Thơ trẻ và quan niệm về thơ: Vàng A Giang

Vanvn- Ngày Thơ Việt Nam là một hoạt động văn hóa được tổ chức vào ngày rằm tháng giêng hàng năm nhằm tôn vinh các giá trị thi ca nước nhà. Nhân dịp Ngày Thơ Việt Nam lần thứ XX, Ban Biên tập Vanvn.vn mở chuyên đề “Thơ trẻ và quan niệm về thơ” dành cho một số cây bút được lựa chọn Tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X sắp tới.

Nhà thơ trẻ Vàng A Giang

Vàng A Giang vừa truy nguyên bản sắc núi rừng của dân tộc mình vừa tìm cách xác lập tiếng nói của mình: “Những giấc ngủ đã về/ những thao thức ra đi/mỗi chúng ta phải đi tìm cho mình một đóa hoa trong lòng/ như ghế phải có người ngồi/ đường phải có người đi/ một con người- một giá trị!”. Anh nới rộng cảm xúc, trạng thái, góc nhìn để chuẩn bị cho mình những thể nghiệm, tiếp cận khác.

Từ Lào Cai, Vàng A Giàng cho biết: “Năm 2013, tôi theo học Khoa Viết văn, Báo chí Trường Đại học Văn hóa Hà Nội. Ở đó tình yêu văn chương trong tôi lại được bùng cháy để tôi được là tôi, sống đúng theo những gì tôi mong ước. Năm 2019, niềm vui vỡ òa trong tôi, khi tôi là một trong hai người đoạt giải cao ở Cuộc thi thơ và truyện ngắn mang tên “Những làn gió Tây Bắc”, cho đến thời điểm hiện tại, tình yêu văn chương trong tôi vẫn còn, dù hằng ngày tôi vẫn phải lên nương, xuống ruộng, nuôi gà, vịt, trâu, bò… Nhưng chỉ cần có thời gian là tôi nghĩ về văn chương. Tôi đọc, tôi viết, sống hiện sinh như một cây Sa Mộc ở nơi quanh năm mây mù”.

 

SAY TÂY BC

 

Một chiều Tây Bắc ta say

Say đất trời, ân tình

Say em vị môi chín

Say em bàn tay ngoan

 

Tây Bắc chiều thương nhớ

Đeo Lù Cở em mang cả ân tình

Anh theo em sau tim rậm rịt trễ nhịp

Em thoăn thoắt chặt từng khúc củi

Như chặt đi nỗi thẹn thùng trong anh

 

Tối anh ngại, xin phép mai lại đến

Em kéo vội, về làm gì khi sương rơi?

Bố thấy vậy, kéo tay vào ở lại

Em theo sau vội vàng cài then

 

Đêm nay trăng sáng quá

Ngỡ em là trăng đêm

Em thủ thỉ điều gì

Cả đêm anh thao thức.

 

PHIÊN CH XUÂN CÁN CU

 

Ta hẹn gặp Cán Cấu

Mây lưng trời ngang bước người đi

Núi là núi uốn lượn vòng quanh

Đường cũng thế, bàn chân người khai phá

Bước theo em đường bỗng trải dài

Rộng dài như tình yêu đôi ta

 

Mùa mận trắng, mây mù giăng lưới

Không giăng được mắt anh

Phiên chợ xuân ngày cuối

Em sửa soạn bình minh

Anh phát quang bụi rậm

Đón em đi con đường của tình yêu

 

Mặt trời lên đỉnh núi

Là anh ngà ngà say

Em thướt tha hương rừng

Dìu anh lên lưng ngựa

 

Đường ngoằn ngoèo xa tít

Bước chân em theo nhanh

Ngựa hí vang núi đồi

Đường về như gần lại.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

BIN M

 

Đời là gì hả mẹ

Sao người ta phải đi tìm

Con của mẹ không ngoại lệ

Một ngày oi ả con cưỡi gió đi…

 

Sau những ngày đi tìm đời tôi lần về phía núi

Núi cheo leo dang rộng đón tôi về

Lòng còn nợ nặng giấc mơ xa…

Mẹ ơi, mẹ có thấu

Khi lòng khát biển nhưng lại sinh ra ở núi

Vá víu đời con bên những vách nghiêng

Con quyết đi tìm biển

Đi tìm hải âu vì sao chao liệng

Đi tìm mênh mông

Đi tìm hải đăng

 

Nhưng mẹ ơi, biển con đi không có hải đăng

Hải âu vỗ cánh nơi xa… con chớp chới giữa sóng xô gió lớn

Nhớ những ngày biển động

Trái tim con tan ra như hạt cát

Hốt hoảng nhớ về mẹ

Hốt hoảng cho sự ra đi

Con đã đi tìm đời được nửa đời người

Sao ở đâu cũng là bóng hình mẹ

 

Sao ở đâu cũng là giọng mẹ vang?

 

Con nhớ mùa đói, tay mẹ đầy hoa trái

Ăn của rừng con rưng rưng thương mẹ

Tuổi thơ con từng chăm trâu cắt cỏ bên vực núi

Nhưng không sâu bằng lòng người nơi biển lớn

Đã bao lần khiến con chới với mẹ ơi

 

Sinh con ra tảo tần sớm khuya

Mẹ yêu con bằng đôi tay sạn

Lau nước mắt con những khi đắng cay bằng bàn tay khô

Mẹ như hoa vì chúng con héo úa

Vì yêu mẹ ước mơ con biển cả

Nhưng đi hết biển rồi, không biển nào rộng bằng biển mẹ, mẹ ơi!

 

CUC HÀNH HƯƠNG KHÔNG MI

 

Những tia sáng đêm không chiếu tới chân trời

Đoàn người thiên di mải miết… những bước chân mệt nhoài

Trong vòng tay người mẹ, đứa con thơ phả buồn vào lưng cha

Sao nhiều người thiên di vậy cha? Cuộc hành hương này đến bao giờ?

 

Mẹ im lặng, gió thốc vào ngực

Hai hang lã chã rơi vào thinh không lặng ngắt

Bàn tay cha run run, vít ga loạng choạng

Tiếng kêu xé đêm của chiếc cà tàng không biển số như phận người chìm nổi

lênh đênh

Tiếng kêu xé trời của chiếc cà tàng hiện lên con đường hun hút chông chênh…

Phận người như khói

Nhựa đường nóng rẫy, oằn trĩu loang giọt mồ hôi xa xứ

Chốc chốc lại buốt đau như vết thương của người thương binh khi trái gió trở

trời

Bóng ngày ngắn lại

Bóng đêm dài ra… nuốt đoàn người vào cuộc hành hương

Con kiếm cũng hoang hoải tha nỗi buồn đầy tổ gặm nhấm

Đoàn người xé gió đi đêm

Xé bụi đi ngày len luốc

Vịn vào quê nhà hồn bình yên để rồi hành hương tiếp

Biển báo: 1500 km, nghĩa là 1500 nhịp mong.

 

Chợt một sớm thức giấc

Cậu bé được nằm nôi à ơi lời ru của bà

Loài người hết thiên di

Hoa lá bắt đầu xanh cho ngày mới

Hồi sinh nhựa sống đã cạn khô.

 

VÀ TIẾNG CHIM VN HÓT

 

Đuổi theo ngày

tôi gặp đêm

đêm rũ bỏ tôi bên góc đường

tôi gặp tôi

 

Những giấc ngủ đã về

những thao thức ra đi

mỗi chúng ta phải đi tìm cho mình một đóa hoa trong lòng

như ghế phải có người ngồi

đường phải có người đi

một con người- một giá trị!

 

Hôm nay chú chim nhỏ không về nữa

chú đang đi đánh thức một vương quốc ngủ say

Tôi ơi! Không buồn nữa!

khi chim đang tung bay tiếng hót

này!Còn hơi ấm trong tổ và tiếng hót vẫn đâu đây

ngay đây này

tôi ơi!

 

VÀNG A GIANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *