Thơ Trần Bạch Diệp: Chúng ta cô đơn trong vòng ôm của mình

Vanvn- Nhà thơ Trần Bạch Diệp vừa được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Họ tên khai sinh Trần Thị Bạch Diệp, còn có các bút danh  Bạch Diệp, Tuệ Lam, Trần Ngọc Diệp, quê quán Lệ Thủy, Quảng Bình hiện chị sống và làm việc tại thành phố Huế.

Tác phẩm của Trần Bạch Diệp đã xuất bản: Vũ điệu Lam – Tập thơ – NXB Văn Học 2012, Tùng gai – Tập thơ – NXB Văn Học 2014, Mùa Bạch Diệp – Tập thơ – NXB Hội Nhà văn 2020; được nhận Giải thưởng Thơ hay Tạp chí Sông Hương 2012…

Nhà thơ Trần Bạch Diệp

Nhà thơ Trần Bạch Diệp quan niệm rằng: “Thi ca là nghệ thuật của tâm hồn. Đó là những gì thiêng liêng sâu kín khó thể gọi tên. Là sự cô đơn tìm gặp hay những giấc mơ luôn nuôi nấng đem lại bất ngờ, như một món quà Thượng Đế trao tặng.

Tôi không tham vọng để lại dấu vết của mình cùng thơ. Tôi viết để trò chuyện với mình, để giữ lại giấc mơ đứa trẻ chạy dọc bờ sông gió, để khóc cười thành tiếng, được tự do dưới mặt trời không cần che kín mặt. Để yêu thương hơn niềm vui cả những nỗi đau, để đẩy hòn đá ngược dốc từng ngày mà rằng Sống, về cơ bản là hạnh phúc“.

 

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> “Đi tìm dấu vân chữ” của Hoàng Kim Ngọc

>> Thơ Đinh Công Thủy: Khởi đầu một kết thúc

>> Chuyến than cuối – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hà

>> Thơ Nguyễn Thanh Hải: Còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

>> Lê Hồ Quang – Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng

>> Không kịp tạm biệt – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang

>> Thơ Lê Minh Vũ: Chợt thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông

>> Ca nương – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Yến

>> Thơ Nguyễn Trung Nguyên: Bây ráng học để làm người nhân nghĩa

>> Ôi ngát hương thời gian – Tuỳ bút của Huỳnh Dũng Nhân

>> Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

 

Bạn biết

Khi nàng làm món bánh táo

Căn bếp nức mùi thơm

Sân thượng hoa hồng và hương thảo bốn mùa

 

Bạn biết

Đôi khi nàng cười lớn giữa đám bạn gái

Mỗi sáng cuối tuần phòng khách rộn ràng váy áo

Mặt trời lên phía bờ rào nhà nàng

 

Ai cũng biết

Phố nàng qua bên bờ sông thơm

Nắng xanh bốn mùa

Ríu rít chim câu đất lành đập cánh

 

Ai cũng biết

Những tấm hình nàng cười rất xinh

Mấy khi nàng khóc

Người ta nói

Cớ gì nàng khóc…

 

Khi vũ trụ say giấc

Nàng lục lọi chiếc chìa khoá duy nhất

Mở căn phòng bí mật

Bước chậm trong bóng tối

 

Ứa nước mắt vì mất ngủ

Ứa nước mắt vi chờ đợi

Một điều

Âm thầm không thể nói

 

Như một nhành diếp dại

Chờ trăng.

 

DƯỚI NHỮNG VÌ SAO

 

Khoảng tối giữa chặng nghỉ của những câu đùa

Trượt ánh mắt trân trối của anh trên cổ tay em

Xa hơn một hàng rào

Một nhành cây chới với

 

Giờ đây hơi thở em bình thản

Dưới những vì sao

Giữa mơ và thật

Em giấu sự nín lặng trong bàn tay sấp

Lời không thể chạm

Như bàn chân đặt im trên mặt đất

 

Chúng ta đã đi xa quá xa và đến hồi trở lại

An toàn trong diễn ngôn hối hả

Như kiểu cứ cười lớn

Trong một đêm tiết trời thật đẹp

Sẽ khoả lấp

Vệt xước những cọng cỏ khô trong mắt.

 

HAY LÀ CHÚNG TA RA BIỂN

 

Em nhìn qua cửa sổ

dưới mặt trời

biển duỗi

chúng ta chỉ còn vài giờ

em không thể đợi một hoàng hôn

muộn

cùng những vì sao

đêm qua

vừa đêm qua

biển cong như cái khoát tay

mặc kệ thời gian

để lại dấu vết

trên chiếc ghế

và mùi hương ấm trà

chưa kịp chêm nước

 

Hay là chúng mình ra biển

đi anh

sóng tràn bờ cát

phủ lên những bông muống biển

cả những hàng rào xiêu vẹo

mặc kệ thời gian

con còng biển bò ra

từ cái hang nhỏ xíu

tìm tự do dưới ánh trăng

ngơ ngác

như em

đập cánh hải âu vài giờ

đêm rộng quá

đâu bến bờ

hãy rời khỏi đây

đi anh

chân trần trên cát

biển đêm mặn chát

như nỗi buồn

dưới vầng trán lặng thinh lớp lớp

vai xương tóc ướt

em giữ hơi ấm tay anh

như sóng

ngàn đời bên cát

 

Anh nói đi

đừng mang nỗi buồn

vào lúc chiều tối

em sẽ không nhắm mắt

khi ngủ

sẽ không thể nhìn

khi thức

bất kì ánh sáng nào

ngoài khuôn mặt anh

hay là

chúng ta ra biển đi anh…

 

GIAO MÙA

 

Khi đàn chim bay đi

Chuyến xe mùa đông vừa đổ dốc

Một giây khắc lãng quên êm ái

Mùa qua hiên nhà

 

Ta cược với mình

Chẳng còn gì êm ái hơn đâu

Một ngày ta đứng giữa khoảng không

Trên đầu là bầu trời xanh ngắt

Nhìn những con đường ta qua trong lặng im bình thản

Thôi

Ta dừng lại ở đây.

 

Sao cái dáng nhìn nghiêng bất chợt làm ta đau

Hôm ấy biển nổi cơn dông

Người nói sợ sóng cuốn ta đi mất

Người nói đừng tìm nữa

Những cơn đau rất dài

Và mưa sẽ không bao giờ dứt.

 

Chiều nay

Đàn chim ngủ đông đập cánh trở về

Nâng khuôn mặt trước gương thuần khiết

Cảm ơn giây khắc lãng quên

Ta biết

Ngày mai trời sẽ xanh.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

ĐỪNG HÁT KHI LÊN ĐỒI

 

Những đứa trẻ

Vẽ giấc mùa hè

Trong căn lều gió

Chiều gấp lồng ngực thở

Anh ở đây

 

Chạm vào nhau chạm vào đêm

Lời lời qua vạt cỏ êm

Ngọn đồi những vì sao đều biết

Gốc cây u buồn của em

 

Đừng hát khi lên đồi

Nắng sẽ mang người đi mất thôi

Không phải lối về nhà

Những vì sao hút vào bóng tối

Rừng sẽ buông và ngày sẽ khép

Nỗi buồn chảy qua

 

Một giấc mơ nổi loạn

Từ những lời kinh bền bỉ hằng đêm

Chúng ta cô đơn giữa khu rừng đời mình

Chúng ta cô đơn trong vòng ôm của mình…

 

Chỉ là gió, chỉ là gió thôi

Đừng hát khi lên đồi

Những đứa trẻ tóc trắng

và giấc mùa hè

bỏ ngỏ…

 

HÀ NỘI

 

Em nhủ thầm

Bánh khúc nóng nơi góc phố Hàng Da

Dẻo thơm đến mềm môi

Lúc năm giờ sáng

Cốm sen ủ ấm bàn tay

Em yêu anh thêm được một ngày

Với mùi hương Hà nội

 

Yêu anh thêm ngày nữa

Nhớ tiếng tàu điện leng keng

Chiều rủ lá như cây

Ai rũ áo anh

Quên sạch màu mắt em

Đăm đắm

 

Phố mùa xưa

Cây lá níu nhau không rời

Bàn tay em níu anh không lời

Đêm nào em cũng mơ

Trời Huế sương thơ

Những cơn mơ gọi thức năm giờ sáng

Cơn mơ có mùi hương nha phiến

Gây bão xô lệch chiếu chăn

Anh không nhớ mắt em màu nâu hay màu nhung

Hà nội của anh mưa trắng

 

Can cớ chi em hờn phố

Yêu và đau vô cớ

Chỉ là vài thứ

Nhào trộn Vũ Di Thiên An tiếng gà tiếng gió

Thoáng như điệu nhảy trẻ con

qua bờ cỏ

Run rẩy bên thềm băng rạn vỡ

Trò chơi những nụ hôn …

 

Hà Nội ơi!

Một ngày nữa thôi

Ánh nhìn thiêu đốt tàn rồi

Em không thể thốt lời

Yêu anh lần nữa!

 

LÀNG 

 

Tôi nhớ

Lần đầu tiên tôi đi về hướng Nam

Gió con tàu thổi tóc tôi bay

về phía những ngọn đồi

Lần nào tôi cũng khóc

Cả những lần đi về hướng Bắc

 

Tôi nhớ làng trên ban công phố

Mùa lá rụng

Những cơn mưa gọi về im vắng

Sao ta lại đi xa đến thế

Mưa sáng chói những thanh sắt đường ray

 

Tôi nhớ lần đầu người hôn tôi

Những vì sao lấp lánh như bàu nước của làng

Rồi người không đợi tôi trên sân ga nữa

Những ngọn đồi trượt xa ngoài ô cửa

 

Giữ chiếc áo màu xanh

Mẹ dặn con hãy trở về làng

Nhặt lại những gì mình đánh mất

Chân đất tôi trèo qua hàng dương

Ngôi nhà trong ngực có cửa sổ

Là cánh đồng mùa Xuân rộng mở

 

ĐỪNG KHÓC KHI NHÓM BẾP

 

mùa đông mở những chiếc hộp

một hàng cây ánh sáng

một cánh cửa gỗ

nàng kéo rèm

trút gió

 

ngân rung khúc Giáng sinh

hay mê hoặc kiểu híp – hóp

nàng nằm co

trông như con mèo phơi nắng

xuôi như tiếng vọng

làm dấu thánh thầm một cái tên

 

cây thánh giá, cổ và chiếc xương đòn

thật hợp lý

thách thức thời gian

căng lên những sợi gân tay

trắng thêm vài sợi tóc

nhưng sẽ không ai thấy nàng khóc

khi nhóm bếp

 

những lớp bụi tội lỗi

xưng tội màu men sứ xanh lơ trên chạn

nàng nghe lời kinh cất lên từ những trang thơ

rơi xuống chiếc giường đầy lông vũ

những chiếc gối trẻ con

thơm mùi bánh nướng và tiếng lục lạc

 

nàng hợp lý

hay thách thức thời gian

lơ lửng

giọng chuông

trên đôi giày cao gót

 

họ

những người đàn ông không biết

làm gì trước sự im bặt tiếng chuông

 

KINH MÙA ĐÔNG

 

biển xa kia đã hoàng hôn

mục đồng lùa bầy gia súc

hãy nhóm bếp và đừng nên khóc.

 

ơn Chúa cho khí con thở gạo muối con ăn người tình con yêu những đứa con trai con gái của chúng con cười vang dưới một mái nhà

 

ơn Chúa màu đỏ trên toan tiếng chuông ấm chiều tiếng súng bặt ngưng bầy chim nhỏ tránh đông bay trở lại

 

cảm ơn Chúa cho khoảnh sân nhà con có nắng con sẽ mang phơi chiếc áo của người con yêu cùng ngày tháng cũ trong làn gió hương trầm

 

cảm ơn mắt trời ngọn hải đăng Người thắp sáng trên đồi tuổi thơ cây thánh giá cho con tin rằng dù không ai nhìn không ai nghe thấy thì mặt trời vẫn mở những chiếc hộp nhỏ cho căn phòng con đang thở và ngoại đưa bàn tay ấm áp xoa đầu con hãy ngủ êm đừng thúc dậy lúc hai giờ sáng con sẽ cười lớn nhảy múa hay khóc thầm trong cổ họng thì tiếng chuông cũng đã rung bếp lò đã thắp vang vang tiếng hát thiên thần ngoài ô cửa mở và mặt trời đang chiếu sáng những hàng cây…

 

TRẦN BẠCH DIỆP

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.