơ mà khoan! – Nói đến đây tôi giật mình sững lại. – Ban nãy… là Mái Vểnh nói chuyện với tôi đó sao? Nhưng mà nè, nói thế chưa đủ đâu. Tôi còn tò mò nhiều lắm! Rốt cục hai đứa nó đến với nhau như thế nào? Mái Vểnh đã tỏ tình ra sao? Và quá trình Hột Mít của tôi trở nên tự tin xinh đẹp nữa… Ai đó nói cho tôi biết đi! Bà tác giả, nói cho tôi biết đi!!!

HẠ DƯƠNG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *