Thơ Tạ Bá Hương: Cái còn lại hóa cái không

Vanvn- Nhà thơ Tạ Bá Hương vừa được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh tốt nghiệp Khoá 7 Trường Viết văn Nguyễn Du, hiện là Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Tuyên Quang, Tổng Biên tập Tạp chí Văn Nghệ Tuyên Quang.

Tạ Bá Hương đã xuất bản các tập thơ: Dòng sông thời gian (2002), Đêm trở giấc (2010), Đôi mắt đợi (2021) và được trao Giải B Giải thưởng VHNT của Uỷ ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, năm 2021; Giải thưởng VHNT của Hội VHNT các DTTS Việt Nam, năm 2021.

Nhà thơ Tạ Bá Hương

Theo nhà văn Trịnh Thanh Phong: “Nhà thơ Hữu Thỉnh, khi còn là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam có lần nói với tôi: “Tạ Bá Hương nó như là cái hạt rơi vãi ven bờ đê ấy, nhưng nó sẽ nảy mầm, cái mầm ấy có sức vươn xa đấy, Hội cần chú ý giúp đỡ để nó trưởng thành…” Còn cố nhà thơ Mai Liễu thì ví Tạ Bá Hương là một tác giả thơ luôn biết “tự thân tách vỏ nảy nầm”. Riêng tôi, khi đọc thơ của Tạ Bá Hương, tôi cảm thấy trong thơ anh giống như như dòng sông chia ra nhiều nhánh chảy. Nhánh tìm về chỗ trong trẻo của suối ngàn để tìm lại những xôn xao đầu nguồn; nhánh lầm lũi bên sườn đồi, sá đất quê mùa nơi anh sinh đẻ; nhánh ngỡ ngàng khắp các địa danh mới lạ trên các nẻo đường quê hương đât mước, để rồi ba nhánh ấy cùng tụ về một khát vọng – khát vọng yêu thương, hạnh phúc. Nói điều này không tự ý chủ quan, bởi thơ Tạ Bá Hương tự có điều đó”.

 

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Bình Ca – Người không tình cờ của văn chương

>> Thơ Trần Bạch Diệp: Chúng ta cô đơn trong vòng ôm của mình

>> “Đi tìm dấu vân chữ” của Hoàng Kim Ngọc

>> Thơ Đinh Công Thủy: Khởi đầu một kết thúc

>> Chuyến than cuối – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hà

>> Thơ Nguyễn Thanh Hải: Còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

>> Lê Hồ Quang – Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng

>> Không kịp tạm biệt – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang

>> Thơ Lê Minh Vũ: Chợt thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông

>> Ca nương – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Yến

>> Thơ Nguyễn Trung Nguyên: Bây ráng học để làm người nhân nghĩa

>> Ôi ngát hương thời gian – Tuỳ bút của Huỳnh Dũng Nhân

>> Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

NHỚ SÔNG GÂM

 

Đi dọc những mùa măng

không kịp về Năng Khả

nhớ cồn cào sông Gâm

chậm nguồn qua Bến Thủy

 

sóng nói lời thủ thỉ

với đám mây đang bay

rừng nói lời cổ thụ

tỏa bóng xuống vai ngày

 

tôi là trai bản Tày

ấm một vùng bếp lửa

khung cửi vẫn còn đây

cả nết ăn nết ở

 

nhớ dòng sông duyên nợ

dễ gì có thể quên

theo mẹ xuống chợ phiên

lời then thơm rượu cất

 

gửi giọt nắng màu mật

thắp vàng trên lưng sông

cả đám mây hành khất

trải lụa lên mặt đồng

 

em tôi đã lấy chồng

cha mẹ giờ khuất núi

chị gái cũng sang sông

mấy khi còn trở lại

 

tôi qua ngày thơ dại

sông Gâm chẳng chịu già

sông nhắc tôi nguồn cội

lắng bồi trên dặm xa

 

sông đã nuôi chúng ta

qua cỗi cằn đất khát

con gái thơm ngát hoa

đám trai rừng thêm bạn

 

ơi sông Gâm mùa cạn

ơi sông Gâm mùa đầy

nỗi nhớ không hữu hạn

theo tôi về sớm nay.

 

GHI Ở ĐẤT TỔ

 

Lần tay giở dấu vương triều

từng trang nhỏ máu xuống điều xưa sau

 

áo bào, ngựa tía về đâu

chiều nay đất Tổ trắng màu mưa bay

 

nỏ thiêng mở cõi nơi này

nước non ngàn dặm cờ bay rợp trời

 

cõi người một chốn mê tơi

đế đô còn vọng những lời tung hô

 

lần theo bậc núi lô nhô

thời gian bốn mặt, ráp thô hình hài

 

từ trong trầm tích đất đai

trống đồng vọng suốt dặm dài mặt đêm

 

giá mà thuở ấy vắng em

thì trời đất Tổ chẳng thêm gió lùa

 

chắp tay đứng trước tượng vua

tôi nghe được cả những mùa bão dông

 

cái còn lại hóa cái không

cái không còn, hóa dòng sông máu trào

 

đi qua mấy cuộc binh đao

kiếp người nương trốn lao xao kiếp người

 

ngai vàng, ngựa tía về trời

chuông chiều đổ nhịp mấy lời trầm luân

 

bước mây rũ áo bụi trần

hình như có tiếng trong ngần hạc bay.

 

CÁT BÀ

 

Trăm ngàn núi mang hình hài của đảo

bên góc trời thương nhớ hiện ra

trăm ngàn sóng mang hình hài của biển

trước mảnh mai dáng vóc một Cát Bà

 

những cái tên cũng bắt đầu từ cát

cát nuôi em, nuôi lớn những kiếp đời

con còng gió ngủ vùi trong cổ tích

đã trở về bên cánh võng nằm nôi

 

đêm khát gió gối đầu lên ngực sóng

nghe đại dương kể chuyện với mây trời

ta nhặt lên tiếng trầm hùng của biển

sóng Cát Bà thấm mặn nỗi buồn vui

 

ta tìm gặp dấu chân người mở đảo

họ đi từ bóng tối đến ban mai

mỗi dấu chân, mỗi cuộc đời cay đắng

để sớm nay ta gặp sóng vạn chài

 

cuối hạ Cát Bà đương có bão

bão trong lòng hay bão tự ngàn xưa

ta nhỏ bé trước hình hài của đảo

trước cánh chim trời nghiêng xuống một triền mưa

 

trên vịnh đảo bình minh sẽ bừng thức

nắm tay em ấm nóng một Cát Bà

ta nhận về những gì thân thuộc nhất

của đất liền, của thăm thẳm biển xa

 

nơi biển xa, bóng con tầu sóng hát

và bão dông rình rập phía ngư trường

trên hải trình vươn ngực mình ra biển

lắng phía nào cũng dáng vóc quê hương.

 

KHÚC RU BIỂN

 

Trời còn đổ nắng chang chang

đã xanh lối cỏ những hàng mưa quây

 

phố xa mảnh nét lông mày

nên biển cứ sóng nên ngày cứ xanh

 

tìm thơm một ngọn gió lành

anh neo cặp mắt thác ghềnh trùng khơi

 

đưa em đi dọc mặt trời

vu vơ biển hát những lời vu vơ

 

cánh buồm đậu trắng giấc mơ

anh kê biển gối bằng thơ của mình

 

câu thơ ấm phía bình minh

ngày mai biển, một hành trình sóng xa

 

chân trời chớp bão đi qua

nông sâu nỗi biển vỡ òa giấc say

 

anh cầm lời sóng trên tay

và em mắt biển đã đầy nắng mai

 

đêm thì rộng, ngày thì dài

ru em bằng một bờ vai dịu dàng

 

ngày đi nắng đổ chói chang

anh về làm cát mơ màng biển em.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

MÙA THỔ CẨM

 

Trở lại ngôi nhà bên núi

nơi rạ rơm bình yên nằm ngóng mùa về

ngang qua cánh đồng bàn chân nứt nẻ

vết bùn lấm láp tuổi chăn trâu

 

thèm được cời than ngắm từng bông hoa lửa

góc bếp phên thưa chẳng chắn nổi cơn gió lùa

nơi hai mươi năm em lặng thầm bên khung cửi

dệt núi

dệt sông

dệt nên những cánh đồng

mùa đông nở hoa tràn ra trên vuông thổ cẩm

 

tiếng nai tác biết mình về đến bản

con suối quanh co phơi lụa phên chiều

núi vẫn cao gập ghềnh dốc dựng

hốc mắt nhà sàn mây trắng vờn theo

 

mẹ tóc bạc qua mấy mươi năm làm lụng

như cổ thụ giấu mình bên cánh rừng già

cời nắm than cho bếp thêm đỏ lửa

mẹ kể lại ngày em làm dâu bản xa

 

lật thời gian vụt đi như tiếng hoẵng

nghe mạch rừng tuôn chảy ở trong người

sẽ không còn mùa bông trở lại

chiếc khung cửi nằm im bên góc bếp

vuông thổ cẩm nhạt màu hoa

 

vạt cải nương đổ ngồng trên núi vắng

gánh thổ cẩm em mang đi rồi

con suối réo sôi nức nở

mùa bông còn nở trắng trên tay tôi.

 

LỜI KÈN

 

Anh thổi kèn pí lè

lời kèn bay vào ngực

em cời ngọn lửa hồng

nơi trái tim thổn thức

 

lời kèn anh réo rắt

bay qua chín tầng trời

bay qua mười tầng đất

đậu vào trái tim em

 

kèn anh thổi nhiều đêm

sao em không mở cửa

kèn anh thổi nhiều tháng

sao em không tin anh

 

mùa xuân đang lên xanh

cửa buồng em mở đấy

trong lời kèn anh thấy

sắc chàm lẫn trong sương

 

lời kèn bay trên nương

nâng đôi chân khỏi vấp

lời kèn anh trong vắt

nước suối nguồn bản ta

 

lời kèn anh bay xa

lời kèn anh ở lại

lời kèn nói lời rừng

lời kèn nói lời núi

 

lời kèn nói lời thương

xuân này nhờ ông mối

mang vòng bạc vòng yêu

đến nhà em so tuổi.

 

SÔNG CHẢY QUA THÀNH PHỐ

 

Những ngọn gió thổi ngược về xưa sau

lấp lánh mặt sông chứa đầy mật ngữ

chẳng bao giờ sông ngủ

sông nói lời mênh mông

lầm lũi một đời khát vọng

 

những ngọn sóng ồn ào khúc hát ngân nga

mỗi buổi chiều lọt xuống lòng sông vắng

khúc hát bãi bồi

mùa màng xanh thắm

khúc hát bên trời

ru miền xa thẳm

chẳng có gì ngăn nổi, sông trôi

 

phía sau sự dẫn dụ của bầu trời

oằn mình vạn dặm

bờ bãi sau lưng

thành phố chứa đầy ánh sáng

sông ngộp lên mê sảng

thêm mùa nước cạn, thêm cơn thở dốc

 

ai vừa đẽo gọt lại khúc sông này

khi phù sa chảy tràn qua thành phố

những khối bê tông, những ồn ào xe cộ

sự dẫn dụ của ánh sáng vô tình làm sông đau?

 

nhớ những ngày sóng bạc vượt ngàn lau

mùa trăng đầy, trăng khuyết

mùa cá ngược nguồn, mùa tôm ngược thác

những mưa rừng, chớp bể

sông nói lời mênh mông nên ngàn năm sông trẻ

 

đến thở thôi cũng chật chội nơi thành phố này

sông ốm gầy đi quá nửa

chỉ còn lại đôi bờ chứa đầy những gió

và ông lão đánh cá

bóng đổ dài trên bến sông mưa

ông lão buông chài đơm lại khúc sông xưa.

 

TẠ BÁ HƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.