Truyện ngắn Dương Thu Phương: Chuyện đàn bà & Đi qua cõi người

Vanvn- Dương Thu Phương sinh năm 1983, quê ở Đức Thọ, Hà Tĩnh hiện sống tại thị trấn Yên Bình, huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái. Dương Thu Phương tốt nghiệp Đại học Sư phạm Ngữ văn, đã xuất bản tập truyện ngắn Chuyện đàn bà (2021), Hội viên Hội Liên hiệp VNHT tỉnh Yên Bái. Nhân chuyên đề văn học Yên Bái, vanvn.vn trân trọng giới thiệu hai truyện ngắn của tác giả trẻ này.

Nhà văn trẻ Dương Thu Phương

Chuyện đàn bà

 

Khi nàng hiện diện ở đám tang, mọi người quay lại nhìn nàng với ánh mắt cảm thông và chia sẻ, gia chủ cũng cảm kích thể hiện rõ trong cái vái lạy cảm ơn thấp hơn và đôi mắt vẫn còn ầng ậc nước. Nàng đi xung quanh linh cửu nhìn vào khuôn mặt người nàng đã từng quen, dù chịu bao nhiêu đau đớn dằn vặt thì giờ khuôn mặt đó vẫn thánh thiện, thoát tục, vô tội như cả cuộc đời người đó vẫn vậy. Đúng như ý nghĩ vậy nàng còn buồn để làm gì? nhưng có lẽ bản thân khuôn mặt nàng hắt lên sự thê lương, trẫm tịch cần thiết, phù hợp với khung cảnh của tang ma.

Nàng quen người đã mất, nàng khá thân thiết với cả người đang đứng cạnh quan tài. Khi nàng bước xuống bậc tam cấp, người đó nhìn nàng, hai dãy bàn nối dài người ta đang ngồi uống nước chia buồn trong tiếng nhạc ỉ ôi đang nhìn nàng. Nàng không thể ra về lúc này. Nàng xác định như thế trước cả lúc đi nhưng tìm mãi mới được một góc trống.

Chị hàng xóm, người này nàng cũng biết, đưa cho nàng một túi đựng đầy lá trâu không, nàng đứng lên, tìm đĩa, để đầy lá lên đó rồi chia ra từng bàn. Người chết thì đã chết, người ta phải bảo vệ người đang sống, đây là cách dân gian truyền lại để tránh cho người dự đám tang khỏi bị nhiễm lạnh và linh hồn người chết không theo về.

Trời ngày đông, tràn trong không gian là cảm giác nặng nề, bàng bạc, u ám, không cung cấp bất cứ một gợi ý nào để định lượng thời gian nhưng nàng biết là đã gần đến trưa, bởi vì có một người vừa mới đi qua và buông ra con số 27. Họ đang tính người để đặt bữa cơm tạm cho buổi trưa. Nàng quay người lại với ý nghĩ từ chối, và cũng định sẽ ra hiệu cho người đếm nhỏ tiếng hơnnhưng người ta vẫn tiếp tục với công việc được phân công một cách nghiêm túc. Nàng sắp xếp lại một chút các chén nước, đổi ấm trà nóng trên các bàn và tính sẽ ra về khi ông thợ kèn bảo dừng phúng viếng để cúng cơm trưa cho người mất. Nhưng có người vừa mới cố tình lại ngồi gần chỗ nàng. Nàng cố nhớ ra đã gặp ở đâu để mở lời một cách lịch sự nhất.

Thương quá! Đời chẳng cho ai tất cả bao giờ.

Với nàng bây giờ chỉ còn lại sự xa lạ. Nàng cảm giác như mình không hề quen biết với người nói, không quen với tất thảy những người ở đây, kể cả là người nằm trong quan tài kia. Tính nàng vẫn hay cả nghĩ như thế. Hay chính là trong bản thân câu nói vừa rồi quá nhiều hàm ý.

Chạy trong mắt nàng sáng nay chỉ là dòng tin nhắn đến vớitên người mất và giờ phúng viếng. Nó ngắn ngủi và khô khốc.Mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi hoặc không đủ chất chứa. Nàng quay xe và xe đưa nàng đến đây.

Anh và cháu vào ăn một chút đi, có em ở đây với chị.

Khi nhìn thấy các đoàn khách đã vãn, người đàn ông cảm ơn nàng rồi liêu xiêu bước đi. Có lẽ đã mấy hôm rồi từ khi xảy ra chuyện, anh không ăn uống gì. Nàng cố nói rất nhỏ nhưng đủ để anh nghe được.

Nàng ngắm nhìn. Hoa cúc vẫn vàng tươi, những bông hồng nhung vẫn thắm đỏ kết thành thảm bao chung quanh, chỉ có tấm chăn trắng phủ đến tận cổ là khác biệt. Nhưng chẳng sao cả.Nàng vẫn có cảm giác là người đó đang ngủ. Một giấc ngủ dài sau những đêm trằn trọc.

Chị bị mất ngủ 2 tháng nay, vẫn phải nhờ vào thuốc an thần nhưng có vẻ như càng ngày càng chẳng có tác dụng. Chị nói với nàng bằng giọng nhỏ dần.

Có lẽ chị nhớ cơ quan. Nàng bông đùa.

Không nghe tiếng nhưng nàng đoán người đó đã cười.

Chẳng sự lựa chọn nào toàn vẹn được hết cả.

Khi chị đang kể về vườn hồng đang độ rực rỡ. Khi nàng đang tưởng tượng về một người đàn bà đẹp đang cọ má lên những cánh hoa, mắt nhắm nghiền trôi trong cảm giác của sự hưởng thụ, thì con mèo trong tay chị kêu ngheo ngheo như vẻ ghen tỵ. Cuộc nói chuyện kết thúc. Và đó hình như là lần cuối cùng người đó nói chuyện với nàng.

Nàng vẫn thường lấy làm tiếc khi gương mặt nàng nhiều người nhận xét là quá phẳng lặng và cứ phảng phất buồn. Nàng từng mong mình cũng có sống mũi cao, hốc mắt sâu tạo điểm nhấn giữa mọi sự nhạt nhòa. Nàng không xấu, ngược lại còn dễ nhìn nhưng mẹ nàng thương con vẫn thường mặt buồn rồi sẽ vất vả.

Còn bây giờ thì nàng đang ngắm một khuôn mặt thanh tú, sống mũi vốn cao và thẳng, sau một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ cách đây chưa lâu thì bây giờ  nó mang nhiều dáng dấp của người Tây Á hơn. Đôi mắt dẫuđang nhắm nghiền nhưng nàng vẫn luôn bị ám ảnh bởi nét cười ẩn trong đó. Biết bao gã đàn ông một lần nhìn vào đôi mắt ấy, cả đời đi tìm cách thoát ra.Nhưng ngay trong lúc này nàng tự hỏi, không biết người đang nằm kia trong cuộc đời ngắn ngủi này họ đã buồn nhiều hơn hay vui nhiều hơn.Người đó mang theo gì khi về với thế giới bên kia?

Ông thợ kèn không biết vô tình hay cố ý vặn to âm thanh. Nàng không nghe nỉ non ai oán mà vang bên tai là những thanh âm lạnh sắc, nó cứ như cứa, như cào vào gan ruột. Đến mức nàng không thể ngồi bên cạnh linh cửu, chỉ muốn đứng ngay lên, đi ra khỏi đó. Nàng không muốn nhìn lại và nhất quyết sẽ ra thẳng nơi để xe.

Hôm nay Hưng về nhà nấu cơm trưa. Đối với mẹ chồng nàng mọi thứ phải ngăn nắp, thứ tự, bữa cơm lại phải càng thế. May mà dạo này nhìn thấy anh vào bếp bà cũng không quay sang chiếu tia lửa đỏ rực vào bộ ngực lép kẹp của nàng như trước. Hưng đang ôm điện thoại bên bàn ăn và chờ nàng về.Có thể anh đang định cao giọng nhưng kịp nhìn vào sự thảng thốttrên gương mặt nàng rồi lại thôi. Nàng luôn biết ơn vì điều đó.

Một ngày biết bao nhiêu người ra đi, vì bệnh tật, vì tai nạn, dạo này lại còn vì dịch bệnh thiên tai và hàng hà sa số những lý do khác nữa. Người ta đều có người thân anh em bạn bè, vậy nên đau lòng sao hết được.

Sao anh không hỏi thăm chị ấy đã ra đi như thế nào?

Dù sao thì người chết có nghĩa là đã chết.

Nàng từng nghĩ Hưng hoàn hảo, củng cố lòng tin mỗi khi bọn trẻ trong cơ quan nói với nhaurằng:đàn ông tốt như ma nghe nói nhiều mà chả thấy bao giờ. Nàng và Hưnglấy nhau đã 10 năm, vợ chồng nàng vái lạy tứ phương để có mụm con nhưng vô vọng. Trong lúc bà mẹ chồng cứ chăm chăm đi kết nối với các hội nhóm hiếm muộn, ngày càng quen biết nhiều hơn với các con cháu bạn dì thì Hưng vẫn như thế, anh cứ yêu thương nàng không điều kiện, chưa bao giờ buông lời chì chiết, trách móc, hay tạo áp lực. Người ta, hay kể cả mẹ chồng nàng thường nói rằng tại vì Hưng quá phụ thuộc vào nàng. Ngay cả việc để chuyển lên được cơ quan anh đang công tác bây giờ cũng là nhờ nàng đã đi nhờ vả, xin xỏ.Chỉ nàng biết là không phải thế. Hưng và nàng học cùng đại học, cùng quê, anh chỉ dẫn, giúp đỡ nàng nhiều và nàng tình nguyện yêu anh, theo anh. Nhưng kể cả là Hưng, cũng có nhiều lúc, như bây giờ chẳng hạnlàm nàng thấy khó chịu. Nàng cảm thấy bức bối, ngột ngạt với cái sự đơn giản đến nhàm chán nơi anh. Nếu anh chất vấn, tra hỏi mỗi khi nghe chuyện gì đó về nàng, Hưng có thể ném cái bát cái ly mỗi khi tức giận thì nàng có thể mở lời, rồi chuyện này nối sang chuyện kia vì thế mà nàng nói được chuyện cần nói. Cũng không biết từ bao nàng lại đâm ra dè dặt với cả Hưng.

Lễ truy điệu diễn ra trang trọng vào buổi sáng, giọng ông bí thư chi bộ phường trở nên xúc động khi kể về cuộc đời một con người từ khi sinh ra, lớn lên, lấy chồng sinh con, đi công tác và trở về đóng góp cho khu dân cư.Là người nhiều kinh nghiệm trong tổ chức tang ma, cũng là người nhạy cảm, ông bí thư chi bộ tổ dân phố hình như biết mọi người quan tâm điều gì khi mà người ra đi là một người còn khá trẻ tuổi, vợ của một vị lãnh đạo quyền uy và chưa từng nghe đến chuyện ốm đau bao giờ. Ông hơi dừng lại và xuống giọng “bà ra đi trong một cơn đột quỵ”. Nhiều người nước mắt rơm rớm thương xót và tiếc nuối.

Tiếp theo sau đó ông thầy cúng khoác bộ đồ vàng thầy tu đi vòng quanh linh cửu rầm rầm khấn vái, cảm giác như ông có thể đối thoại với linh hồn người chết qua tiếng chuông kêu. Ông cầu xin người đã mất hãy buông bỏ mọi vướng bận của chốn hồng trần tạm bợ, thanh thản đi về với thế giới vĩnh hằng. Ông đang còn nói rất nhiều rất nhiều nữa, tiếng chuông vẫn lanh lãnh nhưng, gia đình xin phép được ngồi riêng với người đã mất. Nàng thoáng nhìn thấy rất nhanh một bóng lưng, đó là người em cậu duy nhất của người mất và một người mặc quân phục đi sau, người ta nói rằng đó là người đã khám nghiệm tử thi.

Nàng đứng giữa đám đông, đầu hơi cúi xuống nhưng phía sau gáy vẫn nóng ran bởi nhiều ánh nhìn chiếu vào và tiếng thì thầm liên tục chuyển đến. “Nếu chị không về hưu trước tuổi, nếu lúc đó chị vẫn đang làm việc tại cơ quan sự việc có thể đã khác. Sáng hôm đó chị bảo với em là xuống Hà Nội kiểm tra sức khỏe và thăm con, chị còn vui vẻ lắm. Thành phố bé nhỏ như lòng bàn tay, các cơ quan nằm kề san sát, không việc gì là không biết, muốn người khác không biết khi mình đừng làm…” Những câu nói vu vơi, không chủ đích, không trọng tâm, không đầu không cuối và cũng chẳng liên quan đến nàng nhưng không hiểu sao tự nhiên nàng nghĩ nhiều đến mẹ chồng nàng, đặc biệt là những ngày chồng nàng đi công tác chỉ có nàng và bà ngồi đối diện với nhau bên mân cơm, người nàng cũng nóng và đầu ong ong như thế, chỉ khác là bà không nói gì.Nhưng nàng lại tự hỏi, chẳng phải là ra đi vì đột quỵ sao? Tại sao lại có cả người khám nghiệm tử thi và cả sự tất bật đến tức tưởi của bóng lưng đó. Dầu thế, cũng có gì đến nàng? Sao những thanh âm đó cứ tự động di chuyển vào tai rồi đi vào đầu nàng, sao nàng có cảm giác người ta đang hướng về mình khi nói…

Thời gian trôi một cách lười nhác, bởi vì chưa bao giờ nàng cảm thấy ngày mai lại xa xôi đến thế.Ngày mai của nàng sẽ ra sao. Con người đang nằm kia cũng từng kể với nàng rằng, gia đình họ đã mua chung cư ở Hà Nội, cậu con trai tầng dưới và họ ở tầng trên, chờ vài năm nữa anh nghỉ công tác họ sẽ về dưới đó. Cái vài năm giờ đã trở thành mãi mãi.

Nhiều buổi chiều, nàng đi qua căn nhà đó, cửa mở nhiều hơn, nàng biết anh ở nhà. Nàng muốn vào thắp nén hương cho chị và hỏi thăm anh. Nàng rất muốn biết vì sao lại có thông tin về mối quan hệ giữa anh và nàng, nó có từ bao giờ, bắt nguồn từ đâu, anh có quan tâm và đã từng nghĩ đến chuyện xử lý thông tin. Thật ra là nàng muốn biết xem những thông tin đó có từng đến tai người đó? Nàng cũng muốn biết, với tình trạng  của anh hiện tại anh có thể cho nàng câu trả lời chính xác hay không? Và đã quen biết lâu như vậy, anh có muốn chia sẻ với nàng về những ngày sắp tới?… Nhưng mà làm gì, liệu bây giờ có còn cần thiết? Sống bên Hưng lâu, nàng cũng bị ảnh hưởng từ anh cái tính trầm tĩnh và thận trọng.

Nàng bắt đầu bước vào những đêm mất ngủ. Nàng cho là đã có tuổi, chồng nàng bảo là do quá tập trung vào công việc, mẹ chồng nàng vẫn kêu rằng xem điện thoại nhiều sẽ ảnh hưởng đến thần kinh. Không như trẻ con vẫn đếm đàn cừu, nàng quay lại với thói quen ngày xưa là nằm đọc sách. Nàng ao ước mình là cơn gió hoang Scarlett O”hara của Margaret Mitchell với đầy đủ sự quật cường, lạc quan,  mạnh mẽ, dám yêu, dám hận, dám đối mặt của cô ấy và chưa từng phải quay đầu nhìn lại phía sau. Nàng ám ảnh bởi Anna Karenina chạy chân trần trên đường ray tàu hỏa nhưng đó là một đời sống đã được đốt cháy. Nhưng bây giờ, nàng đang cầm trên tay cuốn tiểu thuyết vẫn đang còn thơm mùi giấy “Nguồn cội” của Dan Browm. Nàng muốn biết con người đến từ đâu và đang đi đâu? Nàng muốn biết trong sự vần xoay đến cùng kiệt, trong sự bủa vây của số phận và trí tuệ nhân tạo cuối cùng con người sẽ phải tự vượt qua và chiến thắng như thế nào? Nàng muốn biết tất cả những gì nàng đang nhìn thấy, nghe thấy, tri giác được cái nào là sự thật, đâu là kết quả của một sự sắp xếp bởi những thế lực vô hình và nàng muốn chắc chắn rằng vị trí của đạo đức nằm ở đâu trong đó.

Đó vẫn là toàn bộ sự tưởng tượng tệ hại bởi trên thực tế nàng chẳng phải lo lắng điều gì. Người ta nói ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ nhưng nàng tin đó vẫn là thứ xa lạ trong căn nhà này10 năm rồi và sẽ hơn thế nữa.

Thỉnh thoảng, nàng đi chợ sớm, mua một loại hoa theo mùa làm tươi mới chokhông gian trầm tĩnh.Hôm nay, khicắt tỉa lại những cành hoa để chuẩn bị cho vào bình, nàng nhìn thấy trong tờ báo gói hoa nàng vừa đặt xuống bên cạnh mẫu tin ngắn “Một phụ nữ trạc 50 tuổi, có vẻ ngoài sang trọng vừa mới ngã từ tầng 36 của tòa nhà, đã tử vong, hiện đang được điều tra xác định lý do và danh tính”.Nàng nhìn đi nhìn lại những vẫn là nơi đó, tòa nhà mà đến tên của nó cũng gần như một kẻ đùa dai suốt ngày chạy đi chạy lại trong đầu nàng.

Ngày rồi sang đêm, nhàm chán với mớ sách cũ kỹ, nàng ra hiệu sách tìm một vài bộ truyện mới kể các là mới xuất bản hay là của các tác giả đạt giải nobel thì giờ đây nó vẫn nằm nguyên trên kệ. Những lúc như thế, nàng chỉ muốn có Hưng bên cạnh, được huyên thuyên đủ thứ chuyện và đượcvùi mặt vào cổ anh chỉ đểnghe một câu quen thuộc đã 10 năm nay “chuyện đàn bà”.

Nhưng đêm tan trong loang lỗ của thứ ánh sáng yếu ớt hắt ra từ phòng bên cạnh. Dáng Hưng ngả sau ghế, khói thuốc mờ mờ phủ lên trên màn hình máy tính đang  sáng đèn.Nàng sẽ phải tự ôm những chuyện đàn bà băng sang ngày mai.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Đi qua cõi người

 

Cô dang rộng hai tay, nhẹ nhàng như một chiếc lá, những đám mây đang vờn theo trăng, trôi qua những tầng nhà kia sẽ mang cô đi, đi những nơi nào đó mà cô muốn.

Ánh sáng huyễn hoặc và ảo diệu, nó đẹp hơn bất cứ một ánh đèn nào nhiều màu lấp lánh qua những khuôn kính được người ta tỉ mỉ gọt tạo. Cô sẽ đi, bình yên không ai làm phiền.

Cô nghiêng mình xuống, có cảm giác như ai đang nâng lấy người cô rồi nhẹ nhàng đặt lên bên bờ suối. Một chân cô thả xuống con nước xanh và trong, từng hòn đá cuội trơn bóng cọ vào bàn chân, dòng nước mát lạnh chưa bao giờ ngưng chảy thấm vào chân, lan ra trong từng thớ thịt rồi chạy thẳng lên tim lên óc cô, mát rượt. Cô nghe tiếng cười rúc rích, xô đẩy nhau sau bụi cây và thoáng thấy cả khuôn mặt đỏ gắt như mặt trời sắp lặn đang ném ánh nhìn chán chúa sang mấy đứa xung quanh. Bọn trẻ bon bon chạy rồi mất hút trong vườn Sơn Tra mênh mông. Mọi thứ chìm đắm trong mùi thơm ngọt dịu xen lẫn vị chua chua của quảcuối vụ. Thỉnh thoảng lượm một quả lên quệt ngang áo rồi đưa lên miệng, dừng lại bởi nhựa chát nhưng cảm nhận thật rõ vị ngọt thấm dần, cứ thế mà ăn và đi.

Cô đang muốn đi đến đâu, trên triền dốc khắc khổ, nhọc nhằn ấy. Con dốc trơn bóng, lấp loáng. Cũng chẳng muốn dừng lại. Cô cứ đi, chân quyện vào đá, mắt chẳng rời gấu váy mang hình những nếp nhàvà càng đi càng thăm thẳm.

Cô muốn đặt chân lên những ngôi nhà sàn thấp và bé có một lối nhỏ đi lên phía ngách. Sau mỗi buổi đi nương mẹ cô vẫn ngồi trên bậc thang chải lại mái tóc dài và đen như nhung trước khi tằng cẩu lại, thoáng thấy nét hãnh diện trên khuôn mặt. ừ thì vui. Vui vì mái tóc dài và xanh đen, đã có biết bao nhiêu người say mê suối tóc ấy, mải miết thổi sáo đến quên cả buổi đi nương, quên cả tuổi lấy vợ. Ừ thì vui. Vui vì giữa lúc những đứa con gái trong bản đang ngày ngày ngồi đệt áo, làm chăn chờ đến một ngày xa xôi nào đó, có người cũng từ một xa xôi nào đó đến đón thì mẹ cô đã nằm bên đứa trẻ xinh xắn là cô mà nụng nịu. Ừ thì vui. Giữa bao nhiêu những chàng trai đen nhẻm thô kệch, mẹ cô được anh chàng nhà buôn cao to sáng láng quyết chí ở luôn mảnh đất này lập nghiệp để lấy được mẹ cô.

Mây vẫn bay, gió thổi dạt về một góc, những đám mây bàng bạc mang cả sắc tím đỏ. Mây mang theo cô bay đi qua cánh đồng, thung lũng duy nhất giữa cái vùng trùng điệp núi non này. Trong lưỡi cô nghe đủ  vị ngọt đầycủa cốm mới. Bên chiếc cối, bóng mẹ tròn đầy đang ngồi giã, nhịp đều như ru con. Những hạt cốm xanh và tròn mẩy được gói lại trong chiếc lá dong đã qua lửa rồi đi theo bước chân người. Người ta bảo, nếp vùng này, cốm vùng này, xôi vùng này ngon nhất thơm nhất, đẹp, thơm và mát như người con gái Thái, mang trong nó cả cái tinh túy hòa quyện đất trời. Đến mùa, khi từng hàng dài những chuyến xe chạy qua đây, hay đoàn nguời đi du lịch, họ dừng lại, cầm lấy một gói cốm như món quà. Thỉnh thoảng,được ngồi bên bếp cùng mẹ làm bánh ngô, chè ngô, bếp đỏ hồng hong khô cả cái cái rét đang đọng lại đâu đó.

Mắt nhắm hờ nhưng chân cô vẫn đang đi. Không lầm lũi mà tươi vui. Cô vừa bước ra cửa đã gặp Lềnh, hàng ngày nó vẫn đi ngược đường để đón cô cùng đi đến ngôi trường nơi có 5 gian nhà lợp bằng lá cọ. Khi những cơn mưa đầu mùa trút xuống, phân nửa chỗ ngồi trong lớp loang loáng nước nhưng bao giờ nó cũng tìm được một chổ khô ráo cho cô, đôi lúc nhìn sang thấy nụ cười nó lẫn trong nước mưa lấp lánh. Cô nhớ, bọn thằng Su, thằng Biến… mỗi đứa một góc ngồi bên cạnh gói cơm có vài con chấu chấu bắc qua. Chúng nó vẫn ăn ngon lành gấu nghiến. Thế nên khi mẹ cô gói cơm bao giờ cũng cố tình cho thêm thêm tí ruốc thịt, ruốc cá bởi biết thể nào cũng có vài ba đứa nhìn sang phần cơm của cô và lẽ dĩ nhiên là cô sẽ cho chúng.

Cô, đứa bé sinh ra từ núi, giữa lối sống nương rừng, nhiều  bè bạn đãlớn lên hồn nhiên như cây cỏ. Chỉ khác làmẹchẳng bao giờ cho cô đi gùi nương, đi đào măng hay kiếm củi như bao đứa trẻ khác. Cô chỉ việc cứ đùa, cứ chơi, cứ ngâm mình trong dòng suối có lẽ vì thế nên làn da đã trắng lại càng nõn nà, mềm mịn.

Năm đó, một năm cách đây chưa quá lâu, bằng một cách nào đó bố cô đã có khá nhiều người quen, bạn làm ăn chung cả quan chức nữa tận trung ương. Bố bảo, “mày phải về Hà Nội con ạ, chốn núi rừng này không hợp với con. Về càng sớm càng tốt, ở lâu trên này nó mòn mỏi đi”. Cô chẳng biết gì về nơi mà bố nói. Chỉ biết nơi đó cái gì cũng có, những ngôi nhà chọc trời, những con đường chằng chịt người xe, nơi đó, ban đêm cũng như ban ngày sáng lung linh và đẹp đẽ. Bà mẹ hiền như đất đang ngồi bên bếp lửa cũng hồng hào sáng rực chẳng biết là vì ánh lửa hay là vì niềm vui lan tỏa từ bố nó nữa. Mẹ cô tiếng là lấy người dưới xuôi nhưng đã đi đến đâu mà biết, bà cứ tin người thành phố là sung sướng, thành phố là thiên đường và con gái của bà sẽ mặc những bộ váy áo nhiều tầng nấc có cả khăn voan đội đầu như công chúa trong những bộ phim Ấn Độ bà xem.

Rồi bố mẹ cô bán tất cả những gì có giá trị. Là 2ha hồi và thảo quả, 3 con ngựa tốt nhất và tất cả gỗ lạt quý ở trong nhà để mua nhà chung cư. “Con cứ xuống trước bao giờ em con lớn xuống sau. Bố mẹ còn phải ở trên này kiếm tiền. Về đó có mà ăn bằng không khí à. Ráng mà học cho bằng người thành phố. Mẹ mày thì biết gì thành phố mà khóc với lóc”. Vậy là, bà chỉ dám tiễn đưa đứa con gái bé nhỏ qua ánh mắt nhạt nhòa. Một người bạn bố tiện chuyến công tác, tiện xe cộ đã đến đón cô đi trong vội vã. “Bác đã lo cho con đầy đủ từ trường lớp, chổ ở, nếu thấy buồn bác cho cháu gái bác sang ở cùng một thời gian cho quen”. Xe đi được một quãng đường cô vẫn còn nhìn thấy cái đầu cúi thấp xuống, lời cảm ơn không ngớt của mẹ và bố nó với cái điệu cười khùng khục mỗi khi có rượu vào.

Năm đó cô vừa qua tuổi 15, đón cô là căn chung cư tiện nghi và riêng biệt. Cái gì cũng sáng, cái gì cũng đẹp. Chiếc lọ đựng đầy hoa quả trên bàn, cô phải dặn lòng lắm mới không nhón một quả để ăn vì nó chỉ là đồ giả chỉ dùng để trang trí. Cô bắt đầu thích ngó qua cửa sổ để nhìn những con đường dài, rộng, thẳng tắp và sáng rực. Không chỉ có cơm, bánh ngô. Bất cứ khi nào chiếc cửa ấy mở ra, tràn vào trong lồng ngực cô là mùi bánh giò, bánh khúc, là xúc xích, bắp rang… hình ảnh những cốc trà sữa, và muôn vàn mùi thơm từ những quán đồ nướng ven đường.

Cô có nhớ bản không? Nhớ màu xanh của cây rừng, màu bàng bạc của những triền nương, cả những con suối nhỏ? Có thể là cô chưa quên được nhưng cô cần nhiều thời gian hơn để khám phá nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, cái gì cũng xa lạ nhưng cái gì cũng cần trong quá trình cô đi học làm người thành phố.

Hoa đến ở chung với cô, không lạnh lùng nhưng cũng chẳng thân thiết. Hoa không phải là Lềnh của cô để cô có thể nói mọi điều và hỏi về những thứ mà mình chưa biết. Nhiều lúc là cô ngại, đôi khi lại là do cô không tìm được từ thích hợp để gọi tên cho những thứ đang diễn ra trong đầu mình. Còn Hoa, cái gì cũng biết từ bơi, nhảy erobic, đàn hát, tiếng anh. Những bộ váy áo không hoa văn sặc sỡ như trên bản của cô những bạn nào cũng trầm trồ, ngước nhìn. Hoa có hẳn cả một tủ giày để đi với những bộ quần áo ấy. Lúc đó, Cô có nghĩ đến những người trên bản quanh năm một kiểu tóc, một bộ váy, một đôi giày lúc nào cũng nách nát hoặc là đi chân không.

Cô dang rộng hai tay. Trước mắt cô là ngôi trường cô theo học. Người ta xây hẳn cả thư viện ở ngoài trời, đứng cầm muốn cuốn sách thôi cô cũng có thể nhìn ngắm một bầu trời xanh không gì che chắn, nhìn thấy cả chiếc máy bay mới cất cánh ánh lên màu hồng nhạt trong sắc nắng, những chiếc balo nhảy tung tăng sau những cặp kính đáng yêu. Họ đang nhìn cô, chưa bao giờ thân thiết nhưng cũng chẳng miệt thị như cô tưởng. Thậm chí trong lớp, cô được xem là bông hoa của núi với vẻ đẹp thuần phác và hiếm có. Những thanh âm ấy đến với cô ngày càng nhiều. Nó có sức mộng mị, nó có sức ru ngủ đến mức lúc nào cô cũng mơ màng.Cô cảm nhận rõ đến mức thấy được cả vẻ Huy đầy tự hào và thỏa mãn khi song hành cùng cô. Huy thường chở cô đi trên những con phố, mua tặng cô những thứ gì cô cần, Huy nhẹ nhàng và yêu thương. Lúc nào Huy cũng mang theo máy ảnh để lưu lại những khoảnh khắc đẹp nhất về cô, là Huy bảo thế. Huy đến khu chung cư thường xuyên hơn, bên cạnh việc kèm bài vở và tiếng anh còn là giúp cho cô đỡ sợ. Mẹ thỉnh thoảng có gọi điện, có bảo là bọn con Lềnh, thằng Su vẫn nhớ cô lắm, cứ ao ước đến hè để được xuống chơi. Mẹ còn kể là ngoài thời gian đi lớp thằng Su siêng đi bẫy chim. Nó sát chim, có hôm còn được cả Sáo và Khiếu, nó gom gần đủ tiền để  đi xe. Cô thắc mắc sao mẹ ngày nào cũng kể những chuyện đó mà không chán. Những cuộc nói chuyện ngắn dần chủ yếu là lời mẹ nói và cô thì chỉ chờ mẹ dừng nói để kết thúc. Cô không thể nhớ ra là trong những lúc như thế mắt mẹ có buồn không nữa.Nhưng thường thì những ý nghĩ về Huy sẽ nhanh chóng xâm chiếm, cô còn nghĩ xem đi chơi chỗ nào và ăn những gì. Máy cô đã lưu đầy những kiểu tạo dáng những quán ăn…

Mười bảy tuổi, cô không chỉ phải lo học hành như bố mẹ cô thường xuyên nhắc nhở mà còn phải ngày ngày chờ đến“đèn đỏ”. Huy bảo không sao cả, Huy đã rất cận thận chẳng thể nào sai sót nhưng sao cô vẫn thấy lo. Dạo này, cô cứ thấy trong người mình khang khác. Mặt cô tự nhiên gầy đi, chẳng muốn ăn uống gì chỉ thèm ngủ. Huy bắt đầu phàn nàn việc cô ham ngủ làm người béo lên. Nhưng không, hôm nay là ngày thứ năm cô chờ đợi mà không thấy gì. Huy ném xuống giường một đống que thử dặn sáng mai cô làm theo hướng dẫn. Huy đã không ở lại đêm đó.

Nhìn thấy que xuất hiện 2 vạch hồng hồng, cô thấy sợ biết bao. Đó là khoảng khắc mọi thứ tối sầm và lạnh lẽo. Phòng vệ sinh bỗng nhiên chẳng có lấy một chỗ vịn. Huy thì đang ở đâu khi điện thoại không liên lạc được. Cô lao ra khỏi nhà tất tưởi đến tất cả những nơi quen, tiếng nhạc trở nên đanh sắc và chát chúa.

Cả một danh bạ dài dằng dặc, cái tên nào cũng quen nhưng giờ này cô biết gọi cho ai, nói chuyện với ai, mở lời như thế nào. Thành phố xa lạ như chưa bao giờ xa lạ đến thế.

Cô nghỉ học liên tục, không lý do. Cô giáo gọi cho bố mẹ và bố mẹ đã phải nhờ bác người quen của bố. Với con mắt từng trải ông biết ngay chuyện gì đã xảy ra. Ông chở nó đến một cơ sở khám phụ khoa, nó gì đó với họ, và đưa một xấp tiền.

Nghỉ thêm hai hôm thì cô cũng lại đến trường, rồi “dạo này công an và kiểm lâm làm rát lắm, mà mẹ mày thì biết gì về thành phố chứ. Có gì cứ bảo với bác”. Bố bận kiếm tiền đến mức chẳng nhận ra là cô con gái đã không còn xin tiền để đóng học như trước. Cô cũng chẳng thiếu gì vì ông bạn của bố đã chăm sóc một cách chu toàn.

Thực ra, khi không có một ai bên cạnh, khi chẳng thể biết làm gì ông ấy đã ở bên, mọi việc giải quyết nhanh và gọn, đến bố mẹ cũng chẳng phải bận tâm. Cô cũng đang cần phải cho Huy biết không có anh ta cô vẫn sống tốt và thực lòng cô đã không thể chịu đựng được hằng ngày cứ quanh quẩn với trường lớp, những cuốn sách và căn phòng trong khu chung cư. Cô phải được trên tầng 65 của tòa nhà để check đăng fb, sẽ khoác lên mình những bộ cánh phong cách và cả đôi dày mà tất cả bọn trong lớp trầm trồ… Ai cho cô cái quyền không được làm thế đâu trong lúc ông ấy thì tha thiết.

Cô chẳng còn quan tâm đến chuyện học, rồi cô sẽ vào một trường đại học nào đó, “xin được việc hay không nhờ vào quan hệ và may mắn chứ có chờ thực lực đâu” những ý nghĩ, toan tính trở nên già dặn trong cái đầu con bé 18 tuổi.

Cô được đi nhiều, thậm chí cả những bãi biển mà đáng lẽ ở tuổi cô chỉ được nhìn thấy trên tivi. Không chỉ là các quán ăn bình thường mà kể cả quán ăn Nhật hay đồ ăn tây cô đều nếm thử, mà đôi lúc cô chỉ gẩy qua.

Ông ta cảm thấy hài lòng khi cô chẳng đeo bám, chẳng mè nheo, cô theo ông với sự căm chịu, nhờ cậy. Đến cả những ngày nào đó nhỡ nhàng buộc phải giải quyết cô cũng có thể đi một mình mà ông chẳng bận tâm. Ông đến với cô như người ta tìm đến với món đồ mà họ yêu thích để tạm quên đi những thường nhật, những toan tính.

Những mùa hè đến, lớp cô lại luôn tổ chức vui dã ngoại, hoạt động hè, hoặc cô lại có việc riêng vào đúng cái lúc mà bọn con Lềnh, thằng Su muốn xuống thăm. Rất nhiều đêm nhớ họ da diết, cô nghe sự quẫy đạp trăn trở trong nỗi nhớ lớn dần ấy. Cũng đã không ít lần cô muốn lên chuyến xe sớm nhất để trở về, hoặc giả theo ông ấy khi ông lên công tác vùng cao. Nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở ý định.Tại bố mẹ cô luôn thúc ép cô học tiếng anh hay chính vì cô ngại chân mình lại dẫm lên đá núi.

Đã bước vào những ngày cuối của khóa học, cô dự định sẽ đánh dấu ngày mình trở thành một công dân đầy đủ các quyền và trách nhiệm bằng một bộ ảnh, một cuộc vui tung trời và có thể là một chuyến đi, một mình, ngay sau ngày học cuối cùng kết thúc. Không có nhiều bạn, cũng không có bạn thân nhưng sẽ vẫn có đủ người khi cô gọi đến.

Cô vẫn đang bay, có chút lạnh đang thấm vào trong da cô, đã có lúc cô mơ đến một vòng tay ôm, hay cái ánh nhìn chan chứa của mẹ nhưng chẳng có gì quan trọng hơn việc sẽ nhanh đến nơi đó, vào lúc này. Cô nghĩ thế.

Lần sau cùng mà cô nhớ được, trên con đường từ cơ sở y tế quen thuộc, văng vẳng bên tai cô là lời nói của vị bác sỹ già “Cô còn quá trẻ để quyết định mọi việc. Hãy trao đổi với cha đứa bé. Vì đây có thể là lần cuối cùng cô có cơ hội làm mẹ”. ai có thể giúp cô, trong khi ông ấy đang có chuyến công tác nước ngoài. “Có thể sẽ phải đi một thời gian khá dài và không thể liên lạc”.

Cô sẽ chẳng cần phải làm gì nữa cả. Không có những đau đớn, không phải nghe tiếng xoảng xoảng của những dụng cụ y tế va vào nhau, không phải nhìn thấy những hình thù kỳ quái biến dạng trong những cơn mê ngủ. Không phải đối diện với rất nhiều ánh mắt nghi hoặc trên lớp. Không phải đối diện với Huy cũng chẳng cần quan tâm bao giờ ông ấy trở về.

Cô bước từng bước lên cầu thang bộ, hơi tối nhưng yên tĩnh. Cô lên tầng thượng của tòa nhà và dang 2 tay. Cô thấy mình trôi đi trong phố, trong những con hẻm thường ngày cô vẫn đi, hương vị những món ăn vặt trứ danhthường ngày vẩn lên trong gió thoảng. Cô nhìn thấy những chiếc xe chở Cúc họa mi, chị bán hoa dừng lại bên lề đường lấy chai nước vẫn treo trước xe rây rây tưới tắm lên những bông hoa cố nở nốttrong mùa vụ ngắn ngủi. Dù vậy, nó vẫn tinh khôi thơm dịu và long lanh.Cô còn nhìn thấy cả những bó Sen tím hồng.À, đã bắt đầu hè. Cô nhớ những ngày hè yên ả, trời xanh ngắt, nắng trong veo vàng chới trải đều trên những con dốc và loang loáng trên mặt suối. Cô nhìn thấy cả gia đình,bố mẹ em trai, những đứa bạn lấm lem nhưng tất cả họ đều tươi cười rạng rỡ. Cô cảm thấy thật nhẹ nhõm, bình an.

Cô vừa nghe thấy bên tai mình những âm thanh ồn ả như vừa đi qua một đám đông. Thì ra, Cô 18 tuổi, vừa đi qua phiên chợ người. Qua thời gian đầu tư, chăm chút, cô qua tay người này người kia mỗi một cuộc đổi trao cô mang một giá trị khác. Cô đã trải qua đầy đủ những ngọt ngào, hi vọng, những hoan lạc và đau khổ. Và giờ đây cô sẽ trở về đúng giá trị thật của mình những sẽ là ở một nơi rất xa.

Không, chính xác thứ cô đang nhìn thấy là ánh trăng bàng bạc hiếm hoi và cơn gió cố len lõi qua những tòa nhà để đến bên cô. Cô nhẹ nhành hòa mình vào gió.

DƯƠNG THU PHƯƠNG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *