Thơ Văn Triều: Bỏ lại ghềnh đá những chiếc dĩa thiên nhiên đựng đầy bóng tối

Vanvn- Ai vẽ sông Đà Rằng lên Phú Yên/ bằng màu nước/ Nét cọ từ hoàng hôn ra biển/ Sông nách gò bãi quanh co màu lá cỏ/ Núi nằm soi bóng chập chờn mây.// Đã tàn rồi bữa tiệc thời gian/ Người khách cuối cùng cạn chén hoàng hôn/ Bỏ lại ghềnh đá những chiếc dĩa thiên nhiên đựng đầy bóng tối.

Nhà thơ Văn Triều ở Trà Vinh

CHIẾC VỎ ỐC Ở GHỀNH ĐÁ DĨA

      

Con đường mở cánh đồng ra hai bên

đón tôi vào thành phố.

Ngày tôi đi

Hai cánh cổng vàng hun hút ấy

ngập ngừng khép lại phía sau lưng.

 

Thành phố mọc lên từ cánh đồng

Còn lẫn quất màu lá sen, mùi tường vôi và mùi rơm rạ

Chiếc giỏ Ô Loan rọng đầy tôm cá

Nghĩ mà thương con ghẹ sông Cầu.

 

Rơi vãi quanh đây những thúng đá nhà trời

Làm sao gánh về đồng bằng cho đỡ nhớ

Những đụn rơm vàng gom hết nắng

Bầy trâu lọc cọc gỏ sừng lên vách núi gọi chiều.

 

Ai vẽ sông Đà Rằng lên Phú Yên

bằng màu nước

Nét cọ từ hoàng hôn ra biển

Sông nách gò bãi quanh co màu lá cỏ

Núi nằm soi bóng chập chờn mây.

 

Đã tàn rồi bữa tiệc thời gian

Người khách cuối cùng cạn chén hoàng hôn

Bỏ lại ghềnh đá những chiếc dĩa thiên nhiên đựng đầy bóng tối.

 

Còn lại những chiếc vỏ ốc như hạt cơm nhà khó

Đứa trẻ bán hàng rong hào phóng tặng con tôi.

 

Sao mỗi lần nâng trên tay cái rỗng không ấy

Tôi nghe chạm cả một trời nắng gió,

Với tình người Phú Yên.

 

TRƯỚC ĐỀN THỜ NGÔ QUYỀN

 

Tôi về Đường Lâm

Chiều muộn

Ai mang ánh sáng của ngàn năm trước

Thắp một vầng trăng.

 

Đồi Hổ Gầm âm âm tiếng hổ

Rặng duối xanh

Thấp thoáng bóng voi nằm.

 

Đền bậc đế vương

Đơn sơ như ngôi nhà của mẹ

Đồi Cấm cõng ruộng gò trông ra sông Tích

Lãng đãng hương bay khói bếp cơm chiều.

 

Ông nằm trong lăng mộ

Xây bằng tấc lòng dân tộc

Đầu vận khăn mây, chân mang sóng Bạch Đằng

Gươm mài lên đá tảng thời gian.

 

Còn đây

Cọc gỗ người xưa

Lòng yêu nước ngàn năm không mọt, mối.

 

Cọc ấy

Giữ trong lòng dân tộc

Thuyền giặc nào chẳng tan.

 

NGỒI THUYỀN XEM TRANH

 

Họa sĩ Thiên Nhiên

Vung cọ Thời Gian

Trên vách đá Phong Nha.

 

Anh và em ngồi thuyền xem tranh

Những bức tranh trừu tượng

Từ triệu năm trước

Thiên nhiên hào phóng tặng lòng người.

 

Bên bờ suối

Sư tử già hiền như đá

Đứng nghỉ chân,

Còn nàng mải miết với tiếng Tơ-rưng vang vọng

Tóc tiên dài óng ã xõa trên lưng.

 

Nếu không có tiếng mái chèo khua nước sông Son

Hồn anh đêm nay nằm bến mộng đợi trăng về.

 

Anh biết trên kia ồn ào cây cối mọc

Nhưng đâu hay sâu thẳm nơi này rễ đá chơi vơi.

 

Phong Nha

Vẫn còn đang vẽ

Giọt màu nào vừa rơi xuống lạnh vai anh.

 

QUA CẦU HIỀN LƯƠNG

 

Chiều nay qua cầu Hiền Lương

Dòng Bến Hải xanh trong

Đáy sông đỏ thẩm

Tổ quốc tôi từng xé thịt ở nơi này!

 

Chị đứng bên bờ sông

Ngóng chồng,

Con trẻ đợi cha

Tóc trắng cát Qảng Bình

Mắt đá buồn thăm thẳm

Không còn lệ để rơi hay nắng gió Bình Trị Thiên lau mắt họ khô rồi!

 

Chị ơi

Dắt con về đi

Hòa bình 42 năm rồi lẽ nào chị không hay

Hay lòng chị còn súng nổ

Chiến tranh lấy anh đi mà chưa trả anh về?!

Gềnh Đá Đĩa ở Phú Yên

THĂM CUNG ĐÌNH HUẾ

 

Anh dắt em vào chốn Hoàng cung

Chân đi trên gạch Bát Tràng, đầu che ngói lưu ly

Cổng thành mở toang mà vua, quan đâu vắng

Chỉ thấy rồng bay trên cột gỗ lim.

 

Hình như đêm qua có mưa nên tường rêu ẩm ướt

Hay giọt mồ hôi trộn vữa xây thành thấm đẫm mấy trăm năm?

Vẫn phụng múa rồng bay nơi cửa trước

Hỏi cọng cỏ mềm hậu cung về phận cỏ

Cỏ cuối đầu

Lặng lẽ biếc xanh.

 

Chợt thương nhà mình kèo tre vách lá

Muốn mướn áo Hoàng phi cho em mặc thử một lần vương giả,

Muốn ngự ngai vàng, uống hoàng hoa tửu

Nhưng sợ anh say

Trái tim rộng mở

Bàn chân lạc mất lối đi về.

 

NHỚ MẸ SUỐT

 

Lần đầu chạm mặt Nhật Lệ

Con chạy tìm bóng mẹ trên sông

Đâu tấm lưng còng, đôi tay gầy hối hả?

Chỉ sóng cả

Với bờ xa tít tắp, mênh mông.

 

Mưa bom tạnh

Bão đạn tan

Giữa xanh trong dáng mẹ ngẩng cao đầu.

 

Con đò của mẹ giờ neo bờ lịch sử

Nhật Lệ thành sông thơ chảy giữa lòng người

Ngàn sau nữa, mẹ ơi!

Tiếng chèo khua còn vang vọng đôi bờ.

 

Mẹ chèo đò đưa Tổ quốc qua sông

Đò cập bến hòa bình

Nhưng mẹ đâu còn nữa

Mẹ đã thành đất nước mênh mông.

 

ĐÀ LẠT

 

Những thung lũng như chiếc rổ thiên nhiên đựng đầy rau củ

Mở mắt chạm hoa

Đưa tay chạm làn hương

Se se mây nước chạm tâm hồn.

 

Người thợ ảnh đã xóa hết những nếp nhăn trên gương mặt

Sót lại ít thời gian trong đáy mắt

Em thảng thốt nhận ra

Ta già đi đôi chút.

 

Những đứa trẻ không còn quẩn quanh chân mẹ

Đi tìm cho mình những góc nhìn riêng.

 

Ta ngồi bên nhau trên mặt hồ trong lớp vỏ thiên nga

Mỏi cánh

Chồn chân

Nước ngừng trôi, mây thôi bay…

Đôi trái tim chầm chậm đập.

 

Trong ngôi nhà sinh thái

Hổ báo nhe nanh, trâu, nai cười cợt…

Khi máu trong cơ thể không còn nữa

Mới chịu về bên nhau.

Máu anh và em còn chảy

Ta thế nào trong cõi trăm năm.

 

Cùng em lên xe ngựa dạo quanh bờ hồ

Con ngựa cũng già thêm đôi chút

Tiếng khớp xương khua lẫn tiếng vó reo buồn

Ngày ngày chất những ngọn roi lên mông

Đi về phía bó cỏ cuối con đường.

 

Mỗi năm một lần về lại

Em lặng lẽ nhận ra

Ta già thêm đôi chút…

 

VĂN TRIỀU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *