Thơ Trần Ngọc Mỹ: Nở hết mình trong căn phòng thầm lặng

Vanvn- Biết làm sao níu giữ vẻ đẹp lâu hơn/ Mỗi hành trình ngắn ngủi của hoa/ Không giống thước phim có thể dừng hình đúng lúc mình muốn/ Sớm mai ngực vỡ òa

Nhà thơ Trần Ngọc Mỹ ở Hải Phòng

Khi những cánh hoa giã từ

 

Theo đóa sen về đây

Hơi lạnh bùn non chảy tràn nhựa cuống

Mồ hôi người trồng trộn mưa nắng

Thắp nhụy vàng lóng lánh sáng thơm

Bông sen của đất trời mênh mông

Nở hết mình trong căn phòng thầm lặng

Đổ vào lòng đêm thác mộng

Hương lồng hương ru người mê đắm

Khoảnh khắc chẳng còn gì ngoài sắc trắng

Lời đắng trôi tuột khỏi ý nghĩ mình

 

Biết làm sao níu giữ vẻ đẹp lâu hơn

Mỗi hành trình ngắn ngủi của hoa

Không giống thước phim có thể dừng hình đúng lúc mình muốn

Sớm mai ngực vỡ òa

 

Những cánh mỏng manh kiêu hãnh giã từ

Ánh nhìn đọng mắt cuống rưng rưng

 

Vườn hoa của Diệp

 

Đâu cần ai phải hiểu thêm

Diệp gọi đó là đích đến

Một góc thật thà thinh vắng

Diệp gieo bao bình minh nắng

Vun xới niềm tin mỗi ngày

*

Muôn cánh hồng phơi sắc bủa vây

Bóng người không còn đơn lẻ

Cuộc chơi này sẽ chỉ trao đi

Hạnh phúc nào cần mặc cả

*

Bàn tay nối tiếp bàn tay

Mồ hôi người trồng thấm sâu gốc rễ

Hoang sơ cũ thay bằng tưng bừng hoa nở

Lối nhỏ đưa hương dẫn khách tìm về

Người đến vô tư tíu tít gió mây

Ong bướm dập dờn hút mật mê say

Riêng mình Diệp biết…

Hoa đã tắm nước mắt trần ai

Hoa đã thở ngày tháng yêu thương dài dài

Hoa mang linh hồn của người đã khuất

Hoa dâng cho đời trọn vẹn rồi hòa với đất

Đẹp vĩnh cửu như lòng người yêu hoa.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Đậu biếc

 

Rất nhiều vôi vữa xung quanh chen lấn

Nhộn nhạo người xây sửa nhà mới

Bên bức tường sót lại khoảng đất trống hiếm hoi

 

Cây đậu biếc hoang dại trườn bò miên man

 

Phơi mình nắng trưa, hút hạt sương sớm

Cây lớn mỗi ngày

 

Người ngắm mãi

Lòng thương cây hay thương chính mình đang dầm mưa dãi gió

Loay hoay chật chội cửa ngõ đời người

 

Dưới trời xanh ngằn ngặt

Từng bông đậu biếc xinh như cười

Cựa cánh mỏng

Tím hết mình sắc tím.

 

Tranh của Tuấn

 

Bóc từng lớp bụi trên gương mặt người

Bằng sức hút của sắc trầm mênh mênh sâu thẳm

Chờn vờn quanh chúng ta câu kinh

Dụ lòng uống giọt thời gian chầm chậm

 

Khoảng không nhẹ bẫng mùa rơi

Chúng ta tự do lùi sau đám đông bất tận

Chiếc khung trở nên vô dụng

Chẳng ngăn nổi rung động lan tràn…

 

Hải Phòng lúc này không ào ào

Mà sắc màu vắt trái tim yêu cùng kiệt

Và sa ngã trước vẻ đẹp

Biển long lanh lóng lánh nhờ sự nhẫn nại im lặng ngàn năm

 

Niềm say mê thường tình cờ thế

Lẽ nào có duyên nên chúng ta đã ở đây

Tự mình trộn mình từng nét vẽ

Những mạch nguồn xúc cảm lặng lẽ

Tâm hồn chúng ta thành con thuyền nhỏ

Khao khát chở bao la hơi thở đất trời

 

Tranh Tuấn dẫn dụ bước thong dong

Con đường chạm bình an chân thật

Nỗi khắc khoải, âu lo cho ngày mai biến mất

Chúng ta tìm thấy một bóng râm.

 

Cung Trầm tháng Tư

 

tháng Tư tĩnh yên trên bông hoa loa kèn thèm nắng

mơ con đường nồng nàn như trăng sao

ánh mắt sáng lên

đôi khi thích những thứ làm mình chao đảo

thoáng hình dung cũng đủ ấm ngày dài

*

trà thơm miên man mười ngón tay gầy

vị ngọt tô giữ làn môi đỏ

chậm rãi tỏa kín chiếc bình đơn lẻ

áo váy người sũng mềm trong hương

*

xin chào gương mặt của tôi, lâu không gặp

xanh non ngây dại khoảnh khắc này

phất phơ Cung Trầm, nốt nhạc nhẹ bay

quên đi tất thảy dưới chân lá héo

*

này tôi ơi,

lời thì thầm làm trái tim vang động

tự phủ tóc mây đầy mộng

bức tường ngăn sỏi đá cuộc đời

cho tôi tìm thấy chút tôi…

 

Phố lụt

 

Hải Phòng nín lặng đêm

Đường thưa bước chân ngõ vắng

Xao xác cõi người thời dịch bệnh

Khi nhận tin nhắn từ Sài Gòn rũ buồn

 

Muốn dìu nhau lặn lội qua kiếp trần

Quặn lòng núi toang ngực gió

Ám ảnh những phận nghèo khao khát tìm về cố hương

Những chuỗi ngày chằng chịt vết thương

Những ly biệt mãi vương

Biết khi nào vơi vợi…

 

Đất nước tôi ơi,

Nhịp tim đập nhức nhối

Viết bài thơ cũng thấy lòng có lỗi

Con chữ làm được gì cho nhau

 

Dỗ mình thiêm thiếp giấc mau

Mong qua đêm sâu

Ngày mai chạm bình minh nắng nở

Buổi sáng dậy, trời cao trút nước như vỡ

Chưa bao giờ như bây giờ

Ôi thành phố tôi ngập ngụa

Đôi dép nổi nênh nơi hẻm chật

Bơi hoải hoài lạc chiếc nơi đâu?

 

Muốn nhắn đi một nỗi lo âu

Khóe mắt ầng ậc mưa lạnh.

26.8.2021

TRẦN NGỌC MỸ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *