Thơ Trần Bạch Diệp: Có nhiều thứ không thể quên đi

Vanvn- “Có nhiều thứ không thể giữ lại/ Có nhiều thứ không thể quên đi/ Rồi một ngày/ Chúng tôi đã biết huýt sáo/ Khu vườn hoa cỏ mở ra/ Những chiếc tổ chim mở ra/ Một vòm trời/ Bình yên/ Xanh thắm thiết…”

Nhà thơ Trần Bạch Diệp quê quán Quảng Bình, hiện sống và làm việc tại thành phố Huế, đã xuất bản các tập thơ: Vũ điệu Lam (2012), Tùng gai (2014), Mùa Bạch Diệp (2020) và nhận Giải thưởng Thơ hay Tạp chí Sông Hương năm 2012.

Nhà thơ Trần Bạch Diệp

CÂY THANH TRÀ

 

Khi tôi mở những nhành lá

Một bầu trời con nít màu cỏ

Như chiếc tổ chim úp ngược

Và tiếng hót vang vang đâu đó

Trong lồng ngực ngôi làng

 

Khi tôi bị đánh đòn hay đợi cơm

Dưới những chiếc gai nhỏ tôi nằm êm

Không ai biết tìm tôi nơi đó

Có chú lính đạp xe qua làng

 

Những người lính trên con đường băng qua cửa rừng

Để lại dưới gốc cây thanh trà vài chéo dù xanh

Chúng tôi nhận làm quà

Như lời hứa ngày hoà bình gần kề

Rồi họ đi

Mất hút giữa trăng khuya

 

Họ mất hút giữa bầu trời rừng rực phía Tây

Đêm nào dì tôi cũng khóc

Cây thanh trà nghe lời khấn gọi một người tên Minh

Một quân đoàn ba lô che dù xanh

 

Chúng tôi lớn lên dưới những chiếc tổ chim

Thanh trà mấy mùa đơm trái chín

Dì tôi mái đầu bạc trắng

Như chéo dù hoa phơi trên nhánh thanh trà

Chiều lại chiều

Không ai đạp xe qua…

 

Có nhiều thứ không thể giữ lại

Có nhiều thứ không thể quên đi

Rồi một ngày

Chúng tôi đã biết huýt sáo

Khu vườn hoa cỏ mở ra

Những chiếc tổ chim mở ra

Một vòm trời

Bình yên

Xanh thắm thiết…

 

HẠT SƯƠNG

 

Đôi khi những lời đau đớn tối tăm cay độc

bật ra từ đôi môi khép

từ những kiêu hãnh cài then

em riết róng thay vì nụ hôn dài

thay vì những thì thầm đã hết

 

Trên chiếc ghế nhìn ra ô cửa

bóng anh còn đó

một đôi lần

như mây

như mây như sương như thực như mơ

anh là  tình yêu hoang đường của em

là sự cẩu thả giễu cười của số phận

 

Em đã bắt đầu câu chuyện này vào một đêm tháng tư

giọng nói của anh tan cùng đất nâu với tiếng rì rầm của trái cây mùa lên men nhẫn nại trong vườn

đừng thức tỉnh em

em luôn mất ngủ vì nỗi ám ảnh nhớ anh

mưa đã đến đây rồi

trốn vào đâu cũng ướt

 

Em muốn kể anh nghe câu chuyện giọt sương

vũ điệu của nước mắt

ngàn triệu năm ngóng đợi mặt trời

để chết đi trong giấc mơ hạnh phúc

 

Chẳng có gì hối tiếc

cho dù

sự trừng phạt là khoảng cách thời gian hay chốn hiu quạnh mà mắt em đang hướng tới

thần thánh không ở lại nơi đây nhưng nghi lễ tôn giáo vẫn diễn ra sau tiếng chuông nguyện lúc năm giờ chiều

như một sự rồ dại

không vô nghĩa

 

Hãy thức tỉnh em

khi anh trở lại

trên cánh đồng mặt trời

những hạt sương chết

trong sự chạm

vào tan  biến.

 

MÙA TRÁI CHÍN

 

Chồm qua cửa sổ mà hóng

Ngọn gió đẩy mùa thu

Lăn lóc trái

Bọn trẻ con cười sằng sặc

Một bài hát gì không rõ

Thơm mùi bánh nướng trong lò

 

Thèm chiếm hữu hương mộc quế

Trong nụ hôn sâu của trà

Nắng ầm ào khoe các kiểu

Trên bụi hồng già cô đơn

 

Mười ngón hương thảo thơm

Dấm dúi

Những ngón chân dưới bàn ăn tối

Nàng giữ cho mình sau bờ tóc rối

Một nụ cười trẻ con…

 

CÁNH CỬA MÙA THU

 

Những bình minh

Trắng lạnh vùng kí ức rỗng

Ngày nhiều gió

Những con đường gió

Như cuốn cho hết sạch lá thu đi

 

Người đàn bà bước qua cánh cửa mùa thu

Chiếc áo choàng

Màu xám chân trời nặng

Bầu ngực lạnh thấm làn vải tê buốt mắt trời

Nàng mang theo bài hát tuổi thơ trên con đường kiếm tim xa xôi

Mặt trời chảy máu trên cánh đồng

Lắng nghe sự im lặng của đêm

chuyển thành màu trắng

 

Đêm qua lục lọi khăn áo mùa đông

Mỗi màu áo kể một câu chuyện về anh

Lớp lớp mùa xuân mùa hè

Phải có một cái tủ lớn

hay mang ra đồng

chờ gió

 

Những cánh cổng tháng mười đã mở

Bầy chim cu mượt mắt cườm

Vườn cải cúc tần bối rối trổ bông

Sáng ra

Ai đặt nhúm cỏ xanh trước hiên nhà

Như đánh dấu mình

đang lạc

vào hướng đúng

Tranh của họa sĩ Nguyễn Lương Sáng

NHẬN DIỆN

 

Ơ kìa hàng cây muối

Hỏi ta còn yêu không

Căn gác hiu hiu gió

Người lạ ngồi đăm đăm

 

Kia là bờ rào cũ

Hàng hiên chuyện vãn trầm ngâm

Chiều treo lời trăng gió

Gió cao mà buồn dâng dâng

 

Ngó lên giữa tầng xanh

Ta nghe những người yêu nhau than thở

Cafe phố tím chòng chành

Chiều đổ tầm phào lăn tăn

 

Phố bây chừ cũng lạ

Như cách người yêu ta

Ngày cũ mặt trời mùa hạ

Vọng buồn giọng chuông xa

 

Ngày vừa găm thêm mảnh vỡ

Lên những lối về trống không

Dấu nào bầm đau vạt cỏ

Dấu nào vẩn nước mưa trong

 

Yêu hay thứ gì nhang nhác

Ta bỗng trở thành người dưng

Thả khói lên trời và bước

Khoát tay ôi ngày thong dong!

 

CHỊ VÀ EM VÀ LÀNG

 

Chúng mình như những bông diếp dại

Bên sườn đồi tràn gió sớm mai

Ngực nhú trăng mười bốn

Tiếng cười xanh giếng trời

 

Chị và em gánh nước ao sen

Mặt trời vàng ròng vỡ ra từng mảnh

Múc cả tiếng chim tưng bừng đám lá

Đường làng hớn hở những ban mai

 

Trên chiếc võng bà đan chị hát ru em

Ru qua hết một chái nhà

Ru về bãi ngô căng mật

Cả ngôi làng tràn khúc ngợi ca

 

Một bầu trời ướt đẫm nước mưa

Những khu vườn úa tàn buồn bã

Chỉ đàn kiến từ gốc cau biết rõ

Ngọn gió nào rưng rưng

 

Mùi phân bò khô mùi khói rạ ấm nồng

Cho ta bớt bơ vơ khi thấy mình đã lớn

Giữ tấm chăn mùa màng cho những đêm gió trở

Nghe tiếng làng qua kẽ lá thưa.

 

DẤU VẾT

 

em biết rất rõ

từ lúc bắt đầu

chỉ là giấc mơ hoang đường của em

con đường ra biển

 

em quẩn quanh trong vũng tù trước biển

em hoảng hốt lục tìm anh trong kí ức trước

biển

 

không không

chỉ là gió

gió vu vơ rèm cửa

vệt mascara trên chiếc khăn màu trắng

em không thể vò sạch bằng nước mắt

anh hiểu không

có nhiều thứ

không thể lau được bằng nước mắt

như ánh sáng kia trên bầu trời hoàng hôn và

bình minh của biển

như sự nín lặng bất lực của cát

 

như bàn tay bên cạnh một bàn tay

 

dấu vết thành sẹo

vết sẹo trong tim em lớn hơn mây trên trời

loang ra như những hố bê tông

đóng đinh mặt đường thinh lặng

 

khóc đi

giai điệu cuối cùng

bản giao hưởng Schubert

như một

sự tiễn biệt

 

vĩnh viễn những dấu vết

em mang.

 

BIỂN NHẬT LỆ

 

Những sợi dây đàn

Căng trong thùng xe

Trăng từ viền môi biển

Rơi xuống bàn chân bết cát

Anh không nói lời nào

 

Có thể lời đang bị nhốt trong chiếc hộp gỗ

Căng dây

Anh không thể chơi đàn lúc này

Không có bài ca để chúng ta cùng hát

Ôi những vì sao lạc

Đi mãi quên mất đường về

Biển đã khép mắt khuya

Vẫn ràn rụa sóng.

 

Em vừa qua phố Tam Toà

Em vừa ghé chợ đêm

Những đám bạn ngồi bên những chai bia xanh

Không nghe tiếng cười của anh

Không còn gì của anh

Cả mùi hương bánh tráng nướng khô giòn

Cũng mang một vị khác

Thành phố nghiêng về phía biển

Thở một hơi thở khác.

 

Nếu em thu mình lại

Trên hỏm ngực hôm ấy

Để đôi môi chạm tới

Một lời thì thầm

Thì những cơn đau dằng dặc triệu kiếp

Có theo nhau nhau chìm xuống

Dưới bờ nước ngập ánh trăng

 

Không một lời

Được thốt qua vòm họng

Và bờ hông

Rất lạnh

Không có ánh mắt nào

Đủ sưởi ấm

Ngoài hơi thở anh

Những sợi dây đàn

Chưa kịp cho biển một hợp âm

Dù đó là lần cuối cùng…

 

Chúng ta sẽ không thể đến bờ kia

Chỉ là tưởng tượng

Tình yêu không có thực

Em đưa tay hái những chùm sao

Siết chặt.

 

TRẦN BẠCH DIỆP

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.