Thơ Trần Đức Tín: Tôi cà mau bốn bề nước mặn

Vanvn- Nhà thơ trẻ Trần Đức Tín còn có bút danh Khét là hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh sinh ngày 17.8.1989, quê quán Cà Mau, hiện sống và làm việc tại TPHCM.

Tác phẩm của Trần Đức Tín đã xuất bản: Tập thơ Rồi mình cũng xa lạ nhau – NXB Hội Nhà Văn 2018, Tập thơ Mình mắc cạn vào nhau – NXB Hội Nhà Văn 2020, Tập thơ Ở đậu trong nhau – NXB Hội Nhà Văn 2021, Tập thơ Chín nhánh da vàng – NXB Hội Nhà Văn 2022.

Anh được nhận các giải thưởng văn học: Giải Khuyến khích cuộc thi thơ Lục bát trên tập san Áo Trắng, NXB Trẻ 2019; Giải Nhì cuộc thi Thơ Đồng bằng Sông Cửu Long lần VI năm 2020; Giải Khuyến khích cuộc thi Thơ báo Văn Nghệ 2019 – 2020; Giải Nhà văn Trẻ – Hội Nhà văn TPHCM 2021 với tập thơ Ở đậu trong nhau; Giải Tác giả Trẻ – Hội Nhà văn Việt Nam 2022 với tập thơ Chín nhánh da vàng.

Nhà thơ trẻ Trần Đức Tín

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Thanh âm suối ngàn – Truyện ngắn của Đặng Bá Canh

>> Thơ Tạ Bá Hương: Cái còn lại hóa cái không

>> Bình Ca – Người không tình cờ của văn chương

>> Thơ Trần Bạch Diệp: Chúng ta cô đơn trong vòng ôm của mình

>> “Đi tìm dấu vân chữ” của Hoàng Kim Ngọc

>> Thơ Đinh Công Thủy: Khởi đầu một kết thúc

>> Chuyến than cuối – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hà

>> Thơ Nguyễn Thanh Hải: Còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

>> Lê Hồ Quang – Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng

>> Không kịp tạm biệt – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang

>> Thơ Lê Minh Vũ: Chợt thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông

>> Ca nương – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Yến

>> Thơ Nguyễn Trung Nguyên: Bây ráng học để làm người nhân nghĩa

>> Ôi ngát hương thời gian – Tuỳ bút của Huỳnh Dũng Nhân

>> Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

Tôi đi về phía núi

 

tôi đi về phía núi

người tày đã thôi mặc áo chàm

con chó đá ngàn năm giữ cửa

chỉ mình nó nhớ những lời then

 

tôi đi về phía núi

người mông quên điệu khèn

hồn đá vừa rời sín chéng

mận trắng như chiếc áo đưa tang

 

tôi đi về phía núi

thương mùa cấp sắc nghèo

mẹ dao giã đời mình vào đá

mấy kiếp người không trỗ nổi mùa hoa

 

tôi đi về phía núi

người bỏ bản bỏ làng

 

tôi đi về phía núi

gọi tên nấm mộ hoang

 

Sinh ra nhau

 

mắt em mất ngủ trên da thịt anh

ngày tháng này mỏi mệt

như chim non đuối trong mưa

không một lần vỗ cánh

 

đêm nơi anh không có bước chân người

âm âm ngõ tối

đêm nơi anh không có tay em

rượi buồn chốt cửa

 

ta sinh ra nhau ngày trăng không viên mãn

một nửa trăng đen

len lén về trời

 

em đừng là tiếng kinh

đừng từ bi ta cho những lần rong ruổi

 

đêm qua

H mang trăng về núi

lòng ta đầy ma trơi

 

Này em

 

này em

quê hương ở phía sau

nhưng mắt ta lại mọc phía trước

chúng mình chưa bao giờ nhìn chính diện quê hương

 

này em

nếu có thể, đừng đưa tôi về gặp mẹ

con đò xưa mục nát cả rồi

mùa lúa này vẫn mùa muôn năm cũ

trổ trùng trùng hạt lép vào tôi

 

này em

tôi cà mau bốn bề nước mặn

ông, cha, tôi và những câu ca cổ nhọc nhằn

 

vì đâu phải thân cây nào cũng hoá đước

nếu có thể

hãy chôn tôi với núi non

Tranh của họa sĩ Ngô Xuân Khôi

Thật thà như bóng ma

 

chúng ta đã khóc

trong chính ngôi nhà ta dựng

 

nước mắt trắng như tường vôi

không thể xô ngã nó

ta chỉ còn những dấu tay bất lực

 

đá núi nào ngày tháng mọc hoang trong lòng mình

đâu là sơn cùng thủy tận

 

H biết không

cái thở luôn là sự khởi đầu

 

chín nhánh sẽ cạn

núi non sẽ đổ

 

liệu chúng ta có thở thật thà như những bóng ma

 

Tôi còn

 

tôi còn đôi mắt cà mau

những đêm trăng vàng gốc đước

 

tôi còn ngồi rửa chân cạn

thương em thương cả đời sông

 

tôi còn giọng nói u minh

nương dấu bông tràm mà lớn

 

vọng cổ em đừng buộc lạt

tôi trôi trên sợi tóc nào

 

vì làng sinh ra từ biển

nên mình chát mặn đời nhau

 

em còn một vành nón lá

nghiêng tôi trú mấy cơn đau?

 

Những gam màu bao dung

 

có lẽ

lời gió không bao giờ tới

nước non ngàn dặm nhưng chật như đường chỉ tay

bơi và lạc

ngôn ngữ này ít ỏi

chúng ta không chọn thơ

chúng ta chọn trường ca

 

có lẽ

cánh hoa nở muộn là màu tím

dưới dập duềnh sóng biển

trên hoang dại lòng núi

ta còn nợ một mùa mắt nhau

 

có lẽ

bờ bãi ta từng qua sẽ mất đi vĩnh viễn

chữ s trổ vào giấc mơ như gai nhọn

 

màu nâu sòng và màu chàm

mẹ ta cả đời khâu vá

 

có lẽ

ngôn ngữ và tôi chưa từng bao dung cho nhau.

 

TRẦN ĐỨC TÍN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.