Tiếng mưa vàng Tây Nguyên – Tản văn của Thuận Ánh

Vanvn- Tháng ba, trời Tây nguyên rực rỡ sắc đỏ vàng. Trời càng nắng nóng thì các loại cây rừng càng phô sắc tỏa hương. Nắng gắt gay, mái nhà, cỏ cây càng dày thêm những lớp bụi đất, hàng cây cổ thụ bên đường bắt đầu réo rắt tiếng ve. Xuân chưa qua mà hè cũng chưa về. Vạn vật héo quắt đón những oi nồng của khoảnh khắc giao mùa theo chu kỳ tuần hoàn của trời đất. Hiếm ai có thể ngờ con mưa rào lại đến lúc tháng ba. Cơn mưa rào tháng ba là cơn mưa vàng của người làm rẫy trên vùng đất đỏ bazan này.

Nhà giáo Thuận Ánh ở Gia Lai

Ai ai nghe đến các cụm từ “tháng ba”, “tây nguyên” thì miệng hẳn đang lẩm nhẩm câu hát: mùa con voi xuống sông uống nước. Những ngày cuối cùng của tháng ba, Tây nguyên dường như khô khát nhất. Rừng khộp già vùng biên giới đang gồng mình gánh chịu cái rát bỏng của đất, cái chảo lửa nung của trời và cái vội vã, gấp gáp của anh bộ đội biên phòng trên những cung đường tuần tra biên cương. Năm nay, các chiến sỹ áo xanh còn bận rộn biết bao công việc của chiến trường chống dịch bệnh Covid-19. Vùng đất biên cương khát bỏng nhiều năm rồi nên chiến sỹ cũng quen như những cây khộp già để kiên trung thực thi nhiệm vụ.

Những ngày cuối tháng ba, rẫy cà phê của ba đang khô khát cạn kiệt hơi ẩm cuối cùng. Đã nhiều gia đình nổ máy xe công nông chở lỉnh kỉnh những phân bón mùa khô, những cuộn ống to dùng cho công việc tưới rẫy. Người ta vẫn ai vào việc nấy, không dám than nắng, không dám kêu nhức mỏi của khắc nghiệt giao mùa. Và càng không ai dám mong mưa. Nhưng bất ngờ mưa.

Mưa tháng ba Tây nguyên không dông gió. Trời vẫn nắng. Mây vẫn xanh. Ve vẫn trong lành những âm thanh gọi mùa hè tới. Tinh ý lắm mới nghe bụng trời sôi nhè nhẹ. Cây cối im lắng gió. Trời tối lại rất nhanh. Và mưa đến rất nhanh. Mưa lanh canh trên mái tôn. Mưa rầm rập trên con đường đất đỏ. Mưa lách chách trên những phiến lá khô trước ngõ. Mưa xối xả trong rãnh thoát nước sau nhà. Mưa nhảy nhót trên vai áo của cha khi cha chưa kịp tìm chỗ tránh mưa. Nhưng chưa kịp hết cái nồng của đất thì mưa đã ngắt. Trời lặng ngắt vắng tanh mưa. Cha bảo cơn mưa rào tháng ba là cơn mưa vàng của người làm rẫy vì vừa đỡ tốn chi phí cho công việc mùa tưới, vừa đủ phủ đều nước khắp rẫy cho rễ cây thẩm thấu tốt hơn. Mưa tháng ba là tiếng lòng nức nở của người dân Tây Nguyên.

Vẻ đẹp Tây Nguyên. Tranh của họa sĩ Nguyễn Văn Chung

Những ngày cuối tháng ba năm nay cũng là những ngày Chính phủ kêu gọi người dân hãy ở nhà để phòng tránh dịch bệnh Covid-19, loại dịch bệnh có sức hủy hoại nhân loại nhanh chóng nếu không biết cách tự phòng tránh cho mình, cho người thân và cho cộng đồng. Vậy là cả gia đình có dịp về quây quần bên khu vườn của mẹ. Vườn rau của mẹ vẫn còn rung rinh sau cơn mưa rào bất chợt tháng ba.Tiếng mưa còn rớt lại ở luống rau của mẹ, ta phải nhắm mắt lại để lắng nghe tiếng cựa mình rất nhẹ trong từng nách lá khe khẽ, run run. Những nụ hồng lặng lẽ ngậm những giọt mưa, không phô trương sắc màu mà đầy hân hoan trong từng chồi non tim tím, mỡ màng. Cái niềm vui của người làm vườn nhiều năm không khấp khởi, không vồ vập, chỉ là tiếng lòng giãn ra trên gương mặt rám nắng như là lời ngỏ: đừng trả giá cho những bó rau mà người làm vườn vất vả bằng sự nhọc nhằn của nắng gió, của sự khắc nghiệt từ khi lựa chọn giống cây trồng.

Đêm nay nằm nghe tiếng mưa từ hồi chiều còn sót lại, tiếng mưa thơm mùi hương hoa cà phê trong rẫy của ba, tiếng mưa cựa mình trong vườn lá non của mẹ. Đâu đó văng vẳng khúc hát đêm mưa khe khẽ: “Vì yêu quê hương anh lặng lẽ bước chân đi, vì thương non sông tôi gạt nước mắt phân ly”… Chợt ngân lên tiếng lòng: đêm nay biên giới, các chiến sỹ đang nằm với cánh rừng khộp già, tăng bạt trên những đường mòn, lối mờ nơi ấy có đủ cho các anh tránh trú cơn mưa trong mùa covid? Thương tất cả đức hy sinh của những quân nhân, những tình nguyện viên đang chung tay cùng cộng đồng chống dịch bệnh năm nay. Cơn mưa vội tháng ba có đủ làm dịu đi những vất vả của bao con người trong trận chiến của đại dịch năm nay.

Cơn mưa rào tháng ba, cơn mưa vàng cho rẫy của ba, cơn mưa giải hạn cho vườn của mẹ, cơn mưa giải nhiệt cho cây, cơn mưa dịu mát cho người. Tiếng mưa dội về lòng người sự hân hoan mùa vụ, niềm tin vào sự đồng lòng để chiến thắng mùa dịch bệnh của cộng đồng.

THUẬN ÁNH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *