Thơ trẻ và quan niệm về thơ: Lâu Văn Mua

Vanvn- Ngày Thơ Việt Nam là một hoạt động văn hóa được tổ chức vào ngày rằm tháng giêng hàng năm nhằm tôn vinh các giá trị thi ca nước nhà. Nhân dịp Ngày Thơ Việt Nam lần thứ XX, Ban Biên tập Vanvn.vn mở chuyên đề “Thơ trẻ và quan niệm về thơ” dành cho một số cây bút được lựa chọn Tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X sắp tới.

Nhà thơ trẻ Lâu Văn Mua

Lâu Văn Mua là người dân tộc Mông ở Thanh Hóa. Những vần thơ tình cảm, tha thiết, mộc mạc nhưng cũng đầy suy tư là sức mạnh lẽ phải tâm hồn của anh đủ để người đọc nhận ra cái duyên riêng trong thơ anh: “Bài thơ năm tháng qua dang dở/ Mấy mùa qua nữa chín câu thơ?”

Tác giả trẻ Lâu Văn Mua cho biết: “Tôi đến với thơ chỉ vì một lẽ là ở Thanh Hóa hiện nay chưa có một ai là người dân tộc Mông làm thơ cả khi mà người Mông ở các tỉnh khác như Lào Cai chẳng hạn đều có những nhà thơ nhà văn làm rạng danh quê hương làng bản của họ. Hơn nữa việc nghiên cứu văn hóa dân tộc Mông Thanh Hóa lại đang khuyết đang trống nên tôi rất mong muốn làm công việc đó”.

 

KHÔNG ĐỀ   

 

Chợt sông lóng lánh đào sen má hồng

Anh như thèm khát nước xuôi dòng

Trông sông in cột bọt dày sông

Hoa cây trinh nữ nhè nhẹ xuôi…

Con đường lối nhỏ đi cong queo

“Em bước điềm nhiên không vướng chân

Anh đi lững đững chẳng theo gần”…(*)

Mắt ngắm hồn mắt trời nát cõi tan

Ngẩn ngơ mắc lối cánh phân vân

Trống dồn thâm tâm đòi thân anh gần

Anh gọi em hãy chờ anh đi cùng

Mặt quả đỏ bước tới nơi em

Nàng kiều diễm có biết vùng quê em?

Sao núi nguồn chi ăn mà ra hoa

Mà mùi hương thoang thoảng bay trong gió ngát

Cuốn ngàn ong bướm chim đàn theo bay!

Em là cô gái nhà ai?

Anh gặp em đây mà ngỡ trong mơ

Như đã quen em thuở chưa ra đời!

Nàng đáp rằng: “Núi nguồn ăn ớt cỏ rau”

Mới sinh ra kiếp người không thấp không cao

Vô xinh vô diễm nào sánh người chàng ưa

Em là cô gái của ngàn cây núi cao

Nhưng nàng ơi nơi đây đã sống thành đồi mối…(**)

Không còn cỏ cây cho trâu bò gặm nhai

Còn có gì thôi thúc nàng đến nơi đây?

Nhưng chàng ơi! Như con sông không có con cá

Nhưng vẫn còn có võng nước sâu

Tuy nơi đây không có gì đẹp

Nhưng vẫn còn có người chàng ở mà!

Nàng ơi nơi đây không đứng được rừng cây

Dù có anh nhưng không đứng được người mình thương

Chàng đừng nói vậy?

Dẫu quê em có ngàn cây núi hoa

Nhưng không có người đưa đón hội Chợ Xuân

Ấy thế mà thôi thúc em đến vùng chàng quê

Nếu chàng không ưa đừng nướng đá em mong

Nước đưa cá về nước xuôi dòng

Trở về ánh mắt vẫn còn đây

Mà nơi sông ấy hoá tâm hồn

Trời duyên sao gặp trong giây lát

Em đi về đâu quen đường trời

Bài thơ năm tháng qua dang dở

Mấy mùa qua nữa chín câu thơ?

____

(*) Thơ Xuân Diệu

(**) Đồi mối: Ý tác giả muốn nói không có gì đẹp ngoài đồi trọc do phát nương làm rẫy.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Lương Sáng

THÈM THỦ THỈ

 

Dĩ vãng ơi ghé về đây chơi tí

Bỗng chợt thèm thủ thỉ chuyện ngày xưa

Kỷ niệm vui chất ngất nói nhiêu vừa

Kỷ niệm buồn cũng còn thừa chán ngấy

Quá khứ ơi ta định tìm mi đấy

Muốn choàng ôm những sưng tấy tình yêu

Muốn vuốt ve một thân xác mỹ miều

Rồi xoa dịu muôn vạn điều giả dối

Hồi ức ơi có phải lời trăn trối

Hay chỉ là sự sám hối ăn năn

Hay oán than thời tuổi trẻ nhọc nhằn

Làm chai sạn đời khô cằn sỏi đá

Thời gian ơi sao mày trôi nhanh quá

Dừng lại ngay chớ vội xoá đau thương

Dừng lại ngay sẵn dịp rủ chán chường

Nằm dỗ nhẹ giấc mộng thường phiêu lãng!

 

NGƯỜI EM ĐẸP

 

Người em đẹp như nụ hoa tầm xuân

Tôi chăm chỉ tưới lấy nước từng ngày

Để thời gian rồi tôi qua hái lấy

Những cánh hoa đang ẩn nấp nụ tình

Những ai ngờ ngày hoa chịu hé cánh

Bướm ong đâu bay đến đoạt hái lấy

Không cho tôi giành giật cả cơn mơ

Em như nụ và nở bung thành hoa

Em tươi mới những sắc màu phụ thuộc

Tôi loanh quanh nhưng không đường nào cả

Và số phận đã lộn sòng duyên ta

Như dòng sông mỗi người đi một ngả

Rồi gặp lại trong nhiều sông hoà dòng

Bỗng vụt biến thành đại dương mênh mông

Và tất cả mọi thứ đều xa lạ

Chỉ riêng tôi hát nghêu ngao không cùng.

 

MẸ

 

Mẹ là một dòng sữa

Nuôi nấng con thành người

Mẹ làm lụng một đời

Để con khỏi cơ hàn

Bàn tay mẹ giàn giụa

Chỉ một điều ước muốn

Rằng con không dối lừa

Đi đâu con cũng thành

Người mọi nhà mọi cửa

Vì mẹ là đức mẹ

Con đi đâu cũng về

Vì mẹ là quê hương

Để con được bay bổng

Trong tình thương mênh mông.

 

LÂU VĂN MUA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *