Thơ Trần Ngọc Mỹ: Sài Gòn chúng mình thương

Vanvn- Đã nhiều đêm Sài Gòn thấp thỏm/ Khắp ngả đường dội tiếng xe gấp gáp cứu thương/ Bao con người đang gồng mình gắng sức/ Làm việc như thể ngày hôm nay là duy nhất/ Những tiếng nấc…/ …xoáy đau trái tim đất Cảng chúng mình…

Nhà thơ Trần Ngọc Mỹ (Hải Phòng)

SÀI GÒN CHÚNG MÌNH THƯƠNG

 

Đã nhiều đêm Sài Gòn thấp thỏm

Khắp ngả đường dội tiếng xe gấp gáp cứu thương

Bao con người đang gồng mình gắng sức

Làm việc như thể ngày hôm nay là duy nhất

Những tiếng nấc…

…xoáy đau trái tim đất Cảng chúng mình…

*

Hoàn xung phong ngay tức khắc sau lời kêu gọi của người chỉ huy

“Xin hãy cho em được vào danh sách!”

Mai tạm biệt con thơ nghèn nghẹn

“Con sẽ hiểu và tự hào về mẹ phải không?”

Hùng, Tân, Trường im lặng ghi tên

Chỉ trái tim ngùn ngùn lửa cháy

Áo blouse trắng khát khao cống hiến

Chia sẻ cùng Gài Gòn mến thương

*

Khu điều trị bệnh nhân Covid- 19 nắng tỏa mông lung

Như nỗi nhớ gia đình, bè bạn vương vất

Tiếng thở dài nín lại khi một bệnh nhân đột ngột oằn mình

Gấp! gấp! gấp!… trong căn phòng tiếng kêu ing ing

Mười chiếc giường trắng toát không ngoài tầm kiểm soát

Tám chiếc máy thở phải sử dụng liên hồi

 

Em có sợ không?

– Có chứ ạ!…

                    ….nhưng chọn lại em vẫn đến nơi này.

Kia những phận người mỏng như áng mây trôi

Họ cũng đang nhớ người thân yêu da diết

Cũng mỏi mong sớm ngày trở về nhà

Áo blouse tạc vào họ bài ca “Lương y như từ mẫu”

Chúng mình không thể nào bỏ đi

Chúng mình không thể nào bất lực

Mỗi sáng cần nở nhiều nụ cười hạnh phúc

Hoàn, Mai, Hùng, Tân, Trường ở đây để được góp sức

Bởi vì Sài Gòn chúng mình thương!

 

MỘT KHOẢNG XANH ĐÃ MẤT

 

Chiếc cưa vung lên

Vòm xanh thân quen vụt mất

Vỡ vụn mùa hoa đang ùa về náo nức

Câu chuyện ngày nào dưới bóng mát cũng im bặt

Cây ơi!

Người hay cây khó thở tức ngực

Vết thương ứa nhớ ròng ròng

 

Bánh xe đời cứ ồn ã trôi lăn

Người nhàu nhĩ với nhu cầu tất bật

Làm sao rành rẽ những được mất

Lẻ loi một vầng mây trôi

Bập bềnh gió khua khoảng trống se thắt

 

Ở đâu đó lạc bầy

Tiếng chim réo vào ký ức

Ngọn cỏ run rẩy trong đất đắng

Hiển hiện ngôi nhà hun hút ngõ sâu

Thương lắm thiếu vắng buổi sớm này

Biết bấu víu vào đâu

Lãnh lẽo vệt sương tan

Không giấu được nỗi buồn

Đôi mắt rụng giữa trần gian…

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

VẼ LÊN ĐÁ

 

Hoang vu vọng từ rừng thẳm

Hơi sương cuối mùa ẩm ướt

Đang ùa về phủ tràn mặt đá

 

Bước chân tôi

Đã quẩn quanh ở đó

Nơi ngọn đồi trùng trùng mây trắng

Nơi lòng sông ẩn sâu trầm lặng

Giữa cô đơn, bí ẩn và rộng lớn

 

Tôi đã gặp nó và mang về

Đặt trên bàn nhỏ

Từng tích tắc đang trôi

Dội vào tôi màu xám ám ảnh

 

Ngực đá chất đầy

Những buồn câm khổ ải

Những hoang tàn đổ nát

Những bóng người mây bay

Tôi vẽ lên đá ngôi nhà và ngọn cây.

 

CUỐI NĂM

 

chuyến tàu năm khó nhọc

đã đến đoạn cuối đường ray

muốn nhận diện gương mặt mình giữa biển người nhàu nhĩ

muốn tách bạch bụi bặm và bông hoa trắng thơm

siết mạnh đôi bàn tay

chưa hẳn là bất lực

nhưng đầy dấu chấm than!!!….

*

nhìn lại hành trình mười năm

hành lý của chúng ta chật đầy nỗi buồn không thể nào định nghĩa

càng đi nhiều, càng mong mình trở lại là đứa trẻ

tìm về đôi mắt trong trẻo, khóc cười bình yên

ai cũng đôi lần thất vọng khi phải lớn lên

đối diện với thế gian của lòng người phản trắc

ai cũng từng cảm giác mình thực sự đơn độc

ở một đoạn nào đó ngột ngạt của cuộc đời

thôi đừng đi quá xa

sa lầy trong ý nghĩ cùng cực

bây giờ đang gió lạnh mưa phùn

*

chuyến tàu năm

đã đi đến cuối đường ray

đơn giản để mình nhận ra mình

cần phút giây im lặng.

 

TRẦN NGỌC MỸ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *