Thơ Vân Khánh: Anh rụng vào em nỗi yêu đang dâng

Vanvn- Nhà thơ Vân Khánh họ tên đầy đủ Hoàng Vân Khánh sinh 1982 tại Nghệ An, hiện công tác tại Ban Văn học nghệ thuật VOV6 – Đài Tiếng nói Việt Nam tại Hà Nội, đã xuất bản riêng 4 tập thơ.

“Rủ rỉ tình anh nghe khúc nhạc hường/ Mở cửa ngực trái này đón nắng vàng hươm”. Thơ Vân Khánh nhẹ nhàng, thanh thoát trong cái tôi cuồn cuộn yêu và mãnh liệt sống: “Phố rụng xuống ngày mưa rồi nắng/ Anh rụng vào em nỗi yêu đang dâng/ Mùa trong nhau yên lặng/ lũ sẻ nghiêng vào xưa sau…” khơi lên tâm thức người đọc nỗi niềm cháy bỏng khát khao diệu vợi.

Nhà thơ Vân Khánh

Sài Gòn trong em

 

Anh gửi về em ngọn gió mùa xuân phương Bắc

Gom yêu thương ủ ấm suốt bao ngày

Sài Gòn đã qua những ngày giông bão

Đón nắng vàng và rực rỡ hoa mai

 

Em ra phố mùa xuân xanh thắm

Nghe yêu thương trong tiếng hát, nụ cười

Sài Gòn vui như ngày thống nhất

Người với người lấp lánh niềm vui

 

Đã qua hết những ngày buồn anh ạ!

Em với Sài Gòn thương mến đón bình yên

Cho tiếng hát trẻ thơ mỗi sớm mai thức dậy

Và mùa xuân ở lại nơi này.

 

Hà Nội mùa thay lá

 

Rụng một nỗi buồn em ạ

Mùa thay anh nói lời yêu nhau

Lá đỏ như máu tim này, rụng xuống

Thú tội trước mùa ngâu

 

Mưa như lòng em sũng ướt

Anh nhặt giọt nhớ giọt quên

Giọt yêu thương mỗi sớm mai chào nhau em ạ

Cớ sao em buồn?

 

Tại mùa cả đấy

Lá rụng phai tàn

Đừng phai nhé dấu yêu

Em nhặt yêu thương ủ ấm

 

Phố rụng xuống ngày mưa rồi nắng

Anh rụng vào em nỗi yêu đang dâng

Mùa trong nhau yên lặng

lũ sẻ nghiêng vào xưa sau…

 

Ban mai yên tĩnh

chào nụ hoa bé bỏng của tôi

vàng suốt mùa thu nhung nhớ

cúc chi cúc chi ôi em bé nhỏ

cho tôi ban mai lộng lẫy bên đời

 

cúc chi hiền lành yêu mến của tôi ơi

nở mềm nhớ thương ủ nồng môi ấm

tôi mơ mùa đông vàng phai vàng phai

từ cánh hoa vàng ngọt như nắng mới

 

từ độ cúc về trong nỗi nhớ mong

tôi đem trái tim ra ngoài sông vắng

chờ đợi cơn mưa tình yêu trĩu nặng

từ cánh hoa vàng bé bỏng rơi, rơi…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Ngọc Quế trong bộ sưu tập của Phan Hoàng

Sen

 

sen nói với anh về nhuỵ vàng cánh mỏng

mong manh như lời yêu

biết sẽ tàn trước đêm

rụng đầy mùa hạ.

 

sen nói về lá non cội cành

không quên niềm vui hải hồ muôn nẻo

tựa vào bùn

mọc đoá dâng dâng.

 

sen hát về bài ca mùa hạ

cho em và anh biết yêu nhau

đón hương từ gió mặt hồ

nơi sen chiu chắt

một đời dâng hiến.

 

Vào hạ

 

Hạ choàng vào em

y áo xanh khoác cho ngày thăm thẳm

hôn vào mắt bung biêng lời say đắm

cho mây buồn lang thang

 

Hạ giỡn đùa ban mai bằng nắng hồng môi mắt

em lạc phố xá thênh thang

lạc bước chân nhau, líu ríu đi qua rất vội

ken dày nỗi nhớ nhau, đầy như tiếng ve đầu phố

đầy như mưa cuối phố

em về trong anh khi hoàng hôn sẫm đỏ

hạ choàng vào em

nỗi nhớ ken dày.

 

Tháng năm nhớ thương để hương sấu đằm say

Rụng vào tha thiết.

 

em choàng vào hạ không tên

cho vừa nhung nhớ, cho mềm gót chân…

 

Gọi

 

cũng tại mùa đỏng đảnh

gọi em ùa vào thu mơn man liễu xanh hồ

đâu phải mùa thu sao lá vàng mềm gót nhỏ

hè chạm vào em bằng hoa sấu tháng tư

bằng loa kèn tinh khôi chạm phố phường rộn rã

rộn rã như tiếng lòng em cất tiếng hát trong vườn

cây trái mọc từ sương.

 

Em nhỉ!

nói gì với nhau sáng nay

sao nghe đời bình yên quá

sóng sánh em ngọt như chiếc bánh thơm

mời nhau bằng ánh mắt dịu dàng

bông sấu rụng xuống vai em dè dặt

Nói gì mà vui thế nỗi gì mà tha thiết thế em

tại mùa cả đấy thôi,

đỏng đảnh em hát bên mùa đồng vọng

cho liễu xanh hồ.

 

Một sáng bao la như bao ngày

 

Lành lạnh run vai em

buông thõng sợi tơ trời

Lại nũng nịu, lại dỗi hờn mây trắng

với lá xanh, với con đường rất lặng

với bức tường vôi rêu mốc phủ mờ

 

Hà Nội khoác vào em mỏng mảnh gió ngẩn ngơ

gió thổi về phương anh trầm ngâm khói thuốc

gió vương tóc em ướp mùa thu xanh mát

gió luồn vào nhau tơ tóc môi mềm.

Bức tường rêu có con sẻ nâu

lích rích suốt mùa cả gió

lích rích kể em nghe anh của ngày xưa cũ

nơi những con đường thăm thẳm nhớ thương nhau

 

Sớm bình yên tiếng chim cọ vào xưa sau

cho em cất từ cuống tim lời nồng nàn yêu anh da diết

yêu cho ngày nắng lên

cho hoa trái trong vườn reo vui ca hát…

 

Tháng tư

 

Nắng vừa lên xoa mắt em ươn ướt sớm nay

Xoa lòng xót câu thơ em vừa viết

Xoa tiếng hát em vừa cất lên thảng thốt

“… bởi vì mùa thu… Hà Nội còn thu”

 

ẩm ương trời ẩm ương núi ẩm ương mây

mùa vào hạ sao thu còn ở lại

em có chờ

câu hát còn bay

 

em bó gối nơi này

nơi “ cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau”

nơi em trói vào đời anh

da diết một đời đàn bà biết hát

 

tháng tư nhuốm vào mây

lãng đãng phiêu bồng Hà Nội

góc phố nao ta gõ nhịp chân mềm

anh dắt em bằng điệu slow dìu dặt

(những lúc nhìn nhau qua giọt cà phê)

Lá tháng tư đổ tròn bóng nắng.

 

Em vào tháng tư ùa vào tháng tư

Chạm nhé tháng tư xanh màu cỏ biếc

Rủ rỉ tình anh nghe khúc nhạc hường

Mở cửa ngực trái này đón nắng vàng hươm

 

Líu ríu tiếng khuyên gọi bạn tình trong lá

Thầm thĩ với nhau chuyện của chúng mình

Lạ nhỉ

Tháng tư về xao động xa xanh…

 

VÂN KHÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.