Thơ Trần Kim Anh: Những tình thâm lặng lẽ đã lá cành

Vanvn- Nhà thơ Trần Kim Anh hiện sống và viết ở Hà Nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản các tập thơ: “Giao Mùa”, “Nhện đỏ”, “Khi đàn ong bay đi”, “Chuyện của rêu”, được trao một số giải thưởng văn học.

Đối với nghề văn, nhà thơ Trần Kim Anh quan niệm: “Với tôi viết văn là nghiệp. Biết chữ là tôi đọc sách nhiều để bớt buồn. Thành mê văn chương rồi thích viết nỗi đời. Cám ơn những cú hích đẩy tôi viết tiếp. Dần dần tôi nhận ra  mình là riêng mà mình không là riêng nữa. Đi, học, đọc bao nhiêu cũng thấy ít. Nhọc nhằn, thầm lặng nhưng nói được ý nghĩ của mình nhỏ, thật nhỏ thôi, cũng là hạnh phúc”.

Với chùm thơ này, nghĩa sinh thành dưỡng dục đã thành nguồn thi hứng cuồn cuộn, lay động tâm cảm, đánh thức tình yêu thiêng liêng trong thơ Trần Kim Anh như một sự biết ơn vô tận.

Nhà thơ Trần Kim Anh

Cây trái cũng cần ta

 

Ngày con tìm được cha

Cha bảo em trai ra dừa xin trái ngọt

Em lạy dừa cho buồng quả xum xuê

 

Dừa ngọt ướp trong veo tình thân ái

Con uống dừa nghe sông Mã uống hồn quê

 

Con thầm thĩ:

Đất Làng Cuội có gì mà dừa nhà ngọt rượi?

Cha nheo nhìn hun hút bóng dừa xa:

Ấy là muối, mồ hôi, tình cha gửi lá

Ủ vào cây, ruột đất con à

 

Vịn lời cha

Con chở đời qua những miền đất lạ

Làng Cuội hiền bao bọc dọc đường xanh

Ngày trở gió úa vàng thu rụng lá

Con nghe lòng vỗ sóng những lời cha…

 

Con lại quay về ngơ ngác trước hiên nhà

Mà cha đi đâu mà dừa tàn lụi

Mà khói mà hương khuất bờ khuất bụi

Con gái trống trơ bên cát sóng Hàm Rồng

 

Làng Cuội dịu lành lòng quê ruột đất

Ngọt dừa xưa con uống cả tình cha

Xin cứ tươi non trĩu mùa thơm quả

Những tình thâm lặng lẽ đã lá cành

 

Xin đừng làm mẹ buồn

 

Ngôi nhà sẽ không còn thang gác

Đất sẽ bằng đỡ gối mẹ mỗi ngày

Hoa sẽ gió bốn mùa về dịu ngọt

Êm đềm ru giấc mẹ say

 

Những bức tường không giám lắc đầu lần nữa

Được lem nhem tay mẹ vịn mỗi ngày

Không nói bẩn không phiền lòng khó chịu

Một đời bấu víu mẹ nuôi ta

 

Sân nhà biết dấu cơm canh mẹ vãi

Người rụt rè sau run rẩy cơm rơi

Không giám để mẹ già ngồi lặng lẽ

Để nâng niu thêm mãi tuổi người

 

Gường nệm ấm biết dấu mùi sau hương bồ kết

Mẹ già không ưa tắm mỗi ngày

Chớ có hắt hơi để mẹ buồn héo tuổi

Mẹ đã mòn sức lực đã sang ta

 

Những đọi bát nồi niêu xoong chảo méo

Hãy nhẫn nại để tự nhiên rơi vỡ

Hãy lễ phép và mỉm cười theo ý mẹ

Sau thăng trầm bát đĩa có hiểu không?

 

Và ta nữa đứa con chưa bao giờ thấu hiểu

Cùng ngôi nhà sàn gạch những bức tường

Bát đĩa nữa xoong nồi ga gối nhỏ

Xin cúi lạy người xin mẹ hãy thứ tha

Tranh của họa sĩ Mai Trung Thứ

Như ngày cuối

 (Kính tặng mẹ tuổi 95)

 

Em nói với đêm

Mẹ như chiếc lá vàng

Em sợ

Một mình em

Trơ trọi giữa đường người

 

Đêm nhỏ nhẹ:

Hãy coi mỗi ngày như ngày cuối

Sống hết mình với mẹ

Nhớ nghe em…

Thuốc ấm cơm mềm

Êm đềm mẹ tựa

Đỡ mẹ bằng ân nghĩa sinh ta

 

Và như thế hằng đêm con bên mẹ

Người trở mình ngày mới hồi sinh

Miên man thế ngàn ngàn ngày cuối

Em thấy mình nho nhỏ gom bình minh

Và như thế

Ngày cuối ơi! Giả tưởng

Mà thật ôi, thật đến bất ngờ

Thuốc ấm cơm mềm và con gái mẹ

Xin dâng Người nhỏ nhẹ mỗi ngày vui

 

Con ngồi đếm tiếng mẹ ho

   (Kính tặng mẹ tuổi 97)

 

Chín mươi bảy năm

Tiếng ho mẹ bậu nỗi niềm xa vắng

Bồn chồn đêm khô khản lòng con

Con ngồi đếm cùng tiếng gà gọi sáng

Nhận về từng buốt héo mẹ yêu ơi

 

Giá như được tiếng ho trong thủa trước

Mẹ lặng nhường áo đắp giấc mơ non

Tiếng rên mẹ ơi đừng chuồi đêm trắng

Mẹ ta xưa mài nước mắt ru con:

 

À hà ơi! A… A …hời…

Cái hờn nào ngủ đi cưng

Mẹ cha lặn suối…ơ… trèo rừng… mong… à… con

Lần theo… cơm áo… mỏi mòn…

Đôi chân bền bước…ơ… biển non… bằng người…

 

Nào dám mơ chi nhiều, ta không dám

Đêm đêm còn tiếng mẹ ho khàn

Con được đếm theo tiếng gà rựng sáng

Bình minh lên con mừng mẹ gọi ngày sang

 

Ngày mẹ nằm viện

 

Không biết bao lần mẹ rời cổng viện

Bỏ sau lưng gối ấm những ân cần

Viên thuốc nhỏ mũi tiêm thủ thỉ

 

Không biết bao lần con âm thầm theo giấc mẹ

Chợt bần thần xấp xỏa những lo âu

Con bỗng nhận ra tháng năm đè cong tuổi

Mẹ đơn côi giữa mất mát bạn bầu

 

Thìa cháo qua tay lời hờ mắt lặng

Mẹ nằm như lá chờ thu

Ngoảnh lại ngày mẹ che cho con mưa bão

Con thấy tim mình bất lực giữa âm u

 

Con có thể làm gì

Để mẹ đứng lên và bước tới

Cửa nhà mình mẹ chờ con vời vợi

Con trở về sau mướt mát mưu sinh

 

Mẹ ơi!

 

Mang những giọt nước mắt

Đi làm chứng tử

Con thấy lòng rào rạt bão giông

Đêm thao thức tìm bóng hình của mẹ

Ngày trống trơ rỗng rạc đến dư thừa

 

(14.8-30.9- 2020)

 

Mẹ đâu rồi

 

Chỉ còn tiếng “A Di Đà” gõ loang đêm vắng

Đỡ mẹ về cực lạc Tây phương

Con nhận cảm ý thức con trống rỗng

Đâu đâu cũng hun hút những con đường

 

Mẹ ơi

Đêm mơ hồ con canh chừng hơi thở mẹ

Con bơ vơ cơm cháo mỗi ngày

Thương viên thuốc nằm im dang dở

Bám vào con chua chát đắng cay

 

Mẹ ơi

Nước vẫn nguyên trong bình thủy tinh cô quạnh

Cốc thìa bát đĩa đợi tay người

Mẹ cứ lặng im lặng im sau ngàn dấu hỏi

Mẹ lặng im u uẩn tận cùng con

 

Mẹ ơi

Mẹ đâu rồi

Mẹ cứ chầm chậm bước như những lần mẹ bước

Mẹ cứ dềnh giàng trước con như bao lần mẹ dềnh giàng

Mẹ cứ quờ bàn tay lem nhem dọc ngang giường chiếu

Cho nghênh ngang ngôi nhà nhỏ thêm cũ càng

 

Để con được nhận mùi hương bùa ngải

Từ mẹ yêu con tựa dọc đường người

 

Mẹ ơi

Mẹ đâu rồi

Mẹ đừng trốn con im lìm sau hương khói

Mẹ đừng ngồi trong linh vị bàn thờ

Mẹ nói gì đi đừng đùa giai như thế

Con gái dận hờn đợi mẹ dỗ dành con

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Đi chợ ngày thừa

 

Đôi tay buông thõng phía hư không

Vòng vo quanh chợ vòng vo mãi

Con mua lê táo như bùa ngải

Mua thịt xay về nấu canh mềm

 

Lòng con chới với con chới với

Mua mua chọn chọn trong chợ trời

Ngỡ thơm môi mẹ vui mắt mẹ

Mà mồ hôi con giọt rối bời?

 

Con về bày biện khắp nhà cửa

Con nấu con xay những thẫn thờ

Mẹ ơi nâng tàn nhang trầm lặng

Mẹ về mẹ hưởng chén đầy vơi

 

Trống không cùng khói bàn thờ ơi

Cơm canh tỉ mẩn lòng theo mẹ:

Con khói con mây, con gió nhẹ

Xin đỡ bước người chốn rong chơi

 

61 ngày con nhớ mẹ

 

Từ đó ngày ngày

Con sờ vào núi thời gian

Con tỷ mẩn số 14 vô tri

Tâm tư vòng theo số 8 lạnh lùng

Của năm 2020

 

Ngày ngày con âm thầm

Mẹ ở đâu trong dãy số 20

Con nhận ra mình đang níu kéo từng tờ lịch

Những tờ lịch rũ, mèm nước mắt

 

Bất lực thuốc cơm chăn áo của bệnh viện của nhà ta

Đôi tay buông lơi

Hơi ấm mẹ chìm trong đáy tim con

Vón thành cô đơn

Vón thành hãi hùng

Con thành rỗng không

Mẹ ơi

 

Có phép mầu nào không

Mở mắt ra là con có mẹ để thức khuya dậy sớm

Có phép mầu nào không để mỗi tối con được mẹ rầy la

Có phép màu nào không cho con còn mẹ

Để niềm tin con còn nơi ẩn nấp phía người mà

 

Mai con giỗ mẹ năm đầu

 

Một năm chỉ nhìn thấy mẹ

Trong mơ giọt ngắn giọt dài

Tỉnh ra đêm đầm đìa gọi

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi

 

Một năm lần tìm bóng mẹ

Khói hương hoa quả tiền vàng

Cơm canh thuốc men đường sữa

Nôn nao đợi mẹ úa vàng

 

Mẹ ơi xa gần ảo ảnh

Lặng im buốt rát hao gầy

Cực lạc mở về sóng sánh

Mẹ yêu! Con đỡ bóng người

 

(13 tháng 8 âm- 19 tháng 9 dương – năm 2021)

TRẦN KIM ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *