Thơ Phạm Trường Thi: Làm vua chết chẳng được chôn đúng mồ…

Vanvn- Nhà thơ Phạm Trường Thi sinh ngày 22.12.1947 quê ở Điền Xá, Nam Trực, Nam Định; hiện thường trú thành phố Nam Định. Ông nguyên là Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Nam Định, Tổng biên tập Tạp chí Văn Nhân; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nghệ sỹ Sân khấu Việt Nam; Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Nam Định; Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu, bảo tồn và phát huy văn hoá dân tộc khu vực Đồng bằng Bắc bộ.

Nhà thơ Phạm Trường Thi

Các tác phẩm đã xuất bản:

THƠ

– Quả đương mùa (in chung) Hội VHNT Hà Nam Ninh-1985

– Cây mùa hè, cây mùa đông (Thơ Thiếu nhi) NXB Thanh niên-1994

– Gọi cánh buồm- NXB Hội Nhà văn-1995

– Lời trái tim- NXB Thanh niên-1998

– Không thể không có lửa- NXB Văn học-2001

– Người qua bên ấy- NXB Hội Nhà văn- 2004

– Khi bước chân ra cửa- NXB Hội Nhà văn- 2014

– Mênh mông cát trắng-NXB Hội Nhà văn- 2020

VĂN XUÔI

– Chặng đường bên Bác (Ký, in chung) NXB CAND-1970 (Tái bản 1985)

– Vết sẹo hình con rết (Tập truyện ngắn) NXB Thanh niên 1996

– Bí mật cái vực Làng Thượng (Truyện thiếu nhi) NXB Hội Nhà văn-2009

SÂN KHẤU

– Không phải hồn ma (Kịch dài)

và nhiều kịch ngắn khác

GIẢI THƯỞNG

Các giải thưởng VHNT:

– Giải C Tập thơ: “Gọi cánh buồm” Giải thưởng VHNT Nguyễn Khuyến 1995.

– Giải B (Không có giải A) Tập truyện ngắn; “Vết sẹo hình con rết” Giải thưởng VHNT Lương Thế Vinh 2000.

– Giải A Tập thơ: “ Người qua bên ấy” Giải thưởng VHNT Lương Thế Vinh 2005.

– Giải B Tập thơ: “Mênh mông cát trắng” Giải thưởng VHNT Lương Thế Vinh 2021.

– Bằng khen Tác phẩm: “Sắc áo Chi đoàn” Liên hoan phát thanh toàn quốc, Đài TNVN.

– Bằng khen tác phẩm:“ Mộng thằng cò” Liên hoan phát thanh toàn quốc Đài TNVN.

– Huy chương bạc kịch nói: “Vận làng ta đã đến”Liên hoan phát thanh toàn quốc Đài TNVN.

_____________________________________

CHUYÊN ĐỀ VĂN HỌC NAM ĐỊNH:

>> Lão Bõm – Tiểu thuyết của Trần Quốc Tiến – Kỳ 2

>> Lão Bõm – Tiểu thuyết của Trần Quốc Tiến – Kỳ 1

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 3

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 2

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 1

 

Làm vua

 

Làm vua tưởng sướng một đời

Hóa ra lại khổ hơn người thường dân.

 

Thứ nhất, là sợ áo quần

Như trói, như buộc từ chân lên đầu.

Thứ nhì, sợ cằm không râu

Không râu, kẻ hạ, người hầu hắn kinh.

Thứ ba, sợ yến linh đình

Xơi vào, phá hết cả hình lẫn eo.

Thứ tư, sợ phải thiết triều

Trước quan văn võ nói điều gì đây.

Thứ năm, sợ đám chân tay

Miệng thì bẩm dạ bụng đầy gươm đao.

Thứ sáu, sợ món tào lao

Hơn trăm cung nữ, cô nào cũng ngon

 

… Còn điều này nữa sợ hơn

Làm vua chết chẳng được chôn đúng mồ…

 

Những ngôi sao tôi nhặt

 

Đi dọc chiều biên cương Tổ quốc

Mới rồi cuộc chiến đi qua

Không để ngắt những cánh hoa

Hay chọn mẫu đá

Là tôi nhặt những ngôi sao màu đỏ

Những ngôi sao…

 

Những ngôi sao vùi trong đất chiến hào

Rơi trên rìa cỏ

Nằm rải rác khắp đường phố đổ

Thời gian rỉ han

Trên từng cánh nhỏ.

 

Cần chi gợi về quá khứ

Cũng dễ dàng nhận ra

Những ngôi sao đỏ bầm như xác lá

Người lính mang sao “đã đi xa”.

 

Người lính mang sao

(hẳn người lính già)

Đã một thời dương cao cờ Bát Nhất

Đã một thời gặp ta mặt mừng, tay bắt

Giờ đâu?

 

Người lính mang sao

(hẳn vừa hết tuổi chăn trâu)

Trong Công xã cháo hoa cuộc đời lay lắt

Chỉ biết khẩu súng cầm tay hình chữ”nhất”

Giờ đâu?

 

Những người lính lứa tuổi khác nhau

Khuôn mặt khác nhau

Đều mang ngôi sao màu đỏ trên đầu

Với khát vọng của lầu Trung Nam Hải

Họ đã đến mảnh đất này

Vùi thây dưới tầng cỏ dại.

 

Đi dọc chiều nghĩ suy mê mải

Nhặt những ngôi sao

Sắc máu

Trái tim tôi nhói đau.

 

Cuối 1979

 

Đi chợ Phong Lưu

 

Không cùng đi chợ Phong Lưu*

Tại mình hai đứa hai chiều cách xa

Em giờ – em của người ta

Còn anh – anh vẫn như là ngày xưa

Cái ngày trên bến tiễn đưa

San ga sơ tán, cơn mưa ồn ào

Vòng tay anh trọn ước ao

Và em nhận cả khát khao một đời

Thế rồi tàu cũng đến nơi

Tiếng còi xóa vội mấy lời chia tay

Mười năm như cánh chim bay

Đạn bom nào chắc có ngày gặp nhau

Nên bây giờ trách gì đâu

Một tình lỡ, để nỗi đau hai người

Lang thang vào chợ mình tôi

Nhởn nhơ vó ngựa, đâu người yêu thân

Tâm tư hòa với rượu cần

Tôi say uống trọn như lần em trao

Chợ đông tiếng người xôn xao

Dưới ô từng cặp, ai nào lẻ loi?

Chỉ mình tôi – chỉ riêng tôi

Nhớ em thơ viết ô trời nghiêng che…

_____________

  *Chợ Phong Lưu ở Mèo Vạc, Hà Giang năm họp một lần vào ngày 26 tháng 3 Âm lịch cho những đôi tình nhân lỡ dở gặp nhau chuyện trò và than thở.

Tranh của họa sĩ Đỗ Phấn

Rồi đến lúc

 

Rồi đến lúc trên đầu không gió thổi

Tóc bạch kim ôm lấy mặt người

Một loài hoa dại màu tím biếc

Đậu trên môi bí hiểm nụ cười.

 

Rồi đến lúc đôi giày nằm há mõm

Đỗ bên thềm nhớ một thuở rong chơi

Gót mòn vẹt bao nẻo đường cát bụi

Những lạ quen hò hẹn chào mời.

 

Rồi đến lúc lóe một vệt sao rơi

Nghe nôn nao đổ vỡ ở cuối trời

Biển quăng quật con thuyền chực đắm

Sấm chớp nhì nhằng đêm rách tả tơi.

 

Rồi đến lúc người tình xưa trở lại

Vào nhà ta không sợ vợ ta ghen

Nàng chất củi nơi bếp lò giá lạnh

Ngọn lửa nguyên sơ ngỡ tắt lại bùng lên.

 

Rồi đến lúc ta chẳng thể ngồi yên

Cũng không nỡ nào ngăn nàng lại

Khi nàng trả ta ngọt ngào hoa trái

Những vui buồn cay dắng thuở ngày xưa.

 

Sân khấu             

 

Không gian vài chục mét vuông

Thời gian khi hết tích tuồng thì thôi

Thế mà gửi trọn một đời

Nỗi buồn cũng lắm,niềm vui cũng nhiều

Người đời khi ghét, khi yêu

Tích nào, trò ấy ai chiều được ai

Đêm thì ngắn, ngày thì dài

Nay vai hoàng đế, ngày mai ăn mày

Ăn mày phải biết chìa tay

Còn như hoàng đế cỗ bày cứ xơi

Làm giặc, nghe chửi đúng thôi

Làm ta nhận được mấy lời hoan hô

Làm tình như thật, nhưng vờ

Ánh đèn nhập nhoạng, mập mờ người ơi

Biết bao vai sắm xong rồi

Riêng vai hề nhớ bồi hồi không yên

Mai mình, ai có nhớ tên

Dẫu thôi mũ áo chẳng quên một thời

Ngẫm ra: sắm vai ông Giời

Không khó bằng sắm vai người thường dân.

 

Xưa mẹ tôi

   (Kính dâng Mẹ)

 

Mẹ tôi nghèo nhất làng tôi

Đi đâu chẳng dám đứng ngồi chỗ đông

Tiền không, túi áo cũng không

Miếng nâu, miếng gụ vá chồng lên nhau

Quen ăn ngô sắn,cháo rau

Đụng vào chút mỡ,bụng đau suốt ngày

Da tím tái, dáng hao gầy

Quanh năm bó với cuốc cày,nắng mưa

Đường đi xa nhất – đến chùa

Vịn tay Bồ Tát, gió đưa thân cò

Mỗi bước vững, mỗi bước lo

Con giun, cái kiến có bò dưới không?

Một nách con, hai vai chồng

Kiếp người, trôi giữa mênh mông kiếp người.

 

Chỉ một lần mẹ khóc thôi

Chiến trường Quảng Trị ngày tôi trở về.

 

Hội Cầu Đinh

 

Nay làng mở hội Cầu Đinh*

Hẹn rồi sao để một mình anh đi.

 

Sân đình cờ phướn uy nghi

Trong đình bô lão nói gì trên mâm

Cánh loa đài nhịn cả năm

Giờ hò, giờ hát ầm ầm thâu đêm

Người đi trẩy hội như nêm

Lấn chen ngỡ tưởng xô nghiêng cổng đình

Nếu không có hội Cầu Đinh

Làm sao hai đứa chúng mình gặp nhau

Liêu xiêu chân bước lên cầu

Tay trước bắt chạch, tay sau bắt tình

Không gió – sao cầu rung rinh

Không sóng – sao nước dập dình như say

Em cười: “Anh đến là hay

Nhịn đi! Xin hẹn ngày rày năm sau.”

 

Một năm cũng thể là lâu

Hội làng nay mở người đâu thấy về

Cầu Đinh rơi một câu thề

Một người trôi giữa bốn bề người ta.

___________

*Lễ hội Cầu Đinh ( cầu có con trai) của làng Thạc Trục, thị trấn Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc, tổ chức trong hai ngày 9-10 tháng giêng hàng năm. Người ta bắc một cây cầu cong trên cầu để một cái chum đựng nước trong thả cá trạch. Đôi trai gái từ hai đầu cầu đi lên một tay ôm nhau, một tay bắt trạch. Nếu bắt được trạch làng sẽ tặng thưởng.

 

  Lâu rồi tôi mới về quê

 

Lâu rồi tôi mới về quê

Bước chân quen với con đê thuở nào

Thoảng hơi gió, cỏ lao xao

Giật mình một dúm cào cào bay ngang

Bên này đê, vẫn là làng

Bên kia đê, vẫn mỡ màng con sông

Người quê sống tựa cánh đồng

Củ khoai, hạt thóc vun trồng nghĩa nhân

Vào nhà qua ngõ, qua sân

Truyền đời họ mạc tảo tần nuôi nhau

Mất mùa bữa cháo, bữa rau

Sớm đèn, tối lửa trước sau một lòng

Tôi về hàng xóm thăm đông

Chỉ riêng có một người không đến nhà

Chẳng nỡ nào trách người ta

Kẻ đi không hẹn mà hoa có thời

Khuya tôi nằm đếm sao rơi

Nghe con vịt quẫy ngang trời Sông Ngân.

 

Ngày xưa

 

Ngày xưa tôi đã vào kinh

Thành Nam chỉ có một mình tôi đi

Ba năm vua mở một kỳ

Thành Nam chỉ có tôi đi một mình.

 

Thi hương,thi hội,thi đình

Lấy công đèn sách trả tình bút nghiên

Vai gầy, lều chõng khoác lên

Dân làng chúc phúc ghi tên bảng vàng.

 

Vượt qua Ba Dội, Đèo Ngang

Truông Nhà Hồ, Phá Tam Giang tôi vào

Bài thi tưởng khó thế nào

Ai ngờ dăm chữ tào phào là xong.

 

Hai tay đệ trước sân rồng

Vua khoanh cho một cái vòng màu son

Nhìn sang chẳng thấy ai hơn

Cân đai, bối tử vua ban kíp thời.

 

Vua còn nói nhỏ với tôi

Con gái vua đấy, để rồi vua cho

Tôi cười, nhưng bụng thì lo

Nghiêng nghiêng đèo dốc lọng cờ vinh quy.

 

Ba ngày nghỉ,bảy ngày đi

Vợ tôi đêm cuối thầm thì vui tai

Rằng: Văn mình thế là tài

Bá vương xin để những ai mưu cầu.

 

Ở nhà đồng cạn, đồng sâu

Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa*

Được mùa còn sướng hơn vua

Hay gì cái thói cay chua với đời.

 

Thôi thì thôi, thế thì thôi

Áo xiêm tôi xếp một nơi chẳng màng

Chỉ thương công chúa lỡ làng

Một đời ôm giấc mộng vàng đợi tôi.

 

Bây giờ khi khôn ra rồi

Tôi về kinh vội tìm người năm xưa

Gọi người,chẳng thấy người thưa

Lầu son, gác tía trong mưa tầm tầm.

* Ca dao

 

Nhớ ông Tú Thành Nam

 

Thành Nam từ buổi ông vắng mặt

Cô đầu, con hát cũng theo luôn

Ỏn Rợp, Hàng Thao* đêm mưa lạnh

Ô,áo ai nghiêng những giọt buồn.

 

Cao lâu, phố Khách giờ vắng khách

Mom Rô, sông Vị lẩn vào thơ

Thân cò lặn lội bòn con chữ

Trúc báo bình an lối hững hờ.

 

Trường Thi nay hóa thành phường phố

Có đất nào đắt như ở đây?

Nơi nổi trôi bao mộng vàng sỹ tử

Khoa trường tay trắng với trắng tay.

 

Ngất ngưởng kìa ông!… Chiều nay

Thoáng cánh áo thâm, tiếng cười chua chát

Níu kéo lời ai nhâm nhi câu hát

… Thành Nam… hự… hừ… Ông Tú Thành Nam.

____________

* Ỏn Rợp (phố Cổng Hậu ngày nay) và Hàng Thao là những phố nhiều cô đầu. Xưa ở Nam Định.

 

PHẠM TRƯỜNG THI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *