Thơ Trần Ngọc Khánh Dư: Phục sinh từ những không lời

Vanvn- “Phố mùa này hoa xưa la đà/ Những ngã tư gió đổi mùa nắng đổi mùa và ta đi qua nhau trong thinh lặng/ Chắc lòng anh cũng trống vắng như mùa. Em biết!/ Vò võ rồi cách xa”! Hạnh phúc như giấc chiêm bao xanh. Yêu thương rồi hờn giận, thân gần rồi cách xa để rồi có lúc “ta đi qua nhau trong thinh lặng” cũng là lẽ thường tình. Điều quan trọng là ta biết mình là ai và tự tin bước tiếp trong cái đẹp riêng mình: “Độc bản nhếch môi/ Độc bản nụ cười/ Ánh nhìn chạm vào xót xa thế kỉ/ Nỗi buồn duy mỹ/ Phục sinh từ những không lời”. Thơ Trần Ngọc Khánh Dư dịu dàng mà nồng đắng, duy mỹ như “Những mầm non nhú lên hướng tới mặt trời”.

Nhà thơ Trần Ngọc Khánh Dư ở Đắk Nông

CHIÊM BAO XANH

 

Em cùng anh đi dưới tán rừng

Lũ chim hót

Suối reo ca

Và ngàn hoa khoe sắc

 

Bên những hàng cây già nua trầm mặc

Những mầm non nhú lên hướng tới mặt trời!

 

Anh ơi hạnh phúc có màu gì khi nắng tỏa muôn nơi

Em nghe như tiếng gió reo vui mùa Thu độc lập

Em nghe như đầm ấm. Êm đềm!

 

Dưới tán rừng những lớp người hành quân trong đêm

Ba lô trên vai và trái tim trong ngực

Nụ cười trên môi và ngôi sao trên mũ

Anh ơi những bước bộ hành đã in dấu nơi đây

 

Dưới tán rừng và dưới những tầng mây

Đàn sóc líu lo

Đám ve râm ran kể nhau nghe câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích

Dòng suối róc rách hò reo tinh nghịch

Hay những đêm thâm sâu tĩnh mịch hồng hoang.

 

Anh thường kể em nghe câu chuyện đại ngàn

Em đã yêu rừng bằng tình yêu dành cho anh nồng cháy

Em đã yêu rừng bằng tình yêu ban sơ không che đậy

Đã yêu rừng mộc mạc chân thành như em đã yêu anh!

 

Anh đã kể bao nhiêu lần câu chuyện rừng xanh…

Không thể hồi sinh, âm thầm tức tưởi

Bao nhiêu mầm xanh tươi không thể nào dâng hiến

Tưới tắm tâm hồn thế hệ chúng ta?!

 

Cả rừng say của em cũng không thể đơm hoa

Tiềm thức sẽ lãng quên một khoảng trời đẹp đẽ

Những cánh rừng bị bức tử sẽ ra đi lặng lẽ…

Nếu chúng ta im lặng chẳng nói gì!

 

VÒ VÕ RỒI XA

 

Em chẳng muốn nói gì

Và cả anh cũng thế

Chúng ta nghĩ về nhau trong lặng im ngạo nghễ

Vò võ rồi cách xa!

 

Phố mùa này hoa xưa la đà

Những ngã tư gió đổi mùa nắng đổi mùa và ta đi qua nhau trong thinh lặng

Chắc lòng anh cũng trống vắng như mùa. Em biết!

Vò võ rồi cách xa!

 

Anh của một thời thanh tân đã đi qua

Những nông sâu vất vả của phận người hằn trên khóe mắt

Những vệt đồi mồi câm bặt

Gạch vào thịt da những vết gạch không lời!

 

Em và anh chơi vơi

Rồi đi qua đời nhau

Không cần nói với nhau một lời từ tạ

Chỉ là cuộc chia ly để quay về dung thứ

Thương nhau như thủa ban nguyên ta chưa thuộc về thế giới

Như ta của riêng ta những năm tháng ngọc ngà

 

Bên dãy phố hiền hoa vẫn nở đêm qua

Bên lề cuộc đời ta vò võ rồi xa!

Tranh của họa sĩ Thành Chương

CUỘC DI AN

 

Di trú muộn phiền

Cõi người tất tả

Giấc mơ thiên di về miền lạ

Trùng phùng những kẻ bơ vơ!

 

Miên viễn xanh non u mê nên thơ

Mây mờ che phủ

Cô đơn trú ngụ

Trong ta trong người!

 

Độc bản nhếch môi

Độc bản nụ cười

Ánh nhìn chạm vào xót xa thế kỉ

Nỗi buồn duy mỹ

Phục sinh từ những không lời!

 

Đêm bao phủ muôn trùng bằng vô lượng kiếp

Ta bao phủ ta bằng trùng trùng điệp điệp

Hư hao!

 

Quá độ phong lưu

Quá vãng má đào

Ta tạ từ ta của hôm qua trong lặng lẽ

Không cần phân bua!

 

Di trú muộn phiền, ta lấy nỗi người ra để nhào nặn chơi đùa

Tạc hình hài thế thái

nhân

tình

gửi

lại

những niềm riêng cất cánh vút lên cao

ta cúi đầu đáp lễ lại thanh tao!

 

RU KHÚC SƠN TRA

 

Sơn tra phủ trắng rừng

Nậm Nghiệp giấu giấc mơ sơn nữ

Thanh xuân tư lự

Bản làng gieo neo!

 

Em còn đợi ta không hay sợ khổ sợ nghèo

Sợ sương giá trùng trùng hiểm trở

Sợ tái tê đêm trăng ở đợ

Trần gian nặng nợ

Nhân sinh muộn phiền!

 

Ta quay lại Mường La vào một sớm điềm nhiên

Tháng ba trắng muốt

Sơn tra thắm giữa trăng tàn giá buốt

Lặng lẽ non xanh

Thấp thỏm phận người!

 

Ghé lại đây cóp nhặt nụ cười

Cuộc mưu sinh chật vật

Chất vấn non xanh

Sao non lại úa màu?!

 

Sơn tra phủ trắng đồi hay trắng cuộc bể dâu?!

 

Tháng 3.2024

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *